Trao Em Một Đời An Yên
Chương 20
Ngộ Từ nghe vậy cũng ngoảnh đầu nhìn.
Dư Kỳ đang xách một hộp bánh kem đi tới.
Bao bì bánh kem còn rất đẹp mắt.
Đến gần, cô ấy đặt hộp bánh lên bàn, nhàn nhạt nói một câu: “Tớ không thích ăn chùa của người khác.”
Ngộ Từ khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vẻ mặt Dư Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lí nhí ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Đồ Manh Manh.
Đồ Manh Manh mặt đầy cạn lời xen lẫn ghét bỏ, kéo ghế nhích sang một bên.
Hành động này bị Dư Kỳ nhìn thấy, cô ấy liếc Đồ Manh Manh một cái, cũng kéo ghế nhích sang phía ngược lại.
Ngộ Từ bị phản ứng của hai người chọc cười, đúng lúc phục vụ mang món lên hai người mới chịu yên.
May mà lúc ăn không khí cũng khá hòa thuận. Vốn dĩ Ngộ Từ còn lo hai người ăn không quen, không ngờ cả hai đều đánh giá các món ăn khá cao.
Đồ Manh Manh hoàn toàn bị món Cá quế chua ngọt chinh phục: “Ngộ Từ, có phải từ bé cậu đã ăn mấy món này lớn lên không? Hình như quê cậu rất thích các món có vị chua ngọt thì phải.”
Đây cũng coi là một đặc trưng của Tô Lăng.
Rất nhiều món ăn quả thực có vị chua ngọt.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngộ Từ nghe vậy cũng ngoảnh đầu nhìn.
Dư Kỳ đang xách một hộp bánh kem đi tới.
Bao bì bánh kem còn rất đẹp mắt.
Đến gần, cô ấy đặt hộp bánh lên bàn, nhàn nhạt nói một câu: “Tớ không thích ăn chùa của người khác.”
Ngộ Từ khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vẻ mặt Dư Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lí nhí ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Đồ Manh Manh.
Đồ Manh Manh mặt đầy cạn lời xen lẫn ghét bỏ, kéo ghế nhích sang một bên.
Hành động này bị Dư Kỳ nhìn thấy, cô ấy liếc Đồ Manh Manh một cái, cũng kéo ghế nhích sang phía ngược lại.
Ngộ Từ bị phản ứng của hai người chọc cười, đúng lúc phục vụ mang món lên hai người mới chịu yên.
May mà lúc ăn không khí cũng khá hòa thuận. Vốn dĩ Ngộ Từ còn lo hai người ăn không quen, không ngờ cả hai đều đánh giá các món ăn khá cao.
Đồ Manh Manh hoàn toàn bị món Cá quế chua ngọt chinh phục: “Ngộ Từ, có phải từ bé cậu đã ăn mấy món này lớn lên không? Hình như quê cậu rất thích các món có vị chua ngọt thì phải.”
Đây cũng coi là một đặc trưng của Tô Lăng.
Rất nhiều món ăn quả thực có vị chua ngọt.
Ngộ Từ nghe vậy cũng ngoảnh đầu nhìn.
Dư Kỳ đang xách một hộp bánh kem đi tới.
Bao bì bánh kem còn rất đẹp mắt.
Đến gần, cô ấy đặt hộp bánh lên bàn, nhàn nhạt nói một câu: “Tớ không thích ăn chùa của người khác.”
Ngộ Từ khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vẻ mặt Dư Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lí nhí ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Đồ Manh Manh.
Đồ Manh Manh mặt đầy cạn lời xen lẫn ghét bỏ, kéo ghế nhích sang một bên.
Hành động này bị Dư Kỳ nhìn thấy, cô ấy liếc Đồ Manh Manh một cái, cũng kéo ghế nhích sang phía ngược lại.
Ngộ Từ bị phản ứng của hai người chọc cười, đúng lúc phục vụ mang món lên hai người mới chịu yên.
May mà lúc ăn không khí cũng khá hòa thuận. Vốn dĩ Ngộ Từ còn lo hai người ăn không quen, không ngờ cả hai đều đánh giá các món ăn khá cao.
Đồ Manh Manh hoàn toàn bị món Cá quế chua ngọt chinh phục: “Ngộ Từ, có phải từ bé cậu đã ăn mấy món này lớn lên không? Hình như quê cậu rất thích các món có vị chua ngọt thì phải.”
Đây cũng coi là một đặc trưng của Tô Lăng.
Rất nhiều món ăn quả thực có vị chua ngọt.
Ngộ Từ nghe vậy cũng ngoảnh đầu nhìn.
Dư Kỳ đang xách một hộp bánh kem đi tới.
Bao bì bánh kem còn rất đẹp mắt.
Đến gần, cô ấy đặt hộp bánh lên bàn, nhàn nhạt nói một câu: “Tớ không thích ăn chùa của người khác.”
Ngộ Từ khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vẻ mặt Dư Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lí nhí ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Đồ Manh Manh.
Đồ Manh Manh mặt đầy cạn lời xen lẫn ghét bỏ, kéo ghế nhích sang một bên.
Hành động này bị Dư Kỳ nhìn thấy, cô ấy liếc Đồ Manh Manh một cái, cũng kéo ghế nhích sang phía ngược lại.
Ngộ Từ bị phản ứng của hai người chọc cười, đúng lúc phục vụ mang món lên hai người mới chịu yên.
May mà lúc ăn không khí cũng khá hòa thuận. Vốn dĩ Ngộ Từ còn lo hai người ăn không quen, không ngờ cả hai đều đánh giá các món ăn khá cao.
Đồ Manh Manh hoàn toàn bị món Cá quế chua ngọt chinh phục: “Ngộ Từ, có phải từ bé cậu đã ăn mấy món này lớn lên không? Hình như quê cậu rất thích các món có vị chua ngọt thì phải.”
Đây cũng coi là một đặc trưng của Tô Lăng.
Rất nhiều món ăn quả thực có vị chua ngọt.
Ngộ Từ nghe vậy cũng ngoảnh đầu nhìn.
Dư Kỳ đang xách một hộp bánh kem đi tới.
Bao bì bánh kem còn rất đẹp mắt.
Đến gần, cô ấy đặt hộp bánh lên bàn, nhàn nhạt nói một câu: “Tớ không thích ăn chùa của người khác.”
Ngộ Từ khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”
Vẻ mặt Dư Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn lí nhí ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Đồ Manh Manh.
Đồ Manh Manh mặt đầy cạn lời xen lẫn ghét bỏ, kéo ghế nhích sang một bên.
Hành động này bị Dư Kỳ nhìn thấy, cô ấy liếc Đồ Manh Manh một cái, cũng kéo ghế nhích sang phía ngược lại.
Ngộ Từ bị phản ứng của hai người chọc cười, đúng lúc phục vụ mang món lên hai người mới chịu yên.
May mà lúc ăn không khí cũng khá hòa thuận. Vốn dĩ Ngộ Từ còn lo hai người ăn không quen, không ngờ cả hai đều đánh giá các món ăn khá cao.
Đồ Manh Manh hoàn toàn bị món Cá quế chua ngọt chinh phục: “Ngộ Từ, có phải từ bé cậu đã ăn mấy món này lớn lên không? Hình như quê cậu rất thích các món có vị chua ngọt thì phải.”
Đây cũng coi là một đặc trưng của Tô Lăng.
Rất nhiều món ăn quả thực có vị chua ngọt.
Mắt Đồ Manh Manh lập tức sáng rực, hai tay chắp lại trước ngực: “Đã kết hôn chưa? Năm nay bao nhiêu tuổi? Có bạn gái không?”
“…” Ngộ Từ hơi toát mồ hôi, đặt điện thoại xuống, lần lượt trả lời: “Chưa kết hôn, không có bạn gái, năm nay hai mươi tám tuổi.”
Hôm đó ở cổng trường Đồ Manh Manh chỉ thấy có một người đàn ông đưa Ngộ Từ về, lúc đó Phó Tắc Dịch ngồi trong xe, ánh sáng mờ tối, chỉ nhìn thấy một phần xương quai hàm.
Nhưng dựa vào kinh nghiệm quét “trai đẹp” bao năm nay của cô nàng, chỉ nhìn đường nét sắc cạnh của phần xương quai hàm đó thôi, chắc chắn là một soái ca!
“Trẻ vậy sao! Chỉ lớn hơn cậu có tám tuổi thôi à?” Đồ Manh Manh càng ngạc nhiên hơn, nhưng nói xong lại ngẫm nghĩ, “Tám tuổi, tức là lúc chú ấy học đại học cậu mới học lớp năm tiểu học! Nghĩ lại thế thì thấy cũng cách biệt phết.”
Ngộ Từ im lặng, nhắc nhở: “Tớ đi học sớm hai năm, lúc đó tớ học cấp hai rồi.”
Đồ Manh Manh: “…”
Được rồi được rồi!
Thực ra bao năm nay, hầu như Ngộ Từ không bao giờ cảm thấy khoảng cách tuổi tác giữa cô và Phó Tắc Dịch là lớn.
Trừ cái chế độ vai vế gia tộc nghiêm ngặt trong nhà, trên phương diện đó, cô phải xưng hô với anh như bậc trưởng bối, còn phần lớn thời gian, cô chưa bao giờ cố ý nhớ đến chuyện khoảng cách tuổi tác.
Trưởng bối nhà họ Phó chỉ có mỗi bà cụ, nên lại càng khiến hai người không có cảm giác về khoảng cách thế hệ.
Bởi vì ở giữa đã bị đứt quãng.
Bố mẹ cô mất sớm, đồng nghĩa với việc mất đi một tầng trưởng bối cùng vai vế với anh, mà anh lại quá trẻ.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 20
10.0/10 từ 33 lượt.
