Trao Em Một Đời An Yên
Chương 67
Sau khi khung chat im lặng trở lại anh mới cười một tiếng, đặt điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ông Văn đang nhìn mình với vẻ mặt mỉm cười.
Thấy anh ngẩng đầu, ông cầm bình công đạo lên, rót thêm trà vào chén cho anh: “Chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi.”
Anh khựng lại, từ từ đáp lễ của bậc hậu bối.
Ông Văn đặt bình công đạo xuống, thở dài: “Vẫn còn nhớ lúc Tiểu Từ sinh ra, bố nó ôm vò rượu Nữ Nhi Hồng đến chỗ ta, bảo ta đề chữ lên vò rượu, lúc đó ta không ưa nó, đương nhiên là không chịu, làm mẹ con bé lại nổi trận lôi đình với ta.”
Nói đến đây, ông Văn dường như cười bất lực hai tiếng, rồi mới từ từ ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch, thu lại nụ cười trên môi.
“Bố và mẹ cháu…” Ông Văn hơi dừng lại, “Là một chuyện đáng tiếc của nhà họ Phó, ta… cũng từng nghĩ rằng sau bố cháu, nhà họ Phó e là không còn xuất hiện lớp hậu bối nào thật sự đáng gờm nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ, năm cháu năm tuổi, sự nghiệp ở nước ngoài của Phó thị bị tổn thất nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan rã, lúc đó bố cháu tiếp quản Phó thị còn muộn hơn tuổi cháu bây giờ, nhưng lại xoay chuyển tình thế, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn đều rất xuất sắc.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, lẳng lặng nhìn ông Văn.
Kể đến đây, ông Văn bỗng có chút thương cảm, bất giác đỏ hoe mắt: “Chắc là cháu oán trách ta, những năm qua luôn không công nhận cháu, luôn cảm thấy anh cả cháu có lẽ sẽ thích hợp quản lý sản nghiệp nhà họ Phó hơn cháu. Ta cũng thừa nhận quả thực ta từng có lòng thiên vị, chỉ vì nó là con trai của bạn cũ ta.”
“Nhưng Tắc Dịch à, trong bao nhiêu con cháu nhà họ Phó, người ta đánh giá cao nhất và yêu quý nhất, vẫn là bố cháu. Những năm qua bạc đãi cháu, là ta có lỗi với nó.”
“Thực ra trước khi xảy ra chuyện, bố cháu từng gửi gắm cháu cho ta, bảo ta trong tương lai hãy dạy dỗ cháu, nâng đỡ cháu. Những năm nó và mẹ cháu ra đi, ta thường hay nghĩ, những lời khiêm tốn của kẻ hậu bối hôm đó, liệu có phải thực sự là điềm báo của số mệnh, vô hình trung nó đã sớm trải sẵn đường lui cho cháu.”
“Là ta có lỗi, ngày sau xuống suối vàng gặp lại, ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Sau khi khung chat im lặng trở lại anh mới cười một tiếng, đặt điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ông Văn đang nhìn mình với vẻ mặt mỉm cười.
Thấy anh ngẩng đầu, ông cầm bình công đạo lên, rót thêm trà vào chén cho anh: “Chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi.”
Anh khựng lại, từ từ đáp lễ của bậc hậu bối.
Ông Văn đặt bình công đạo xuống, thở dài: “Vẫn còn nhớ lúc Tiểu Từ sinh ra, bố nó ôm vò rượu Nữ Nhi Hồng đến chỗ ta, bảo ta đề chữ lên vò rượu, lúc đó ta không ưa nó, đương nhiên là không chịu, làm mẹ con bé lại nổi trận lôi đình với ta.”
Nói đến đây, ông Văn dường như cười bất lực hai tiếng, rồi mới từ từ ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch, thu lại nụ cười trên môi.
“Bố và mẹ cháu…” Ông Văn hơi dừng lại, “Là một chuyện đáng tiếc của nhà họ Phó, ta… cũng từng nghĩ rằng sau bố cháu, nhà họ Phó e là không còn xuất hiện lớp hậu bối nào thật sự đáng gờm nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ, năm cháu năm tuổi, sự nghiệp ở nước ngoài của Phó thị bị tổn thất nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan rã, lúc đó bố cháu tiếp quản Phó thị còn muộn hơn tuổi cháu bây giờ, nhưng lại xoay chuyển tình thế, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn đều rất xuất sắc.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, lẳng lặng nhìn ông Văn.
Kể đến đây, ông Văn bỗng có chút thương cảm, bất giác đỏ hoe mắt: “Chắc là cháu oán trách ta, những năm qua luôn không công nhận cháu, luôn cảm thấy anh cả cháu có lẽ sẽ thích hợp quản lý sản nghiệp nhà họ Phó hơn cháu. Ta cũng thừa nhận quả thực ta từng có lòng thiên vị, chỉ vì nó là con trai của bạn cũ ta.”
“Nhưng Tắc Dịch à, trong bao nhiêu con cháu nhà họ Phó, người ta đánh giá cao nhất và yêu quý nhất, vẫn là bố cháu. Những năm qua bạc đãi cháu, là ta có lỗi với nó.”
“Thực ra trước khi xảy ra chuyện, bố cháu từng gửi gắm cháu cho ta, bảo ta trong tương lai hãy dạy dỗ cháu, nâng đỡ cháu. Những năm nó và mẹ cháu ra đi, ta thường hay nghĩ, những lời khiêm tốn của kẻ hậu bối hôm đó, liệu có phải thực sự là điềm báo của số mệnh, vô hình trung nó đã sớm trải sẵn đường lui cho cháu.”
“Là ta có lỗi, ngày sau xuống suối vàng gặp lại, ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Sau khi khung chat im lặng trở lại anh mới cười một tiếng, đặt điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ông Văn đang nhìn mình với vẻ mặt mỉm cười.
Thấy anh ngẩng đầu, ông cầm bình công đạo lên, rót thêm trà vào chén cho anh: “Chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi.”
Ông Văn đặt bình công đạo xuống, thở dài: “Vẫn còn nhớ lúc Tiểu Từ sinh ra, bố nó ôm vò rượu Nữ Nhi Hồng đến chỗ ta, bảo ta đề chữ lên vò rượu, lúc đó ta không ưa nó, đương nhiên là không chịu, làm mẹ con bé lại nổi trận lôi đình với ta.”
Nói đến đây, ông Văn dường như cười bất lực hai tiếng, rồi mới từ từ ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch, thu lại nụ cười trên môi.
“Bố và mẹ cháu…” Ông Văn hơi dừng lại, “Là một chuyện đáng tiếc của nhà họ Phó, ta… cũng từng nghĩ rằng sau bố cháu, nhà họ Phó e là không còn xuất hiện lớp hậu bối nào thật sự đáng gờm nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ, năm cháu năm tuổi, sự nghiệp ở nước ngoài của Phó thị bị tổn thất nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan rã, lúc đó bố cháu tiếp quản Phó thị còn muộn hơn tuổi cháu bây giờ, nhưng lại xoay chuyển tình thế, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn đều rất xuất sắc.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, lẳng lặng nhìn ông Văn.
Kể đến đây, ông Văn bỗng có chút thương cảm, bất giác đỏ hoe mắt: “Chắc là cháu oán trách ta, những năm qua luôn không công nhận cháu, luôn cảm thấy anh cả cháu có lẽ sẽ thích hợp quản lý sản nghiệp nhà họ Phó hơn cháu. Ta cũng thừa nhận quả thực ta từng có lòng thiên vị, chỉ vì nó là con trai của bạn cũ ta.”
“Nhưng Tắc Dịch à, trong bao nhiêu con cháu nhà họ Phó, người ta đánh giá cao nhất và yêu quý nhất, vẫn là bố cháu. Những năm qua bạc đãi cháu, là ta có lỗi với nó.”
“Thực ra trước khi xảy ra chuyện, bố cháu từng gửi gắm cháu cho ta, bảo ta trong tương lai hãy dạy dỗ cháu, nâng đỡ cháu. Những năm nó và mẹ cháu ra đi, ta thường hay nghĩ, những lời khiêm tốn của kẻ hậu bối hôm đó, liệu có phải thực sự là điềm báo của số mệnh, vô hình trung nó đã sớm trải sẵn đường lui cho cháu.”
“Là ta có lỗi, ngày sau xuống suối vàng gặp lại, ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Sau khi khung chat im lặng trở lại anh mới cười một tiếng, đặt điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ông Văn đang nhìn mình với vẻ mặt mỉm cười.
Thấy anh ngẩng đầu, ông cầm bình công đạo lên, rót thêm trà vào chén cho anh: “Chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi.”
Anh khựng lại, từ từ đáp lễ của bậc hậu bối.
Ông Văn đặt bình công đạo xuống, thở dài: “Vẫn còn nhớ lúc Tiểu Từ sinh ra, bố nó ôm vò rượu Nữ Nhi Hồng đến chỗ ta, bảo ta đề chữ lên vò rượu, lúc đó ta không ưa nó, đương nhiên là không chịu, làm mẹ con bé lại nổi trận lôi đình với ta.”
Nói đến đây, ông Văn dường như cười bất lực hai tiếng, rồi mới từ từ ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch, thu lại nụ cười trên môi.
“Bố và mẹ cháu…” Ông Văn hơi dừng lại, “Là một chuyện đáng tiếc của nhà họ Phó, ta… cũng từng nghĩ rằng sau bố cháu, nhà họ Phó e là không còn xuất hiện lớp hậu bối nào thật sự đáng gờm nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ, năm cháu năm tuổi, sự nghiệp ở nước ngoài của Phó thị bị tổn thất nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan rã, lúc đó bố cháu tiếp quản Phó thị còn muộn hơn tuổi cháu bây giờ, nhưng lại xoay chuyển tình thế, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn đều rất xuất sắc.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, lẳng lặng nhìn ông Văn.
Kể đến đây, ông Văn bỗng có chút thương cảm, bất giác đỏ hoe mắt: “Chắc là cháu oán trách ta, những năm qua luôn không công nhận cháu, luôn cảm thấy anh cả cháu có lẽ sẽ thích hợp quản lý sản nghiệp nhà họ Phó hơn cháu. Ta cũng thừa nhận quả thực ta từng có lòng thiên vị, chỉ vì nó là con trai của bạn cũ ta.”
“Nhưng Tắc Dịch à, trong bao nhiêu con cháu nhà họ Phó, người ta đánh giá cao nhất và yêu quý nhất, vẫn là bố cháu. Những năm qua bạc đãi cháu, là ta có lỗi với nó.”
“Thực ra trước khi xảy ra chuyện, bố cháu từng gửi gắm cháu cho ta, bảo ta trong tương lai hãy dạy dỗ cháu, nâng đỡ cháu. Những năm nó và mẹ cháu ra đi, ta thường hay nghĩ, những lời khiêm tốn của kẻ hậu bối hôm đó, liệu có phải thực sự là điềm báo của số mệnh, vô hình trung nó đã sớm trải sẵn đường lui cho cháu.”
“Là ta có lỗi, ngày sau xuống suối vàng gặp lại, ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Sau khi khung chat im lặng trở lại anh mới cười một tiếng, đặt điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ông Văn đang nhìn mình với vẻ mặt mỉm cười.
Thấy anh ngẩng đầu, ông cầm bình công đạo lên, rót thêm trà vào chén cho anh: “Chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi.”
Anh khựng lại, từ từ đáp lễ của bậc hậu bối.
Ông Văn đặt bình công đạo xuống, thở dài: “Vẫn còn nhớ lúc Tiểu Từ sinh ra, bố nó ôm vò rượu Nữ Nhi Hồng đến chỗ ta, bảo ta đề chữ lên vò rượu, lúc đó ta không ưa nó, đương nhiên là không chịu, làm mẹ con bé lại nổi trận lôi đình với ta.”
Nói đến đây, ông Văn dường như cười bất lực hai tiếng, rồi mới từ từ ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch, thu lại nụ cười trên môi.
“Bố và mẹ cháu…” Ông Văn hơi dừng lại, “Là một chuyện đáng tiếc của nhà họ Phó, ta… cũng từng nghĩ rằng sau bố cháu, nhà họ Phó e là không còn xuất hiện lớp hậu bối nào thật sự đáng gờm nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ, năm cháu năm tuổi, sự nghiệp ở nước ngoài của Phó thị bị tổn thất nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan rã, lúc đó bố cháu tiếp quản Phó thị còn muộn hơn tuổi cháu bây giờ, nhưng lại xoay chuyển tình thế, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn đều rất xuất sắc.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, lẳng lặng nhìn ông Văn.
“Nhưng Tắc Dịch à, trong bao nhiêu con cháu nhà họ Phó, người ta đánh giá cao nhất và yêu quý nhất, vẫn là bố cháu. Những năm qua bạc đãi cháu, là ta có lỗi với nó.”
“Thực ra trước khi xảy ra chuyện, bố cháu từng gửi gắm cháu cho ta, bảo ta trong tương lai hãy dạy dỗ cháu, nâng đỡ cháu. Những năm nó và mẹ cháu ra đi, ta thường hay nghĩ, những lời khiêm tốn của kẻ hậu bối hôm đó, liệu có phải thực sự là điềm báo của số mệnh, vô hình trung nó đã sớm trải sẵn đường lui cho cháu.”
“Là ta có lỗi, ngày sau xuống suối vàng gặp lại, ta còn mặt mũi nào nữa đây.”
Dần dần tỉnh táo lại, Ngộ Từ bỗng ngửi thấy một mùi hương hoa thoang thoảng, hít hít mũi ngửi vài cái, bỏ bàn tay đang che trước mắt ra, quay đầu nhìn.
Rồi cô nhìn thấy bó hoa Rum trong lòng anh, cười rạng rỡ, lăn về phía mép giường, đưa tay ôm lấy anh.
Anh vừa từ bên ngoài về, trên áo khoác dạ còn vương chút hơi lạnh.
Mặt cô cọ cọ vào lòng anh: “Sao anh lại mua hoa?”
Phó Tắc Dịch khẽ cong môi: “Gặp cô bé bán hoa bên đường…”
“Thấy trời lạnh quá, không muốn để người ta chịu rét bên ngoài nữa, nên anh bao trọn, mua về hết, đúng không?”
Chưa nói hết câu, Ngộ Từ đã ngước mắt lên nhìn anh, tiếp lời.
Anh cười một tiếng: “Không phải.” Hôn lên trán cô: “Là vì tặng cho bạn gái.”
Ngộ Từ nghe vậy sững lại, ngước mắt nhìn anh, rồi cũng bật cười: “Ồ, bạn gái.”
Lần đầu tiên nghe anh nói từ này, có một cảm giác rất kỳ diệu.
Anh rủ mắt nhìn cô, cong môi nói: “Ừ, bạn gái.”
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 67
10.0/10 từ 33 lượt.
