Trao Em Một Đời An Yên

Chương 52


Hôm nay là Trung thu, mỗi dịp lễ tết, Ngộ Từ đều gửi lời chúc đến những người lớn tuổi thân thiết trong nhà. Với người lớn tuổi hẳn thì viết thư tay, còn người trẻ hơn chút thì gửi tin nhắn.


Gửi xong một vòng lời chúc cô mới gọi điện cho chú hai và thím hai.


Thực ra trước khi lên sân khấu biểu diễn tối nay cô đã trò chuyện vài câu với họ trong nhóm chat gia đình nhỏ rồi.


Lúc cô gọi điện, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem xong chương trình gala Trung thu trên các đài truyền hình, vẫn chưa ngủ.


Điện thoại vừa kết nối, Ngộ Hải Thành đã gọi tên cô: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao thế cháu?”


Cô cười đáp: “Vâng, cháu vừa từ đài truyền hình về đến nhà, chúc chú thím Trung thu vui vẻ ạ!”


Ngộ Hải Thành cười ha hả, đáp lại: “Trung thu vui vẻ.”


Rồi ông bồi thêm một câu: “Nếu sang năm mà dẫn được bạn trai về nhà ăn cơm nữa thì càng tốt!”


Ngộ Từ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc, ho sù sụ.


Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên kia vội vàng quan tâm: “Ôi trời, đang uống nước thì đừng có nói chuyện, uống xong hãy nói, bị sặc rồi phải không!”


Ngộ Từ đặt cốc nước xuống, đáp: “Cháu không sao ạ.”


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n



Hôm nay là Trung thu, mỗi dịp lễ tết, Ngộ Từ đều gửi lời chúc đến những người lớn tuổi thân thiết trong nhà. Với người lớn tuổi hẳn thì viết thư tay, còn người trẻ hơn chút thì gửi tin nhắn.


Gửi xong một vòng lời chúc cô mới gọi điện cho chú hai và thím hai.


Thực ra trước khi lên sân khấu biểu diễn tối nay cô đã trò chuyện vài câu với họ trong nhóm chat gia đình nhỏ rồi.


Lúc cô gọi điện, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem xong chương trình gala Trung thu trên các đài truyền hình, vẫn chưa ngủ.


Điện thoại vừa kết nối, Ngộ Hải Thành đã gọi tên cô: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao thế cháu?”


Cô cười đáp: “Vâng, cháu vừa từ đài truyền hình về đến nhà, chúc chú thím Trung thu vui vẻ ạ!”


Ngộ Hải Thành cười ha hả, đáp lại: “Trung thu vui vẻ.”


Rồi ông bồi thêm một câu: “Nếu sang năm mà dẫn được bạn trai về nhà ăn cơm nữa thì càng tốt!”


Ngộ Từ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc, ho sù sụ.


Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên kia vội vàng quan tâm: “Ôi trời, đang uống nước thì đừng có nói chuyện, uống xong hãy nói, bị sặc rồi phải không!”


Ngộ Từ đặt cốc nước xuống, đáp: “Cháu không sao ạ.”


Hôm nay là Trung thu, mỗi dịp lễ tết, Ngộ Từ đều gửi lời chúc đến những người lớn tuổi thân thiết trong nhà. Với người lớn tuổi hẳn thì viết thư tay, còn người trẻ hơn chút thì gửi tin nhắn.


Gửi xong một vòng lời chúc cô mới gọi điện cho chú hai và thím hai.



Lúc cô gọi điện, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem xong chương trình gala Trung thu trên các đài truyền hình, vẫn chưa ngủ.


Điện thoại vừa kết nối, Ngộ Hải Thành đã gọi tên cô: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao thế cháu?”


Cô cười đáp: “Vâng, cháu vừa từ đài truyền hình về đến nhà, chúc chú thím Trung thu vui vẻ ạ!”


Ngộ Hải Thành cười ha hả, đáp lại: “Trung thu vui vẻ.”


Rồi ông bồi thêm một câu: “Nếu sang năm mà dẫn được bạn trai về nhà ăn cơm nữa thì càng tốt!”


Ngộ Từ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc, ho sù sụ.


Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên kia vội vàng quan tâm: “Ôi trời, đang uống nước thì đừng có nói chuyện, uống xong hãy nói, bị sặc rồi phải không!”


Ngộ Từ đặt cốc nước xuống, đáp: “Cháu không sao ạ.”


Hôm nay là Trung thu, mỗi dịp lễ tết, Ngộ Từ đều gửi lời chúc đến những người lớn tuổi thân thiết trong nhà. Với người lớn tuổi hẳn thì viết thư tay, còn người trẻ hơn chút thì gửi tin nhắn.


Gửi xong một vòng lời chúc cô mới gọi điện cho chú hai và thím hai.


Thực ra trước khi lên sân khấu biểu diễn tối nay cô đã trò chuyện vài câu với họ trong nhóm chat gia đình nhỏ rồi.


Lúc cô gọi điện, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem xong chương trình gala Trung thu trên các đài truyền hình, vẫn chưa ngủ.


Điện thoại vừa kết nối, Ngộ Hải Thành đã gọi tên cô: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao thế cháu?”



Cô cười đáp: “Vâng, cháu vừa từ đài truyền hình về đến nhà, chúc chú thím Trung thu vui vẻ ạ!”


Ngộ Hải Thành cười ha hả, đáp lại: “Trung thu vui vẻ.”


Rồi ông bồi thêm một câu: “Nếu sang năm mà dẫn được bạn trai về nhà ăn cơm nữa thì càng tốt!”


Ngộ Từ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc, ho sù sụ.


Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên kia vội vàng quan tâm: “Ôi trời, đang uống nước thì đừng có nói chuyện, uống xong hãy nói, bị sặc rồi phải không!”


Ngộ Từ đặt cốc nước xuống, đáp: “Cháu không sao ạ.”


Hôm nay là Trung thu, mỗi dịp lễ tết, Ngộ Từ đều gửi lời chúc đến những người lớn tuổi thân thiết trong nhà. Với người lớn tuổi hẳn thì viết thư tay, còn người trẻ hơn chút thì gửi tin nhắn.


Gửi xong một vòng lời chúc cô mới gọi điện cho chú hai và thím hai.


Thực ra trước khi lên sân khấu biểu diễn tối nay cô đã trò chuyện vài câu với họ trong nhóm chat gia đình nhỏ rồi.


Lúc cô gọi điện, Ngộ Hải Thành và Kiều Nguyệt Ảnh vừa xem xong chương trình gala Trung thu trên các đài truyền hình, vẫn chưa ngủ.


Điện thoại vừa kết nối, Ngộ Hải Thành đã gọi tên cô: “Tiểu Từ, vẫn chưa ngủ à, sao thế cháu?”


Cô cười đáp: “Vâng, cháu vừa từ đài truyền hình về đến nhà, chúc chú thím Trung thu vui vẻ ạ!”


Ngộ Hải Thành cười ha hả, đáp lại: “Trung thu vui vẻ.”



Ngộ Từ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc, ho sù sụ.


Ngộ Hải Thành ở đầu dây bên kia vội vàng quan tâm: “Ôi trời, đang uống nước thì đừng có nói chuyện, uống xong hãy nói, bị sặc rồi phải không!”


Ngộ Từ đặt cốc nước xuống, đáp: “Cháu không sao ạ.”


Nhâm Hiện cười rạng rỡ, rồi vội vàng lấy điện thoại ra: “Cái đó… có thể kết bạn WeChat không? Tớ vừa xem lịch trình tháng sau, chúng ta diễn chung một buổi đấy, tiện liên lạc.”


Ngộ Từ nhìn chiếc điện thoại trên tay cậu ta, mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi nhé, tớ quên mang điện thoại rồi, lúc xếp tiết mục đoàn sẽ lập nhóm chat mà, có việc gì cứ nhắn trong nhóm là được.”


Nói xong, cô nhìn phòng tập múa phía sau: “Xin lỗi, bọn tớ sắp bắt đầu tập rồi, tớ phải đi trước đây.”


Vẻ mặt Nhâm Hiện sững lại một chút, đáy mắt thoáng qua tia thất vọng, nhưng vẫn lùi sang một bên nhường đường, cười nói: “Được, vậy khi nào rảnh tớ mời cậu ăn cơm, cảm ơn cậu lần trước đã cho mượn ô.”


Nói xong, cũng không để Ngộ Từ có cơ hội từ chối, đúng lúc phía sau có đồng nghiệp gọi, cậu ta đáp một tiếng rồi chạy đi.


Ngô Ninh quay đầu nhìn lại: “Này! Ngộ Từ, nói thật đấy, Nhâm Hiện khá được mà, vừa đẹp trai, gia cảnh lại tốt.”


Ngộ Từ liếc cô ấy một cái, tiếp tục bước đi, đáp: “Tớ có bạn trai rồi.”


Ngô Ninh: “Biết rồi! Biết rồi!”


Ngộ Từ: “Lần sau làm ơn đừng đẩy tớ vào mấy tình huống này nữa.”


Ngô Ninh chun mũi: “Biết rồi biết rồi mà!”



Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 52
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...