Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 57: Lộ tẩy rồi!


Trước đó không lâu, Nguyên Hi vừa bị Nguyên Dụ phế chức, giam lỏng một lần.


Nguyên nhân thì rất nhiều, có lẽ khi nhìn phụ hoàng ngồi cùng Dương thị, hắn chợt nhớ tới A nương đã khuất mà lòng đau xót, nên bị ông phát hiện. Có lẽ là vì đại ca dâng tấu đàn hạch đám tướng sĩ dưới trướng hắn "chỉ nghe lệnh Thành Bình Hầu, không nghe thánh chỉ", khiến Nguyên Dụ nổi trận lôi đình. Có lẽ vì hắn vì tướng sĩ lập công mà xin phong thưởng, đắc tội người khác... 


Tóm lại chuyện nối tiếp chuyện, khiến Nguyên Dụ dần mất hết kiên nhẫn với hắn.


Còn có một chuyện chí mạng hơn cả: hắn từng mua chuộc người bên cạnh Thế tử, moi được vài nhược điểm của đại ca mình. Nghĩ tới những năm tháng Thế tử từng hãm hại mình, hắn cũng muốn "ăn miếng trả miếng", động tay động chân một phen. Ai ngờ người bên cạnh Thế tử lâm trận phản bội, bán đứng hắn. Nguyên Dụ cho rằng hắn đã thay đổi, chỉ còn biết âm mưu tính kế, mưu đồ quyền thế, không còn là đứa con ngoan của ông nữa.


Hắn uất ức, nhưng hắn vẫn là con của phụ hoàng. Phụ hoàng mắng hắn tham vọng quá lớn, ngạo mạn cuồng vọng, thế là hắn nhường vài bước. Kết quả là lão sư của hắn đứng ra nhận tội thay, còn hắn thì bị giam lỏng trong một tiểu viện ở phủ Ngụy Quốc Công.


Cùng lúc ấy, xảy ra trận chiến Tần Châu, quân Yên cùng quân Nam Trần liên thủ đánh quân Lương, cũng chính là trận chiến mà Cao Vĩ đã cấu kết với Nam Trần, hãm hại Hoắc Phi.


Hai bên đều tính toán rất vang: Thành Bình Hầu lợi hại nhất nước Lương đang bị lão cha chán ghét, chi bằng nhân cơ hội này liên thủ đánh Lương đi! Chiếm được vài thành đã lời to, Nam Trần ta tiện thể giúp ngươi trừ đi cái gai trong mắt Hoắc Phi, cớ sao không làm?


Thế là Yên – Trần hợp binh, lại có đại tướng Hoắc Phi trấn giữ, quả nhiên như chẻ tre, đánh cho triều Lương không kịp trở tay. Nguyên Dụ chuẩn bị dẫn theo tiểu hoàng đế nước Lương dời đô chạy trốn, kết quả Nguyên Hi bị giam lỏng trong tiểu viện lại đại náo một trận, đòi gặp mặt.


Nguyên Hi xin được xuất chinh.


Nguyên Dụ rất sợ, sợ đứa con vừa bị mình tìm cớ giam lỏng lại mọc lại móng vuốt sắc nhọn, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng. Có lẽ vì nhất thời mềm lòng với con, cũng có lẽ không muốn thật sự rơi vào hoàn cảnh dời đô cắt đất nhục nhã kia.


Có lẽ... khi đưa ra quyết định này, trong lòng ông từng thoáng nghĩ: nếu Nguyên Hi đánh lui liên quân Yên – Trần rồi chết trên chiến trường thì thật tốt.


Nhưng Nguyên Hi rất nhanh đã thu hồi lại đất mất, Yên – Trần chẳng chiếm được chút tiện nghi nào. Hắn còn nguyên vẹn trở về Ngọc Kinh, mang theo công lao xoay chuyển càn khôn mà khải hoàn.


Thế là hắn không còn bị giam lỏng nữa. Trận chiến Tần Châu đẩy Hoắc Phi vào chỗ chết, giờ hắn lại kéo Hoắc Phi trở về từ cõi chết.


Hắn lại bắt đầu tranh đấu với Thế tử. Nguyên Dụ luôn đứng ra hòa giải, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn thiên vị Thế tử. Nguyên Hi từng là tiểu nhi tử mà ngài yêu thương, còn Thế tử mới là trưởng tử đích thực.


Thế tử tương lai sẽ kế thừa ngai vàng, còn Nguyên Hi quả là một thống soái hiếm có. Đã nhất thời mềm lòng để Nguyên Hi ngoi đầu lên được, nay ông làm phụ hoàng chỉ có thể cố gắng giữ hắn lại cho Thế tử sau này dùng, Nguyên Dụ cũng không muốn hai huynh đệ làm căng quá.


Vì thế, Nguyên Dụ mở tiệc gia yến này, muốn ít ra trên mặt mũi hai huynh đệ cũng giảng hòa. Ai ngờ sau tiệc ấy, Nguyên Hi lại phát bệnh, suýt nữa mất mạng.


Có người hạ độc Nguyên Hi, ngay trước mặt Nguyên Dụ.



Nhưng mọi người đều nói Nguyên Hi vốn thân thể không tốt, hôm nay uống nhiều vài chén nên phát bệnh, hơn nữa còn nặng hơn mọi khi.


"Sau tiệc gia yến, trẫm liền phát khí nghịch, ho rất nhiều, phun ra toàn là máu. Trẫm biết có người muốn giết trẫm." Nguyên Hi cười khổ, "Nhưng Thái thượng hoàng không tin trẫm, ông ấy đến lời trẫm giải thích cũng không muốn nghe."


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du khẽ nắm lấy ngón tay hắn, như muốn an ủi.


Năm xưa ở Kiến Bình, y cũng từng bị tông thất nghi kỵ, chịu đủ uất ức,nên  y rất hiểu cảm giác của Nguyên Hi lúc ấy.


Cao Hoài Du chợt nhớ tới chuyện Kiến Bình, cũng coi như cùng bệ hạ đồng bệnh tương liên. Chỉ có điều y chưa từng được ai yêu thương, từ khi mẫu hậu qua đời đã chẳng còn ai sủng ái mình nữa, ngược lại còn có thể chịu đựng được địch ý của tông thất.


Nhưng bệ hạ từng được phụ thân yêu thương, từng được ôm ấp trong lòng phụ hoàng mà lớn lên... Vậy bệ hạ hẳn sẽ càng đau lòng hơn y.


"Trẫm nói hôm đó không phải phát bệnh, mà là trúng độc. Thái thượng hoàng liền chất vấn trẫm... hỏi trẫm có ý gì, có phải đang ám chỉ Tương Bình Vương hãm hại trẫm không? Thái thượng hoàng nổi giận mắng trẫm bản tính khó thay đổi, vừa được giải giam lỏng đã không an phận, lại dùng kế khổ nhục hại đại ca. Trẫm... dù có trăm miệng cũng không cãi nổi." Nguyên Hi nhắc chuyện cũ, nhớ lại gương mặt đầy giận dữ của Nguyên Dụ năm ấy, ngực càng thêm đau đớn buồn bực.


Hắn bị người hạ độc, có kẻ muốn hại mạng hắn, phản ứng đầu tiên của phụ thân lại là hắn đang dùng kế khổ nhục, tự hại mình để vu oan đại ca.


Nguyên Dụ thậm chí còn hỏi hắn, có phải vì muốn giải trừ giam lỏng, hắn đã cấu kết với nước Yên, nước Trần hay không, liệu trận chiến Tần Châu chỉ là vở kịch của hắn để thoát thân hay không. Những chuyện ấy, thế mà Nguyên Dụ cũng tin.


Nguyên Dụ còn trách hắn, hại chết một người anh em sinh đôi còn chưa đủ, lại muốn hại thêm đại ca, ngay cả cái chết của Ngũ ca cũng đổ lỗi cho hắn, đứa em sinh đôi này đoạt tinh khí của ca ca mình.


Nguyên Dụ cái gì cũng tin, chỉ không tin Nguyên Hi.


"Tương Bình Vương với trẫm là huynh đệ cùng mẹ sinh ra, khi ấy hắn là Thế tử Ngụy Quốc Công, tương lai còn là Thái tử, là hoàng đế... hắn cần gì phải giết đệ đệ? Hắn là đích trưởng, chẳng cần làm gì cũng có được tất cả, cần gì phải ra tay với đệ đệ? Chỉ có đệ đệ từ trước đến nay âm hiểm, một lòng muốn cướp vị trí của đại ca, chỉ có thể là đệ đệ muốn hãm hại ca ca..."


Hắn cũng là con của phụ hoàng, vì sao phụ hoàng lại có thể chán ghét hắn đến vậy? Rõ ràng trước đây phụ hoàng cũng từng thân mật gọi biệt danh của hắn, trước mặt mọi người mà khen ngợi hắn, sao giờ lại thành ra thế này?


Nếu hắn thật sự dùng âm mưu quỷ kế hãm hại đại ca, hắn cũng nhận. Nhưng hắn không có... từ đầu tới cuối hắn chỉ có một lần mua chuộc người bên cạnh đại ca, chỉ một lần ấy mà thôi, thậm chí còn chưa kịp làm được gì... 


Vì sao phụ hoàng lại thay đổi, chán ghét hắn đến thế?


Nguyên Dụ luôn mắng hắn thay đổi, không còn là tiểu nhi tử đáng yêu của ông nữa. Nhưng rốt cuộc là ai thay đổi...


"Lâm lão tiên sinh nói loại độc này rất ít người từng thấy... lúc ấy cũng không nhìn ra manh mối gì. Trẫm còn tưởng thật sự là mình phát bệnh, chỉ mãi nghi ngờ có người muốn hại trẫm. Trẫm còn tự kiểm điểm rất lâu... liệu có phải đầu óc mình thật sự chỉ còn âm mưu tính kế hay không." Nguyên Hi cười khẽ, "Ngươi nói xem, độc này là ai hạ?"


Giọng hắn bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, như muốn xua tan không khí nặng nề.



Cao Hoài Du lại càng nhíu chặt mày.


Muốn hắn chết, lại có thể hạ độc ngay tại tiệc gia yến ở phủ Ngụy Quốc Công, còn có thể là ai?


Ngọc Châu từng nói trên xương cốt hắn tra ra chất độc, rất có thể hắn bị hại chết. Lúc ấy y giận đến phát điên, trong lòng chỉ có một ý niệm: tìm ra kẻ hạ độc, y phải g**t ch*t kẻ đó.


Ừm, có lẽ y thật sự đã giết người rồi.


"Bệ hạ... bất kể là ai, đều đã qua rồi." Cao Hoài Du nghiêng người tới, tay nhẹ nhàng đặt lên ngực hắn, "Thần nguyện vì bệ hạ đi tìm giải dược."


Y rốt cuộc đã biết nguyên nhân vì sao bệ hạ năm xưa đột nhiên bỏ y mà đi, lần này y nhất định phải cứu người trở về.


Nguyên Hi lại lắc đầu: "Trẫm không cần ngươi đi tìm giải dược."


Cao Hoài Du vùi đầu trong ngực hắn khẽ động, lúc mở miệng giọng đã nghẹn ngào: "Thần không muốn bệ hạ độc phát, thần nhất định phải tìm được giải dược cho bệ hạ."


Bệ hạ nói nhẹ nhàng như không. Nguyên Định năm năm bệ hạ sẽ băng hà, chuyện ấy y không muốn trải qua thêm lần nữa. Y muốn bệ hạ vạn tuế thông thiên, không muốn lại sống tám năm mà không có bệ hạ bên cạnh.


Nguyên Hi cảm thấy có gì đó không đúng, nâng cằm y lên, cúi mắt nhìn.


Trong đôi mắt ấy đã lấp lánh nước.


Khóc rồi.


Chỉ trúng độc thôi mà, gấp thành thế này... Đã trùng sinh rồi, dĩ nhiên hắn sẽ không để vu độc này hủy hoại thân thể mình nữa.


"Đừng khóc mà..." Nguyên Hi dịu dàng dỗ dành, "Trẫm dĩ nhiên cũng muốn giải độc để sống thật khỏe. Lâm lão tiên sinh nói độc này phát chậm thì hơn chục năm, đường còn dài, hà tất gấp gáp nhất thời, đợi đất Yên an ổn rồi hẵng đi tìm cũng không muộn."


Cao Hoài Du không cố nén nước mắt nữa, cứ thế nhìn Nguyên Hi, cho đến khi tầm mắt hoàn toàn mờ nhòa trong lệ, cũng không nói gì.


Nhưng bệ hạ ngài chỉ còn năm năm nữa thôi.


Cao Hoài Du càng nghĩ càng đau lòng, sợ mình thất thố, vội lau nước mắt đứng dậy: "Bệ hạ... thần ra ngoài hít thở chút đã."


Nói chuyện mà cảm giác như không thở nổi, quả thật cần ra ngoài một lát.



Chưa đợi Nguyên Hi kịp lên tiếng, y đã vội vã bước ra. Như vậy rất thất lễ, nhưng y không để tâm nữa, dù sao bệ hạ cũng sẽ không trách y. Y thật sự không muốn trước mặt bệ hạ mà thất thái, dù đây chẳng phải lần đầu y khóc trước mặt Nguyên Hi...


Nhưng lần này khác trước... chỉ biết bệ hạ trúng độc thôi, chứ không phải bệ hạ sắp băng hà, sao y lại khóc thảm thế này làm gì? Nhưng dù sao, y vẫn không kìm được mà nhớ tới ngày tuyết rơi biết tin bệ hạ qua đời, chỉ nghĩ thôi đã đau đến không chịu nổi.


Y chỉ mới quen biết bệ hạ có một năm, chưa trải qua những chuyện sau này, nên hiện tại chỉ có thể chạy ra ngoài, nếu không khóc dữ quá sẽ bị lộ tẩy mất.


Cao Hoài Du đi tới giữa sân, để gió đêm hong khô vệt lệ, mặt hơi lành lạnh.


Rồi y đột nhiên ngẩn người.


Không đúng...


Năm nay là năm nào?


Bệ hạ truy phong đại ca làm Tương Bình Vương, hình như là Nguyên Định nguyên niên, đó là năm thứ hai sau khi bệ hạ diệt Yên mới đổi niên hiệu!


Hiện giờ vẫn là Thừa Thiên nhị niên! Vì sao bệ hạ đã gọi Thế tử Ngụy Quốc Công là "Tương Bình Vương"?


Cao Hoài Du bất giác ngoảnh đầu, trong mắt nỗi bi thương đều hóa thành nghi hoặc, nhìn về cửa sổ ánh đèn mờ tối, rơi vào trầm tư.


...


Khuya khoắt.


Ngọc Châu nằm trên giường ôm điện thoại lăn qua lăn lại, không ngừng phóng to một file PDF.


Điện thoại đúng là phiền ở chỗ màn hình nhỏ, xem loại tài liệu không tự động xuống dòng thế này rất khổ. Nàng phải phóng to rồi kéo qua kéo lại trái phải mới đọc hết từng dòng.


File này không phải tiểu thuyết, mà là giáo trình chuyên ngành của nàng. Nàng lướt màn hình vùn vụt, mắt quét nhanh như gió, tìm kiếm cái gọi là vu thuật Ô Hoàn.


Lang Thần Bí Điển vào thời Đại Ngụy này đã sắp thất truyền.


Sau khi Đại Ngụy diệt vong hơn năm mươi năm, Nam Bắc mới thống nhất trở lại. Thế nhưng triều đại mới lại chẳng mang dáng vẻ hăng hái tiến thủ vốn có của một vương triều khai quốc, ngày ngày còn bị man tộc Ô Hoàn đánh cho không ngóc đầu lên được. Lại thêm trăm năm nữa, triều đại này cũng tàn, tiếp theo là Ngu Cao Tổ dựng lên nước Ngu.


Triều Ngu giống như đa số vương triều kết thúc loạn thế, đang từng bước tiến tới thái bình thịnh thế. Ngu Cao Tổ cùng Ngu Thái Tông cần mẫn trị quốc, để dân nghỉ ngơi dưỡng sức, Trung Nguyên rốt cuộc cũng hồi phục được nguyên khí. Mà một khi cuộc sống của người Trung Nguyên trở nên tốt đẹp hơn, thì Ô Hoàn - vốn ở phương Bắc kiêu ngạo suốt trăm năm - liền bắt đầu khổ sở. Ô Hoàn cũng lâm vào nội loạn, phân liệt, không còn huy hoàng như ngày trước, những vu thuật ấy càng ít người tu luyện, có lẽ khắp cả Ô Hoàn cũng không tìm nổi ba người biết.



Đến thời Ngu Thái Tông, Ô Hoàn bị tiêu diệt hoàn toàn, cuối cùng sáp nhập vào lãnh thổ triều Ngu. Sau này Ngu Thế Tông lại định ra chính sách dân tộc khai minh, thù hận giữa Ô Hoàn và Trung Nguyên dần tan biến, thành công trở thành một thành viên trong đại gia đình Hoa Hạ. Đến thời đại của Ngọc Châu, người Ô Hoàn vẫn còn, trong viện đại học của nàng cũng có vài bạn học người Ô Hoàn.


Những bạn học Ô Hoàn này nhìn chung đều học y học Ô Hoàn, tuy hệ thống y học Ô Hoàn khác với trung y của tộc Hán, nhưng ở trường được xếp vào khoa Trung y, do Trung y quản.


Trong giáo trình của họ có một phần nội dung, chính là từ Lang Thần Bí Điển mà ra.


Bộ bí điển ghi chép vu thuật Ô Hoàn này, vào triều Đại Ngụy đã gần thất truyền. Nhưng hơn trăm năm sau lại có bước ngoặt, bước ngoặt ấy chính là sự diệt vong của Ô Hoàn Hãn quốc.


Trong trận chiến triều Ngu diệt Ô Hoàn, quân Ngu phát hiện trên tế đàn của người Ô Hoàn khắc những văn tự kỳ lạ. Người thời ấy nghiên cứu, phát hiện đó chính là Lang Thần Bí Điển đã thất truyền từ lâu, những văn tự ấy ghi chép toàn bộ vu thuật của Ô Hoàn.


Cựu Đông Ô Hoàn tiểu hãn vương A Sử Đức - Tháp Cát - đã chuyên tâm nghiên cứu, dịch ra toàn bộ Lang Thần Bí Điển. Khi ấy dân gian có một y môn tên Hạnh Hoa Ổ, đệ tử Lâm Phong Trí quen biết Tháp Cát, nhờ đó có được bản dịch, lấy tinh hoa bỏ cặn thừa, từ trong vu thuật lột tả lý luận y dược liên quan để chỉnh hợp, biên vào y điển Hạnh Hoa Xuân Mãn Lục.


Đến khi triều Ngu trung hưng, Lang Thần Bí Điển lại một lần nữa thất truyền. Nhưng bộ y điển do Lâm Phong Trí biên soạn thì bảo tồn tương đối hoàn chỉnh, một mạch truyền đến hậu thế, ai học Trung y cũng phải học thuộc, chỉ là không phải giáo trình học đầu tiên, phải đợi sau một chút.


Đến ngay cả Ngọc Châu còn chưa kịp học thuộc, nhưng sớm muộn gì cũng phải thuộc, có khi lười mở sách giấy nên lưu sẵn một file trong điện thoại, biết đâu có hôm nào nằm trên giường không muốn đọc tiểu thuyết chơi game lại có hứng học bài thì sao?


Không ngờ giờ lại dùng đến thật!


Khi Lâm lão thần tiên nhắc tới Ô Hoàn, nàng đã lập tức nhớ tới bộ y điển này!


Tác phẩm đầu tiên đưa y học Ô Hoàn vào Trung y chính là - Hạnh Hoa Xuân Mãn Lục ! Trong điện thoại nàng có mà!


Nàng cảm thấy rốt cuộc mình cũng có chút tác dụng, không khỏi phấn khích, lướt điện thoại đến khuya mà vẫn không buồn ngủ chút nào.


Giáo trình có chú giải văn ngôn, một đoạn văn ngắn mà có cả đống chú giải chi chít, nhìn mà mỏi hết cả mắt. Dù bỏ qua văn ngôn mà xem thẳng đến bản dịch hiện đại cũng khó tránh bị ảnh hưởng, việc tìm kiếm vẫn rất khó khăn.


Bỗng nhiên nàng vui mừng reo lên: "Tìm được rồi!"


. . . 


 


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu Ngư (giật mình): Tương Bình Vương không phải sang năm sau mới được phong sao? Hay là bệ hạ từ giờ đã nghĩ sẵn cho đại ca truy phong làm vương gì, định thụy hiệu gì rồi?


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 57: Lộ tẩy rồi!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...