Trao Em Một Đời An Yên
Chương 48
“Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!”
Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: “Vâng.”
Giọng điệu hơi khàn đi.
Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.
Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: “Vâng.”
Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: “Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi.”
“Em…” Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.
Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng “cạch” đóng lại.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
“Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!”
Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: “Vâng.”
Giọng điệu hơi khàn đi.
Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.
Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: “Vâng.”
Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: “Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi.”
“Em…” Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.
Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng “cạch” đóng lại.
“Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!”
Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Giọng điệu hơi khàn đi.
Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.
Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: “Vâng.”
Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: “Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi.”
“Em…” Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.
Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng “cạch” đóng lại.
“Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!”
Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: “Vâng.”
Giọng điệu hơi khàn đi.
Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.
Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Ngộ Từ cúi đầu, lí nhí đáp: “Vâng.”
Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: “Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi.”
“Em…” Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.
Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng “cạch” đóng lại.
“Tắc Dịch, tôi dọn xong cho cậu rồi, cậu làm xong việc cũng ngủ sớm đi nhé!”
Bác Thân dọn xong chén trà, trước khi ra khỏi cửa còn cao giọng dặn dò một câu, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Ngộ Từ giật mình, mở choàng mắt, Phó Tắc Dịch hôn nhẹ lên môi cô một cái như để trấn an, rồi mới trầm giọng đáp: “Vâng.”
Giọng điệu hơi khàn đi.
Sau đó, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân chậm rãi đi xuống cầu thang, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Mặt Ngộ Từ đỏ bừng và nóng hổi như quả táo chín nẫu.
Phó Tắc Dịch rủ mắt nhìn cô một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói như phủ một lớp sương mù, có chút mơ hồ: “Bác Thân đi rồi.”
Rồi ánh mắt cô đảo loạn xạ một hồi, lắp bắp nói: “Em… em… em cũng về đây, anh… anh anh ngủ sớm đi.”
“Em…” Phó Tắc Dịch vừa định mở lời, người trước mặt đã bất ngờ vén rèm, chuồn tọt ra ngoài.
Tiếp theo là tiếng mở cửa phòng, rồi lại tiếng “cạch” đóng lại.
Lúc đó Ngộ Từ đang viết thư cho bà cố.
Bà cố không dùng đồ công nghệ mới, cũng thích kiểu thư tay truyền thống này, các bậc trưởng bối nhà họ Phó và họ Ngộ đa phần đều như vậy.
Có lẽ là để lưu giữ cái tình cảm kiểu cũ “xe ngựa chậm, thư từ cũng chậm”, chỉ có điều giờ đây thư từ cũng chẳng chậm nữa, gửi cái là đến trong ngày.
Tay cầm bút khựng lại một chút, rồi cô khẽ cười: “Ừ.”
Ngô Ninh sững lại: “Có rồi á!”
Sau đó vỗ đùi cái đét, như muốn nói lại thôi, cuối cùng lại bị chữ viết của Ngộ Từ thu hút, trầm trồ khen: “Oa, Ngộ Từ, chữ cậu đẹp quá!”
Ngộ Từ cười một cái, không đáp, tiếp tục cúi xuống viết.
Ngô Ninh cũng không nhìn nội dung thư, chỉ nhìn tiêu đề giấy viết thư, rồi ngạc nhiên: “Cậu viết thư về nhà à?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừ.”
Ngô Ninh càng ngạc nhiên hơn: “Lần đầu tiên tớ thấy thời đại này còn viết thư tay đấy! Cảm giác có nghi thức ghê.”
Ngộ Từ cười cười, viết xong phần ký tên, thổi thổi cho khô mực rồi gấp lại. Nhét vào phong bì: “Trưởng bối trong nhà coi trọng mấy cái này, còn giữa đám hậu bối thì vẫn gọi điện nhắn tin nhiều hơn.”
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 48
10.0/10 từ 33 lượt.
