Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 13


Trans: Cách một 


Ánh sáng trắng đột ngột xuất hiện ở phía chân trời, thành phố Vân lại chào đón một ngày mới.


Kỷ Yên rất hiếm khi thức xuyên đêm, lại thêm khi trở về còn có gió lạnh xen lẫn thổi đến, lúc này rượu mạnh đã ngấm vào người, khó chịu nằm r*n r* trên vai của Trình Diệp.


Trình Diệp lấy chìa khóa mở cửa, nửa đỡ người vào phòng ngủ. Mặt cô tựa vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt khép hờ, đôi mày thanh tú hơi nhăn lại, đôi má đỏ bừng, có chút mềm mại và mang theo cảm giác quyến rũ.


Trình Diệp tìm chiếc khăn lông rửa mặt cho cô, vỗ nhẹ vào má cô: “Kỷ Yên, có đi học không?”


Kim đồng hồ trên tường đã chỉ hơn 7 giờ 30, vẫn miệt mài không ngừng chạy về phía trước.


Kỷ Yên xoay người, kêu “ưm” một tiếng, đuôi tóc cô cọ lên đầu gối của cậu, khiến cậu lùi lại phía sau như thể bị điện giật.


Môi cô mấp máy, Trình Diệp cúi đầu lắng nghe.


“Bà mẹ nó cái trường rách nát đó, lúc quần nào cũng mời phụ huynh của tớ… đi cái quần què, phiền chết đi được!”


Trình Diệp: “…”


Cậu hiểu rồi.


Người này là một kẻ chán học đây mà.


Cậu ngồi dậy từ trên giường, tính mặc kệ cô.


Thích thì đi, không thì thôi, dù sao không hầu nổi cô.


Bộ quần áo tối qua ướt đẫm mồ hôi, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cậu quay người lục tủ tìm bộ đồng phục trường, nếu thu dọn nhanh thì có thể đi tắm rồi đi đến trường, khoảng tám giờ là đến trường.


Giây tiếp theo, đôi mắt cô gái chợt mở ra, hàng mi dài thanh tú đen như lông quạ bối rối chớp chớp, cô nhìn về tấm lưng gầy gò của cậu, dùng ngón tay trắng nõn như cọng hành móc vào góc áo anh.


“Trình Diệp…”


Cậu nghĩ rằng cô đã tỉnh rồi, vẫn tiếp tục lục lọi: “Ừ.”



“Hì hì…” Đột nhiên cô nhìn cậu cười rạng rỡ thành tiếng.


Trong đôi mắt ấy sáng lấp lánh, cậu vừa kéo mạnh bộ đồng phục, vừa quay lại nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.


“Cười gì chứ?” Cậu hỏi.


“Tớ vui đó! Đây không phải là giấc mơ, cậu chưa chết, cậu bây giờ đang khỏe mạnh đứng trước mặt tớ! Cậu vậy mà vẫn còn sống!!” 


Ngón tay của Trình Diệp cứng đờ, trên trán nổi đầy gân xanh.


Nghe ý cô nói, cô gái này rốt cuộc là muốn cậu sống hay chết đây?


Sao lại nói mấy lời kỳ lạ như thế chứ?


Kết quả cô gái càng nói càng kích động, đột nhiên nắm lấy mạn giường muốn đứng lên. Quần áo cô xộc xệch, xiêu xiêu vẹo vẹo mà nhìn cậu chằm chằm, hai má đỏ bừng, đôi môi đỏ mọng quyến rũ, cười rạng rỡ.


Trình Diệp như nhận ra điều gì đó, lùi về sau một bước.


Giống như Kỷ Yên nhìn thấu điều đó, cô nhào vào người cậu, vòng tay qua cổ cậu rất tự nhiên. Mùi hương đặc trưng của cô gái tràn ngập lỗ mũi, cơ thể cô thanh tú và mềm mại.


Trình Diệp biết cô say rượu, nhưng cậu không ngờ cô lại say bí tỉ như thế này!


Cậu vỗ vào vai cô.


Người trong vòng tay cậu như đang ăn vạ không phát ra âm thanh nào, giống như một con gấu túi, áp má vào ngực cậu, chép chép miệng như đang ngủ.


Trình Diệp có chút cạn lời mà nhìn lên trời.


Cậu cảm thấy cậu cũng sắp say đến nơi rồi!


Cô gái kiêu kỳ đánh cũng không dám đánh, chửi cũng không dám chửi ngược lại lại ngủ bình yên như vậy, còn biết oán thán: “Chúng ta lên giường ngủ đi có được không, lạnh quá à.”


Trình Diệp: “…”


Trình Diệp cụp mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn trước ngực, ngũ quan đẹp đến kinh người, rõ ràng là cành vàng lá ngọc được nuông chiều của nhà họ Kỷ, nhưng lại chạy đến đây ở với một thằng nhóc nghèo khổ khố rách áo như cậu, ngày ngày chạy khắp nơi theo cậu mệt đến mức vừa lên giường đã ngủ liền.


Cậu vẫn luôn muốn hỏi cô một câu tại sao?



Bởi vì đã mất đi quá nhiều, đối với những gì có được lại càng thêm hoài nghi.


Bọn họ vô duyên vô cớ, vô tình vô nghĩa, cô xuất hiện hết lần này đến lần khác, giống như sự tính toán trước lại giống như vô tội. Cô lượn lờ trước mặt cậu vô số lần, nhưng cậu lại trở nên lúng lúng, vậy mà lại yên tâm làm theo lời cô.


Nhưng cô thật sự hiểu cậu sao?


Đến cuối cùng một ngày nào đó sau khi cô phát hiện ra cuộc đời của cậu sớm đã giống như ngọn đèn dầu đã cạn, rơi xuống vực sâu, sẽ lại giống như những người khác, dứt áo ra đi một cách nhanh gọn sạch sẽ và quyết đoán hay không?


Cậu rũ bỏ dòng suy nghĩ, kiên nhẫn hít một hơi thật sâu. Cậu cẩn thận từng li từng tí bế cô trở lại giường, kéo chăn một bên sang đắp cho cô.


“Trình Diệp, tớ…thích…”


Cô nhắm mắt lại, cau mày thật chặt, dùng sức nắm lấy quần áo của cậu.


Cậu nghiêng người, dấu hai tay vào bên trong, nắm chặt lấy ga trải giường tạo thành nếp nhăn.


Từ từ nhắm mắt lại, tim đập rộn ràng như trống, không chịu sự khống chế.


“Thích cái gì chứ?” Âm cuối cậu mang đầy bối rối.


Cuối cùng vẫn là không thể chịu đựng được nữa. 


Muốn thăm dò, muốn tìm hiểu.


Muốn biết xem rốt cuộc cô là đang nghĩ cái gì.


Đáp án gần như đã rõ.


Cô l**m l**m môi, hàm răng trắng lộ ra: “Tớ… thích ngủ trên giường, cậu đừng làm phiền tớ.”


Trình Diệp: “…”


Cậu biết mà, cậu làm sao lại có thể ôm hy vọng với cô cơ chứ? 


Trình Diệp ngồi sụp xuống, dường như có hàng vạn con quạ bay trên đầu.


Nếu như cô thật sự không say bí tỉ, cậu sẽ cho rằng cô cố tình giở trò đồi bại với cậu! 



Bây giờ cậu thật sự ngàn vạn lần muốn vứt cái kẻ đang chiếm giường lại thêm cái kiểu giọng khách át giọng chủ này ra ngoài!


Trình Diệp hít một hơi thật sâu ngồi dậy, cũng không thèm quan tâm đến kiểu ngủ không đứng đắn của cô nữa, kéo sầm cửa lại đi ra ngoài.


Kỷ Yên ở trong phòng, đôi mắt đột nhiên mở lim dim, nhìn thấy ở một bên góc giường bị nắm chặt trở nên nhăn nhúm, cười ranh mãnh ra tiếng.


*


Bị nhỏ trong phòng lừa, Trình Diệp hoàn toàn không hề bỏ lỡ thời gian đi học.


Cậu ra ban công luẩn quẩn hút điếu thuốc để bình tĩnh lại, sau đó vào phòng để tắm.


Khi đang tắm dở, cửa phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng.


Người gõ cửa có vẻ rất gấp, bàn tay nhỏ liên tục đập.


“Trình Diệp! Trình Diệp, cậu nhanh ra đây!”


Trình Diệp cho rằng đã xảy ra chuyện gì kinh dị lắm, vệt nước trên người cậu còn chưa lau khô, cậu vội vàng khoác áo thun đen ra ngoài, tóc còn ướt quá nửa vội vàng mở cửa.


Kỷ Yên rõ ràng đã thức dậy rồi, hai gò má đã khôi phục màu hồng nhàn nhạt như thường lệ, nhưng môi lại trở nên trắng bệch.


Gương mặt cô lộ ra vẻ lo lắng, lúng túng kéo lấy cổ áo của cậu: “Trình Diệp, cái đó của tớ tới rồi, cậu đi mua băng vệ sinh giúp tớ được không?”


Mí mắt Trình Diệp giật giật, còn chưa kịp trả lời.


“Cậu không đi cũng được…” Cô đột nhiên quay phắt người lại, trên chiếc quần trắng tinh có một vết máu đỏ tươi: “Vậy tớ chỉ có thể để như vậy ra ngoài thôi, tớ không sao đâu.”


Trình Diệp: “…”


Cậu đang hoài nghi cô là đang cố tình ép cậu phải đi mua.  


Cô nói như vậy, đơn giản chính là túm lấy cổ áo cậu hét lên rằng: “Cậu có đi mua cho bà đây hay không? Không mua bà đây làm cho cậu mất mặt cho xem!”


Trình Diệp nghiến chặt hàm, nhàn nhạt nói: “Cậu thay quần áo rồi đi đi.”


Cô phản đổi: “Thay cái khác cũng sẽ bị thấm qua mà.”



Chỉ thiếu chút nữa là đã tuôn ra một câu chửi thầm: “Mẹ, cậu bắt ông đây phải đi mua thứ dùng cho bọn con gái kia à?”


Cậu đi tới đi lui vài bước, đôi lông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói: “…Muốn mua cái gì?”


Đôi mắt đen như quả nho của cô tràn ngập ánh sáng: “Phải “thoải mái chút” đấy nhé, lấy loại hàng ngày và ban đêm mỗi loại vài bịch nhé!”


“Ờ.” Cậu khoác lên chiếc áo khoác đi ra ngoài, cũng không nhìn lại cô.


Cậu biết rằng cô đang ở phía sau nhìn theo cậu, những ngón chân hồng hào co lên hạ xuống thể hiện sự vui vẻ của chủ nhân.


Trình Diệp quay đầu nhìn cô, cô lập tức mỉm cười: “Đừng đen mặt nữa mà, quay về tớ sẽ thanh toán cho cậu mà!”


Trình Diệp: “…”


Cậu dùng sức đóng sập cửa.


Tại sao cậu lại đen mặt, trong lòng cô không phải hiểu rõ nhất hay sao?


Cậu thật sự là bị ma ám rồi, mới nhặt cái củ khoai tây nóng bỏng tay này về nhà, cung phụng như tổ tiên! 


*Tác giả có điều muốn nói: 


Kỷ Yên: “Đừng có đen mặt mà, quay về thanh toán cho cậu mà!”


Trình Diệp (đốt điếu thuốc lá ~ing), nheo nheo mắt: “Muốn lấy tiền để xí xóa à?”


Kỷ Yên: ?


Sao lại khác với cốt truyện trong kịch bản vậy chứ?


Trình Diệp: “Giúp cậu mua cũng được thôi, cậu cũng phải giúp tôi mua, còn phải cùng tôi thực hiện.” 


Kỷ Yên: ?


Cho đến khi người đó lấy ra một chiếc hộp đựng đồ hình vuông có in dòng chữ “siêu mỏng và bền” trên đó.


Trình Diệp cong miệng cười, kéo người tới: “Ai mà không có nhu cầu sinh lý chứ? Hừm?”


Kỷ Yên: “??? Chuồn thôi chuồn thôi…”


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 13
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...