Trao Em Một Đời An Yên

Chương 60


Sau ba giây tĩnh lặng, “choang” một tiếng, chén trà Ngộ Hải Thành vừa cầm trên tay rơi xuống tay vịn ghế, cả người ông ngây ra như phỗng.


Phó Tắc Dịch tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả mọi người có mặt đều đã hiểu rõ.


Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ông Văn hơi sững sờ, ngước mắt nhìn Phó Thành. Phó Vân Tranh cũng gần như ngay lập tức quay đầu nhìn Ngộ Từ.


Trong đáy mắt cậu ta tràn đầy sự kinh ngạc cùng một nỗi bàng hoàng khó đoán.


“Hôm nay đột nhiên nói ra như vậy có thể hơi đường đột, là do cháu suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng dịp các trưởng bối hai nhà tề tựu đông đủ thế này thật sự hiếm có.” Nói xong, anh lại nhìn sâu vào mắt Ngộ Từ, “Ngộ Từ không bố không mẹ, cháu cũng vậy, trong nhà ngoài bà nội ra thì không còn trưởng bối nào khác. Chuyện của cháu cháu có thể tự quyết định, nhưng cô ấy thì khác, suy đi tính lại, cháu vẫn mong nhận được sự đồng ý của các trưởng bối nhà họ Ngộ.”


Giọng điệu anh bình thản, khóe miệng luôn vương một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành vô cùng.


Ngộ Từ nhìn anh một lúc, rồi cũng từ từ mỉm cười.


Ngộ Hải Thành vẫn chưa hoàn hồn, hơi nghiêng đầu nhìn ông Ngộ đang ngồi ở vị trí chủ tọa phía bên kia gian nhà.


Ông cụ đặt chén trà trong tay xuống, rủ mắt cười mỉm, hai tay chống lên đùi, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi mới tiếp lời:


“Chuyện này Tắc Dịch đã nói với ta từ trước rồi, nó cũng đã hỏi ý kiến của ta. Là ta bảo tạm thời chưa vội, chưa cần báo cho mọi người biết, dù sao Tiểu Từ còn nhỏ, cũng coi như là lỗi của ta.”


Nói xong, ông cụ quay đầu nhìn Ngộ Từ với vẻ mặt hiền từ: “Nhưng ta thì không có ý kiến gì, hai đứa đều là ta nhìn từ bé đến lớn, tính tình con người đều hiền lành đôn hậu, ta nghĩ mọi người ở đây cũng thấy thế.”


Ông cụ quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng dù sao cũng là chuyện đại sự của con cái, trưởng bối cần hỏi vẫn phải hỏi, ta cũng chỉ là cậy già lên mặt chút thôi. Hải Thành, chuyện này vẫn phải xem ý của anh.”


Ngộ Hải Thành ngẩn người, nhìn Ngộ Từ, im lặng một lát rồi bỗng gọi khẽ: “Tiểu Từ.”


Ngộ Từ quay đầu nhìn ông.


Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng: “Chú hai đã hứa với bố mẹ cháu là sẽ chăm sóc cháu thật tốt, cũng tuyệt đối sẽ không để cháu phải chịu ấm ức. Trong lòng chú hai, ý nguyện của cháu quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác. Cho nên, chú hai hỏi cháu, bản thân cháu nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không?”


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Sau ba giây tĩnh lặng, “choang” một tiếng, chén trà Ngộ Hải Thành vừa cầm trên tay rơi xuống tay vịn ghế, cả người ông ngây ra như phỗng.



Phó Tắc Dịch tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả mọi người có mặt đều đã hiểu rõ.


Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ông Văn hơi sững sờ, ngước mắt nhìn Phó Thành. Phó Vân Tranh cũng gần như ngay lập tức quay đầu nhìn Ngộ Từ.


Trong đáy mắt cậu ta tràn đầy sự kinh ngạc cùng một nỗi bàng hoàng khó đoán.


“Hôm nay đột nhiên nói ra như vậy có thể hơi đường đột, là do cháu suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng dịp các trưởng bối hai nhà tề tựu đông đủ thế này thật sự hiếm có.” Nói xong, anh lại nhìn sâu vào mắt Ngộ Từ, “Ngộ Từ không bố không mẹ, cháu cũng vậy, trong nhà ngoài bà nội ra thì không còn trưởng bối nào khác. Chuyện của cháu cháu có thể tự quyết định, nhưng cô ấy thì khác, suy đi tính lại, cháu vẫn mong nhận được sự đồng ý của các trưởng bối nhà họ Ngộ.”


Giọng điệu anh bình thản, khóe miệng luôn vương một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành vô cùng.


Ngộ Từ nhìn anh một lúc, rồi cũng từ từ mỉm cười.


Ngộ Hải Thành vẫn chưa hoàn hồn, hơi nghiêng đầu nhìn ông Ngộ đang ngồi ở vị trí chủ tọa phía bên kia gian nhà.


Ông cụ đặt chén trà trong tay xuống, rủ mắt cười mỉm, hai tay chống lên đùi, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi mới tiếp lời:


“Chuyện này Tắc Dịch đã nói với ta từ trước rồi, nó cũng đã hỏi ý kiến của ta. Là ta bảo tạm thời chưa vội, chưa cần báo cho mọi người biết, dù sao Tiểu Từ còn nhỏ, cũng coi như là lỗi của ta.”


Nói xong, ông cụ quay đầu nhìn Ngộ Từ với vẻ mặt hiền từ: “Nhưng ta thì không có ý kiến gì, hai đứa đều là ta nhìn từ bé đến lớn, tính tình con người đều hiền lành đôn hậu, ta nghĩ mọi người ở đây cũng thấy thế.”


Ông cụ quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng dù sao cũng là chuyện đại sự của con cái, trưởng bối cần hỏi vẫn phải hỏi, ta cũng chỉ là cậy già lên mặt chút thôi. Hải Thành, chuyện này vẫn phải xem ý của anh.”


Ngộ Hải Thành ngẩn người, nhìn Ngộ Từ, im lặng một lát rồi bỗng gọi khẽ: “Tiểu Từ.”


Ngộ Từ quay đầu nhìn ông.


Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng: “Chú hai đã hứa với bố mẹ cháu là sẽ chăm sóc cháu thật tốt, cũng tuyệt đối sẽ không để cháu phải chịu ấm ức. Trong lòng chú hai, ý nguyện của cháu quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác. Cho nên, chú hai hỏi cháu, bản thân cháu nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không?”


Sau ba giây tĩnh lặng, “choang” một tiếng, chén trà Ngộ Hải Thành vừa cầm trên tay rơi xuống tay vịn ghế, cả người ông ngây ra như phỗng.


Phó Tắc Dịch tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả mọi người có mặt đều đã hiểu rõ.


Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ông Văn hơi sững sờ, ngước mắt nhìn Phó Thành. Phó Vân Tranh cũng gần như ngay lập tức quay đầu nhìn Ngộ Từ.


Trong đáy mắt cậu ta tràn đầy sự kinh ngạc cùng một nỗi bàng hoàng khó đoán.



“Hôm nay đột nhiên nói ra như vậy có thể hơi đường đột, là do cháu suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng dịp các trưởng bối hai nhà tề tựu đông đủ thế này thật sự hiếm có.” Nói xong, anh lại nhìn sâu vào mắt Ngộ Từ, “Ngộ Từ không bố không mẹ, cháu cũng vậy, trong nhà ngoài bà nội ra thì không còn trưởng bối nào khác. Chuyện của cháu cháu có thể tự quyết định, nhưng cô ấy thì khác, suy đi tính lại, cháu vẫn mong nhận được sự đồng ý của các trưởng bối nhà họ Ngộ.”


Giọng điệu anh bình thản, khóe miệng luôn vương một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành vô cùng.


Ngộ Từ nhìn anh một lúc, rồi cũng từ từ mỉm cười.


Ngộ Hải Thành vẫn chưa hoàn hồn, hơi nghiêng đầu nhìn ông Ngộ đang ngồi ở vị trí chủ tọa phía bên kia gian nhà.


Ông cụ đặt chén trà trong tay xuống, rủ mắt cười mỉm, hai tay chống lên đùi, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi mới tiếp lời:


“Chuyện này Tắc Dịch đã nói với ta từ trước rồi, nó cũng đã hỏi ý kiến của ta. Là ta bảo tạm thời chưa vội, chưa cần báo cho mọi người biết, dù sao Tiểu Từ còn nhỏ, cũng coi như là lỗi của ta.”


Nói xong, ông cụ quay đầu nhìn Ngộ Từ với vẻ mặt hiền từ: “Nhưng ta thì không có ý kiến gì, hai đứa đều là ta nhìn từ bé đến lớn, tính tình con người đều hiền lành đôn hậu, ta nghĩ mọi người ở đây cũng thấy thế.”


Ông cụ quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng dù sao cũng là chuyện đại sự của con cái, trưởng bối cần hỏi vẫn phải hỏi, ta cũng chỉ là cậy già lên mặt chút thôi. Hải Thành, chuyện này vẫn phải xem ý của anh.”


Ngộ Hải Thành ngẩn người, nhìn Ngộ Từ, im lặng một lát rồi bỗng gọi khẽ: “Tiểu Từ.”


Ngộ Từ quay đầu nhìn ông.


Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng: “Chú hai đã hứa với bố mẹ cháu là sẽ chăm sóc cháu thật tốt, cũng tuyệt đối sẽ không để cháu phải chịu ấm ức. Trong lòng chú hai, ý nguyện của cháu quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác. Cho nên, chú hai hỏi cháu, bản thân cháu nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không?”


Sau ba giây tĩnh lặng, “choang” một tiếng, chén trà Ngộ Hải Thành vừa cầm trên tay rơi xuống tay vịn ghế, cả người ông ngây ra như phỗng.


Phó Tắc Dịch tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả mọi người có mặt đều đã hiểu rõ.


Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ông Văn hơi sững sờ, ngước mắt nhìn Phó Thành. Phó Vân Tranh cũng gần như ngay lập tức quay đầu nhìn Ngộ Từ.


Trong đáy mắt cậu ta tràn đầy sự kinh ngạc cùng một nỗi bàng hoàng khó đoán.


“Hôm nay đột nhiên nói ra như vậy có thể hơi đường đột, là do cháu suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng dịp các trưởng bối hai nhà tề tựu đông đủ thế này thật sự hiếm có.” Nói xong, anh lại nhìn sâu vào mắt Ngộ Từ, “Ngộ Từ không bố không mẹ, cháu cũng vậy, trong nhà ngoài bà nội ra thì không còn trưởng bối nào khác. Chuyện của cháu cháu có thể tự quyết định, nhưng cô ấy thì khác, suy đi tính lại, cháu vẫn mong nhận được sự đồng ý của các trưởng bối nhà họ Ngộ.”


Giọng điệu anh bình thản, khóe miệng luôn vương một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành vô cùng.


Ngộ Từ nhìn anh một lúc, rồi cũng từ từ mỉm cười.



Ông cụ đặt chén trà trong tay xuống, rủ mắt cười mỉm, hai tay chống lên đùi, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi mới tiếp lời:


“Chuyện này Tắc Dịch đã nói với ta từ trước rồi, nó cũng đã hỏi ý kiến của ta. Là ta bảo tạm thời chưa vội, chưa cần báo cho mọi người biết, dù sao Tiểu Từ còn nhỏ, cũng coi như là lỗi của ta.”


Nói xong, ông cụ quay đầu nhìn Ngộ Từ với vẻ mặt hiền từ: “Nhưng ta thì không có ý kiến gì, hai đứa đều là ta nhìn từ bé đến lớn, tính tình con người đều hiền lành đôn hậu, ta nghĩ mọi người ở đây cũng thấy thế.”


Ông cụ quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng dù sao cũng là chuyện đại sự của con cái, trưởng bối cần hỏi vẫn phải hỏi, ta cũng chỉ là cậy già lên mặt chút thôi. Hải Thành, chuyện này vẫn phải xem ý của anh.”


Ngộ Hải Thành ngẩn người, nhìn Ngộ Từ, im lặng một lát rồi bỗng gọi khẽ: “Tiểu Từ.”


Ngộ Từ quay đầu nhìn ông.


Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng: “Chú hai đã hứa với bố mẹ cháu là sẽ chăm sóc cháu thật tốt, cũng tuyệt đối sẽ không để cháu phải chịu ấm ức. Trong lòng chú hai, ý nguyện của cháu quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác. Cho nên, chú hai hỏi cháu, bản thân cháu nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không?”


Sau ba giây tĩnh lặng, “choang” một tiếng, chén trà Ngộ Hải Thành vừa cầm trên tay rơi xuống tay vịn ghế, cả người ông ngây ra như phỗng.


Phó Tắc Dịch tuy không nói thẳng ra, nhưng tất cả mọi người có mặt đều đã hiểu rõ.


Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, ông Văn hơi sững sờ, ngước mắt nhìn Phó Thành. Phó Vân Tranh cũng gần như ngay lập tức quay đầu nhìn Ngộ Từ.


Trong đáy mắt cậu ta tràn đầy sự kinh ngạc cùng một nỗi bàng hoàng khó đoán.


“Hôm nay đột nhiên nói ra như vậy có thể hơi đường đột, là do cháu suy nghĩ chưa chu toàn, nhưng dịp các trưởng bối hai nhà tề tựu đông đủ thế này thật sự hiếm có.” Nói xong, anh lại nhìn sâu vào mắt Ngộ Từ, “Ngộ Từ không bố không mẹ, cháu cũng vậy, trong nhà ngoài bà nội ra thì không còn trưởng bối nào khác. Chuyện của cháu cháu có thể tự quyết định, nhưng cô ấy thì khác, suy đi tính lại, cháu vẫn mong nhận được sự đồng ý của các trưởng bối nhà họ Ngộ.”


Giọng điệu anh bình thản, khóe miệng luôn vương một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành vô cùng.


Ngộ Từ nhìn anh một lúc, rồi cũng từ từ mỉm cười.


Ngộ Hải Thành vẫn chưa hoàn hồn, hơi nghiêng đầu nhìn ông Ngộ đang ngồi ở vị trí chủ tọa phía bên kia gian nhà.


Ông cụ đặt chén trà trong tay xuống, rủ mắt cười mỉm, hai tay chống lên đùi, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi mới tiếp lời:


“Chuyện này Tắc Dịch đã nói với ta từ trước rồi, nó cũng đã hỏi ý kiến của ta. Là ta bảo tạm thời chưa vội, chưa cần báo cho mọi người biết, dù sao Tiểu Từ còn nhỏ, cũng coi như là lỗi của ta.”


Nói xong, ông cụ quay đầu nhìn Ngộ Từ với vẻ mặt hiền từ: “Nhưng ta thì không có ý kiến gì, hai đứa đều là ta nhìn từ bé đến lớn, tính tình con người đều hiền lành đôn hậu, ta nghĩ mọi người ở đây cũng thấy thế.”



Ông cụ quay sang nhìn Ngộ Hải Thành: “Nhưng dù sao cũng là chuyện đại sự của con cái, trưởng bối cần hỏi vẫn phải hỏi, ta cũng chỉ là cậy già lên mặt chút thôi. Hải Thành, chuyện này vẫn phải xem ý của anh.”


Ngộ Hải Thành ngẩn người, nhìn Ngộ Từ, im lặng một lát rồi bỗng gọi khẽ: “Tiểu Từ.”


Ngộ Từ quay đầu nhìn ông.


Ngộ Hải Thành ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng: “Chú hai đã hứa với bố mẹ cháu là sẽ chăm sóc cháu thật tốt, cũng tuyệt đối sẽ không để cháu phải chịu ấm ức. Trong lòng chú hai, ý nguyện của cháu quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác. Cho nên, chú hai hỏi cháu, bản thân cháu nghĩ thế nào, có nguyện ý hay không?”


Ông Văn nhìn theo hướng Phó Tắc Dịch rời đi rồi bước lại gần Ngộ Từ vài bước, giọng điệu có vẻ bùi ngùi: “Vẫn còn nhớ cảnh tượng khi mẹ cháu và bố cháu kết hôn, chớp mắt cái Tiểu Từ của chúng ta cũng sắp lấy chồng rồi.”


Ngộ Từ có chút ngỡ ngàng, trong ký ức của cô, cô chỉ biết mẹ cô hồi nhỏ từng sống nhờ nhà ông Văn, về bản chất cô và ông Văn không thân thiết.


Ông Văn dường như cũng biết sự do dự của cô, nhìn cô một lúc rồi lấy từ trong người ra một cái bọc vải gấm đỏ. “Cái này từ nay về sau giao cho cháu.”


Ngộ Từ hơi khựng lại: “Đây là…”


Ông Văn bước tới, cầm lấy tay cô, đặt bọc vải vào lòng bàn tay cô: “Vốn dĩ là định đưa cho mẹ cháu.”


Nói xong, ông Văn dừng lại một lát, khẽ thở dài: “Giờ nghĩ lại, có lẽ năm xưa mẹ cháu không nghe lời ta cũng là chuyện tốt.”


Mấy lời này làm Ngộ Từ nghe như lọt vào sương mù, cô nhìn bọc vải trong tay.


Ánh mắt ông Văn dừng lại trên gương mặt cô một lúc, rồi cười: “Vẫn là ta già rồi, mẹ cháu nói đúng, ta là lão già cổ hủ.”


Rồi ông thở dài: “Được rồi, lúc nào gửi thiếp canh (giấy ghi ngày sinh tháng đẻ để xem tuổi kết hôn) thì bảo Tắc Dịch báo ta một tiếng.”


Nói xong, ông quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang đợi trong cổng Dụ Viên, giơ tay khẽ xoa đầu Ngộ Từ: “Chỗ nào chưa hiểu, để Tắc Dịch từ từ nói cho cháu nghe vậy.”


Dứt lời, ông quay người lên xe.


Mãi đến khi xe từ từ lăn bánh rời đi Ngộ Từ mới thu lại tầm mắt, nhìn vào trong cổng Dụ Viên.


Phó Tắc Dịch đứng dưới hành lang sau cổng, đang đợi cô.


Khung cảnh trong vườn non xanh nước biếc, ánh trời nửa tối nửa sáng, làm nền cho dáng hình anh.


Cô nhìn anh, mỉm cười, rồi nhấc chân từng bước đi về phía anh.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 60
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...