Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 40: Hiểu tình thú đến thế, sao không cho trẫm chiêm ngưỡng một phen?


Người vốn luôn rụt rè trước mặt mình, cứng nhắc như khúc gỗ, hóa ra còn có một mặt này. Nguyên Hi thật không thể tin nổi Cao Hoài Du lại làm ra chuyện ấy.


Danh tiếng phong lưu?


Thanh Hà Vương đã phong lưu đa tình đến vậy, sao trước mặt mình lại...


Nguyên Hi lặng lẽ đọc lạiNhất Hộc Châumột lần nữa, từ vài câu từ ấy, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Cao Hoài Du năm xưa đùa giỡn với kỹ nữ xinh đẹp.


Tiểu vương gia tuấn tú, nụ cười phóng khoáng, đôi mắt phong tình, má hơi ửng hồng trong men say, lười biếng nâng chén, khẽ trêu ghẹo người ta... Chỉ nghĩ thôi đã thấy quyến rũ đến nao lòng.


Các thiếu nữ thành Kiến Bình quả nhiên có mắt nhìn.


"Cho trẫm mượn xem." Nguyên Hi không định trả lại.


Cao Chương ngẩn ra, lập tức khom lưng cúi đầu: "Nếu bệ hạ thích, thần xin tặng luôn cho bệ hạ."


Nguyên Hi cười: "Đa tạ ý tốt của Cao khanh."


Hoàng đế rõ ràng đang cười, sao lại khiến người ta sởn da gà thế này? Cao Chương đã ngửi thấy điều bất thường, ngay cả hứng thú vạch trần Cao Hoài Du cũng tan biến, vội vàng chuồn mất: "Thần xin cáo lui."


"Ngươi nói xem, làm sao có người lại viết được loại thơ như thế này?" Cao Chương vừa rời khỏi, Nguyên Hi lập tức vỗ tập thơ xuống bàn, "Đường đường là thân vương, vậy mà ngày ngày mời kỹ nữ về phủ vui vầy tìm khoái lạc!"


Phải phê phán thật nghiêm khắc mới được!


Thật quá đáng! Cao Hoài Du sao có thể làm được chuyện ấy chứ? Viết thơ tặng kỹ nữ mà diễm tình lộ liễu đến vậy, trước mặt mình lại tỏ vẻ ấm ức, nhút nhát đến thế!


"Bệ hạ là đang ghen đấy à." Ngọc Châu nhìn hắn một lúc, nói thẳng, "Hay là, ngài cải trang thành kỹ nữ, để Thanh Hà Vương điện hạ cũng viết cho ngài vài bài?"


Nguyên Hi: "..."


Cảnh tượng ấy có phần không dám tưởng tượng.


Bên kia, Cao Chương cảm giác mình vừa gây ra đại họa, lén lút mò vào phòng Cao Hoài Du.



Vốn dĩ hắn định mang quyển Thanh Hà Vương Tập đến đọc to trước mặt Cao Hoài Du, nhưng giờ sách đã bị hoàng đế tịch thu.


Nghĩ đến nụ cười giả tạo của hoàng đế lúc rời đi, Cao Chương thấy sợ hãi, kéo tay áo Cao Hoài Du đang ngồi ngay ngắn, nói: "Hoài Du, hoàng đế có gì đó không ổn."


Cao Hoài Du cũng như Nguyên Hi, đi đường xa cuối cùng cũng đến nơi, định ngủ sớm nghỉ ngơi cho khỏe. Lúc này y đã tháo búi tóc, ngồi trước án chuẩn bị đọc vài trang sách rồi đi ngủ.


Nghe vậy, y ngạc nhiên: "Không ổn thế nào? Có chuyện gì?"


Cao Chương ngập ngừng: "Ta... ra phố mua một tập thơ ngươi viết."


Cao Hoài Du: "..."


Y ngẩn ra, suy nghĩ kỹ mới nhớ tập thơ của mình là gì. Y thật sự không có nhã hứng viết thơ ca nhiều, chỉ lúc giả bệnh mới viết vài bài... Bản thân y còn quên mất, sao Kiến Bình vẫn còn bán tập thơ của y chứ?


Vấn đề là, những bài thơ y viết toàn là những từ khúc ph*ng đ*ng!


"Mua thì mua... đã bao lâu rồi, sao giờ trên phố vẫn còn..." Tuy có chút xấu hổ, nhưng thực ra cũng chẳng sao mà nhỉ...


Dù sao thì thơ do y viết ra cũng diễm tình lộ liễu vô cùng, chỉ liếc mắt một cái cũng biết là kẻ chìm đắm trong tửu sắc mới bày ra. Năm xưa y chỉ hận không thể khiến cả Kiến Bình đều biết: ngoài rượu ra, thứ y mê nhất chính là rượu ngon và mỹ nữ.


Khi ấy, khắp kỹ viện Kiến Bình đều truyền hát những khúc tình từ y viết, ngay cả những nữ tử khuê các cũng lén ngâm nga. Không ít thiếu nữ còn lén ném khăn tay qua tường vào vương phủ. Nay bất quá chỉ là mấy cuốn tập thơ bày bán ngoài phố, cũng chẳng có gì to tát.


Y vừa tự an ủi mình xong, thì Cao Chương sờ mũi: "Rồi bị hoàng đế thấy."


Cao Hoài Du nghẹn lời: "Ngươi nói cái gì..."


Y quá hiểu tính tình vị đường huynh này, chắc chắn đã thêm mắm dặm muối trước mặt hoàng đế.


Cao Chương chột dạ: "Ta nói năm xưa ngươi ở Kiến Bình danh tiếng phong lưu lan xa, thiếu nữ cả Kiến Bình đều say mê ngươi."


"..." Cao Hoài Du câm nín, "Ngươi đúng là biết ăn nói."


Cao Chương vô tội nói tiếp: "Rồi hoàng đế không vui."


Vui mới lạ! Nếu là hoàng đế, biết người mình thích là kẻ lêu lổng như vậy, lại còn viết ra những khúc từ diễm tình thấp kém như thế, y cũng sẽ tức chết!



Gì mà danh tiếng phong lưu lan xa chứ! Y chỉ mời hoa khôi về phủ vài lần, viết vài bài thơ tình mà thôi! Cao Chương, ngươi rốt cuộc đã nói bậy cái gì thế!


"Ta đánh chết ngươi." Cao Hoài Du nghiến răng, cầm sách trên tay ném tới.


Lẽ ra y không nên cứu tên này ra! Quá hối hận!


Cao Chương ôm đầu chạy trốn, thoáng chốc đã biến mất dạng ngoài cửa.


...


Nguyên Hi cởi áo ngoài, lên giường ngủ.


Nhắm mắt lại.


Ngủ không được!


Nhắm mắt là thấy Cao Hoài Du đùa giỡn với mỹ nữ xinh đẹp! Khóe mắt ửng hồng, phượng mâu mơ màng, men say quấn thân, mê hoặc lòng người.


Giờ Tý.


"Tay áo hương vương hơi xuân ngầm. Môi ngậm đàn trầm, áo hé ngang. Giường thêu màn gấm cuộn sóng hồng."


Nguyên Hi trở mình, trong đầu cứ có tiếng niệm những điều hắn không muốn nghe.


Giờ Tý tam khắc.


Ngươi rốt cuộc đã 'cuộn sóng hồng' với ai!!


Giờ Tý chính.


Danh tiếng phong lưu Thanh Hà Vương, nếu đã hiểu tình thú đến thế, sao không cho trẫm chiêm ngưỡng một phen, hử??


Lăn lộn hồi lâu, hoàng đế cuối cùng cũng chìm vào mệt mỏi giữa đêm, ngủ thiếp đi.


Trong mơ, Cao Hoài Du cười tinh quái, giọng trầm ấm nói với hắn: "Giận rồi?"



Hắn cố tình giận dỗi, hừ lạnh một tiếng, lời chua chát trong bụng chưa kịp thốt, Cao Hoài Du đã cúi đầu cắn một quả anh đào đỏ, đưa đến bên miệng hắn.


Hắn ngẩn ra, Cao Hoài Du vẫn cười, đút anh đào vào miệng hắn. Vừa nếm vị ngọt tươi, Cao Hoài Du định rút lui, lại bị hắn kéo lại hôn lên. Rồi hắn "tay áo vương hơi xuân ngầm", "e thẹn ngậm đàn trầm", cuối cùng "lật sóng hồng".


Phải nói rằng, Cao Hoài Du viết thơ tình quả thật có tài, ít nhất cũng khiến một bậc quốc quân sau khi xem xong, đêm nằm mộng chỉ toàn vương vấn những ý tứ phong tình ấy.


Giấc mộng đẹp đẽ kia thành công xua tan mệt mỏi vì chỉ ngủ nửa đêm của Nguyên Hi. Sáng hôm sau, hắn như thường lệ dậy sớm, rửa mặt dùng bữa xong, các quan tùy tùng lần lượt đến bái kiến, cùng hắn nghị sự.


Cao Hoài Du phong lưu đa tình trong mơ hôm qua cũng đến không lâu sau đó, tóc chải gọn gàng, áo quần kín đáo. Rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức hắn không nhìn ra đây từng là nhân vật danh tiếng phong lưu lan khắp thành Kiến Bình.


Cao Hoài Du đối diện hoàng đế rất bình tĩnh, như thể hoàn toàn không biết đống thơ diễm tình năm xưa của mình đã bị hoàng đế nhìn thấy.


Thực ra y lo lắm. Y nghĩ với tính tình hoàng đế, trước đây thiên vị y đến vậy, chắc chắn biết chuyện sẽ nổi giận. Nhưng y cũng không tiện chủ động nhắc đến, nên giả vờ không biết là tốt nhất.


"Thần bái kiến bệ hạ." Cao Hoài Du cúi mắt hành lễ.


"Hoài Du đến thật đúng lúc." Nguyên Hi không định lúc này tỏa mùi chua, "Mau lại đây, những sắp xếp của Thành Đình Hầu hôm qua, khanh cũng lại xem đi."


Cao Hoài Du ngồi bên hắn như thường lệ, hắn bèn ra hiệu hạ nhân chuẩn bị ít đá lạnh.


"Thành Đình Hầu sắp xếp chu đáo, những người trong thành Kiến Bình có thể giúp đỡ đều ở đây cả." Cao Hoài Du nói, "Bệ hạ từ sáng sớm đã bận rộn tiếp kiến mọi người... kỳ thực có vài nhà bệ hạ không cần đích thân tiếp kiến, để thần chờ đi bái phỏng thuyết phục là được."


"Một số người, trẫm vẫn phải tự đi gặp." Nguyên Hi thở dài, "Lát nữa phải gặp Tạ Lăng."


Tạ Lăng xuất thân nhà Bách Dương Tạ, là danh môn vọng tộc của nước Yên. Bản thân Tạ Lăng nay đã bảy mươi tuổi, trải qua bốn đời đế vương nước Yên, nếu tính cả Cao Hoài Du bốn tuổi ngồi hoàng vị vài ngày bị lôi xuống, thì ông ta đã phụ tá tổng cộng năm vị đế vương. Ban đầu, ông ta làm quan dưới triều Thành Vũ Đế, tức ông nội Cao Hoài Du, rất được Thành Vũ Đế sủng ái. Đến triều Văn Chiêu Đế lại trở thành phụ chính đại thần, thăng đến đại thừa tướng, sau đó ở triều Văn Tuyên Đế và triều Hậu Chủ vẫn làm quan cao.


Kỳ thực, Tạ Lăng cũng chẳng có tài cán gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là nhờ vào giao tình với Thành Vũ Đế. Về sau, cũng vì là lão thần nên mới được tân đế kính trọng. Đến khi Cao Vĩ đăng cơ, hành sự hồ đồ, lại chẳng nể mặt ông ta, năm ngoái đã đuổi ông ta về quê. Vô tình nhờ vậy mà ông ta tránh được tai họa, không bị trói giải đến Ngọc Kinh khi Đại Ngụy tiến vào Kiến Bình.


Cao Hoài Du nghe cái tên này, mím môi, nói: "Thần năm xưa... khi ở Kiến Bình, sư phụ cùng Tạ Lăng bất hòa, thần cũng nhiều lần đàn hặc phản đối Tạ Lăng, thần vẫn nên tránh đi trước. Kẻo lỡ việc bệ hạ đàm sự."


"Không vội." Nguyên Hi lại ngăn y, không cho y đứng dậy, "Sẽ chẳng lỡ gì đâu."


Nguyên Hi đương nhiên rõ Tạ Lăng là loại người gì.


Tài năng chỉ ở mức bình thường, giỏi luồn cúi xu phụ, ai làm đế thì theo người ấy, bằng không sao có thể đứng vững nơi triều đường lâu đến thế. Trước kia bị Cao Vĩ biếm về nhà, cũng vì con rể chọc giận Cao Vĩ mà bị liên lụy.



Nay nước Yên đã diệt, muốn lòng người Kiến Bình mau ổn định, thật sự cần những nhân vật có mặt mũi ở nước Yên trước đây làm việc. Những điều này Cao Hoài Du đều hiểu, nên không muốn để ân oán xưa của mình với Tạ Lăng làm hỏng việc Nguyên Hi.


Y đối với Tạ Lăng không hận đến mức muốn ông ta biến mất khỏi đời mình, nhưng tâm tính Tạ Lăng thì khác. Lỡ lão nhân kia thấy y xong không vui, rồi tìm hoàng đế gây phiền phức, thì lại phiền phức.


Chẳng bao lâu, Cao Chương đứng ngoài cửa xin yết kiến, vừa bước vào đã cau mày báo: "Bẩm bệ hạ, Tạ Lăng nói tuổi cao sức yếu, đi lại bất tiện, không thể đích thân đến bái kiến."


"Tuổi cao sức yếu?" Nguyên Hi cười lạnh, "Đến cả ra khỏi cửa cũng không đi nổi?"


Sao có thể như vậy? Tông thất nước Yên bị áp giải đến Ngọc Kinh mới hơn hai tháng, nước Yên mất nước cũng chỉ là chuyện mấy tháng gần đây. Trước khi Đại Ngụy kéo quân vào Kiến Bình, Tạ Lăng còn đang ở trên triều Yên khuấy gió nổi sóng kia kìa.


Vừa chốc lát đã phát bệnh ư? Bệnh đến mức ngay cả đến bái kiến thiên tử Đại Ngụy cũng không đi nổi?


Rõ ràng không phải. Tạ Lăng này, là đang ra oai cho hắn xem.


Nguyên Hi nhìn Cao Hoài Du, khẽ cười: "Hoài Du, ngươi nói xem, những thế gia cao môn này, sao cứ nghĩ trẫm sẽ sợ chúng nhỉ?"


Thế gia ở Ngọc Kinh là thế, bên Kiến Bình cũng như vậy... rốt cuộc chúng dựa vào đâu mà cảm thấy, hắn – một kẻ xuất thân võ tướng, từ biển máu núi thây lên ngôi vị hoàng đế – lại sẽ kiêng kỵ đám thế gia cao môn này đến thế?


Tạ Lăng ở nước Yên từng ở ngôi vị quyền thần, tuy thanh danh chẳng mấy tốt đẹp, nhưng từng một thời quyền khuynh triều dã, quả thực cũng được coi là có chút danh vọng. Người Kiến Bình, có ai mà không nhìn sắc mặt ông ta mà hành sự.


Bởi vậy, ông ta cho rằng hoàng đế đến Kiến Bình nhất định phải lôi kéo mình. Ông bày ra dáng điệu, cho rằng hoàng đế nên tỏ vẻ lễ hiền trọng sĩ, dẫu không đến mức "tam cố mao lưu" (*), cũng phải đích thân đến phủ cung kính thỉnh ông, để nhờ ông thu phục đám thế gia quý tộc ở Kiến Bình. Sau đó, còn phải như các đời đế vương nước Yên, phong cho ông ta chức vị cao trọng.


Đáng tiếc ông ta tính sai rồi. Nguyên Hi vốn chán ghét ông ta, sao còn rảnh mà bồi ông ta diễn trò này.


"Đi truyền lời cho Tạ Lăng: trong nửa canh giờ, lăn đến đây." Nguyên Hi thản nhiên phân phó, "Bằng không, trẫm sẽ khiến nhà Bách Dương Tạ kia, trở thành Bách Tang Tạ."


Còn dám ra vẻ với hắn? Cũng không tự lượng sức mình xem có xứng không!


Nguyên Hi kéo Cao Hoài Du, khẽ cười: "Hoài Du, khanh cũng đừng đi, chẳng có gì phải tránh né cả."


Cao Hoài Du nhìn hoàng đế một cái, vẫn ngoan ngoãn ngồi nguyên tại chỗ.


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Nguyên Hi: Nhắm mắt toàn là thơ con heo của vợ viết, đáng ghét!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 40: Hiểu tình thú đến thế, sao không cho trẫm chiêm ngưỡng một phen?
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...