Trao Em Một Đời An Yên
Chương 13
Khóa vàng của Phó Tắc Dịch, Ngộ Từ chưa từng thấy qua.
Tuy nói tập tục của con cháu nhà họ Phó là nam vàng nữ ngọc, sau khi kết hôn mới được rời thân, nhưng trong ký ức của cô, hình như Phó Tắc Dịch chưa bao giờ đeo khóa vàng trên người.
Nhưng hàng năm cứ đến tháng sinh nhật của anh, bà cụ đều sẽ đến chùa Lan Nhược ở một thời gian, tụng kinh cầu phúc.
Ngộ Từ cũng từng đi cùng vài lần, ngoài chuỗi tràng hạt mười tám hạt thường thấy, bà cụ còn mang theo một sợi dây đỏ chỉ thắt hai hạt bồ đề.
Đó là dây treo khóa vàng của Phó Tắc Dịch.
Và hai hạt bồ đề đó là sau khi anh lên tám tuổi mới được thêm vào.
Hai chữ “Trường sinh”, là sự mong mỏi cũng là lời chúc phúc.
Và sợi dây đỏ đó, hiện giờ đang thắt trên miếng ngọc bình an của cô.
Ngộ Từ ngẩn ngơ một lúc.
Ngọc bình an nằm trong lòng bàn tay cô, bóng loáng nhuận sắc. Vài giây sau, cô bỗng từ ban công bước ra, cầm điện thoại, vớ lấy một chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi cửa ký túc xá.
Mấy cô bạn cùng phòng tập múa xong trở về, thấy cô vội vã đi ra ngoài liền cất tiếng gọi.
“Ngộ Từ, cậu đi đâu đấy?”
“Dự báo thời tiết nói lát nữa có mưa to, cậu mang theo ô đi!”
Tiếng nói vang vọng ngoài hành lang, người thì đã chạy xuống lầu.
***
Thẩm Mân đến tối khi tới Dụ Viên mới phát hiện Phó Tắc Dịch không có ở đó.
Hôm nay vốn có tiệc rượu, anh ta đến đón người đúng giờ.
Bác Thân đang định khóa cổng vườn, thấy anh ta bước xuống xe thì ngẩn người một lúc, hỏi: “Trợ lý Thẩm, cậu Tắc Dịch chưa về sao?”
Thẩm Mân bị hỏi đến ngớ người, mãi mới hỏi lại: “Phó tổng không ở nhà sao ạ?”
Lúc này bác Thân cũng hoang mang, “Sáng nay cậu ấy ra ngoài rồi mà?”
Hai người đối chiếu lại mới phát hiện có gì đó không đúng.
Thẩm Mân vội vàng gọi điện cho Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch vừa rời khỏi Học viện Nghệ thuật Hải Châu, điện thoại reo lên, anh nhìn màn hình, tìm một đoạn đường được phép đỗ xe, dừng hẳn rồi mới nghe máy.
“Thẩm Mân, sao thế?”
Nghe thấy tiếng trả lời, Thẩm Mân mới thở phào nhẹ nhõm, “Tối nay có tiệc rượu, anh… đang ở đâu vậy ạ?”
Nghe vậy đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi truyền đến một tiếng: “Xin lỗi, tôi quên mất, cậu về trước đi, lát nữa tôi sẽ tự giải thích tình hình với Phùng tổng.”
Thẩm Mân khựng lại vài giây, đáp: “Vâng.”
Đang định cúp máy, Phó Tắc Dịch bỗng hỏi thêm: “Lần trước đến Hải Châu công tác, cậu đặt khách sạn nào?”
Thẩm Mân nghe vậy sững lại một chút, lúc này mới nhận ra, “Anh đi Hải Châu ạ?”
Câu nói này khiến bác Thân đứng bên cạnh cũng kinh ngạc đôi chút.
Thẩm Mân nghiêng đầu nhìn bác Thân, nghe bên kia đáp: “Ừ.”
Không nói đi làm gì, Thẩm Mân là trợ lý cũng không tiện nghe ngóng, bèn đáp: “Để tôi đặt cho anh, lát nữa sẽ gửi thông tin xác nhận vào điện thoại anh.”
Phó Tắc Dịch đáp: “Được.”
Cúp điện thoại, Thẩm Mân bắt tay vào việc đặt khách sạn, xong xuôi chào tạm biệt bác Thân định đi thì nghe bác Thân lẩm bẩm: “Chẳng lẽ cậu Tắc Dịch tự lái xe đi?”
Thẩm Mân nghe tiếng dừng bước, “Hôm nay Phó tổng tự lái xe ạ?”
Từ khi Phó Tắc Dịch về nước sáu năm trước, Thẩm Mân đã đi theo bên cạnh anh, nhưng rất ít khi thấy anh tự lái xe.
Trời mưa thì lại càng không, mà Tô Lăng vốn dĩ nhiều mưa.
Ban đầu Thẩm Mân cũng không thấy có gì lạ, cho đến một lần trời mưa to.
Tô Lăng tuy nhiều mưa nhưng cơ bản đều là mưa phùn nhẹ nhàng, mưa rào đã hiếm, trận mưa hôm đó lại lớn bất thường, sáng sớm anh ta theo lệ thường đến Dụ Viên đón Phó Tắc Dịch đến công ty.
Hôm đó từ lúc lên xe đã cảm thấy tâm trạng Phó tổng không đúng, giữa đường anh ta liếc nhìn gương chiếu hậu.
Mới phát hiện người ngồi ghế sau vẫn luôn nhíu chặt mày, nhắm mắt dựa vào lưng ghế, trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Lúc đó anh ta tưởng anh thấy khó chịu trong người, vội hỏi có cần đến bệnh viện không.
Lúc ấy Phó Tắc Dịch xua tay, nhưng vẫn nhắm mắt nhíu mày, đáp: “Không cần, đến thẳng công ty.”
Sau lần đó anh ta mới nắm bắt được, hình như Phó tổng không thích đi xe trời mưa.
Bác Thân nhận ra điều này cũng ngẩn người một lúc, sau đó có chút lo lắng: “Sáng nay đúng là thấy cậu ấy tự lái xe ra ngoài, chắc là đưa Tiểu Từ đi học, chuyện này… thời tiết bên phía Hải Châu thế nào nhỉ?”
Thẩm Mân khựng lại giây lát, lấy điện thoại ra tra cứu thời tiết hai ngày gần đây ở Hải Châu, sau đó từ từ cau mày.
Tối nay Hải Châu có mưa, lại còn là mưa to.
Vẻ mặt thoáng hiện lên sự lo lắng, anh ta vội vàng xem các chuyến bay gần nhất, do yếu tố thời tiết, chuyến sớm nhất đã bị hoãn đến hai giờ chiều mai.
Anh ta vừa đặt vé vừa nói: “Cháu đi đón Phó tổng về, bác chuyển lời với bà cụ, không cần lo lắng.”
Bác Thân đáp liên tục hai tiếng, sau đó nhìn Thẩm Mân rảo bước ra khỏi cổng vườn, nặng nề thở dài một tiếng.
Ngộ Từ từ tòa nhà ký túc xá đi ra mới phát hiện Hải Châu đêm nay không nhìn thấy trăng, gió rất lớn, trên trời mây đen cuồn cuộn như đang ấp ủ một cơn bão lớn hơn.
Cô nhìn trời, vừa đi về phía cổng trường vừa gọi điện cho Phó Tắc Dịch.
Phó Tắc Dịch vừa cúp điện thoại của Thẩm Mân, xe còn chưa khởi động thì tiếng chuông lại vang lên lần nữa.
Hai chữ “Ngộ Từ” sáng lên giữa màn hình, anh dừng lại hai giây, cầm điện thoại lên nghe máy.
“Sao vậy?”
Giọng nói của anh mang theo chút mệt mỏi nhàn nhạt truyền từ đầu dây bên kia tới, bước chân của Ngộ Từ chậm lại nửa nhịp, vội gọi: “Chú út, chú đến đâu rồi?”
Phó Tắc Dịch nhìn biển báo bên ngoài xe, đáp: “Vẫn chưa ra khỏi khu đại học.”
Ngộ Từ rảo bước nhanh hơn, “Vậy chú đợi cháu ở gần đó một chút, cháu đi tìm chú.”
Phó Tắc Dịch nghe vậy khựng lại, “Cháu…” vài giây sau, nhìn bầu trời đã tối đen hoàn toàn, nói tiếp: “Tôi đi tìm cháu, đừng chạy lung tung.”
Bước chân Ngộ Từ khựng lại, đáp một tiếng: “Dạ.”
Khu đại học nằm ở rìa thành phố, về đêm đường phố có chút vắng vẻ, xe cộ không nhiều, Ngộ Từ đứng trong gió đợi một lúc, khi nhìn thấy xe của Phó Tắc Dịch xuất hiện trong tầm mắt, cô bước lên hai bước đón.
Sau khi xe dừng lại, Phó Tắc Dịch hạ kính xe xuống, thần thái tuy mệt mỏi nhưng vẫn ôn hòa, trầm giọng hỏi cô: “Sao thế?”
Ánh mắt kiên nhẫn đến cực điểm, không hề thấy chút mất kiên nhẫn nào vì sự thay đổi thất thường của cô.
Hình như anh vẫn luôn như vậy. Từ lần đầu gặp gỡ, hình như anh vẫn luôn chiều chuộng cô.
Gió thổi hơi gấp, vù vù bên tai, người bên ngoài cửa sổ xe lặng lẽ nhìn anh, mái tóc dài buông xõa, rủ trước ngực, cũng không biết là do gió thổi hay sao mà chóp mũi hơi ửng đỏ, đôi mắt ánh lên nét ươn ướt.
Ngộ Từ im lặng một lúc, vừa định mở miệng: “Chú út…”
“Lên xe.” Phó Tắc Dịch nhìn cô một lát rồi nói tiếp: “Lên xe rồi nói.”
Ngộ Từ nghẹn lời một cái, đáp: “Dạ.”
Cô vội vàng vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ.
“Ăn tối chưa?” Phó Tắc Dịch nhìn bản đồ trên xe, hỏi.
Cô lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.”
Anh chọn một nhà hàng, xác định địa chỉ xong liền khởi động xe, lái ra đường lớn mới nghiêng đầu nhìn cô một cái, hỏi: “Muốn nói gì?”
Vừa nãy bị ngắt lời một cái, Ngộ Từ bỗng quên sạch những lời đã sắp xếp trước đó.
“Thì là… sao chú lại đưa cái này cho cháu?”
Vừa nói vừa xòe tay đưa ra.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn.
Là ngọc bình an của cô.
“Tôi không dùng đến nữa, cháu dùng đi.”
Anh nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, trả lời xong lại tiếp tục nhìn về phía trước xe.
Ngộ Từ lặng lẽ chăm chú nhìn sườn mặt anh một lúc lâu, khẽ gọi: “Chú út…”
Phó Tắc Dịch ngước mắt, trong gương chiếu hậu, cô gái lặng lẽ nhìn một lát, sau đó bỗng cụp mắt từ từ nhận lấy sợi dây đeo đó.
Anh khựng lại, nghe cô nói tiếp: “Đây là bà cố xin cho chú, mãi mãi cần dùng đến, tuy cháu không mê tín, nhưng…” nói đến đây, cô lại ngước mắt nhìn lên, “Nếu nó đã phù hộ chú một lần, vậy thì cháu tin nó.”
Nói xong, cô cũng quay đầu nhìn chú heo con treo trên gương chiếu hậu, cong môi cười: “Bình an vui vẻ, vạn sự như ý.”
Dứt lời, cô từ từ nghiêng đầu, đôi mắt chứa chan ý cười, sáng trong như nước, lặng lẽ rơi vào đáy mắt anh.
“Chú út, chú phải mãi mãi bình an.”
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 13
10.0/10 từ 33 lượt.
