Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 2
Trans: Tú nè hihiii
“Trình Diệp, tớ tên Kỷ Yên, Yên trong pháo hoa.”
Cô đứng trước mặt cậu, hai mắt ướt đẫm, giống như một con nai sừng tấm đi lạc, thoạt nhìn có vẻ rụt rè, nhưng khi nhìn kỹ hơn, xuyên qua khóe mắt và mái tóc cô có thể thấy tràn sự đầy sức sống và tinh nghịch.
Trình Diệp nghiến chặt cằm, vào lúc này, từ khoang mũi cậu nên phát âm ra một câu “Ừ”, sẽ phù hợp với tính cách thân thiện của mọi người.
Mưa ngoài hàng lang càng trở nên nặng hạt hơn, hạt mưa bay hướng ra bên ngoài.
Những người xung quanh càng chú ý đến cậu hơn, cậu nheo mắt, đầu lưỡi áp vào vòm miệng, mặt mày có hơi khó chịu.
Chán ghét cảnh tượng như thế này, chán ghét cái sức sống như vậy, muốn phát điên lên, muốn đuổi tất cả mọi người ra khỏi tầm mắt, chỉ muốn nhìn thấy gót chân của mình.
Cứ không nói một lời nào như vậy, đến tầng cuối cùng.
“Kho ở bên kia sân bóng.” Kỷ Yên chỉ về phía trước mặt, phải băng qua hết sân vận động.
Mưa vẫn đang rơi như trút nước, Trình Diệp hiểu ý của cô, lạnh lùng dứt khoát nói: “Cậu về lớp đi.”
Dù sao cũng không có ai đi cùng đến cuối con đường, thà cô đơn từ đầu đi vậy.
Lời chưa dứt, cậu liền đứng thẳng lên, sống lưng thẳng tắp, một mình bước đi trong cơn mưa tầm tã, cảnh tượng cô đơn đó giống như một chiếc thuyền cô đơn trên biển lớn.
Cơ thể cậu không hề xiêu vẹo, chỉ trong vài giây, quần áo sắp khô lại dính chặt lên người cậu, toàn thân ướt đẫm.
Kỷ Yên ở dưới mái hiên nhìn theo, luôn cảm thấy cậu sẽ cứ như vậy mà biến mất, giống như ở kiếp trước, không từ mà biệt.
Hạt mưa rất sảng khoái, xung quanh không một bóng người, lông mày của Trình Diệp giãn ra, đây mới là thế giới của cậu, trống rỗng và cô độc, sau lưng tiếng nước bắn tung tóe càng lúc càng lớn.
Giây tiếp theo, mưa dừng lại, cánh tay của cậu bị nắm chặt rồi bị lôi nhanh đi: “Trình Diệp, cậu điên rồi sao! mưa to như vậy lại không cần ô hả?!”
Cô gái nhíu chặt hàng lông mày, đôi gò má hồng hào liền biến sắc như không còn giọt máu. Tiếng mưa rất lớn, cậu chỉ nhìn thấy đôi môi hồng của cô đang mấp máy, không nghe rõ được giọng nói của cô.
Cô ấn sâu năm ngón tay lên da cậu, những ngón tay rõ như vậy, lực quả là không nhỏ, tay còn lại giơ lên rất cao đến nỗi chiếc ô gần như không thể trụ vững trên đầu cậu, nước mưa thấm qua chiếc áo sơ mi, nhẹ nhàng phác họa đường cong của khuôn ngực nữ sinh.
Không phải là đã quay về rồi à, tại sao lại đuổi theo cậu ra ngoài? Trong lòng cậu đầy những câu hỏi, nhưng không hề mở lời.
Trình Diệp bước đi rất nhanh, Kỷ Yên phải sải bước dài theo sau, phải kiễng chân lên và duỗi thẳng cánh tay thì chiếc ô mới nằm trên đỉnh đầu của cậu. Thỉnh thoảng có một số nam sinh ướt đẫm như chuột lột nhìn cảnh tượng này mà há hốc mồm, đứng im như trời trồng.
Cho tới lúc đến chỗ kho, giáo viên chịu trách nhiệm phân phát vật tư trường học vừa hay đi vắng.
Xung quanh lại rơi vào yên ắng, Kỷ Yên cất ô đi, nhẹ nhàng vặn góc quần áo, nước tích tụ thành từng sợi nhỏ chảy xuống dưới.
Lòng bàn chân cô thấm đẫm nước mưa, vừa nhấc chân lên nước đã rỉ ra. Kỷ Yên có chút bực bội “Chậc”một tiếng, ngước mắt lên đã thấy Trình Diệp đang nhìn cô, ánh mắt rất dịu dàng, lại giống như đang thông qua cô mà nghĩ tới điều gì đó.
Tim cô đập nhanh, cố ý dùng giọng điệu hung dữ nói: “Nhìn gì mà nhìn, đều không phải là tại cậu à!”
Cô vừa nói xong đã hối hận, những lời nói không kiêng nể gì như vậy, tên này tâm lý sẽ không yếu đuối đến mức nghĩ không thông mà không sống nữa chứ?
Trình Diệp ngược lại hoàn toàn không có cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng thu lại ánh mắt.
Không lâu sau, thầy phụ trách đã quay trở lại, ớt sate dính trên miệng vẫn chưa được chùi sạch, ngượng ngạo nói câu xin lỗi với khuôn miệng đầy vị que cay: “Thật ngại quá, vừa rồi thầy có chút việc ra ngoài, các em đến đây nhận đồng phục phải không?”
Ánh mắt Kỷ Yên đầy thâm thúy nhìn giáo viên, chỉ vào Trình Diệp: “Cậu ấy lãnh ạ.”
Có việc mới lạ? Ông thầy này này nhất định là lại trốn ra ngoài lén ăn que cay chứ gì!
*
Cơn mưa mùa thu đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh.
Trên đường trở về thời tiết lại trở nên âm u lạnh lẽo hơn vài phần, trên đường đi Kỷ Yên hỏi rất nhiều, nói chuyện cả nửa ngày, cũng không quên chuyện quan trọng: “À Trình Diệp, cậu vốn dĩ là người Thành phố Vân à, nghe nói chỗ này gần nhà của cậu.”
“…”
Lại làm ra dáng vẻ truy hỏi đến cùng, Trình Diệp nắm chặt ngón tay, bước nhanh.
“Ok, vậy hỏi cái khác vậy, cậu đúng là học sinh giỏi hả?” Lại thấy cậu không muốn trả lời, cô cũng không cáu.
Kiếp trước cậu chuyển trường đến, kỳ thi giữa kỳ cậu đứng top đầu lớp, sau đó về sau thành tích càng lúc lại càng trượt dài, thế nên cô trước giờ không biết được rằng cậu vốn dĩ vẫn là thủ khoa của trường trung học số 1 ở thành phố Ninh.
“… Không phải.” Cuối cùng cậu cũng đã thốt ra được mấy từ vàng ngọc.
“Vậy tại sao Lão Lưu lại nói như vậy?”
Có thể lúc nãy cô vừa hắt hơi xong, chóp mũi đỏ bừng, hai tay ôm chặt đang run rẩy vì lạnh khiến người ta phải động lòng trắc ẩn.
Cậu cau mày, lúc còn ở trung học số 1 thành phố Ninh à… những hồi ức kinh khủng.
“Bọn họ nói nhảm thôi.” Đôi mắt cậu tối sầm, kết thúc cuộc trò chuyện.
“Ò.”
“Trình Diệp.” Kỷ Yên gọi cậu.
“…”
“Hay là cậu làm bạn cùng bàn với tớ nhé?” Kỷ Yên chớp mắt, đưa ra lời đề nghị chân thành.
Quá trình chuẩn bị bước đệm khá suôn sẻ, cô cảm thấy như vậy là hợp lý.
Lần đầu tiên đôi mắt Trình Diệp thực sự nhìn vào cô, cô bây giờ mới phát hiện ra, cậu có đôi mắt hoa đào rất quyến rũ với hai mí mắt sâu, khi nhìn cô, khóe mắt cậu hơi nhếch lên, có một cảm giác quyến rũ khó tả.
Kỷ Yên nghe tiếng tim của mình đập nhanh đến mức như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
Nhưng cậu lại ghét mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên như thế, ghét kiểu tự cho mình là đúng.
Cậu nói không chút ngập ngừng: “Không.”
Kỷ Yên: “…”
Tàn nhẫn!
*
Kỷ Yên bị Trình Diệp kill rồi.
Cô tỏ vẻ đau khổ dùng khăn giấy lau đi chỗ áo sơ mi bị ướt, Văn Dương lao ra khỏi nhà vệ sinh với tốc độ ánh sáng, kích động mà vỗ ngực: “Vụ gì đây, cậu với bạn học mới là tình huống gì thế này?!”
Kỷ Yên chẳng buồn ngẩng đầu: “Cậu lại từ chỗ đám lắm chuyện đó của cậu nghe được tin tức gì nữa rồi à?!…”
Lý Tịnh Tuyết hỏi Văn Dương: “Cậu ấy với bạn học mới? Là ý gì?”
Văn Dương: “Lúc nãy ông đây mới đi vệ sinh, nghe rất nhiều anh em bàn tán, vừa nãy nhìn thấy cậu đuổi theo che ô cho người ta, có chuyện này không?”
“Đúng vậy.”
Lồng ngực Lý Tịnh Tuyết nhói lên một cái: “Bà chị tôi ơi, cậu lại sao thế? cậu là chị đại của trường trung học số 6 chúng ta đấy, sao lại có thể đuổi theo một nam sinh để nịnh nọt như thế chứ! Tôn nghiêm của cậu đâu?!”
Lời còn chưa dứt, Trình Diệp từ trước cửa bước đến, đã thay bộ đồng phục học sinh mới sạch sẽ, áo trắng quần đen, cổ áo mở hơi rộng một chút, để lộ xương quai xanh gầy gò. Đôi đồng tử đen sáng của cậu vẫn lạnh lùng khô khốc, không hề có chút chờ mong nào, cậu bình thản bước về phía hàng ghế sau cạnh cửa sổ.
Trong phòng học im lặng hồi lâu, sau đó là tiếng của các nữ sinh tụ tập lại với nhau soi mói và thì thầm to nhỏ.
“Ai thế?” Lý Tịnh Tuyết kích động hỏi.
Văn Dương: “Học sinh mới đó.”
“Vừa rồi chính là cậu ta?” Lý Tịnh Tuyết nắm chặt lấy tay của Kỷ Yên.
“Ừm.”
Đôi mắt Lý Tịnh Tuyết đột nhiên trợn tròn: “Chài đụ, đây cũng thuộc hàng cực phẩm cmnr! Em yêu nhanh đi tắm rửa đi, tán đổ cậu ta cho chụy!!!”
Kỷ Yên: “…”
Văn Dương: “…”
Đừng có tiêu chuẩn kép vậy chứ bà chị!
Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, mưa đã nhỏ dần.
Kỷ Yên nhìn ra phía sau cửa sổ, Trình Diệp đã ngủ được vài tiết học rồi, thỉnh thoảng sẽ bị người đi ngang qua đụng trúng góc bàn, cậu mệt mỏi mà ngẩng đầu lên, mái tóc hơi xoăn, trong đôi mắt còn có chút mờ mịt.
Cô chú ý đến quầng thâm dưới mắt của cậu, cũng không biết đã bao lâu rồi cậu chưa được nghỉ ngơi thoải mái.
Cô quay người lại, không tiếp tục làm phiền nữa.
*
Tiếng chuông tan học reo lên, Trình Diệp ngẩng đầu khỏi vòng tay. Nghe thấy tiếng mọi người xung quanh tản ra, cậu chộp lấy cái túi trên bàn, bên trên dính một ít bụi do người ta lôi tới lôi lui, bên trong là bộ quần áo cũ đã ướt đẫm, đầy hơi nước.
Nhìn lớp học trống không, vẻ mặt cậu bình tĩnh, sách cũng không đem theo, đứng dậy, nhẹ nhàng đeo cặp lên rồi đi ra ngoài
Kỷ Yên đứng ở cổng trường nhìn tài xế: “Chú Lý, chú về trước đi, con còn có chút việc.”
“Tiểu thư, chuyện này…” Chú Lý không dám quyết định.
“Thật sự không sao đâu, con đã gọi nói trước với mẹ rồi.”
“Vậy được.”
Xe cứ vậy mà rời đi.
Kỷ Yên dùng ngón tay nắm chặt lấy cán ô, qua khóe mắt thoáng thấy bóng dáng người nào đó đang đi về hướng một con đường khác, càng đi càng xa, cô không nghĩ gì liền nhanh chóng chạy theo sau…
*
Căn phòng thuê lạnh lẽo ẩm ướt, bên ngoài có vài vài tiệm cơm, dầu cống rỉ ra khắp ngõ, mùi hôi thối khiến mũi người ta cảm thấy khó chịu.
Cơn mưa nhỏ rơi lất phất không đủ để làm ướt đầu, đèn đường ở góc ngõ đã vỡ, thế giới chìm vào bóng tối, chỉ nghe được tiếng bước chân chầm chậm.
Sau lưng Trình Diệp ướt sũng nước mưa, lạnh đến khiếp người, cánh tay bất ngờ bị người khác nắm chặt.
Cậu vô thức siết chặt nắm đấm, cả người đột nhiên khựng lại: “… Bà nội.”
Bà cụ cầm chiếc ô đứng phía sau cậu, khuôn mặt bà cụ già nua đầy nếp nhăn, đôi mắt sưng tấy khác thường, có lẽ là vừa khóc xong: “Diệp Nhi, phán quyết của bố con… đã được gửi tới rồi.”
Phán quyết đã được gửi đến rồi.
Dường như chỉ trong phút chốc toàn bộ máu trong cơ thể cậu đều bị hút cạn, toàn thân cậu kiệt sức, đầu ngón tay run rẩy, cơ thể cũng đang run lên.
“… Vẫn không tới thăm bố con sao?”
“…” Cậu siết chặt ngón tay, vị tanh của máu từ cổ họng trào lên, cậu vẫn im lặng như cũ.
Im lặng là sự chờ đợi nặng nề nhất.
Trong đêm tối, bà cụ thở dài một hơi: “Diệp Nhi, bà cũng phải về rồi, bệnh cũ của ông nội con lại tái phát rồi, những ngày mưa, đau đến mức không thể xuống khỏi giường được. Con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, học thật giỏi, những chuyện khác không cần nghĩ tới nữa, hứa với bà nội được không?”
Bà cụ bước đi loạng choạng, có lẽ định đưa tay ra vỗ vai cậu, nhưng được một nửa lại dừng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung, chậm chạp chưa thu lại.
Một lúc lâu sau, mới nhìn thấy cậu l**m đôi môi khô nứt nẻ, nói một câu “Dạ”.
Đêm càng lúc càng tối.
*
Bà cụ mang hàng lý lên lưng, Trình Diệp giúp bà bắt một chiếc xe, nhìn từ cuối đường cho đến khi chiếc xe đã đi khuất không còn nhìn thấy được nữa, ánh đèn neon đung đưa trên má cậu, cậu vẫn bất động.
Sau đó rất lâu, tấm lưng của cậu vẫn thẳng tắp như vậy.
Cậu…là một cái cột à? Người nhà cậu đâu? Bố mẹ đâu?
Vào lúc này… cậu đang nghĩ gì vậy chứ?
Kỷ Yên núp phía sau một cây cột, có rất nhiều thắc mắc, kiềm chế không bước về hướng bên đó.
Trình Diệp cuối cùng cũng chịu đi, quay trở lại chỗ góc hẻm, chiếc túi trên lưng rơi xuống bên cạnh chân, mưa tí tách rơi trên gương mặt cậu. Cậu cúi đầu, lục lọi trong túi quần rất lâu, dựa lưng lên bức tường lạnh ngắt, toàn thân bất lực ngồi sụp xuống.
Sau đó chút ánh sáng từ tia lửa giữa ngón tay cậu sáng lên.
Cậu nheo mắt, quanh miệng xuất hiện những vòng khói thuốc dày đặc, khuôn ngực phập phồng, tiếng ho bị đè nén.
Không ai chú ý đến cậu, cô đơn đến mức khiến cho người khác gần như quên đi cậu.
Toàn thân Kỷ Yên hơi run lên, từng bước từng bước lùi về sau, cô chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ Trình Diệp chán nản như vậy..
Nó giống như, vào khoảnh khắc đó, cậu là Trình Diệp, nhưng lại không phải là Trình Diệp mà cô đã biết.
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 2
10.0/10 từ 37 lượt.
