Trao Em Một Đời An Yên
Chương 24
Đưa Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch liền tới sân bay để kịp chuyến bay về. Lúc đến Dụ Viên đã là quá nửa đêm, bác Thân khoác áo ra đón anh.
Người già rồi, ban đêm thức dậy mắt cũng không còn tinh nữa.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang dụi mắt của bác Thân, mở lời: “Bác không cần dậy đón cháu đâu, cháu tự về Nam Viên là được rồi.”
Bác Thân ở Dụ Viên mấy chục năm, là người nhìn Phó Tắc Dịch lớn lên.
Từ lúc nhỏ tiễn anh ra khỏi cổng, rồi lại đón anh về phòng, việc này đã làm suốt bao nhiêu năm nay.
Bác Thân nghe vậy cười, xua tay: “Quen rồi, hồi con bé Tiểu Từ ở đây tôi chẳng cũng thế, cứ phải nhìn thấy các cô các cậu vào phòng rồi mới yên tâm.”
Nói xong, lại cười ha hả hai tiếng, vội hỏi: “Hôm nay sinh nhật con bé, nó có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Bác còn lạ gì nữa, Tiểu Từ đâu có thích ăn mì nước.”
Ngộ Từ không kén ăn, nhưng lại không thích ăn mì nước, trước đây ở Dụ Viên, cứ đến sáng ngày sinh nhật là cô lại kiếm cớ, nói không muốn ăn sáng.
Mấy lần như thế, người làm trong nhà cũng nhận ra, đâu phải là không muốn ăn sáng, mà là không muốn ăn mì trường thọ.
Sau này bác Thân phải dặn nhà bếp, cho ít mì thôi, cô bé ăn tượng trưng một hai sợi là được rồi.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều cô ấy đi!”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đưa Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch liền tới sân bay để kịp chuyến bay về. Lúc đến Dụ Viên đã là quá nửa đêm, bác Thân khoác áo ra đón anh.
Người già rồi, ban đêm thức dậy mắt cũng không còn tinh nữa.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang dụi mắt của bác Thân, mở lời: “Bác không cần dậy đón cháu đâu, cháu tự về Nam Viên là được rồi.”
Bác Thân ở Dụ Viên mấy chục năm, là người nhìn Phó Tắc Dịch lớn lên.
Từ lúc nhỏ tiễn anh ra khỏi cổng, rồi lại đón anh về phòng, việc này đã làm suốt bao nhiêu năm nay.
Bác Thân nghe vậy cười, xua tay: “Quen rồi, hồi con bé Tiểu Từ ở đây tôi chẳng cũng thế, cứ phải nhìn thấy các cô các cậu vào phòng rồi mới yên tâm.”
Nói xong, lại cười ha hả hai tiếng, vội hỏi: “Hôm nay sinh nhật con bé, nó có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Bác còn lạ gì nữa, Tiểu Từ đâu có thích ăn mì nước.”
Ngộ Từ không kén ăn, nhưng lại không thích ăn mì nước, trước đây ở Dụ Viên, cứ đến sáng ngày sinh nhật là cô lại kiếm cớ, nói không muốn ăn sáng.
Mấy lần như thế, người làm trong nhà cũng nhận ra, đâu phải là không muốn ăn sáng, mà là không muốn ăn mì trường thọ.
Sau này bác Thân phải dặn nhà bếp, cho ít mì thôi, cô bé ăn tượng trưng một hai sợi là được rồi.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều cô ấy đi!”
Đưa Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch liền tới sân bay để kịp chuyến bay về. Lúc đến Dụ Viên đã là quá nửa đêm, bác Thân khoác áo ra đón anh.
Người già rồi, ban đêm thức dậy mắt cũng không còn tinh nữa.
Bác Thân ở Dụ Viên mấy chục năm, là người nhìn Phó Tắc Dịch lớn lên.
Từ lúc nhỏ tiễn anh ra khỏi cổng, rồi lại đón anh về phòng, việc này đã làm suốt bao nhiêu năm nay.
Bác Thân nghe vậy cười, xua tay: “Quen rồi, hồi con bé Tiểu Từ ở đây tôi chẳng cũng thế, cứ phải nhìn thấy các cô các cậu vào phòng rồi mới yên tâm.”
Nói xong, lại cười ha hả hai tiếng, vội hỏi: “Hôm nay sinh nhật con bé, nó có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Bác còn lạ gì nữa, Tiểu Từ đâu có thích ăn mì nước.”
Ngộ Từ không kén ăn, nhưng lại không thích ăn mì nước, trước đây ở Dụ Viên, cứ đến sáng ngày sinh nhật là cô lại kiếm cớ, nói không muốn ăn sáng.
Mấy lần như thế, người làm trong nhà cũng nhận ra, đâu phải là không muốn ăn sáng, mà là không muốn ăn mì trường thọ.
Sau này bác Thân phải dặn nhà bếp, cho ít mì thôi, cô bé ăn tượng trưng một hai sợi là được rồi.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều cô ấy đi!”
Đưa Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch liền tới sân bay để kịp chuyến bay về. Lúc đến Dụ Viên đã là quá nửa đêm, bác Thân khoác áo ra đón anh.
Người già rồi, ban đêm thức dậy mắt cũng không còn tinh nữa.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang dụi mắt của bác Thân, mở lời: “Bác không cần dậy đón cháu đâu, cháu tự về Nam Viên là được rồi.”
Bác Thân ở Dụ Viên mấy chục năm, là người nhìn Phó Tắc Dịch lớn lên.
Từ lúc nhỏ tiễn anh ra khỏi cổng, rồi lại đón anh về phòng, việc này đã làm suốt bao nhiêu năm nay.
Nói xong, lại cười ha hả hai tiếng, vội hỏi: “Hôm nay sinh nhật con bé, nó có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Bác còn lạ gì nữa, Tiểu Từ đâu có thích ăn mì nước.”
Ngộ Từ không kén ăn, nhưng lại không thích ăn mì nước, trước đây ở Dụ Viên, cứ đến sáng ngày sinh nhật là cô lại kiếm cớ, nói không muốn ăn sáng.
Mấy lần như thế, người làm trong nhà cũng nhận ra, đâu phải là không muốn ăn sáng, mà là không muốn ăn mì trường thọ.
Sau này bác Thân phải dặn nhà bếp, cho ít mì thôi, cô bé ăn tượng trưng một hai sợi là được rồi.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều cô ấy đi!”
Đưa Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch liền tới sân bay để kịp chuyến bay về. Lúc đến Dụ Viên đã là quá nửa đêm, bác Thân khoác áo ra đón anh.
Người già rồi, ban đêm thức dậy mắt cũng không còn tinh nữa.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang dụi mắt của bác Thân, mở lời: “Bác không cần dậy đón cháu đâu, cháu tự về Nam Viên là được rồi.”
Bác Thân ở Dụ Viên mấy chục năm, là người nhìn Phó Tắc Dịch lớn lên.
Từ lúc nhỏ tiễn anh ra khỏi cổng, rồi lại đón anh về phòng, việc này đã làm suốt bao nhiêu năm nay.
Bác Thân nghe vậy cười, xua tay: “Quen rồi, hồi con bé Tiểu Từ ở đây tôi chẳng cũng thế, cứ phải nhìn thấy các cô các cậu vào phòng rồi mới yên tâm.”
Nói xong, lại cười ha hả hai tiếng, vội hỏi: “Hôm nay sinh nhật con bé, nó có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Bác còn lạ gì nữa, Tiểu Từ đâu có thích ăn mì nước.”
Mấy lần như thế, người làm trong nhà cũng nhận ra, đâu phải là không muốn ăn sáng, mà là không muốn ăn mì trường thọ.
Sau này bác Thân phải dặn nhà bếp, cho ít mì thôi, cô bé ăn tượng trưng một hai sợi là được rồi.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều cô ấy đi!”
Chuyến trở về này cô không nói với ai cả, định về tạo bất ngờ cho bà cụ.
Tối trước khi đi, ba người trong ký túc xá lại cùng nhau ăn một bữa cơm.
Sau này thực sự là núi cao đường xa, hẹn ngày gặp lại trên đỉnh vinh quang.
Đồ Manh Manh mếu máo nói với Ngộ Từ: “Đợi cậu kết hôn, xa mười vạn tám ngàn dặm tớ cũng phải đến, tớ phải xem xem đối phương là thần thánh phương nào!”
Dư Kỳ cũng đỏ hoe mắt: “Thế chẳng phải đi làm phù dâu à? Đỡ tốn tiền mừng, còn được ăn uống miễn phí.”
Bị hai người họ lây, Ngộ Từ cũng cảm thấy hơi buồn, nhưng vẫn bị chọc cười, đáp: “Được.”
Cuối cùng, cả Dư Kỳ và Đồ Manh Manh đều uống say, Ngộ Từ vất vả lắm mới dìu được hai người về phòng, lần lượt ném lên giường.
Cả phòng nồng nặc mùi rượu, cô mở cửa ban công cho thoáng gió, bản thân cũng đi ra ban công đứng.
Giữa độ xuân thì, cỏ cây tươi tốt, vạn vật rực rỡ phồn thịnh.
Cô ngắm nhìn khu ký túc xá dưới ánh đèn đường một lúc, đầu ngón tay khẽ v**t v* chiếc vòng bình an quấn trên cổ tay.
Khẽ cong môi cười.
Bốn mùa ở Dụ Viên chắc chắn còn rực rỡ hơn nơi này.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 24
10.0/10 từ 33 lượt.
