Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 71: Tiểu Ngư: Không được bắt nạt người đàn ông của ta!
Thiên hạ này, còn ai suốt ngày cứ bám riết chuyện giết Nguyên Liệt mà không buông tha cho hoàng đế chứ? Dân thường cũng chỉ lấy đó làm chuyện phiếm, kể nhau nghe cho vui tai. Những kẻ thật sự dùng chuyện này để đối phó với hắn, chẳng qua cũng chỉ là "người nhà" mà thôi, hoặc là mấy vị kế mẫu do Nguyên Dụ tìm về, hoặc là mấy vị huynh đệ của Nguyên Dụ.
Nguyên Hi kiếp trước, nói theo lời hậu thế, chính là một cỗ máy chính trị hoàn hảo. Hắn yêu thương Cao Hoài Du đến thế, vậy mà vẫn luôn giữ một phần đề phòng. Đối với những chuyện khác, hắn càng lạnh lùng lý trí đến mức gần như vô tình.
Khi đối phó với đám cựu thần theo hầu Thái thượng hoàng, Nguyên Hi kiếp trước chưa từng lấy chuyện phong vương cho Cao Hoài Du làm bài. Dù sao kiếp trước, Cao Hoài Du đến chết vẫn chỉ là An Dương Hầu. Trước kia Nguyên Hi không phong, sau khi Nguyên Hi băng hà, chính y đã kiên quyết từ chối tước phong này.
Y tự biết chừng mực: nếu Nguyên Hi muốn phong, y sẽ nhận. Tiếc rằng Nguyên Hi chưa kịp phong vương, đến lượt Nguyên Hồng thì y không thể chấp nhận được.
Nguyên Hồng khác hẳn Nguyên Hi. Nguyên Hi là bậc đế vương trưởng thành, còn Nguyên Hồng thì khi ấy còn quá non nớt, quá yếu thế. Để đỡ Nguyên Hồng lên ngôi, Cao Hoài Du đã phải chém giết gần nửa tông thất. Đám tông thất còn lại vốn an phận cũng bị dọa mất vía, ai nấy đều nghĩ y đang kiềm chế ấu chúa, sớm muộn gì cũng sẽ soán vị. Nếu y không từ chối phong vương để tỏ thái độ, mọi người sẽ dồn hết tâm tư đối phó y. Khi ấy, không biết thiên hạ còn loạn đến mức nào.
Còn kiếp này, Nguyên Hi vừa trở về đã phong vương cho Cao Hoài Du, lấy cớ để trừng phạt nhà họ Dương. Hành động này vừa là sủng ái, vừa là mưu tính riêng của hắn, y chẳng có lí do gì phải từ chối.
Nhưng Nguyên Hi ngày xưa lúc ấy chưa tin tưởng Cao Hoài Du nhiều, tuyệt đối sẽ không chọn cách này để đè ép đám cựu quý tộc theo hầu Thái thượng hoàng.
Ngày trước, Nguyên Hi từng chút từng chút gieo rắc bất hòa, khiến bọn họ tự tan rã, chẳng cần hắn ra tay trực diện. Giờ hắn đổi cách, lập tức dồn người ta vào đường cùng, đương nhiên khiến đối phương cảnh giác, liền bắt đầu dùng chuyện Nguyên Liệt để công kích hắn.
Chẳng qua, bọn chúng muốn thiên hạ biết hắn xấu xa đến mức nào, Thái thượng hoàng đáng thương ra sao, rồi tìm cơ hội đưa người khác vào Tử Cực Cung, có thể là Nguyên Dụ, cũng có thể là bất kỳ tông thất nào.
"Những thứ đưa vào cung trẫm - thức ăn, hương liệu, y phục - món nào cũng đều được kiểm tra kỹ lưỡng." Nguyên Hi cười lạnh, "Dám hạ độc lên người trẫm, là định mưu sát quân vương sao?"
Nguyên Hi hễ lâm bệnh là tính tình trở nên u ám, dễ nổi cáu, nhưng cơn nóng giận ấy chưa bao giờ bộc lộ ra ngoài, chỉ lặng lẽ hóa thành sự lạnh lùng âm trầm đến tột cùng. So với những lúc bình thường nổi giận quát tháo, còn khiến người ta khiếp sợ hơn gấp bội.
Hàn Tẫn Trung nghe mà sống lưng lạnh toát. Hoàng thượng vừa mở miệng đã nói tới việc hạ độc, lại lập tức quy thành tội mưu sát quân vương, quả thực là tội danh nặng đến không thể nặng hơn.
Đồ đưa vào Tử Cực Cung đều phải qua mắt ông. Nếu tra ra, ông cũng sẽ mang tội thất trách. Đồ dùng của hoàng đế mà kiểm không kỹ, hầu hạ không tốt, hoàng đế muốn lấy đầu ông cũng chẳng oan.
Ông run rẩy quỳ xuống dập đầu: "Lão nô thất trách, lão nô tội đáng chết!"
"Trong cung, là kẻ nào làm thì tra rõ, chứng cứ rành rành thì treo cổ ngay." Nguyên Hi giọng điệu nhàn nhạt, "Đi đi. Ngày mai nếu không tra ra được gì, ngươi cũng chẳng cần hầu hạ ở Tử Cực Cung nữa."
Hàn Tẫn Trung lĩnh mệnh lui xuống. Lúc này Cao Hoài Du mới nhẹ nhàng an ủi:
"Bệ hạ nguôi giận đã..."
Nguyên Hi khép mắt, chậm rãi hít thở sâu. Cơn đau tức ngực vẫn chẳng hề dịu đi.
Hai ngày nay hắn ngủ không yên, luôn gặp ác mộng. Chẳng lẽ thật sự là oan hồn Nguyên Liệt quay về đòi mạng? Trước đó đã cho thái y xem, chẳng phát hiện điều gì bất thường, hắn chỉ nghĩ mình tinh thần không tốt. Gần đây lại có người nhắc chuyện truy phong cho Thế tử, ngày nghĩ đêm mơ, nên cứ mãi mộng mị về chuyện xưa.
Nhưng nay kinh thành lại đồn có ma quỷ, thật quá đỗi trùng hợp. Chắc chắn có kẻ động tay động chân, khiến hắn sinh ra ảo giác.
Kiếp trước, có người nhắc đến chuyện truy phong cũng vào đúng lúc này. Dù sao trong mấy huynh đệ đã mất của hắn, trừ Nguyên Liệt, tất cả đều đã được phong vương. Chỉ Nguyên Liệt vẫn bị bỏ lơ. Nếu không truy phong thì hắn có vẻ quá nhỏ nhen. Dù sao người đã chết rồi, truy phong chỉ là làm cho người sống xem, đối với hắn chẳng tổn hại gì.
Hắn không nghĩ người đề nghị truy phong có vấn đề, chỉ là kẻ khác mượn cớ mà thôi.
Cao Hoài Du thấy hắn khó chịu, khẽ nói: "Bệ hạ nghỉ ngơi trước đã."
Nguyên Hi đầu óc nặng trĩu, thật sự chẳng còn hơi sức nói chuyện nữa, chỉ gật đầu.
Cao Hoài Du đỡ hắn về giường nằm xuống, nhẹ giọng bảo: "Thần ở bên giường hầu, bệ hạ cứ an tâm mà ngủ."
Nguyên Hi mỉm cười, hôn nhẹ lên má y, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, nằm xuống khép mắt.
Ác mộng lại quấn lấy hắn.
Lần này, hắn mơ thấy Ngũ ca Nguyên Chiếu.
Nguyên Chiếu và Nguyên Hi là song sinh, dung mạo hai người giống hệt nhau. Chỉ tiếc Nguyên Chiếu mười lăm tuổi đã bệnh mất. Trong mộng, Nguyên Chiếu vẫn là dáng vẻ mười lăm tuổi.
Nguyên Chiếu mười lăm tuổi không cao lớn anh tuấn như Nguyên Hi bây giờ, khuôn mặt non nớt dịu dàng hơn. Thân thể y vốn yếu, sắc mặt luôn mang vẻ bệnh tật trắng bệch, gầy gò hơn hẳn Nguyên Hi ngày ngày ra vào doanh trại.
Ngày xưa Nguyên Hi cũng yếu ớt như thế, nhưng sau đó hắn dần khỏe lên, khi luyện võ không còn th* d*c sau vài động tác nữa. Hắn bắt đầu ra quân doanh, ngày ngày giương cung cưỡi ngựa, thân hình càng thêm cao ráo oai phong, ngay cả da cũng rám nắng thành màu mật ong khỏe khoắn đẹp đẽ.
Còn Nguyên Chiếu thì ngày càng xanh xao suy nhược, quanh năm nằm liệt giường, thời gian tỉnh táo đếm trên đầu ngón tay.
Nếu Nguyên Hi là mặt trời nhỏ, thì Nguyên Chiếu chính là vầng trăng đối lập. Nguyên Hi tính tình hoạt bát, dần được nuông chiều đến ngang ngược, còn Nguyên Chiếu vẫn giữ vẻ dịu dàng trầm tĩnh. Mỗi lần Nguyên Hi gây chuyện, lại chạy đến chỗ Nguyên Chiếu trốn, trốn được cha mẹ còn tìm Nguyên Chiếu xin được ca ca an ủi.
Nhưng vị ca ca tốt ấy mười lăm tuổi đã qua đời, nay đã mười hai năm trôi qua.
Nguyên Hi suýt quên mất Nguyên Chiếu trông thế nào, cũng quên mất chính mình mười lăm tuổi trông ra sao.
Giờ bỗng thấy lại dáng vẻ mười lăm tuổi của mình, hắn có chút hoảng hốt.
Nguyên Chiếu ngồi trên giường tháp, cúi đầu ho khan.
"Ca ca..." Nguyên Hi nhìn khuôn mặt ấy ngẩn ngơ hồi lâu, không nhịn được gọi.
Dù rất giống, nhưng đó không phải hắn. Hắn không mang vẻ yếu ớt trắng bệch thế kia.
Nguyên Chiếu khó nhọc ngẩng mắt nhìn hắn, mỉm cười dịu dàng: "Trở về rồi sao..."
"Ca ca! A Chiếu!" Nguyên Hi tiến lên ôm chặt lấy y, như ôm lấy một phiên bản khác của chính mình.
"Lục lang hôm nay đi cưỡi ngựa chưa..." Nguyên Chiếu ho khẽ hai tiếng, giọng ôn hòa.
Nguyên Hi gục đầu lên vai y, liên tục gật đầu: "A phụ dạy đệ bắn cung, đệ bắn rất chuẩn."
Nguyên Chiếu cười nhẹ:
"Tiểu Hi bắn rất chuẩn, một mũi tên đã bắn trúng ngay đầu đại ca."
Nguyên Hi như bị búa tạ giáng mạnh, hoảng loạn lùi lại, khó tin nhìn vào mắt đối phương.
Y đang nói gì?
Nguyên Chiếu cười rất dịu dàng, nhưng Nguyên Hi lại như thấy được sự châm chọc và giễu cợt ngấm trong nụ cười kia.
"A Chiếu?" Nguyên Hi nghẹn cổ, "Huynh nói gì?"
Nguyên Chiếu đột nhiên phun máu, nhuộm đỏ đôi môi vốn trắng bệch.
Y nhìn chằm chằm Nguyên Hi, nhàn nhạt nói: "Là ngươi hại ta."
Nguyên Hi kinh ngạc lắc đầu: "Đệ không có."
"Ngươi hại A phụ, hại đại ca..."
"Đệ không có..." Nguyên Hi nắm chặt vai y không buông, thân thể run rẩy không ngừng.
"A Chiếu, đệ suýt nữa đã chết rồi, huynh có biết không?" Nguyên Hi lay y, liên tục giải thích, "A phụ nhốt đệ trong viện, muốn đệ ngoan ngoãn 'bệnh chết'. Ông ta sai người đưa cơm, còn đưa thêm một sợi dây thừng cho đệ. Ý ông ta là gì?"
"Huynh phải nghe đệ nói!" Nguyên Hi mắt đỏ hoe: "Ông ta đã chán đệ rồi, muốn đệ tự kết liễu. Đệ vì ông ta và đại ca mà chinh chiến khắp nơi, ông ta lại đưa đệ một sợi dây thừng, bảo đệ tự đi chết!"
Nguyên Chiếu chỉ nhìn hắn, trong mắt chẳng chút gợn sóng.
Hắn dâng lên nỗi uất ức tột cùng, gần như phát điên, nhưng Nguyên Chiếu chẳng hề đồng cảm.
"Nếu không phải Yên - Trần liên hợp đánh tới, không ai ra trận được, đệ chỉ có thể chết dần chết mòn trong tiểu viện ấy."
"Nhưng đệ cũng mang tâm tư liều chết mà đi, vì khả năng thắng vốn chẳng lớn... A phụ luôn nghĩ đệ có thể xử lý mọi thứ, nhưng đệ là đang liều mạng vì họ! Đệ biết dù thắng cũng chưa chắc trở về được, nhưng cũng chưa từng phòng bị họ. Nếu họ muốn đệ chết nơi sa trường, đệ cũng nguyện lòng..."
Rồi, hắn không nói tiếp nữa.
Ánh mắt Nguyên Chiếu quá lạnh lẽo, như thể mọi lời hắn nói đều là biện minh, nên y không muốn nghe nữa. Đối diện ánh mắt ấy, hắn cũng khó mà mở miệng.
Giữa hai người chỉ còn lại sự im lặng.
Hồi lâu, Nguyên Chiếu uể oải nói:
"Vậy thì ngươi đi chết đi."
Nguyên Hi giật mình ngồi bật dậy, nắm chặt chăn mỏng th* d*c.
Lại bị ác mộng quấn lấy.
"Bệ hạ?" Cao Hoài Du nghe động tĩnh liền chạy tới, lúc này đang lo lắng nhìn hắn.
Hắn hít sâu, cố gắng khiến hơi thở bình ổn.
"Mơ thấy Ngũ ca." Nguyên Hi chậm rãi buông tay đang siết chặt.
A Chiếu sẽ không như vậy.
Nguyên Chiếu đối với vị đệ đệ chỉ chậm sinh vài khắc này rất tốt. Dù chỉ chênh lệch chút thời gian, Nguyên Chiếu vẫn luôn có khí độ huynh trưởng, thuở nhỏ chăm sóc hắn rất nhiều.
Cao Hoài Du rót chén nước, đưa đến bên miệng hắn.
Hắn cúi đầu uống vài ngụm, chậm rãi ngả người về sau. Mồ hôi trên cổ theo đường nét xương quai xanh chảy xuống, lăn vào lồng ngực bị áo ngủ che phủ.
"Bệ hạ, ngủ không yên thì mở mắt nằm một lát..." Cao Hoài Du dịu dàng nói, "Thần sẽ ở bên bệ hạ."
Nguyên Hi bình tĩnh lại, vươn tay kéo y vào lòng, hôn nhẹ lên tóc mai y.
Thoải mái hơn nhiều rồi. Người đang được hắn ôm trong lòng mới là thật.
Cao Hoài Du ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, mặc cho hắn hôn, không nói lời nào, chỉ dùng cử chỉ nhẹ nhàng để an ủi đối phương.
"Hoài Du..." Nguyên Hi cúi mắt nhìn y, yết hầu khẽ động, "Ta muốn ngươi."
Hai người giờ đã quen thuộc nhau, Cao Hoài Du cũng chẳng còn e thẹn như lúc ban đầu. Hầu hạ hoàng thượng đã trở thành chuyện bình thường như cơm bữa. Nghe hắn nói thẳng như vậy, y cũng chẳng phản ứng lớn.
Hắn khó chịu đến thế, Cao Hoài Du cũng xót, sao có thể không cho?
Lần đầu tiên trong chuyện này, Nguyên Hi chẳng còn d*c v*ng khống chế, chỉ muốn nằm yên để y đến. Không tranh giành kịch liệt, động tác Cao Hoài Du cũng hết sức dịu dàng.
...
Trường Nhạc đợi ở ngoài cung suốt từ sớm, mãi đến khi mặt trời ngả về tây mới thấy Cao Hoài Du bước ra.
"Vương gia rốt cuộc cũng ra rồi." Trường Nhạc có phần lo lắng. Hôm nay chỉ đến thăm bệnh, chứ không phải như trước được triệu vào cung xem tấu chương, sao lại ở lâu thế?
"Ở lại trông bệ hạ ngủ một lúc, ra muộn chút." Cao Hoài Du biết nàng lo lắng, liền giải thích một câu. Nàng gật đầu, không hỏi thêm.
Hai người đi đến xe ngựa, Cao Hoài Du lên xe, bèn phân phó: "Chưa về phủ vội, đi An Hoa tự trước."
Y nhất định phải xem, rốt cuộc có ma quỷ gì đang làm loạn.
Người đàn ông của y bị bắt nạt đến nông nỗi này, dù thật sự là oan hồn Nguyên Liệt quay về, y cũng phải nhét hắn ta trở về âm phủ!
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 71: Tiểu Ngư: Không được bắt nạt người đàn ông của ta!
10.0/10 từ 33 lượt.
