Trao Em Một Đời An Yên
Chương 40
Bồng Lai Cư nằm ở phía sau cùng của cả Tinh Ngọc Phường, là một tòa lầu các xây trên núi đá bốn bề là nước, chỉ có một cây cầu đá dẫn sang đó.
Nước biếc, cây cổ thụ vờn quanh, hạc đỏ lội nước cất tiếng kêu trầm, nhìn quả thực có ý cảnh Bồng Lai tiên cảnh.
Phương Cảnh đưa Ngộ Từ vào cổng vườn: “Giờ này chắc Tắc Dịch đang đánh cờ với thầy Nguyên, cháu cứ lên thẳng phòng trà tầng hai tìm họ là được.”
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn tòa lầu các trên đá giữa nước kia, đáp: “Vâng, cháu cảm ơn.”
Phương Cảnh cười một cái, quay người đi ra khỏi cổng vườn.
Ngộ Từ nhìn về phía lầu các lần nữa, hơi nhấc vạt sườn xám, bước lên bậc thang hành lang. Đi qua một cái đình bốn góc xanh biếc trước cầu đá, đang định đi về phía cầu đá thì bỗng nhìn thấy dưới mái đình treo rất nhiều thẻ tre xâu bằng chỉ vàng, gió thổi qua kêu “lách cách”.
Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên mỗi thẻ tre đều khắc tên, nét chữ không giống nhau.
Nhìn lần lượt từ trước ra sau, phát hiện đều là tên phụ nữ.
Cho đến khi nhìn thấy thẻ tre áp chót, cô nhìn thấy tên bà cố.
Tâm trí hơi khựng lại, cô nhanh chóng chuyển tầm mắt sang thẻ tre tiếp theo.
Một cái tên khắc bằng thể chữ “sấu kim” — “Tô Uyển Diễm”.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Bồng Lai Cư nằm ở phía sau cùng của cả Tinh Ngọc Phường, là một tòa lầu các xây trên núi đá bốn bề là nước, chỉ có một cây cầu đá dẫn sang đó.
Nước biếc, cây cổ thụ vờn quanh, hạc đỏ lội nước cất tiếng kêu trầm, nhìn quả thực có ý cảnh Bồng Lai tiên cảnh.
Phương Cảnh đưa Ngộ Từ vào cổng vườn: “Giờ này chắc Tắc Dịch đang đánh cờ với thầy Nguyên, cháu cứ lên thẳng phòng trà tầng hai tìm họ là được.”
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn tòa lầu các trên đá giữa nước kia, đáp: “Vâng, cháu cảm ơn.”
Phương Cảnh cười một cái, quay người đi ra khỏi cổng vườn.
Ngộ Từ nhìn về phía lầu các lần nữa, hơi nhấc vạt sườn xám, bước lên bậc thang hành lang. Đi qua một cái đình bốn góc xanh biếc trước cầu đá, đang định đi về phía cầu đá thì bỗng nhìn thấy dưới mái đình treo rất nhiều thẻ tre xâu bằng chỉ vàng, gió thổi qua kêu “lách cách”.
Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên mỗi thẻ tre đều khắc tên, nét chữ không giống nhau.
Nhìn lần lượt từ trước ra sau, phát hiện đều là tên phụ nữ.
Cho đến khi nhìn thấy thẻ tre áp chót, cô nhìn thấy tên bà cố.
Tâm trí hơi khựng lại, cô nhanh chóng chuyển tầm mắt sang thẻ tre tiếp theo.
Một cái tên khắc bằng thể chữ “sấu kim” — “Tô Uyển Diễm”.
Bồng Lai Cư nằm ở phía sau cùng của cả Tinh Ngọc Phường, là một tòa lầu các xây trên núi đá bốn bề là nước, chỉ có một cây cầu đá dẫn sang đó.
Nước biếc, cây cổ thụ vờn quanh, hạc đỏ lội nước cất tiếng kêu trầm, nhìn quả thực có ý cảnh Bồng Lai tiên cảnh.
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn tòa lầu các trên đá giữa nước kia, đáp: “Vâng, cháu cảm ơn.”
Phương Cảnh cười một cái, quay người đi ra khỏi cổng vườn.
Ngộ Từ nhìn về phía lầu các lần nữa, hơi nhấc vạt sườn xám, bước lên bậc thang hành lang. Đi qua một cái đình bốn góc xanh biếc trước cầu đá, đang định đi về phía cầu đá thì bỗng nhìn thấy dưới mái đình treo rất nhiều thẻ tre xâu bằng chỉ vàng, gió thổi qua kêu “lách cách”.
Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên mỗi thẻ tre đều khắc tên, nét chữ không giống nhau.
Nhìn lần lượt từ trước ra sau, phát hiện đều là tên phụ nữ.
Cho đến khi nhìn thấy thẻ tre áp chót, cô nhìn thấy tên bà cố.
Tâm trí hơi khựng lại, cô nhanh chóng chuyển tầm mắt sang thẻ tre tiếp theo.
Một cái tên khắc bằng thể chữ “sấu kim” — “Tô Uyển Diễm”.
Bồng Lai Cư nằm ở phía sau cùng của cả Tinh Ngọc Phường, là một tòa lầu các xây trên núi đá bốn bề là nước, chỉ có một cây cầu đá dẫn sang đó.
Nước biếc, cây cổ thụ vờn quanh, hạc đỏ lội nước cất tiếng kêu trầm, nhìn quả thực có ý cảnh Bồng Lai tiên cảnh.
Phương Cảnh đưa Ngộ Từ vào cổng vườn: “Giờ này chắc Tắc Dịch đang đánh cờ với thầy Nguyên, cháu cứ lên thẳng phòng trà tầng hai tìm họ là được.”
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn tòa lầu các trên đá giữa nước kia, đáp: “Vâng, cháu cảm ơn.”
Phương Cảnh cười một cái, quay người đi ra khỏi cổng vườn.
Ngộ Từ nhìn về phía lầu các lần nữa, hơi nhấc vạt sườn xám, bước lên bậc thang hành lang. Đi qua một cái đình bốn góc xanh biếc trước cầu đá, đang định đi về phía cầu đá thì bỗng nhìn thấy dưới mái đình treo rất nhiều thẻ tre xâu bằng chỉ vàng, gió thổi qua kêu “lách cách”.
Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên mỗi thẻ tre đều khắc tên, nét chữ không giống nhau.
Nhìn lần lượt từ trước ra sau, phát hiện đều là tên phụ nữ.
Cho đến khi nhìn thấy thẻ tre áp chót, cô nhìn thấy tên bà cố.
Tâm trí hơi khựng lại, cô nhanh chóng chuyển tầm mắt sang thẻ tre tiếp theo.
Một cái tên khắc bằng thể chữ “sấu kim” — “Tô Uyển Diễm”.
Bồng Lai Cư nằm ở phía sau cùng của cả Tinh Ngọc Phường, là một tòa lầu các xây trên núi đá bốn bề là nước, chỉ có một cây cầu đá dẫn sang đó.
Nước biếc, cây cổ thụ vờn quanh, hạc đỏ lội nước cất tiếng kêu trầm, nhìn quả thực có ý cảnh Bồng Lai tiên cảnh.
Phương Cảnh đưa Ngộ Từ vào cổng vườn: “Giờ này chắc Tắc Dịch đang đánh cờ với thầy Nguyên, cháu cứ lên thẳng phòng trà tầng hai tìm họ là được.”
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn tòa lầu các trên đá giữa nước kia, đáp: “Vâng, cháu cảm ơn.”
Phương Cảnh cười một cái, quay người đi ra khỏi cổng vườn.
Ngộ Từ nhìn về phía lầu các lần nữa, hơi nhấc vạt sườn xám, bước lên bậc thang hành lang. Đi qua một cái đình bốn góc xanh biếc trước cầu đá, đang định đi về phía cầu đá thì bỗng nhìn thấy dưới mái đình treo rất nhiều thẻ tre xâu bằng chỉ vàng, gió thổi qua kêu “lách cách”.
Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện trên mỗi thẻ tre đều khắc tên, nét chữ không giống nhau.
Cho đến khi nhìn thấy thẻ tre áp chót, cô nhìn thấy tên bà cố.
Tâm trí hơi khựng lại, cô nhanh chóng chuyển tầm mắt sang thẻ tre tiếp theo.
Một cái tên khắc bằng thể chữ “sấu kim” — “Tô Uyển Diễm”.
***
Bước vào phòng trà, Phó Tắc Dịch dặn dò Ngộ Từ cách xưng hô với ông cụ Nguyên, đợi cô chào hỏi xong xuôi anh mới dẫn cô ngồi xuống.
Ông cụ Nguyên cười khà khà nhìn cô một cái, giọng điệu nửa như trách cứ nửa như trêu đùa: “Lúc nãy đứng bên cửa sổ thấy cháu dưới lầu, thằng nhóc này nói một tiếng là đi xuống ngay, cũng chẳng thèm hỏi ta có đồng ý hay không.”
Ngộ Từ thoáng sững sờ, quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch rồi cũng cười theo đầy ngượng nghịu.
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô, rồi mỉm cười nói với ông cụ Nguyên: “Thầy đừng trêu cô ấy nữa.”
Thầy Nguyên cười lớn hai tiếng “Ha ha”: “Được được được, uống trà, uống trà.”
Vừa nói, ông cụ Nguyên vừa lấy một chiếc chén mới đặt trước mặt Ngộ Từ rồi lần lượt rót trà cho hai người.
Trà vừa rót đầy, cả hai người cùng lúc nắm hờ bàn tay, khẽ gõ năm cái xuống mặt bàn trà.
Đó là lễ hậu bối.
Ông cụ Nguyên khựng lại một nhịp, ngước mắt nhìn hai người.
Khi ánh mắt lướt nhẹ qua cây trâm ngọc trên tóc Ngộ Từ, ông cong môi cười.v
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 40
10.0/10 từ 33 lượt.
