Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 42: Thanh Hà Vương cố ý đến đây làm nũng sao?


Trong Thanh Hà Vương Tập, những thi từ diễm tình kia đều đã viết từ thuở xa xưa, Cao Hoài Du khi ấy chỉ thuận tay ngẫu hứng viết ra để lừa Cao Hành, viết xong liền quên bẵng, đa phần nội dung chính y còn chẳng nhớ rõ.


Song y mới biết hôm qua Cao Chương đã lắm miệng trước mặt hoàng đế, khiến lòng y luôn thấp thỏm không yên. Lúc này, hoàng đế còn đột nhiên nhắc đến "anh đào", thoáng chốc khiến y nhớ lại bao câu từ lộ liễu kia, mặt thoáng đỏ ửng mấy phần.


"Thần mới nhớ ra Thành Đình Hầu nhờ thần giúp vài việc... Thần xin cáo lui trước." Cao Hoài Du quyết định chuồn trước.


"Tốt." Nguyên Hi vẫn cười ôn hòa với y, "Nhớ đến ăn anh đào nhé."


Cao Hoài Du: "..."


...


Chỉ trong một ngày, tin Tạ Lăng, kẻ từ triều Thành Vũ Đế đã nắm quyền khuynh đảo, bị thiên tử Đại Ngụy triệu kiến rồi trách mắng, đã lan đến tai các thế gia ở Kiến Bình.


Tạ Lăng năm xưa quyền khuynh triều dã, nay bị hoàng đế Đại Ngụy vài câu đuổi thẳng về quê, xám xịt rời Kiến Bình, đây là chuyện không ai ngờ tới. Đa số người đều nghĩ như Tạ Lăng, cho rằng Nguyên Hi còn phải ỷ lại danh vọng Tạ Lăng để thu phục lòng người. Dù sao cũng không ai nghĩ Tạ Lăng sẽ rơi vào bước đường này.


Tông thất nước Yên khi đến Ngọc Kinh, chỉ có vài kẻ bị chém, còn lại đều được đãi ngộ hậu hĩnh, Cao Hoài Du được phá lệ phong vương, ngay cả Cao Chương cũng được trọng dụng. Chiếu theo đó, hoàng đế hẳn sẽ đãi ngộ Tạ Lăng, đến lúc Tạ Lăng vào Ngọc Kinh, bọn họ theo đó mà bày tỏ thái độ, vẫn sẽ là thế gia cao môn.


Đại địa Trung Nguyên loạn lạc trăm năm qua, mảnh đất nước Yên này cũng không phải lần đầu đổi chủ, hoàng đế đổi rồi lại đổi, thế nhưng các thế gia bọn họ đa phần luôn đứng vững. Trước đây tân đế chẳng phải đều hạ mình cố sức thu phục thế gia cao môn sao? Đặc biệt Tạ Lăng – loại cựu thần tiền triều, lại càng được đãi ngộ. Một câu của ông ta, biểu trưng cho mấy đại thế gia sau lưng, hoàng đế sao lại không cần người như vậy để giúp mình ổn định lòng người?


Kết quả, Nguyên Hi chẳng làm theo bọn họ nghĩ, mấy đại thế gia sau khi kinh hãi một phen, tỉnh táo lại thì thấy kinh hỉ.


Hoàng đế Đại Ngụy không cần Tạ Lăng – kẻ có uy vọng cực cao ở Đại Yên, ngay cả nhà họ Tạ phía sau có thể ảnh hưởng triều đình Đại Yên cũng không cần. Bao năm nay, nhà họ Tạ luôn đè đầu cưỡi cổ bọn họ, nay nhà Tạ đã không còn, cơ hội của bọn họ chẳng phải đã đến rồi sao?


Từ đó về sau, những kẻ được Nguyên Hi triệu kiến, ai nấy đều dốc sức lấy lòng. Cao Hoài Du cùng Cao Chương trong mấy ngày liên tiếp đi thăm viếng đám thế tộc huân quý ở khắp Kiến Bình cũng không gặp bất kỳ trở ngại nào.


Cùng lúc đó, hoàng đế hạ lệnh phá hủy hoàng cung Kiến Bình.


Cung điện nghìn phòng vạn gian, chỉ một lệnh ban ra liền bị phá bỏ. Cung điện xưa kia mất hơn mười năm xây dựng, nay đập bỏ chỉ tốn vài ngày, trước mắt chỉ còn lại tường vỡ gạch vụn. Bách tính Kiến Bình lại đứng ngoài vỗ tay reo hò, ngày ngày tụ tập đông đúc vây xem.


Nguyên Hi dứt khoát sai người dựng lều bên cạnh để cứu tế lưu dân, làm ra dáng một vị hoàng đế Đại Ngụy đem toàn bộ đồ vật trong hoàng cung họ Cao phân phát cho bách tính.



Dân chúng đất Yên bị Cao Vĩ hành hạ đã quá khổ, đến cả quốc đô còn như thế, huống chi các nơi khác, khó trách thường xuyên có lưu dân nổi loạn, ngay cả quan lại cũng bị giết.


Ngày ấy, Nguyên Hi cưỡi ngựa đến chính môn Càn Dương Cung. Bên trong cung điện đã bị phá hủy hơn phân nửa, duy chỉ có đạo cửa này còn tương đối nguyên vẹn. Chỉ một cánh cửa mà đã dát vàng lấp lánh, xa xỉ đến cùng cực, không biết năm xưa đã hao phí bao nhiêu sức dân.


Nguyên Hi dẫn người vào cung, lần đầu tiến vào hoàng cung tiền Yên, thấy chỉ còn một mảnh hoang tàn. Lúc mới đến không nhìn, nay ra lệnh phá cung, phá gần sạch rồi lại muốn ngắm thêm lần nữa.


"Mấy bụi hoa phượng này, nhổ đi cũng tiếc." Nguyên Hi dừng ngựa, hướng Cao Hoài Du bên cạnh nói.


Hoa phượng Càn Dương Cung đã nở, song xung quanh cung cảnh không còn, một thảm hoa đỏ rơi đầy trên đống đổ nát.


Hai người nhảy xuống ngựa, Cao Hoài Du thở dài: "Trồng trong cung cũng được hơn trăm năm rồi"


Y vừa dứt lời, chợt nghe một tiếng động rất khẽ.


Trực giác mách bảo y biết tiếng động ấy có điều khác thường, gần như đồng thời phát hiện ra nguy hiểm, y liền buột miệng: "Bệ hạ, cẩn thận!"


Một mũi tên từ góc trên xéo xuống vun vút lao ra, Nguyên Hi nghiêng người tránh, trong chớp mắt chụp lấy cây cung treo bên yên ngựa, xoay người bắn trả một phát.


Một tên b*n r*, lập tức làm lộ vị trí thích khách. Mũi phản kích của Nguyên Hi quá nhanh, thích khách còn chưa kịp chuyển thân đã trúng tên.


Ngay sau đó, hộ vệ bên cạnh đồng loạt bắn tên lên không trung, giữa làn tên dày đặc vang lên một tiếng kêu thảm. Hắc y nhân từ trên cây ngã xuống, đã bị bắn đến mình đầy lỗ thủng.


Xung quanh hộ vệ vây quanh Nguyên Hi, vài đội người được lệnh lập tức xuất phát tứ phía tìm kiếm đuổi bắt. Lại một đội xông lên xem xét, chốc lát sau hồi báo: "Khởi bẩm bệ hạ, thích khách đã chết."


Nguyên Hi nhìn thi thể thích khách xa xa, bèn cười lạnh.


Cao Hoài Du và hắn đều dạn dày trận mạc, thân thể quen lằn đao mũi tên. Thấy Cao Hoài Du phát giác điều lạ, hắn cũng lập tức cảnh giác, tiện tay rút cây cung treo bên yên ngựa.


Từ năm mười tám tuổi, hắn đã luyện được tài bắn tên nhắm mắt cũng trúng. Huống chi mũi tên vừa rồi đã lộ rõ chỗ ẩn của thích khách. Hắn đã ra tay, thích khách kia tuyệt không thể né tránh.


Thị vệ canh gác hồi lâu, không thấy động tĩnh gì nữa, Cao Hoài Du mới bước tới.


Y đến xem mũi tên Nguyên Hi khi nãy tránh được, lập tức hít một hơi lạnh: "Là thủ bút của Ám Thần Ti."



Hoàng đế xuất hành, phòng bị vốn nghiêm ngặt. Nơi Nguyên Hi đặt chân tới đều được tra xét từ trước, sáng tối đều có người canh giữ. Kẻ có thể xuyên qua vòng phòng vệ như vậy để hành thích, phần nhiều xuất thân từ Ám Thần Ti, ngay lúc phát giác có thích khách, y đã đoán ra.


Điều y lo sợ nhất rốt cuộc cũng đến. Kiến Bình vốn là đô thành nước Yên, nơi đây còn sót lại không biết bao thế lực của tiền triều. Hoàng đế cứ vậy tiến vào Kiến Bình, bị trăm mắt ngàn tai dõi theo, sao có thể không gặp nguy hiểm.


Loại ám sát như thế này, tuyệt đối không chỉ có một lần. Hôm nay còn có cơ hội ra tay, không biết trước đó đã có bao lần chưa thể hạ thủ.


Nguyên Hi đối với việc này thấy chẳng lạ chút nào, Ám Thần Ti vốn là tồn tại khiến người ta khó lòng phòng bị, thích khách tầm thường thật chẳng dễ tìm được cơ hội ra tay.


Trong lòng Cao Hoài Du lại thầm nghĩ, lệnh bài thủ lĩnh Ám Thần Ti đang ở trong tay y, y chưa hạ lệnh, Ngọc Kim Phong tuyệt đối sẽ không tự tiện hành động. Xem ra là một nhánh Ám Thần Ti khác rốt cuộc đã lộ mặt.


"Toàn lực truy bắt!" Thống lĩnh hộ vệ mặt xanh như sắt, để thích khách có cơ hội ra tay chính là lỗi thất trách của hắn. Vừa rồi nếu không phải hoàng đế phản ứng quá nhanh, còn có thể phản kích, e rằng thích khách chưa chắc đã chết dễ dàng như thế.


Nguyên Hi không trách tội, nhưng thống lĩnh đã trực tiếp quỳ xuống trước mặt hắn: "Bệ hạ, nơi này nguy hiểm, xin người cho thần hộ tống bệ hạ hồi Điển Khách Thự!"


"Về thôi." Nguyên Hi thở dài, có phần tiếc nuối nhìn Cao Hoài Du, "Không dọa đến khanh chứ?"


Cao Hoài Du thầm nghĩ bản thân gặp ám sát cũng chẳng ít, đâu đến mức bị dọa sợ. Song y đã quen với kiểu quan tâm như vậy của hoàng đế, chỉ lắc đầu.


Trong bụng đầy tâm sự, vừa về chỗ ở y liền lén triệu ám vệ đứng đầu Ám Thần Ti là Ngọc Kim Phong.


Hoàng đế vừa gặp thích sát, hộ vệ liền lật tung Càn Dương Cung cùng mấy con phố lân cận, bắt được hai tên thích khách vừa ra tay không thành đã định rút lui. Động tĩnh lớn như vậy, Ngọc Kim Phong sớm đã hay tin, không đợi Cao Hoài Du mở miệng đã nói: "Chủ nhân, Ám Thần Ti chưa từng tự tiện hành động."


Cao Hoài Du nhíu mày không nói. Nếu không phải là do Ám Thần Ti trong tay y, vậy quả thật là một thế lực Ám Thần Ti khác.


"Chủ nhân, nếu Nguyên Hi chết ở Kiến Bình, chủ nhân có thể nhân cơ hội tự lập." Thấy y hồi lâu không đáp, Ngọc Kim Phong trầm giọng nhắc, "Lúc này chính là thời cơ thích hợp nhất để ra tay."


Tuy Ám Thần Ti do nàng ta thống lĩnh không phải kẻ làm ra chuyện này, nhưng thời điểm này quả thực rất thuận lợi để kẻ khác động thủ.


Quân đội hiện tại phần lớn là quân Yên bị thu nạp, dù Nguyên Hi không chết, chỉ cần có người đứng ra khởi xướng phản loạn, Nguyên Hi thân ở Kiến Bình cũng sẽ rơi vào thế bị động.


Quân Yên bị Cao Vĩ chà đạp một phen, đã sớm thất vọng đến tận cùng với triều đình nước Yên. Sau khi quy thuận, đa số chỉ tạm thời an phận, nhưng nếu Cao Hoài Du đứng ra kêu gọi phục quốc, bọn họ e rằng sẽ không do dự mà hưởng ứng.


Cao Hoài Du là môn sinh xuất sắc nhất của Hoắc Phi, một trong "song kiệt nước Yên", danh vọng trong quân Yên cực cao. Năm xưa nếu không phải Cao Vĩ một lòng muốn dồn y vào chỗ chết, làm lạnh lòng tướng sĩ, thì nước Yên cũng chẳng bại nhanh đến thế.



Những kẻ nhà họ Cao có danh có phận vì vụ án Hoắc Phi mà bị Nguyên Hi giết gần hết, nếu hiện nay còn có ai có thể phất tay một cái, trăm quân hưởng ứng, khôi phục Đại Yên, thì chỉ có thể là Cao Hoài Du.


Nhưng kẻ muốn "khôi phục Đại Yên" thì lại không hề ít.


Nước Ngụy có thể diệt Yên, nhưng không thể một hơi nuốt trọn toàn bộ đất cũ của nước Yên. Đất Yên trị an hỗn loạn, lưu dân đông đúc, thế lực quý tộc cũ của nước Yên vốn đã ăn sâu bén rễ.


 Nước Ngụy nhất thời không nuốt nổi, thì đương nhiên sẽ có kẻ khác muốn tranh phần. 


Nước Yên đúng là đã sớm mất đi lòng dân, nhưng lòng dân này, đâu phải nhất định hướng về nước Ngụy?


Đất Yên có thể không dung nhà họ Cao, thì cũng có thể không dung nhà họ Nguyên.


"Đi điều tra, việc hành thích hôm nay là ai đứng sau sai khiến." Cao Hoài Du trầm mặc hồi lâu, rồi lên tiếng phân phó. "Trực tiếp dọn sạch, không cần đến thỉnh cô gia nữa."


Y không đáp lại đề nghị của Ngọc Kim Phong, trái lại sai Ngọc Kim Phong đi giết sạch thế lực Ám Thần Ti đứng sau Kiến Bình.


Ngọc Kim Phong muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: "Dạ."


Nàng ta vốn nghi hoặc việc Cao Hoài Du luôn lảng tránh, nhưng nghĩ lại, có lẽ y chỉ muốn trước tiên trừ khử những kẻ tranh đoạt với mình. Ám Thần Ti hiện nay đã phân tán, chia năm xẻ bảy, Kiến Bình nơi này đã có tân chủ, mà Cao Hoài Du – kẻ nắm giữ lệnh bài thủ lĩnh Ám Thần Ti – sao có thể trơ mắt nhìn thế lực khác tồn tại?


Nàng ta vẫn luôn nhẫn nhịn ẩn mình, chờ ngày Thanh Hà Vương khôi phục Đại Yên. Nhưng lúc này, trong lòng nàng ta lại nghĩ đến chuyện khác.


Cao Hoài Du ngồi trên trường kỷ mềm, cau mày trầm tư.


Y đang nghĩ, sau này còn cần Ám Thần Ti nữa hay không.


Ám Thần Ti vốn chỉ thích hợp dùng để ám sát, làm những việc không dám lộ ra ánh sáng, là một công cụ giết người vô cùng tiện tay.


Nhưng công cụ giết người ấy, lại chỉ trung thành với chí nguyện phục quốc. Bọn họ muốn ám sát Nguyên Hi, Ngọc Kim Phong ba ngày hai bữa đều khuyên y ra tay với Nguyên Hi, mà y lại không thể làm theo ý nguyện của Ám Thần Ti.


Chuyện Dạ Hoàng Hôn đã chết sớm muộn cũng sẽ bại lộ, đến lúc đó, Ám Thần Ti trong tay y cũng không còn khống chế nổi nữa...


Phiền phức.



Vậy thì giết hết cho xong.


...


Nguyên Hi đang chuẩn bị ngủ thì có người vào báo: Cao Hoài Du cầu kiến. Hắn còn chưa khoác áo ngoài, đã trực tiếp cho người vào tẩm điện.


"Muộn thế rồi... khanh có việc gì muốn gặp trẫm?" Nguyên Hi chống cằm, có chút nghi hoặc.


Dù hắn rất vui khi Cao Hoài Du đến, nhưng giờ này quả thật có chút bất thường, hẳn là có việc gấp.


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du hơi ngập ngừng, dáng vẻ như rất khó mở lời, "Thần lo cho an nguy của bệ hạ... Xin bệ hạ cho thần lưu lại canh đêm."


Dĩ nhiên, y là cố ý ấp úng, tỏ ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.


Chỉ vì chuyện này? Nguyên Hi thấy lạ: "Khanh bị mấy thích khách ban ngày dọa sợ rồi sao?"


Cao Hoài Du gật đầu, rũ mi: "Thần lo lắng... xin bệ hạ chuẩn cho thần ở lại bên cạnh bệ hạ. Thần mới yên tâm..." Giọng y rất mềm mại, mang chút cầu khẩn, như thể nếu không được ở bên Nguyên Hi thì sẽ thương tâm vô cùng.


Cao Hoài Du biết mình làm hơi quá, nhưng y cũng biết dù Nguyên Hi có nhìn ra, hắn cũng sẽ không cho rằng y có ý đồ khác. Mà dù cho có nhìn ra... hắn cũng sẽ không bóc trần.


Y quả nhiên có chút được sủng sinh kiêu rồi.


Nguyên Hi nghe xong, nhịn không được bật cười:"Thanh Hà Vương cố ý đến đây làm nũng sao?"


. . .


 


  


Tác giả có lời muốn nói:


Nguyên Hi: Chứ không phải đến đây là để đồng sàn cộng chẩm với trẫm sao?


Hoài Du: =///=


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 42: Thanh Hà Vương cố ý đến đây làm nũng sao?
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...