Trao Em Một Đời An Yên

Chương 22


Ngộ Từ khựng lại, lí nhí đáp: “Cháu cảm ơn chú út.” Rồi đưa tay đón lấy chiếc hộp từ tay anh.


Phó Tắc Dịch ừ một tiếng, đưa hộp tỳ bà cho cô.


Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau khi cầm lấy quai hộp.


Tay anh hơi lạnh.


Ngộ Từ hơi ngẩn ra trong giây lát, liếc nhìn trang phục của anh.


Gió đêm khá lớn, thời tiết Hải Châu lạnh hơn Tô Lăng, chắc anh đã đứng đợi trong gió một lúc rồi.


Cô mím môi, ngước nhìn anh: “Chú cứ gọi điện thoại trực tiếp cho cháu là được mà.”


Lại còn đứng đợi trong gió lâu thế này.


Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cười, đáp: “Điện thoại hết pin rồi, xuống máy bay chú mới phát hiện ra.”


Gió đêm se lạnh, cuốn bay tóc và vạt áo anh.


Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, gió lùa vào mũi khiến sống mũi hơi cay cay, cô hít hít mũi: “Thẩm Mân đâu ạ, không đi cùng chú sao?”


“Không.” Phó Tắc Dịch nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cô gái nhỏ, đưa luôn hộp bánh kem qua, “Về đi, bên ngoài lạnh.”


Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, không nhận lấy bánh kem, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chú định đi luôn à?”


Phó Tắc Dịch gật đầu: “Ừ, chuyến bay về lúc mười hai giờ đêm.”


Hôm nay anh tranh thủ lắm mới sắp xếp được thời gian qua đây, ngày mai công ty họp hội đồng quản trị, không thể không về.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Ngộ Từ khựng lại, lí nhí đáp: “Cháu cảm ơn chú út.” Rồi đưa tay đón lấy chiếc hộp từ tay anh.



Phó Tắc Dịch ừ một tiếng, đưa hộp tỳ bà cho cô.


Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau khi cầm lấy quai hộp.


Tay anh hơi lạnh.


Ngộ Từ hơi ngẩn ra trong giây lát, liếc nhìn trang phục của anh.


Gió đêm khá lớn, thời tiết Hải Châu lạnh hơn Tô Lăng, chắc anh đã đứng đợi trong gió một lúc rồi.


Cô mím môi, ngước nhìn anh: “Chú cứ gọi điện thoại trực tiếp cho cháu là được mà.”


Lại còn đứng đợi trong gió lâu thế này.


Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cười, đáp: “Điện thoại hết pin rồi, xuống máy bay chú mới phát hiện ra.”


Gió đêm se lạnh, cuốn bay tóc và vạt áo anh.


Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, gió lùa vào mũi khiến sống mũi hơi cay cay, cô hít hít mũi: “Thẩm Mân đâu ạ, không đi cùng chú sao?”


“Không.” Phó Tắc Dịch nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cô gái nhỏ, đưa luôn hộp bánh kem qua, “Về đi, bên ngoài lạnh.”


Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, không nhận lấy bánh kem, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chú định đi luôn à?”


Phó Tắc Dịch gật đầu: “Ừ, chuyến bay về lúc mười hai giờ đêm.”


Hôm nay anh tranh thủ lắm mới sắp xếp được thời gian qua đây, ngày mai công ty họp hội đồng quản trị, không thể không về.


Ngộ Từ khựng lại, lí nhí đáp: “Cháu cảm ơn chú út.” Rồi đưa tay đón lấy chiếc hộp từ tay anh.


Phó Tắc Dịch ừ một tiếng, đưa hộp tỳ bà cho cô.


Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau khi cầm lấy quai hộp.


Tay anh hơi lạnh.



Ngộ Từ hơi ngẩn ra trong giây lát, liếc nhìn trang phục của anh.


Gió đêm khá lớn, thời tiết Hải Châu lạnh hơn Tô Lăng, chắc anh đã đứng đợi trong gió một lúc rồi.


Cô mím môi, ngước nhìn anh: “Chú cứ gọi điện thoại trực tiếp cho cháu là được mà.”


Lại còn đứng đợi trong gió lâu thế này.


Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cười, đáp: “Điện thoại hết pin rồi, xuống máy bay chú mới phát hiện ra.”


Gió đêm se lạnh, cuốn bay tóc và vạt áo anh.


Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, gió lùa vào mũi khiến sống mũi hơi cay cay, cô hít hít mũi: “Thẩm Mân đâu ạ, không đi cùng chú sao?”


“Không.” Phó Tắc Dịch nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cô gái nhỏ, đưa luôn hộp bánh kem qua, “Về đi, bên ngoài lạnh.”


Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, không nhận lấy bánh kem, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chú định đi luôn à?”


Phó Tắc Dịch gật đầu: “Ừ, chuyến bay về lúc mười hai giờ đêm.”


Hôm nay anh tranh thủ lắm mới sắp xếp được thời gian qua đây, ngày mai công ty họp hội đồng quản trị, không thể không về.


Ngộ Từ khựng lại, lí nhí đáp: “Cháu cảm ơn chú út.” Rồi đưa tay đón lấy chiếc hộp từ tay anh.


Phó Tắc Dịch ừ một tiếng, đưa hộp tỳ bà cho cô.


Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau khi cầm lấy quai hộp.


Tay anh hơi lạnh.


Ngộ Từ hơi ngẩn ra trong giây lát, liếc nhìn trang phục của anh.


Gió đêm khá lớn, thời tiết Hải Châu lạnh hơn Tô Lăng, chắc anh đã đứng đợi trong gió một lúc rồi.


Cô mím môi, ngước nhìn anh: “Chú cứ gọi điện thoại trực tiếp cho cháu là được mà.”



Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cười, đáp: “Điện thoại hết pin rồi, xuống máy bay chú mới phát hiện ra.”


Gió đêm se lạnh, cuốn bay tóc và vạt áo anh.


Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, gió lùa vào mũi khiến sống mũi hơi cay cay, cô hít hít mũi: “Thẩm Mân đâu ạ, không đi cùng chú sao?”


“Không.” Phó Tắc Dịch nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cô gái nhỏ, đưa luôn hộp bánh kem qua, “Về đi, bên ngoài lạnh.”


Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, không nhận lấy bánh kem, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chú định đi luôn à?”


Phó Tắc Dịch gật đầu: “Ừ, chuyến bay về lúc mười hai giờ đêm.”


Hôm nay anh tranh thủ lắm mới sắp xếp được thời gian qua đây, ngày mai công ty họp hội đồng quản trị, không thể không về.


Ngộ Từ khựng lại, lí nhí đáp: “Cháu cảm ơn chú út.” Rồi đưa tay đón lấy chiếc hộp từ tay anh.


Phó Tắc Dịch ừ một tiếng, đưa hộp tỳ bà cho cô.


Đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau khi cầm lấy quai hộp.


Tay anh hơi lạnh.


Ngộ Từ hơi ngẩn ra trong giây lát, liếc nhìn trang phục của anh.


Gió đêm khá lớn, thời tiết Hải Châu lạnh hơn Tô Lăng, chắc anh đã đứng đợi trong gió một lúc rồi.


Cô mím môi, ngước nhìn anh: “Chú cứ gọi điện thoại trực tiếp cho cháu là được mà.”


Lại còn đứng đợi trong gió lâu thế này.


Phó Tắc Dịch nghe vậy khẽ cười, đáp: “Điện thoại hết pin rồi, xuống máy bay chú mới phát hiện ra.”


Gió đêm se lạnh, cuốn bay tóc và vạt áo anh.


Ngộ Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, gió lùa vào mũi khiến sống mũi hơi cay cay, cô hít hít mũi: “Thẩm Mân đâu ạ, không đi cùng chú sao?”



“Không.” Phó Tắc Dịch nhìn chóp mũi hơi ửng đỏ của cô gái nhỏ, đưa luôn hộp bánh kem qua, “Về đi, bên ngoài lạnh.”


Ngộ Từ nghe vậy sững sờ, không nhận lấy bánh kem, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chú định đi luôn à?”


Phó Tắc Dịch gật đầu: “Ừ, chuyến bay về lúc mười hai giờ đêm.”


Hôm nay anh tranh thủ lắm mới sắp xếp được thời gian qua đây, ngày mai công ty họp hội đồng quản trị, không thể không về.


Anh rũ mắt nhìn miếng bánh cô đưa, cầm thìa nhỏ nếm thử một miếng.


Kem không quá ngấy, cũng không quá ngọt, hương vị khá ổn.


“Chú út.”


Người đối diện bỗng khẽ gọi anh.


Anh ngước mắt nhìn lên.


Ngộ Từ khẽ cong khóe môi: “Tốt nghiệp xong cháu về Tô Lăng, được không ạ?”


Vị kem quyện hương trái cây tan trên đầu lưỡi, Phó Tắc Dịch dừng lại trong giây lát, nhưng lại đột ngột hỏi một câu chẳng liên quan: “Ở bên ngoài bị ai bắt nạt à?”


Ngộ Từ lắc đầu: “Cháu muốn về, muốn giúp bà cố phơi kinh, muốn ăn tỳ bà ở Đông Viên, muốn tỉa cành cho hoa tường vi dưới lầu các.”


Còn muốn… được ở bên chú.


Câu cuối cùng rốt cuộc cô vẫn không nói ra.


Dù cho tương lai có lẽ nhà họ Phó và nhà họ Ngộ sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa, hay có lẽ trong tương lai rất xa, hai nhà Phó — Ngộ sẽ dần xa cách, tình giao hảo của tổ tiên chỉ còn là giai thoại người xưa.


Nhưng khoảnh khắc này, cô chỉ muốn trở về, trở về để được ở bên cạnh anh.


Giống như hôm đó cô đã nói với bà cụ, anh sẽ không phải chịu cảnh một mình đâu.


Mãi mãi không.


Đôi mắt cô gái nhỏ tựa như những vì sao, ánh sáng lấp lánh, lại giống như đang đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng, ánh mắt đầy vẻ thành kính và kiên định.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 22
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...