Trao Em Một Đời An Yên
Chương 35
Đêm tối dày đặc, gió hòa cùng mưa bụi, Phó Tắc Dịch cầm ô đứng lặng nơi ánh đèn thưa thớt, một lúc sau trầm giọng đáp: “Được.”
Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh, rồi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
…
Dẫn Phó Tắc Dịch vào phòng đàn, Ngộ Từ chạy chậm tới mở tấm vải chống bụi che trên giá đàn, từ lúc về cô vẫn chưa đụng vào những thứ này.
Sau đó cô quay đầu nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa, thần thái anh dường như có chút do dự.
Ngộ Từ dừng một chút, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Từ lúc về em chưa dùng phòng đàn.”
Ý là nơi này không phải không gian riêng tư của cô.
Phó Tắc Dịch nghe hiểu ý, từ từ cụp mắt nhìn cây đàn tranh đã được cô mở vải che, trầm giọng ừ một tiếng.
Sau đó anh chậm rãi bước tới.
Ngộ Từ cười một cái, xoay người đi mở vải che trên đàn piano, rồi quay lại, với vẻ mặt “tùy anh lựa chọn”, hỏi anh: “Anh muốn nghe cái nào?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi thì khựng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua các nhạc cụ trong phòng.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ khi cô chuyển tới sáu năm trước.
Những nhạc cụ này anh chỉ thấy một lần lúc mua về, bây giờ là lần thứ hai.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đêm tối dày đặc, gió hòa cùng mưa bụi, Phó Tắc Dịch cầm ô đứng lặng nơi ánh đèn thưa thớt, một lúc sau trầm giọng đáp: “Được.”
Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh, rồi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
…
Dẫn Phó Tắc Dịch vào phòng đàn, Ngộ Từ chạy chậm tới mở tấm vải chống bụi che trên giá đàn, từ lúc về cô vẫn chưa đụng vào những thứ này.
Sau đó cô quay đầu nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa, thần thái anh dường như có chút do dự.
Ngộ Từ dừng một chút, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Từ lúc về em chưa dùng phòng đàn.”
Ý là nơi này không phải không gian riêng tư của cô.
Phó Tắc Dịch nghe hiểu ý, từ từ cụp mắt nhìn cây đàn tranh đã được cô mở vải che, trầm giọng ừ một tiếng.
Sau đó anh chậm rãi bước tới.
Ngộ Từ cười một cái, xoay người đi mở vải che trên đàn piano, rồi quay lại, với vẻ mặt “tùy anh lựa chọn”, hỏi anh: “Anh muốn nghe cái nào?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi thì khựng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua các nhạc cụ trong phòng.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ khi cô chuyển tới sáu năm trước.
Những nhạc cụ này anh chỉ thấy một lần lúc mua về, bây giờ là lần thứ hai.
Đêm tối dày đặc, gió hòa cùng mưa bụi, Phó Tắc Dịch cầm ô đứng lặng nơi ánh đèn thưa thớt, một lúc sau trầm giọng đáp: “Được.”
Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh, rồi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
…
Dẫn Phó Tắc Dịch vào phòng đàn, Ngộ Từ chạy chậm tới mở tấm vải chống bụi che trên giá đàn, từ lúc về cô vẫn chưa đụng vào những thứ này.
Sau đó cô quay đầu nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa, thần thái anh dường như có chút do dự.
Ngộ Từ dừng một chút, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Từ lúc về em chưa dùng phòng đàn.”
Ý là nơi này không phải không gian riêng tư của cô.
Phó Tắc Dịch nghe hiểu ý, từ từ cụp mắt nhìn cây đàn tranh đã được cô mở vải che, trầm giọng ừ một tiếng.
Sau đó anh chậm rãi bước tới.
Ngộ Từ cười một cái, xoay người đi mở vải che trên đàn piano, rồi quay lại, với vẻ mặt “tùy anh lựa chọn”, hỏi anh: “Anh muốn nghe cái nào?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi thì khựng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua các nhạc cụ trong phòng.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ khi cô chuyển tới sáu năm trước.
Những nhạc cụ này anh chỉ thấy một lần lúc mua về, bây giờ là lần thứ hai.
Đêm tối dày đặc, gió hòa cùng mưa bụi, Phó Tắc Dịch cầm ô đứng lặng nơi ánh đèn thưa thớt, một lúc sau trầm giọng đáp: “Được.”
Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh, rồi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
…
Dẫn Phó Tắc Dịch vào phòng đàn, Ngộ Từ chạy chậm tới mở tấm vải chống bụi che trên giá đàn, từ lúc về cô vẫn chưa đụng vào những thứ này.
Sau đó cô quay đầu nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa, thần thái anh dường như có chút do dự.
Ngộ Từ dừng một chút, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Từ lúc về em chưa dùng phòng đàn.”
Ý là nơi này không phải không gian riêng tư của cô.
Phó Tắc Dịch nghe hiểu ý, từ từ cụp mắt nhìn cây đàn tranh đã được cô mở vải che, trầm giọng ừ một tiếng.
Sau đó anh chậm rãi bước tới.
Ngộ Từ cười một cái, xoay người đi mở vải che trên đàn piano, rồi quay lại, với vẻ mặt “tùy anh lựa chọn”, hỏi anh: “Anh muốn nghe cái nào?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi thì khựng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua các nhạc cụ trong phòng.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ khi cô chuyển tới sáu năm trước.
Những nhạc cụ này anh chỉ thấy một lần lúc mua về, bây giờ là lần thứ hai.
Đêm tối dày đặc, gió hòa cùng mưa bụi, Phó Tắc Dịch cầm ô đứng lặng nơi ánh đèn thưa thớt, một lúc sau trầm giọng đáp: “Được.”
Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh, rồi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
…
Dẫn Phó Tắc Dịch vào phòng đàn, Ngộ Từ chạy chậm tới mở tấm vải chống bụi che trên giá đàn, từ lúc về cô vẫn chưa đụng vào những thứ này.
Sau đó cô quay đầu nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa, thần thái anh dường như có chút do dự.
Ngộ Từ dừng một chút, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Từ lúc về em chưa dùng phòng đàn.”
Ý là nơi này không phải không gian riêng tư của cô.
Phó Tắc Dịch nghe hiểu ý, từ từ cụp mắt nhìn cây đàn tranh đã được cô mở vải che, trầm giọng ừ một tiếng.
Sau đó anh chậm rãi bước tới.
Ngộ Từ cười một cái, xoay người đi mở vải che trên đàn piano, rồi quay lại, với vẻ mặt “tùy anh lựa chọn”, hỏi anh: “Anh muốn nghe cái nào?”
Phó Tắc Dịch bị hỏi thì khựng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua các nhạc cụ trong phòng.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ khi cô chuyển tới sáu năm trước.
Những nhạc cụ này anh chỉ thấy một lần lúc mua về, bây giờ là lần thứ hai.
Đại học bốn năm sớm chiều bên nhau, đã quá hiểu nhau, đối phương chỉ cần thay đổi chút cảm xúc là nhận ra ngay.
Ngộ Từ ngẩn người, rồi mím môi, khẽ gọi tên Đồ Manh Manh: “Manh Manh.”
Đồ Manh Manh: “Hả?”
“Cậu…” Ngộ Từ do dự một chút.
“Tớ làm sao?”
Ngộ Từ khựng lại, rồi thở phào: “Thôi, không có gì đâu, muộn rồi! Cậu ngủ sớm đi nhé!”
Đồ Manh Manh bên kia đầu dây ngơ ngác: “Hả? Ờ, được.”
Vừa dứt lời, Ngộ Từ cúp máy.
Đứng dậy rời khỏi phòng đàn, khi đi qua một cánh cửa sổ nhỏ đang mở, bước chân cô khựng lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa rơi rả rích, những tòa lầu đối diện đứng lặng im trong ánh đèn.
Cô mím môi rồi cụp mắt nhìn chiếc ngọc bình an trên cổ tay và cây trâm ngọc trong lòng bàn tay.
Trong ánh sáng lung linh, dưới hàng mi rủ xuống, ánh mắt cô khẽ dao động.
Một lát sau, như đã đưa ra quyết định nào đó, cô cầm cây trâm ngọc bước ra khỏi phòng đàn.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 35
10.0/10 từ 33 lượt.
