Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 59: Nguyên Hi: Suýt quên trẫm đang ở trong một bộ đồng nhân cẩu huyết
Khi Cao Hoài Du phi tới, phố Phúc Khang đã cháy lan mấy nhà. Lúc này trời đã tối mịt, lửa lớn trên phố Phúc Khang ngùn ngụt thiêu đốt, ánh đỏ che khuất cả bầu trời đêm.
Quan binh đã kịp sơ tán dân chúng xung quanh, phong tỏa cả con phố, đang dốc sức ngăn lửa lan rộng.
"Lâm lão tiên sinh đâu?" Cao Hoài Du lao thẳng tới cấm quân đứng ở đầu phố.
"Hồi bẩm vương gia, chúng thần phát hiện có kẻ khả nghi liền xông vào khách đ**m bảo vệ Lâm lão tiên sinh. Thích khách hành hung bất thành, nên đã vội vàng phóng hỏa. Khi lửa bùng lên, chúng thần đã cứu Lâm lão tiên sinh cùng tiểu đồ đệ ra, hộ tống tiên sinh về quan thự rồi. Những người còn lại đang đuổi theo thích khách, hiện vẫn chưa về."
"Tốt." Cao Hoài Du gật đầu, "Bản vương đi đuổi theo. Dùng tín hiệu liên lạc."
"Tuân lệnh!" Tên cấm quân kia tiến lên đưa cho y một quả pháo hiệu, y nhận lấy rồi phi thân nhảy vọt, chớp mắt bóng dáng đã hòa vào màn đêm.
Tiết Bình chạy tới hiện trường, sắc mặt âm trầm nghe thuộc hạ bẩm báo chi tiết trận hỏa hoạn hôm nay, giận đến mức chỉ muốn lập tức lôi mấy tên gian tế Nam Trần kia ra băm thây vạn đoạn.
Hắn chưởng quản cấm quân, tuy không phụ trách cứu hỏa, nhưng nhiệm vụ của hắn là bảo vệ hoàng đế. Lúc này xảy ra chuyện, hoàng đế lại còn chạy ra ngoài, hắn buộc phải đi theo.
Huống chi vụ cháy này không phải ngẫu nhiên, mà là cố ý. Thuộc hạ nói đã có người truy đuổi kẻ phóng hỏa rồi.
May mà Cao Hoài Du để lại người âm thầm trông chừng Lâm lão tiên sinh, vừa thấy lửa bùng lên đã xông vào cứu người. Giờ ông đã được đưa về quan thự, có cấm quân canh giữ cẩn mật, đối phương tuy trải qua kinh hoảng nhưng vẫn an toàn.
Giờ vẫn chưa biết ai là kẻ phóng hỏa, phóng hỏa để làm gì, nhưng hắn đã nghĩ thông suốt rồi.
Ban ngày bệ hạ sai người gửi mấy tờ giấy tới khách đ**m Linh Tiêu cho Lâm Dật, đến chiều tối khách đ**m Linh Tiêu đã cháy, nếu không phải gian tế Nam Trần ra tay với Lâm Dật mới lạ!
Lâm Dật dựng quầy khám bệnh từ thiện trong thành, ai nấy đều biết, chẳng phải bí mật gì. Mà Nam Trần cũng chẳng có lý do gì để động thủ với Lâm Dật. Nếu Nam Trần muốn giết Lâm Dật, từ trước khi hoàng đế giá lâm vào thành đã có thể ra tay rồi. Lâm Dật trước khi hoàng đế giá lâm đã khám bệnh trong thành từ lâu, cần gì phải đợi đến bây giờ?
Sau khi hoàng đế vào thành, sai binh lính lục soát khắp nơi kỹ càng, loại tình huống này bọn chúng hẳn đã đoán được từ lúc hành thích ngoài thành.Dù chưa từng xảy ra chuyện hành thích ngoài thành, bệ hạ vào thành cũng tất nhiên tăng cường phòng bị, càng bất lợi cho chúng hành sự. Vậy tại sao chúng không động thủ sớm hơn?
Chỉ có một cách giải thích hợp lý nhất: ban đầu chúng vốn không định đối phó Lâm Dật, chỉ là Lâm Dật vô tình bị liên lụy mà thôi.
Gian tế Nam Trần chỉ cần biết bên hoàng đế có người tới tìm Lâm Dật, là có thể ra tay. Bọn chúng không cần biết hoàng đế có cầu cạnh Lâm Dật hay không, không cần biết Lâm Dật rốt cuộc có thể giúp được bao nhiêu, chỉ cần trong ngàn vạn khả năng có một khả năng là "bệ hạ cần Lâm Dật cứu người", thế là chúng liền động thủ.
Rốt cuộc vẫn là hắn tra xét không kỹ, không lôi sạch hết đám gian tế Nam Trần ẩn náu trong thành. Tiết Bình xoa trán, tự thấy gần đây vận khí thật sự quá kém, liên tục xảy ra sai sót, thêm vài lần nữa e là phải hắn cuốn gói về quê mất thôi.
May mà phát hiện kịp thời, phố Phúc Khang tổng cộng cháy năm sáu nhà, lửa đã được khống chế, không lan rộng nữa.
Tiếp theo chỉ còn việc dốc toàn lực truy bắt kẻ phóng hỏa.
Sau khi cháy, bốn cổng thành lập tức phong tỏa. Mấy tên gian tế Nam Trần tuyệt đối không thoát nổi. Quan binh cấm quân đã tỏa đi khắp các ngả đường, nhất định khiến chúng không còn đất dung thân.
...
Cao Hoài Du chỉ trong chốc lát đã đuổi theo mấy dặm.
Hoắc Phi xuất thân thám tử, tài theo dấu trinh sát hạng nhất, năm xưa y cũng theo Hoắc Phi học hỏi.
Bên phố Phúc Khang rất hỗn loạn, lửa lớn thiêu rụi, quanh Linh Tiêu khách đ**m gần như không còn dấu vết gì.
Thế nhưng, theo lẽ thường, gian tế Nam Trần phóng hỏa xong ắt phải chạy trốn, tất nhiên muốn ra khỏi thành. Vội vàng như vậy, ắt hẳn không phải đi đường phố, mà là nhảy nóc nhà mà đi.
Đại lộ người qua kẻ lại, có hơn hàng trăm dấu chân, thật sự rất khó phân biệt. Nếu chúng đi lối dị thường, ngược lại càng dễ cho Cao Hoài Du lần ra.
Y cuối cùng đuổi tới một tiểu viện. Trong viện yên ắng lạ thường, đêm khuya chỉ một gian phòng còn thắp đèn, trông chẳng khác nhà dân thường.
Đám gian tể ẩn náu trong thành mấy năm qua, tên nào chẳng như dân thường?
Y nhảy thẳng vào viện. Vừa chạm đất, từ chỗ tối đã có người lao tới đánh lén.
Trong gió dường như có mùi thuốc súng. Từ lần hoàng đế ngoài thành gặp thích khách, y đã cực kỳ mẫn cảm với mùi này.
Một quyền đánh ra, y lập tức túm lấy cánh tay kẻ kia kéo về phía mình, sau đó dùng sức bẻ gãy. Kẻ đánh lén thét lên thảm thiết, hai tay đã phế, đau đớn lăn lộn dưới đất.
Lại một bóng đen từ sau lưng nhào tới, y lùi một cước, xoay người đá trúng ngực. Tên kia bay ra ngoài, ngã xuống chưa kịp hoàn hồn đã thấy vai đau thấu xương, gào lên đau đớn.
Lần này Cao Hoài Du đã có phòng bị, không cho hai tên kia cơ hội châm lửa tự bạo. Dọn dẹp xong vẫn chưa yên tâm, lại đá mấy cước vào đầu gối, đập nát xương bánh chè cả hai.
Thậm chí cằm cũng tháo khớp. Y không tin hai tên gian tế Nam Trần này còn tự sát tự bạo được nữa.
Sạch sẽ gọn gàng làm xong mọi việc, y chẳng thèm nhìn hai kẻ đang quằn quại dưới đất, rút tín hiệu bắn lên. Thoáng chốc, một luồng sáng trắng xé toạc màn đêm.
Cấm quân gần đó thấy tín hiệu sẽ lập tức chạy tới. Cao Hoài Du còn chừa cho chúng một hơi, đủ để chống đỡ tới lúc thẩm vấn.
"Vương gia!"
Quả nhiên chỉ chốc lát, một đội cấm quân đang truy lùng ở con phố bên đã xông vào viện, hai tên kia vẫn còn thảm thiết kêu la.
"Đem đi thẩm vấn!" Cao Hoài Du lạnh lùng liếc chúng một cái, thân hình chợt lóe, lại biến mất dưới ánh trăng.
Quan binh cấm quân truy xét khắp thành, bên quan thự lại trở nên yên ắng lạ thường.
Nguyên Hi tự tay rót trà cho vị lão tiên sinh vừa gặp kinh hãi, mặt đầy áy náy. Hắn thật không ngờ người Nam Trần lại tàn độc đến mức giết lầm cũng không tha.
Lâm Dật vội nói: "Bệ hạ hậu ân, lão phu sao dám nhận."
Nguyên Hi thở dài: "Là trẫm liên lụy tiên sinh, dù gì cũng phải bồi tội với tiên sinh."
Nếu không có hắn mời Lâm Dật giúp đỡ, người Nam Trần đâu chuyển mục tiêu sang Lâm Dật.
Đệ nhất thần y đương thế cả đời cứu người, công đức vô lượng, nếu cứ thế mà chết trong tay gian tế Nam Trần, hắn làm hoàng đế này thật phải tự hỏi xem có phải ông trời bất mãn với mình không. Thánh nhân như thế còn vì hắn mà gặp nạn, thiên hạ sao có thể không bàn tán? May mà chưa xảy ra chuyện.
Lâm Dật lắc đầu: "Lão phu tìm được đường sống trong cửa tử, cũng là nhờ long uy bệ hạ."
Nguyên Hi lo lắng nói: "Tiên sinh, xin hãy cho trẫm một cơ hội... E rằng thích khách chưa chịu dừng tay, mong tiên sinh nán lại."
Lâm Dật thở dài một hơi, không từ chối: "Đa tạ bệ hạ."
Chuyện này vì hoàng đế mà ra, hoàng đế tất phải bảo vệ tốt cho vị lão nhân lương thiện này. Nếu có thể giữ người bên cạnh mình một thời gian thì càng tốt.
Nguyên Hi đối đãi Lâm Dật cực kỳ chu đáo, trò chuyện cùng ông rất lâu, lại sai người sắp xếp chỗ ở tốt nhất, trải chăn đệm êm ái nhất, thắp thêm hương an thần. Mọi thứ chu toàn đến mức khiến người ta quên hẳn bộ mặt dữ tợn của đám thích khách vừa rồi.
Tiễn Lâm Dật đi rồi, Nguyên Hi tiếp tục ngồi đợi trong phòng. Đợi đến sắp gật gù buồn ngủ, Cao Hoài Du cùng Tiết Bình mới vội vã trở về, bẩm báo từng việc tra được.
Mục đích gian tế rất đơn giản: gây phiền phức cho hoàng đế nước Ngụy. Quả nhiên chính là những gian tế này thấy bên quan thự hoàng đế có người gửi đồ tới khách đ**m Linh Tiêu, khiến bọn chúng quyết định ra tay với Lâm Dật.
Ngoài hai tên Cao Hoài Du bắt được, cấm quân còn tóm thêm ba tên, đều là gian tế ít nhất năm năm trước đã giả làm dân chúng, định cư ẩn náu trong thành.
Đó đều là tai họa do triều Yên để lại, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nếu chúng không chủ động ra tay, thật không dễ gì lôi ra được.
Vì có Tiết Bình ở đây, Cao Hoài Du ngại không dám ngồi, Nguyên Hi cũng không ép, để y đứng cạnh Tiết Bình.
"Thẩm vấn xong, chúng đều đã khai. Bọn chúng quả thật là gian tế Nam Trần, nhưng kẻ chủ mưu phía sau lại không phải người Nam Trần." Tiết Bình trước mặt hoàng đế cố nén lửa giận tích tụ, "Sau khi nước Yên diệt vong, triều đình Nam Trần bên kia cũng xảy ra chuyện nên không quản được chúng nữa, đã mất liên lạc với chúng từ lâu. Sau khi bệ hạ giá lâm đất Yên, khắp nơi nước Yên truy bắt gian tế càng nghiêm ngặt, nay Nam Trần đã mặc kệ bọn chúng tự sinh tự diệt, bọn chúng không còn làm việc cho Nam Trần nữa."
Hắn nói xong dừng một chút, rồi tiếp tục: "Gian tế khai là một người Ô Hoàn đã phái bọn chúng hành thích bệ hạ và lão tiên sinh, vốn bọn chúng định cứ dùng thân phận này sống tiếp, kết quả bị người Ô Hoàn thu mua."
Ô Hoàn, đám man tử phương Bắc đang rình rập như hổ đói.
Trung Nguyên bị chia cắt, trăm năm loạn lạc, dân tộc thảo nguyên phương Bắc thừa cơ nổi dậy, đã trở thành một mối uy h**p khổng lồ.
Bách tính biên cương phía Bắc thường bị Ô Hoàn chà đạp, hai bên sớm đã kết thù. Thế nhưng Ô Hoàn nay giờ đây chiến lực quá mạnh, bọn chúng chỉ là đám man nhân chỉ biết cướp bóc, nên người Trung Nguyên vốn không còn man rợ như chúng đã chẳng còn sức mà chống lại.
Năm xưa, nước Lương không dám tùy tiện khai chiến với Ô Hoàn, nước Yên cũng thế, ngay cả Đại Ngụy giờ đã thống nhất phương Bắc cũng không dám trêu chọc Ô Hoàn.
Lương - Yến năm xưa còn phái sứ thần đi kết giao với Ô Hoàn khả hãn (*), thậm chí còn muốn hòa thân.
Nếu là người triều Bắc, còn lâu mới dễ dàng bị Ô Hoàn mua chuộc.
Người triều Bắc sẽ hận Ô Hoàn đến nghiến răng, người triều Nam thì không. Dù sao giữa triều Nam và Ô Hoàn cách nhau một triều Bắc, xa nhau mười vạn tám ngàn dặm, lại không động chạm nhau, Ô Hoàn cũng không giết được dân triều Nam .
Vì thế ở phương diện này, gian tế Nam Trần sẽ không sinh ra cảm giác tội lỗi "ta lại đi làm việc cho kẻ thù". Hơn nữa đám gian tế này đều đã bị Nam Trần vứt bỏ, hoặc sau này cứ an phận dùng thân phận giả mà sống, hoặc tìm đường khác mà đi.
Đúng lúc ấy, bá chủ thảo nguyên phương Bắc tìm đến tận cửa, bọn họ khó lòng từ chối. Mạng đã đem bán thì bán cho ai mà chẳng vậy? Huống chi, sống nấp dưới thân phận giả, an phận qua ngày, với một số kẻ lại là điều không cam lòng.
Ô Hoàn... Nguyên Hi nghe thôi đã đau đầu: "Hai vị ái khanh vất vả rồi, trẫm hơi mệt, cũng xin các khanh sớm về nghỉ ngơi."
Vì chuyện này mà tra xét cả đêm, bọn họ không mệt hắn cũng mệt, giờ ở đâu lại lòi ra một Ô Hoàn... hắn giờ chỉ muốn nghỉ ngơi cho thật tốt.
"Vâng, vi thần xin cáo lui."
Cao Hoài Du không theo Tiết Bình rời đi, còn tiến lên thì thầm với Nguyên Hi vài câu, bồi người vào tẩm thất, giúp hắn cởi áo ngoài, rồi mới cáo từ rời đi.
Khóe môi Nguyên Hi còn vương chút hơi thở của Cao Hoài Du, tạm thời quên đi những chuyện phiền lòng, tâm tình cũng coi như vui vẻ.
"Bệ hạ..." Ngọc Châu thấy Cao Hoài Du rời đi, đột nhiên bước vào.
"Có chuyện gì?" Nguyên Hi nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của nàng.
"Bệ hạ..." Nàng nhíu mày, có chút khó mở lời, "Ngài còn nhớ... trong nguyên tác, Ô Hoàn khả hãn - A Sử Na Bột Tất - ái mộ đại ca của ngài không..."
Cái gì?
Nguyên Hi vốn đã buồn ngủ bị một câu của nàng làm cho tỉnh hẳn, ngơ ngác, chấn động, không thể hiểu nổi.
Hắn chưa từng xem nguyên tác hoàn chỉnh lần nào, chỉ nhớ được vài phân đoạn trong mộng, hoàn toàn không biết trong đó còn có chuyện đại ca hắn với Ô Hoàn khả hãn.
Ô Hoàn khả hãn ái mộ đại ca hắn là có ý gì? Chẳng lẽ là tên khả hãn ngu ngốc kia ái mộ đại ca hắn, nên mới chạy tới thu mua gian tế Nam Trần, hành thích người để gây phiền phức cho hắn, nhằm báo thù cho người trong lòng sao?
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 59: Nguyên Hi: Suýt quên trẫm đang ở trong một bộ đồng nhân cẩu huyết
10.0/10 từ 33 lượt.
