Trao Em Một Đời An Yên

Chương 42


Ra khỏi nhà ăn, đúng lúc gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đến dùng bữa, mấy người chạm mặt nhau ngay cửa.


Phó Tắc Dịch tiến lên chào hỏi, trông có vẻ cũng là bậc cha chú có chút họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ chẳng quen ai, bèn ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.


Chào hỏi một vòng xong, có một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây là con gái út nhà anh cả họ Ngộ phải không!”


Tuổi Ngộ Từ còn nhỏ, đến họ hàng xa trong nhà còn chưa nhận hết mặt huống hồ là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhưng đối mặt với sự hỏi han của người lớn, cô vô thức căng thẳng, nép vào người Phó Tắc Dịch một chút rồi ngước mắt nhìn anh.


Phó Tắc Dịch nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô một cái, cười đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”


Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”


Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì chắc ta không nhận ra đâu, chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi!”


Dứt lời, mấy người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.


Ông cụ Nguyên thấy thế nhìn hai người một cái rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”


Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cười một tiếng rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu về trước, thầy đi dùng bữa đi ạ.”


Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”


Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng.”


Sau đó anh dẫn Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Ra khỏi nhà ăn, đúng lúc gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đến dùng bữa, mấy người chạm mặt nhau ngay cửa.



Phó Tắc Dịch tiến lên chào hỏi, trông có vẻ cũng là bậc cha chú có chút họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ chẳng quen ai, bèn ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.


Chào hỏi một vòng xong, có một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây là con gái út nhà anh cả họ Ngộ phải không!”


Tuổi Ngộ Từ còn nhỏ, đến họ hàng xa trong nhà còn chưa nhận hết mặt huống hồ là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhưng đối mặt với sự hỏi han của người lớn, cô vô thức căng thẳng, nép vào người Phó Tắc Dịch một chút rồi ngước mắt nhìn anh.


Phó Tắc Dịch nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô một cái, cười đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”


Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”


Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì chắc ta không nhận ra đâu, chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi!”


Dứt lời, mấy người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.


Ông cụ Nguyên thấy thế nhìn hai người một cái rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”


Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cười một tiếng rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu về trước, thầy đi dùng bữa đi ạ.”


Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”


Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng.”


Sau đó anh dẫn Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.


Ra khỏi nhà ăn, đúng lúc gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đến dùng bữa, mấy người chạm mặt nhau ngay cửa.


Phó Tắc Dịch tiến lên chào hỏi, trông có vẻ cũng là bậc cha chú có chút họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ chẳng quen ai, bèn ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.


Chào hỏi một vòng xong, có một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây là con gái út nhà anh cả họ Ngộ phải không!”


Tuổi Ngộ Từ còn nhỏ, đến họ hàng xa trong nhà còn chưa nhận hết mặt huống hồ là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhưng đối mặt với sự hỏi han của người lớn, cô vô thức căng thẳng, nép vào người Phó Tắc Dịch một chút rồi ngước mắt nhìn anh.



Phó Tắc Dịch nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô một cái, cười đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”


Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”


Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì chắc ta không nhận ra đâu, chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi!”


Dứt lời, mấy người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.


Ông cụ Nguyên thấy thế nhìn hai người một cái rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”


Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cười một tiếng rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu về trước, thầy đi dùng bữa đi ạ.”


Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”


Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng.”


Sau đó anh dẫn Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.


Ra khỏi nhà ăn, đúng lúc gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đến dùng bữa, mấy người chạm mặt nhau ngay cửa.


Phó Tắc Dịch tiến lên chào hỏi, trông có vẻ cũng là bậc cha chú có chút họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ chẳng quen ai, bèn ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.


Chào hỏi một vòng xong, có một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây là con gái út nhà anh cả họ Ngộ phải không!”


Tuổi Ngộ Từ còn nhỏ, đến họ hàng xa trong nhà còn chưa nhận hết mặt huống hồ là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhưng đối mặt với sự hỏi han của người lớn, cô vô thức căng thẳng, nép vào người Phó Tắc Dịch một chút rồi ngước mắt nhìn anh.


Phó Tắc Dịch nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô một cái, cười đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”


Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”



Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì chắc ta không nhận ra đâu, chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi!”


Dứt lời, mấy người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.


Ông cụ Nguyên thấy thế nhìn hai người một cái rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”


Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cười một tiếng rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu về trước, thầy đi dùng bữa đi ạ.”


Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”


Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng.”


Sau đó anh dẫn Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.


Ra khỏi nhà ăn, đúng lúc gặp ông cụ Nguyên cùng vài người bạn đến dùng bữa, mấy người chạm mặt nhau ngay cửa.


Phó Tắc Dịch tiến lên chào hỏi, trông có vẻ cũng là bậc cha chú có chút họ hàng với nhà họ Phó. Ngộ Từ chẳng quen ai, bèn ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.


Chào hỏi một vòng xong, có một ông cụ nhận ra Ngộ Từ, cười hỏi: “Đây là con gái út nhà anh cả họ Ngộ phải không!”


Tuổi Ngộ Từ còn nhỏ, đến họ hàng xa trong nhà còn chưa nhận hết mặt huống hồ là những người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhưng đối mặt với sự hỏi han của người lớn, cô vô thức căng thẳng, nép vào người Phó Tắc Dịch một chút rồi ngước mắt nhìn anh.


Phó Tắc Dịch nghe thấy cũng quay đầu nhìn cô một cái, cười đáp: “Vâng ạ.”


Sau đó anh hơi nghiêng đầu, nói nhỏ với cô: “Gọi ông chú đi.”


Ngộ Từ như vớ được cọc cứu mạng, vội nhìn ông cụ đang cười hiền từ trước mặt, gọi một tiếng: “Ông chú ạ.”


Ông cụ cười gật đầu lia lịa: “Nếu không đi cùng Tắc Dịch thì chắc ta không nhận ra đâu, chớp mắt cái đã hai mươi năm rồi!”


Dứt lời, mấy người còn lại cũng lên tiếng phụ họa.


Ông cụ Nguyên thấy thế nhìn hai người một cái rồi quay sang hỏi Phó Tắc Dịch: “Hai đứa về luôn hay ở lại thêm chút nữa, tối ăn cơm xong hãy đi?”



Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn Ngộ Từ, cười một tiếng rồi lại nhìn ông cụ Nguyên: “Thôi ạ, tụi cháu về trước, thầy đi dùng bữa đi ạ.”


Ông cụ Nguyên gật đầu: “Được, đi đường cẩn thận, nhắn với bà cụ hôm nào ta qua uống trà nhé.”


Phó Tắc Dịch hơi cúi người: “Vâng.”


Sau đó anh dẫn Ngộ Từ ra khỏi nhà ăn.


Ngộ Từ thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu, rồi lại đưa tay gãi gãi xương quai hàm: “Là tại em lén ngủ gật đấy.”


Phản ứng đó cứ như một chú gấu túi nhỏ làm sai chuyện, Phó Tắc Dịch không nhịn được cong môi cười, nhìn đôi mắt vẫn còn ngái ngủ của cô, hỏi nhỏ: “Buồn ngủ rồi à? Vậy mình về Dụ Viên nhé?”


Cô vội lắc đầu: “Không có, chỉ là hơi chán nên không nhịn được…”


Càng về sau cô nói càng nhỏ, chữ cuối cùng còn chẳng nghe ra tiếng.


Phó Tắc Dịch nhìn cô cười: “Vậy là không nên để em một mình ở đây, lỡ đâu ngủ gật ngã xuống dưới kia thì thành mồi cho cá mất.”


Ngộ Từ nghe vậy liếc nhìn hồ nước còn cách mình một đoạn xa tít, lẩm bẩm: “Sao có thể.”


Phó Tắc Dịch cười đứng dậy, đưa tay về phía cô: “Đi thôi, mình đi Lan Đình.”


Ngộ Từ nhìn bàn tay anh đưa tới, khựng lại một chút.


Là muốn nắm tay sao?


Cô do dự một lát, mới dè dặt đặt tay vào lòng bàn tay anh.


Tuy nhiên, không phải vậy.


Bước xuống bậc thềm thủy tạ, anh liền buông tay ra một cách tự nhiên.


Chỉ là để đỡ cô xuống bậc thang thôi.


Ngộ Từ bĩu môi, sóng vai cùng anh đi ra khỏi vườn.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 42
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...