Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 38: Chỉ ghẹo chứ không ăn


Trong chiếu thư phong vương mà Nguyên Hi ban cho Cao Hoài Du, ngoài việc phong y làm Thanh Hà Vương, hắn còn ban thêm cho y chức "Yên Địa An Phủ Đại Sứ".


Vốn Nguyên Hi chưa định diệt nước Yên nhanh thế, lần đó, hắn chỉ muốn giáng cho nước Yên hai cú đau điếng, chứ chưa từng nghĩ sẽ lật nhào cả giang sơn. Thế nhưng Cao Vĩ quá ngu dốt, lại còn bức bách Cao Hoài Du – người có thể giúp hắn ta chống đỡ – chạy sang nước Ngụy, thế nên dù hắn có nương tay cũng chẳng có ích gì.


Hắn chỉ mới vận nửa phần sức lực, vậy mà đã thuận thế công phá kinh đô Kiến Bình của nước Yên, truy kích Cao Vĩ chạy trốn về phương bắc, bắt sống rồi áp giải người về Ngọc Kinh.


Nước Yên đất đai rộng lớn là thế, nay đã toàn bộ thuộc về Đại Ngụy, thế nhưng nước Yên dưới sự cai trị của Cao Vĩ, lòng dân tan tác, đạo phỉ nổi lên bốn bề, các nơi trị an cực kém. Một mình hắn xoay xở biết bao chuyện ấy, thật sự đuối sức. Nhưng đánh thì cũng đã đánh rồi, Cao Vĩ cũng đã đầu hàng, lẽ nào lại vứt bỏ mảnh đất này mà không quản?


Kiếp trước hắn tiếp quản đất nước Yên, đã phải lao tâm khổ tứ suốt một thời gian dài, trước tiên dùng quyền uy trị lý ba năm, bên ấy mới miễn cưỡng an phận. Giờ phải trải qua điều này một lần nữa, e là hắn sẽ phát điên mất.


Hôm qua hắn còn nằm ở Tử Cực Cung giả bệnh, đã nhận được một phong thư cấp báo.


"Hôm qua đất nước Yên báo về..." Nguyên Hi thở dài, "Lưu dân và thổ phỉ làm loạn, quan viên Vân Xuyên giữa ban ngày bị giết ngay trong nha phủ."


Các quan viên đều bị sát hại, vậy thì tình hình phải loạn đến mức nào chứ? Cao Hoài Du nghe vậy giật mình, nghĩ lại đó là nước Yên thì thấy cũng không có gì lạ, bèn nói: "Vân Xuyên vốn đã hỗn loạn, lại gần Nam Trần, càng có người thừa nước đục thả câu."


Quả nhiên là vậy. Nam Trần luôn nhòm ngó phương Bắc, không kẽ hở nào không thừa cơ len vào. Biết nước Yên có hôn quân Cao Vĩ chẳng trụ được lâu, song thứ chúng nhòm ngó chính là nước Ngụy.


Nam Trần mạnh hơn cả nước Ngụy và nước Yên, sao lại không tự xuất binh diệt Yên? Một là nội bộ Nam Trần quả thật có nhiều vấn đề, chưa rảnh tay; hai là diệt trừ nước Yên với nước Ngụy chưa chắc đã là chuyện tốt, còn phải xem Nguyên Hi có xoay chuyển được hay không.


Nam Trần an bài gián điệp ở nước Ngụy để ngấm ngầm quấy phá, ở nước Yên càng dễ ra tay. Những năm qua, mật thám Nam Trần không ngừng rải rắc tin đồn ở nước Yên, bôi nhọ nước Ngụy, hòng khơi mào hận thù giữa hai nước.


Năm xưa, Nguyên Hi bị ép phải giết anh giam cha, ra tay dứt khoát giải quyết sạch sẽ mọi chuyện. Sáng hôm sau trong Ngọc Kinh vẫn gió êm sóng lặng, dân chúng vẫn dậy sớm và trải qua cuộc sống như bình thường.


Nhưng khi truyền tới đất Yên, liền biến thành câu chuyện hoàng đế nước Ngụy hung tàn bạo ngược, ngay cả huynh đệ và phụ thân ruột thịt cũng nỡ tay sát hại, máu nhuộm khắp Ngọc Kinh. Lại còn có những dị bản ly kỳ hơn, nói rằng từ thuở thiếu niên hắn đã cầm quân tàn sát các thành ấp, giết chóc khắp nơi.


Thậm chí cả lời đồn về Hoắc Phi cũng lan truyền khắp nước Yên: rằng năm xưa hắn bị phụ thân giam lỏng, vì tự bảo toàn bản thân mà câu kết với Nam Trần, bày mưu hãm hại đại tướng quân Hoắc Phi, rồi tự tay đánh bại liên quân Yên – Trần.



Một kẻ đáng hận đến nhường ấy! Nếu Đại Yên thật sự diệt vong, rơi vào tay kẻ như thế này, sao có thể có được kết cục tốt đẹp?


Còn chưa đánh, hơn phân nửa dân chúng nước Yên mới nghe phong thanh đã chạy sang Nam Trần, chẳng ai muốn thành người Ngụy.


Những kẻ ở lại không chạy được, cũng nảy sinh đầy ác ý với người Ngụy, cách vài ngày lại có người gây chuyện.


Quan viên người Ngụy muốn vỗ về dân tâm, phải giữ thái độ tốt, không được động thủ với dân thường. Mà càng không động thủ, càng có kẻ có ý đồ trà trộn trong dân, nhân cơ hội quấy phá.


Những vấn đề này Nguyên Hi có thể giải quyết, nước Ngụy tự khắc sẽ hấp thụ 'dưỡng phân' từ nước Yên mà mạnh lên. Một khi xử lý không khéo, mảnh đất nước Yên này sẽ trở thành chỗ hút máu Đại Ngụy, đến lúc ấy, hắn diệt nước Yên chẳng những không được lợi lộc gì, mà còn tự chuốc lấy phiền phức. Nam Trần nếu nhân cơ hội nhúng tay, lúc ấy Đại Ngụy sẽ nguyên khí đại thương.


Kiếp trước, chính hắn từng thân chinh tới đất Yên, đích thân lôi kéo các thế gia cũ của nước Yên, rửa sạch phần nào hình tượng đen như than trong mắt bách tính nơi ấy.


Vừa đích thân tiêu diệt đạo tặc, vừa phát tiền lương an trí lưu dân, phải mất không ít công sức, hắn mới khiến vùng ấy tạm thời yên ổn đôi chút.


Lúc đó, Cao Hoài Du cùng vài tông thất cũ của nước Yên như Cao Chương cũng theo hắn bỏ ra không ít sức lực. Chỉ là khi đó giữa hắn và Cao Hoài Du vẫn chỉ là quan hệ quân thần, qua lại cũng chỉ giới hạn ở việc hơn một năm trước hắn từng cứu Cao Hoài Du, còn chưa thể gọi là thân quen.


Nghĩ đến bóng dáng lúc ấy luôn im lặng đứng sau lưng mình, lại nhìn người trước mặt giờ má hơi đỏ, Nguyên Hi nhịn không được cười.


"Có khanh làm tay trái tay phải cho trẫm, ngày về Ngọc Kinh, nước Yên ắt đã an định thái bình." Nguyên Hi sờ tay y nửa ngày, cảm giác có gì đó không đúng, cúi đầu thấy trên tay y phồng hai nốt nhỏ, lại còn ửng đỏ.


Khó trách vừa nãy y còn cố ý rút tay vào tay áo, chắc là lúc nấu ăn dầu nóng bắn lên nên bị bỏng, không muốn để hắn thấy.


"Bôi thuốc chưa?" Nguyên Hi thở dài.


Cao Hoài Du cũng không che giấu nữa, gật đầu đáp: "Bôi rồi."


Nguyên Hi nghĩ tới việc y ở bếp tay chân luống cuống vì mình mà nấu ăn, lập tức đầy đau lòng: "Ngươi không biết đau, việc bếp núc nguy hiểm thế, sau này thôi thì đừng vào nữa."


Bếp núc nguy hiểm, quả thật nguy hiểm quá cơ! Để đầu bếp nào nghe thấy lời hắn nói, ắt sẽ sợ đến trợn trắng mắt.



Còn không phải vì vị vương gia mười ngón không dính nước xuân này rắc gia vị mà như đánh trận, đứng từ xa ném vào, nên mới bắn dầu sao?


"Ừm..." Cao Hoài Du gật đầu, nghĩ đến dáng vẻ mình ở trong bếp khi nãy, tự biết mình không có bản lĩnh này, đành thôi vậy.


Nguyên Hi lại cười dịu dàng, nói: "Tấm lòng của ngươi trẫm đều biết, không cần áy náy, dù là mua ở ngoài, thức ăn ngươi mua cũng thơm ngon hơn hẳn."


Cao Hoài Du: "..."


Hoàng đế lấy đâu ra lắm hoa ngôn xảo ngữ thế.


Y cảm thấy mặt mình chắc là đỏ rồi, cả người như bị ném vào lồng hấp vậy.


Y muốn rút tay về, tiếp tục gắp thức ăn rót trà cho hoàng đế, nhằm giảm bớt xấu hổ của mình, kết quả hoàng đế lại bắt đầu đùa bỡn tay y, từng ngón từng ngón.


Ngón tay y thon dài mạnh mẽ, lòng bàn tay vì năm tháng cầm binh khí mà có lớp chai mỏng, móng tay cắt gọn, màu sắc bóng hồng, sạch sẽ, không cần trang sức vẫn có thể thấy được chúng rõ ràng được chủ nhân chăm chút kỹ càng. Như mỹ nhân tuyệt thế chỉ cần điểm phấn nhẹ, vẻ đẹp thanh tao chẳng cần chạm trổ, lại còn có hơi chút điệu đà.


Nguyên Hi càng cảm thấy thú vị, lại sờ tới sờ lui một hồi.


Cao Hoài Du không dám phản kháng, lại sợ bị gia nhân bên cạnh trông thấy, mà càng sợ thì càng xấu hổ, lòng bàn tay toát mồ hôi nóng, cảm giác mỗi ngón tay cứ dính dính dớp dớp. Cũng không biết y đang thật sự khó chịu nên mới ra mồ hôi, hay vì động tác của Nguyên Hi quá khiến người ta ngượng ngùng xấu hổ.


Thú vui của hoàng đế quả thật hơi kỳ quái...


Có lời đồn năm xưa Hồ thái hậu nuôi nam sủng, cướp đoạt mỹ nam tông thất, cũng từng để ý đến y. Đó đúng là sự thật.


Hoàng hậu Văn Chiêu đế là mỹ nhân thế gia, y có nét mặt tương tự Hoàng hậu Văn Chiêu đế, đương nhiên trông cũng cực kỳ xinh đẹp. Y dù là khúc gỗ nhưng không mù, soi gương là biết mình vẫn có nhan sắc, da thịt này có thể khiến người ta yêu thích.


Lúc ấy Thái hậu khiến y sinh ra bóng ma tâm lý, giờ khó tránh khỏi trở nên nhạy cảm hơn, khi phát giác người khác có ý đối với mình, y liền theo bản năng kháng cự. Đặc biệt là hoàng đế này còn hay thích động tay động chân... Nhưng trong lòng y lại không hề cảm thấy ghét bỏ.


Thậm chí còn hơi muốn sau này phải chăm chút gương mặt mình hơn, cẩn thận bảo vệ thân thể mình, kẻo va quẹt gây ra thương tích lại khiến hoàng đế đau lòng... Y không cảm nhận được đau đớn nên thật sự rất khó phát hiện ra mình bị thương chỗ nào, không được khéo trong việc tự bảo vệ bản thân cho lắm.



Trường Nhạc ở bên cạnh nhìn nửa ngày, thấy vương gia nhà mình sắp bị luộc chín, vội lên tiếng: "Bệ hạ, ngài có muốn nếm bát canh vịt chua này không? Vương gia biết bệ hạ bệnh thể mới khỏi, sợ bệ hạ không có khẩu vị nên đã đặc biệt dặn đầu bếp làm, rất k*ch th*ch vị giác."


Nguyên Hi nhìn Cao Hoài Du, khẽ cười: "Khanh có lòng rồi."


"Đây cũng là món canh thần rất thích..." Cao Hoài Du lại không nhân cơ hội rút tay ra, ngược lại nhìn hoàng đế mà ngẩn người.


Trường Nhạc: "..." Vương gia à, cho ngài cơ hội thoát thân, sao ngài lại không dùng cơ chứ!


Hoàng đế liền buông tay ra, múc một muỗng canh nếm thử. Quả nhiên vị tươi ngọt thanh khiết, vị chua cũng vừa vặn, rất k*ch th*ch vị giác.


Ở trong cung ăn canh rau thanh đạm suốt một thời gian dài như vậy, khó khăn lắm mới được nếm chút sảng khoái khoang miệng, hắn đã thèm đến phát điên. Bên cạnh lại có Cao Hoài Du bầu bạn nói chuyện, còn cho hắn sờ sờ tay, hắn đương nhiên hứng chí dâng cao, thuận hứng ăn uống ngon lành, ăn đến vô cùng thỏa mãn.


Cuối cùng hạ nhân dọn dẹp xong, bưng trà nước đến súc miệng, hoàng đế lại ban thưởng một đống thứ, lúc này mới khởi giá hồi cung.


Vì chiêu đãi hoàng đế một lần, vương phủ trên dưới tốn không ít tâm tư, giờ nhìn hoàng đế hài lòng rời đi, đa phần mọi người đều thở phào. Chỉ có Trường Nhạc gần gũi hầu hạ bên cạnh y, chứng kiến hết thảy sự việc, mặt lộ vẻ lo âu.


Nàng là quản gia vương phủ, lại là nghĩa muội Cao Hoài Du nhận, đương nhiên thân thiết với y nhiều hơn. Có những chuyện người khác đều biết là không nên hỏi không nên quản, nhưng nàng thì không được.


"Vương gia, bệ hạ đây là..." Trường Nhạc rất lo cho gia vương gia, cực kỳ nghiêm túc hạ giọng nói, "Bệ hạ có phải có sở thích đoạn tụ không?"


Đương nhiên là có. Hoàng đế vốn ưa nam phong. Đêm ấy ở Ngự Lâm Viên, khi hắn tựa vào người y, y đã nhận ra điều đó. 


Hắn có phản ứng, lại nhịn đến cực khổ như vậy. Chỉ là khi ấy, y còn ngỡ hoàng đế đang độ tráng niên, huyết khí phương cương, cọ xát đôi chút với người khác liền sinh phản ứng cũng là chuyện thường tình – việc này ai mà chẳng từng trải qua.


Nhưng sau đó, hoàng đế còn trực tiếp nói thích y, thậm chí vì y khuyên nhủ vài câu mà còn nổi giận dọa y khóc. Hoàng đế rõ ràng là muốn đối xử tốt với y, không cho y khuyên can, cũng không chấp nhận y cự tuyệt.


"Ta biết..." Cao Hoài Du nhìn hoàng đế đi xa, khẽ nói, "Ta cũng có chút nghĩ không thông..."


Cao Hoài Du thật sự nghĩ không thông. Y biết hoàng đế thích mình, nhưng y thật sự không hiểu vì sao hoàng đế lại tin tưởng y như vậy, sủng ái y đến thế. Phần thích này rốt cuộc từ đâu mà có?



Nguyên Hi là người đã chết một lần, những gì từng xảy ra trong quá khứ hắn đều nhớ rõ. Đối với hắn, hai người họ đã sớm cùng nhau trải qua bao năm tháng, chung hoạn nạn, hiểu rõ lòng dạ và căn cơ của nhau từ lâu.


Mà Cao Hoài Du thì lại không hề biết giữa họ từng xảy ra chuyện gì. Y nhớ là hơn một năm trước mình bị Cao Vĩ ban chết, một chén rượu độc đưa đến phủ Thanh Hà Vương. Y phẫn nộ không cam lòng, rút kiếm giết người mà trốn ra khỏi phủ Thanh Hà Vương đang bị vây chặt, sau đó lại bị Ám Thần ti truy sát, thân thể trọng thương trốn vào ngôi miếu hoang.


Lúc gặp Nguyên Hi, mạng sống y đang treo trên sợi chỉ mỏng tanh. Nguyên Hi cứu y một mạng, khi biết thân phận y không những không giết, mà còn đưa y về Ngọc Kinh an trí tử tế.


Nhìn thế nào cũng là ân tình Nguyên Hi đối với y nhiều hơn. Từ khoảnh khắc Nguyên Hi cứu y mang y về Ngọc Kinh, y đã quyết định dùng quãng đời còn lại báo đáp Nguyên Hi. Nhưng y mới quen Nguyên Hi một năm, đến nay hình như cũng chưa vì Nguyên Hi làm được gì... Thật sự y không hiểu nổi Nguyên Hi vì sao lại đối tốt với mình như thế.


Vì thích sao... Vậy vì sao Nguyên Hi có thể thích y nhiều như thế?


Chẳng lẽ vì mặt mũi?


Sao có thể chứ? Dung mạo tuấn tú một chút thì đã thế nào. Thiên hạ người đẹp đẽ nhiều vô kể. Xét đến địa vị Nguyên Hi mà nói, mỹ sắc căn bản chẳng là gì, đâu thể chỉ dựa vào mỗi khuôn mặt mà có được ân sủng. Ân sủng như vậy, chẳng qua là như hứng lên đùa bỡn mèo con chó con mà thôi. 


Nhưng Nguyên Hi đối với y rõ ràng không phải như vậy, thậm chí chưa từng đẩy y lên giường.


Nếu Nguyên Hi thật sự là kẻ mê sắc, với địa vị thiên tử tôn quý của hắn, chẳng phải dễ dàng gom về một rừng mỹ nhân hay sao? Kể cả Cao Hoài Du, hắn hoàn toàn có thể nhân ân huệ mà ép buộc y, chuyện ấy vốn rất đơn giản. Vậy vì sao hắn không làm?


Ngược lại giáng xuống bao ân sủng, rồi cũng chỉ sờ tay sờ mặt... Lỡ mắng y hai câu còn phải mềm giọng xin lỗi.


Nếu nói là thích, ánh mắt kia quả thật cũng có vài phần tình niệm ấy. Nhưng hoàng đế chỉ trêu ghẹo, chứ không ăn, thật sự khiến người khó lòng nhìn thấu.


. . .


 


Tác giả có lời muốn nói:


Nguyên Hi: Trẫm không phải đang nhịn sao! Hóa ra ngươi muốn trẫm ăn ngươi!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 38: Chỉ ghẹo chứ không ăn
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...