Trao Em Một Đời An Yên

Chương 7


Thấy cô khựng lại, Phó Tắc Dịch ngước mắt hỏi: “Sao vậy?”


Ngộ Từ mím môi im lặng một lát, cảm thấy chắc là do mình nghĩ nhiều, liền lắc đầu: “Không có gì ạ.”


Cầm chén rót trà vào chén trước mặt mình, đợi Phó Tắc Dịch uống ngụm đầu tiên cô mới bưng chén lên.


Trà Hầu Khôi thượng hạng, hương thơm cao và thanh, vị đậm mà ngọt hậu.


Thực ra cô không nếm ra được sự khác biệt về cấp độ, chỉ có thể phân biệt đại khái kiểu hương và tầng vị giác, nhưng điều cô biết rõ ràng là, hũ nhỏ xíu kia đã ngốn của cô hơn một ngàn tệ.


Nhấp một ngụm nhỏ, đặt chén trà xuống.


Hơi ngẩng đầu lên, cô mới nhận ra hôm nay người đối diện ăn mặc đơn giản hơn hẳn, xem ra đúng là không có lịch công việc.


Sơ mi đơn giản màu trắng ngọc trai, không thắt cà vạt, cổ áo mở hai cúc, tay áo xắn đến khuỷu tay, trên cổ tay trái đeo một chiếc đồng hồ màu bạc.


Quần tây đen dáng suông, giày da cùng màu.


Trông vừa nhã nhặn lại vừa mang nét cấm dục lạnh lùng.


Dường như anh chẳng bao giờ mặc quần áo ngoài tông màu đen –trắng – xám, kể cả trang phục lúc nghỉ ngơi cũng vậy.


Nhìn lại mình, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.


Nhưng rất kỳ lạ, những tông màu đó khoác lên người anh không hề có vẻ nặng nề, ngược lại rất hợp.


Hợp với cái khí chất ôn hòa và quý phái như được nuôi dưỡng từ vùng đất sông nước dịu dàng, cùng với bề dày văn hóa mà mười bốn năm du học ở phương Tây phóng khoáng cũng không thể xóa nhòa.


“Sao ngọc bình an lại đeo trên tay rồi?”


Đang lúc thất thần, Phó Tắc Dịch bỗng nhiên lên tiếng.


Cô nghe tiếng ngẩn người, nương theo ánh mắt anh nhìn xuống tay phải của mình.


Một sợi dây đỏ xâu miếng ngọc dương chi buộc ở cổ tay.


(Ngọc dương chi: là loại ngọc quý giá nhất trong các dòng ngọc bích của Trung Quốc.)


Là phong tục của con cháu nhà họ Phó, nam đeo khóa vàng, nữ đeo ngọc, đến khi gả cưới mới được rời thân.


Vốn dĩ trong đám con cháu nhà họ Phó không có con gái, toàn là con trai, đều đeo khóa vàng, lúc bà cụ nhận cô đã phải nhờ người làm gấp miếng ngọc bình an này.



Nhưng cái này vốn đeo trên cổ, tối qua lúc múa không biết có phải bị vướng không, dây bị đứt.


Cô giải thích: “Tối qua dây bị đứt, chưa kịp thay nên cháu đeo tạm trên tay ạ.”


Có điều sợi dây này cũng là đồ đặt làm đồng bộ, cô phải tìm thời gian đến cửa tiệm một chuyến.


Thế là hỏi một câu: “Chú út, chú có biết cửa tiệm làm miếng ngọc này ở đâu không ạ?”


Phó Tắc Dịch liếc nhìn miếng ngọc trên cổ tay cô, đáp: “Ở Tinh Ngọc Phường.”


Nghe vậy, Ngộ Từ “A—” một tiếng dài.


Tinh Ngọc Phường là sản nghiệp của nhà họ Phó, tổ tiên nhà họ Phó phất lên nhờ buôn bán ngọc thạch, sau này làm ăn lớn mới bắt đầu phát triển các ngành nghề khác, nhưng ngọc vẫn là trọng tâm.


Tổ huấn nhà họ Phó, “Chỉ khi truy về nguồn cội mới không quên gốc rễ”.


Mà Tinh Ngọc Phường chuyên làm ngọc cao cấp, tọa lạc ở núi Ngọc Hành, đi đến đó phải tốn kha khá công sức ngồi xe.


Phó Tắc Dịch nhìn vẻ mặt khó xử của cô gái trước mặt, đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: “Đưa cho tôi đi, tôi nhờ người thay xong rồi đưa cho cháu.”


Ngộ Từ cười rạng rỡ, đáp: “Vâng ạ.”


Cô tháo sợi dây đưa vào lòng bàn tay anh.


Miếng ngọc dương chi thượng hạng, trơn bóng không tì vết, mang theo hơi ấm cơ thể rơi vào lòng bàn tay, Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn, từ từ co ngón tay thu về.


Dùng xong bữa trưa, bà cụ về phòng nghỉ ngơi, Phó Tắc Dịch có công vụ cần xử lý nên quay về Nam Viên.


Ngộ Từ đi Hạc Đài thu sách, ánh nắng vừa đẹp, những trang sách đã phơi tỏa ra mùi giấy mực, phân loại kinh văn bỏ vào rương rồi kéo vào trong hành lang, đợi chiều bác Thân rảnh sẽ chuyển về Tây Viên.


Chiếc rương hơi nặng, cô nghỉ nghỉ dừng dừng giữa đường mấy lần mới cúi người xuống bê tiếp.


Bím tóc tết rủ sau lưng cũng theo động tác cúi người của cô trượt ra trước ngực.


Ngộ Từ ngẩn người.


Phó Tắc Dịch buộc cho cô xong cô cũng không nhìn, cứ tưởng anh chỉ thuận tay buộc một cái nút cho cô.


Không ngờ còn tết lại.


Dây buộc tóc xen kẽ nhịp nhàng giữa mấy lọn tóc tết, cuối cùng chừa ra một đoạn vừa vặn ở đuôi tóc thắt thành hình nơ bướm.


Nhìn thủ pháp thì thấy… cũng khá thành thạo.



Không giống như… lần đầu tiên buộc.


Ánh mắt dừng lại trên chiếc nơ bướm bay bay trong gió ở đuôi tóc một lúc, cô mím môi, đẩy chiếc rương đi vào hành lang gấp khúc.


Đúng ngày Thanh minh, bầu trời mới hửng nắng được chưa đến hai ngày lại âm u trở lại.


Ăn sáng xong, Ngộ Từ cùng Phó Tắc Dịch đi đến từ đường hai nhà dâng hương.


Sau khi xong một số nghi thức cố định, hai người trở về, vừa đi đến tiền viện đã nghe thấy trong nhà truyền ra một tràng cười lanh lảnh chói tai.


Người phụ nữ bóp giọng, nịnh nọt nói: “Tinh thần của bà chẳng giống người gần đất xa trời chút nào, ngược lại còn minh mẫn hơn lần trước gặp ấy chứ! Minh Hinh, con thấy có đúng không?”


Tiếp đó, một giọng thiếu nữ ngọt ngào đáp: “Vâng ạ! Khí chất của bà cố nhìn thực sự rất tốt!”


Bước chân Ngộ Từ khựng lại bên cửa.


Trước sân có tấm bình phong che chắn, chỉ lờ mờ nhìn thấy bà cụ ngồi ở vị trí chính giữa trong sảnh, ghế khách có ba bóng người đang ngồi.


Phó Tắc Dịch đi từ phía sau tới, thấy cô dừng lại liền trầm giọng hỏi: “Sao không vào?”


Cô khựng lại, ngước mắt nhìn người bên cạnh.


Hôm nay Thanh minh, anh mặc một bộ đồ đen, khí chất lạnh lùng càng đậm. Sắc trời xanh đen, trong hành lang đã thắp đèn, ánh đèn rơi trên ấn đường anh, trông tĩnh lặng và dịu dàng.


Cô mím môi không nói gì, bước qua ngưỡng cửa.


Khách đến là người anh em thuộc dòng thứ của nhà họ Phó cùng vợ con.


Ngộ Từ vừa vào cửa đã nhận được sự chú ý.


Tô Lan mặc một bộ sườn xám màu trơn, ngồi bên tay phải bà cụ, nhìn thấy cô lập tức cười nói: “Ái chà, là Tiểu Từ đấy à! Mấy năm rồi không gặp! Tướng mạo càng ngày càng xinh đẹp!”


Ngộ Từ mím môi, gọi: “Thím.”


Lại quay sang người đàn ông trung niên bên cạnh gọi: “Chú.”


Phó Thành tuổi đã qua năm mươi nhưng khí chất khá tốt, không nhìn ra dấu vết năm tháng, đôi mắt sau tròng kính mỏng nhìn cô vài lần, cười gật đầu.


Bà cụ ngồi ghế chủ vị, trên chiếc sập nhỏ dưới gối bà có một thiếu nữ chừng mười tám mười chín tuổi đang ngồi.


Hai cánh tay trắng như ngó sen tì lên đùi bà cụ, tư thế trông rất thân thiết, đôi mắt nhàn nhạt liếc Ngộ Từ một cái, có chút không tình nguyện gọi một tiếng: “Chị Từ.”


Phó Tắc Dịch lúc này cũng vào nhà, gọi Tô Lan và Phó Thành một tiếng: “Anh cả, chị dâu.”



Tô Minh Hinh nghe vậy lập tức đứng dậy khỏi sập nhỏ, vẻ mặt hoàn toàn không còn sự khinh khỉnh ban nãy, lí nhí gọi: “Chú út.”


Phó Tắc Dịch gật đầu, ánh mắt lướt nhẹ qua chiếc sập nhỏ trước chân bà cụ, ngồi xuống vị trí chủ nhà, sau đó trầm giọng gọi: “Ngộ Từ.”


Tiếng gọi này thu hút ánh mắt của cả hai mẹ con Tô Lan.


Ngộ Từ cũng hơi sững sờ, ngẩng đầu nhìn lên. Cô vốn định ngồi xuống cuối hàng ghế khách, chỗ Tô Minh Hinh ngồi vốn là vị trí thường ngày cô ngồi cạnh bà cụ.


Tiếng gọi của Phó Tắc Dịch khiến cô ngẩn ra giây lát rồi mới hiểu.


Anh bảo cô ngồi xuống bên cạnh anh.


Vị trí bên cạnh chủ nhà.


Đó là ghế của vợ hoặc hậu bối được sủng ái nhất.


Trong chốc lát, sắc mặt hai mẹ con Tô Lan biến đổi, ngay cả Phó Thành bên cạnh cũng đổi sắc mặt.


Người giúp việc hiểu ý, bước tới kéo chiếc ghế bên cạnh lùi ra một chút, đặt thấp hơn ghế chủ vị, như vậy sẽ không bị loạn vai vế.


Ngộ Từ ngẩn người, chần chừ giây lát rồi cũng đi qua.


Tô Lan thấy vậy liếc nhìn Phó Thành một cái, Phó Thành im lặng không phản ứng, bà ta lườm chồng một cái rồi đổi sang vẻ mặt tươi cười.


“Cái đó… Tắc Dịch à, chị và anh trai cậu chuyến này về ấy mà, ngoài việc tế tổ, còn có chuyện muốn bàn bạc với cậu.”


Vừa nói, bà ta vừa vuốt tóc Tô Minh Hinh đang đứng bên chân bà cụ, nói tiếp: “Chả là, tháng 5 tới là sinh nhật của Minh Hinh rồi, qua sinh nhật là tròn 18. Anh chị nghĩ nhân dịp Thanh minh tu sửa gia phả này, thêm tên con bé vào gia phả nhà họ Phó, em thấy sao…”


Tô Minh Hinh không phải con ruột của Phó Thành.


Tô Lan và Phó Thành đều là tái hôn, dòng thứ của Phó Thành thực ra có một con trai, Tô Minh Hinh là con riêng của vợ.


Ánh mắt Ngộ Từ dừng lại trên bàn tay Tô Lan đang vuốt tóc Tô Minh Hinh một lúc.


Bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.


Cô cũng nhớ mẹ rồi.


Khi mẹ còn sống cũng thường xuyên vuốt tóc cô như thế.


Phó Tắc Dịch im lặng một lát.


Bà cụ nghe vậy trước tiên liếc nhìn Ngộ Từ rồi cười hiền đáp: “Việc này tạm thời chưa vội, đợi sau này khi Tiểu Từ vào gia phả nhà họ Phó thì làm cùng một thể.”



Câu này khiến nụ cười của Tô Lan cứng lại vài giây, cười gượng gạo nói: “Bà nói cũng phải.”


Nói xong, bà ta như chợt nghĩ ra điều gì, cười tủm tỉm nhìn Ngộ Từ, lại nói: “Nhưng dù sao Ngộ Từ vẫn là con gái nhà họ Ngộ, nhà họ Ngộ vốn là danh gia vọng tộc, cũng chẳng thiếu cái danh phận tiểu thư nhà họ Phó này, đâu như Minh Hinh nhà cháu, con bé lớn lên ở nơi phố chợ, không được hưởng phúc ấm tổ tiên.”


Lời nói nghe thì đường hoàng, có thật sự nghĩ vậy hay không thì không ai biết.


Nghe mẹ nói vậy, Tô Minh Hinh cũng nhanh chóng bắt được tín hiệu, nằm bò lên đùi bà cụ, làm nũng: “Bà cố, dù sao thì chị Từ tận mười bốn tuổi mới đến nhà họ Phó, là đến sau con mà!”


Lời vừa dứt, liền nghe thấy từ phía chủ vị vang lên tiếng chén trà đặt xuống bàn.


Không lớn, chỉ là một tiếng trầm khẽ, nhưng lại không thể phớt lờ.


Tô Minh Hinh khựng lại, ngẩng đầu nhìn sang, Phó Tắc Dịch khum tay giữ miệng chén, đặt chén trà lên đĩa lót, ánh mắt không mặn không nhạt nhưng lại toát lên vẻ xa cách.


Cô ta lập tức mím môi, không dám nói thêm.


Bà cụ nghiêng đầu nhìn, tiếp tục giữ thể diện chung, cười nói: “Cái con bé Minh này nói vậy là sai rồi, Tiểu Từ từ khi sinh ra đã là con gái nhà họ Phó, lẽ ra cháu phải xếp sau nó.”


Tô Lan nghe vậy khựng lại, đang định tìm lý do khác thì bà cụ bỗng nhiên gọi dì Tần, bảo có thể dọn bữa trưa rồi.


Khiến những lời định nói tiếp theo của Tô Lan phải nuốt ngược vào trong bụng.


Ăn trưa xong, Ngộ Từ rời đi trước.


Cô và hai mẹ con Tô Lan vốn đã không hợp nhau, còn phải nghe họ nói bóng gió châm chọc, cảm thấy cả người khó chịu.


Hơn nữa hai năm trước khi rời khỏi Dụ Viên, cô và Tô Minh Hinh từng xảy ra xung đột, lần đó làm ầm ĩ khá khó coi, kinh động cả đến bà cụ.


Hai người bị gọi đến trước mặt hỏi chuyện, cô cũng chỉ nói qua loa là cãi nhau.


Sau đó cô rời khỏi nhà họ Phó, cũng không chạm mặt Tô Minh Hinh nữa, vốn nghĩ cả đời này không gặp là tốt nhất, cô không biết che giấu cảm xúc, lại còn phải nín nhịn sự chán ghét để giao tiếp.


Rời khỏi sảnh chính, cô vốn định về Nam Viên, nhưng nghĩ về đó cũng chỉ có một mình, bèn đi đến một thủy tạ gần đó, nằm bò lên ghế tựa ngắm đàn cá chép gấm trong hồ.


Sau đó lại nhìn chiếc vòng bạc trên cổ tay, đây là mẹ đưa cho cô, nói là tổ tiên nhà họ Ngộ truyền lại.


Cảm xúc buồn bã do ban nãy nhìn thấy sự tương tác thân thiết của hai mẹ con Tô Lan, lúc này lại dâng trào.


Hàng mi dài rũ xuống, chớp chớp, đáy mắt phủ một tầng u buồn.


Một lát sau, bầu trời xám xịt bắt đầu đổ mưa, tí tách rơi xuống hồ.


Ngộ Từ ngước mắt nhìn, mới chợt nhận ra mình ra ngoài không mang ô.


Vừa dời mắt khỏi bầu trời liền nghe bên cạnh vang lên một tiếng cực kỳ khó chịu: “Thật là, đi đâu cũng gặp cô!”


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 7
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...