Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 20: Nguyên Hi: Ngươi đừng lại gần ta!
"Dạ Hoàng Hôn, bị An Dương Hầu một mũi tên bắn chết?" Ngọc Châu kinh ngạc.
Ảnh vệ trung khuyển công trong nguyên tác, giúp Cao Hành làm không ít việc, cứ thế mà ngỏm? Còn bị một trong những công chính là Cao Hoài Du giết?
Mọi chuyện hoàn toàn đi theo hướng nàng không thể lường trước!
"Thay đổi lớn quá... Nô tì cầm nguyên tác còn có ích gì nữa?" Ngọc Châu nhìn điện thoại lưu lại toàn bộ nội dung, hoàn toàn bối rối.
Loạn xà ngầu hết cả rồi! Chẳng còn bám theo nguyên tác tí nào! Dàn nhân vật chính giờ đã chết mất một người, các tình tiết sau này không thể dự đoán được nữa! Biết diễn biến sau của nguyên tác thì có tác dụng gì chứ?
Nàng tuyệt vọng thoát giao diện app đọc tiểu thuyết. Nguyên Hi bên cạnh nhìn thấy màn hình điện thoại của nàng, hiếu kỳ hỏi: "Thứ đó của ngươi... sao có thể biến ra tranh?"
Hơn nữa còn giống y như thật.
Màn hình điện thoại của Ngọc Châu là ảnh chụp chung mặc hán phục với bạn thân, không phải kiểu thịnh hành thời Nguyên Hi, trong mắt hắn miễn cưỡng không tính là loại trang phục quá kỳ dị.
Nguyên Hi nhìn màn hình rồi nhìn nàng, thật sự tò mò thứ này vẽ bằng chất liệu gì, sao lại giống hệt như thật, tinh xảo đến từng sợi tóc.
"Bệ hạ, đây là ảnh chụp, không phải tranh, camera điện thoại có thể lưu lại hình ảnh mà ngài thấy." Nói rồi cô giơ điện thoại chụp một tấm cho Nguyên Hi xem.
Thú vị.
Nguyên Hi đưa tay: "Cho trẫm xem."
"Ngài dùng ngón tay nhấn vào đây, là có thể chụp ảnh." Ngọc Châu ngoan ngoãn đưa điện thoại, còn kiên nhẫn dạy hắn cách chụp.
Nguyên Hi nhấn chụp nàng một cái, lại chụp bút mực giấy nghiên trên bàn mình, mặt không lộ cảm xúc, nhưng tay thì đã cầm điện thoại chơi say mê.
Đồ của hậu thế thật kỳ diệu, lần sau gặp Hoài Du, chẳng phải có thể chụp vài tấm để ngắm sao!
"Còn có thể quay video nữa cơ!" Ngọc Châu dường như rất đắc ý, lại biểu diễn chức năng quay video cho Nguyên Hi.
"Cái này tốt." Nguyên Hi vuốt cằm, "Nếu thám tử của trẫm ai cũng có một cái, đi do thám chẳng phải dễ hơn sao?"
"Nhưng nô tì chỉ có một cái thôi..." Ngọc Châu thở dài, "Bệ hạ... Ngài đừng nghĩ bảo nô tì làm ra thứ giống thế nha, nô tì thật sự không biết đâu!"
Nguyên Hi thất vọng: "Thôi được. Nhưng ngươi phải đưa thứ này cho trẫm."
"Hả?" Ngọc Châu có chút không nỡ, cuộc sống thời cổ đại nhàm chán thế nào, trong điện thoại ít nhất còn vài trò chơi không cần mạng.
"Dạ Hoàng Hôn chết rồi, nguyên tác của ngươi còn tác dụng gì?" Nguyên Hi cười tủm tỉm hù dọa nàng.
Ngọc Châu nhanh như chớp lao đến ôm chân hắn: "Bệ hạ – Nô tì trung thành tuyệt đối với ngài! Nô tì còn có chỗ hữu dụng khác mà! Ngài muốn gì nô tì cũng cho!"
"Chậc... Đứng dậy!" Nguyên Hi bất đắc dĩ, "Ngươi yên tâm, trẫm chỉ mượn dùng thôi, sau này sẽ trả lại cho ngươi."
"Ngài muốn dùng bao lâu thì dùng! Cái gì không biết nô tì dạy ngài!" Ngọc Châu lập tức hai tay dâng điện thoại.
Nguyên Hi rất trơ trẽn nhận lấy, nhét vào ngực, rồi mới nói chuyện chính: "Trong nguyên tác, Cao Hành ra ngoài thăm Hồ thị, ở Ngọc Kinh gặp Tiêu Tống?"
Ngọc Châu gật đầu: "Tiêu Tống giả làm thương nhân vào Ngọc Kinh, tình cờ gặp Cao Hành, hai người vừa gặp đã thân thiết, sau đó Tiêu Tống phái người điều tra thân phận Cao Hành, biết hắn là nam sủng trong cung."
Nguyên Hi nghe mà trợn trắng mắt: "Tiêu Tống, một Thái tử triều Trần, lại rảnh rỗi chạy đến kinh thành nước địch?"
Triều Trần chắc chắn có gián điệp ở Đại Ngụy, làm giả thân phận và giấy thông hành cho Tiêu Tống chắc chắn được, nhưng Tiêu Tống là Thái tử, có cần mạo hiểm vào lãnh thổ nước địch không? Lại còn vào sâu trong kinh thành như vậy?
Đại Ngụy đâu phải không ai biết mặt hắn, đặc biệt là thích khách Đại Ngụy. Triều Trần có thể ám sát người Đại Ngụy, Đại Ngụy dĩ nhiên cũng có thể ám sát người triều Trần, Thái tử triều Trần lại là mục tiêu chính, lẽ nào thích khách không biết mục tiêu trông như thế nào?
Dám bén mảng đến Ngọc Kinh, đúng là chê mình sống lâu.
Ngọc Châu lúng túng: "Vâng... chỉ để hai người họ gặp nhau thôi."
"Vậy nếu trẫm thả Cao Hành ra ngoài... có cơ hội để hắn gặp Tiêu Tống không?"
"Nô tì nghĩ là được."
---
Khánh Phong Cung hôm nay hiếm khi yên tĩnh.
Trời xanh nắng đẹp, Cao Hành ở trong phòng cũng đã lâu, cuối cùng không nhịn được, quyết định ra ngoài đi dạo một lát.
Cung nhân Khánh Phong Cung bị cậu ta động tí là đòi chết làm cho ám ảnh, không dám rời cậu ta nửa bước, mà Cao Hành lại bực mình vì bị họ theo dõi, nên họ chỉ dám đi theo từ xa.
Mấy cung nữ đang quét lá trong sân, trò chuyện vài câu. Cao Hành vốn không để ý, nhưng nghe được mấy từ "An Dương Hầu bị ám sát", liền dừng bước, lắng nghe.
"Bệ hạ sủng ái An Dương hầu như thế, ai mắt mù mà dám chọc vào ngài ta chứ..." một cung nữ thì thầm. "Ngươi nghe gì chưa? An Dương hầu vừa bị thích khách ám hại, phủ Ôn Quốc công cũng bị phong tỏa, nhà họ Cao thì có khối người bị giam lỏng. Chẳng lẽ... họ định ra tay với An Dương hầu?"
"Hừ, chưa chắc đã liên quan đến họ. Nước Yên đã bị diệt trừ, đám hoàng thất này sớm muộn gì cũng chết, có gì lạ đâu chứ."
"Cũng đúng, xưa nay mấy ai dung tha vua nước địch..." Một người hạ giọng, "Ngươi nói xem, cái vị trong cung của chúng ta... trụ được bao lâu?"
"Bệ hạ nạp hắn vào cung, nhưng đêm đó hắn đã đòi chết... Sau đó bệ hạ cũng không đến nữa. Ta đoán, bệ hạ vốn chỉ nhất thời hứng thú, hắn lại cứ đòi sống đòi chết như thế, giờ bệ hạ chắc không còn hứng thú với hắn nữa đâu."
"Bệ hạ là hoàng đế, là thiên tử, người trên khắp thiên hạ này, ngài muốn thế nào mà không có? Đã là kẻ không biết điều, bệ hạ chắc chắn không thích. Bệ hạ đương nhiên muốn người ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao phải tốn sức đi ép một kẻ ngày nào cũng chửi bới mình? Ta chẳng muốn hầu hạ ở đây nữa đâu... Thà đi Phúc An Cung hầu Thái thượng hoàng còn hơn, ở đây ngày nào cũng phải nơm nớp lo sợ..."
Phủ hoàng huynh bị phong tỏa, người khác bị giam lỏng... Cơ thể Cao Hành run rẩy không kiểm soát.
Nguyên Hi muốn giết hoàng tộc họ Cao...
Mấy cung nữ này chẳng lẽ được người sai đến, cố ý nói cho cậu ta nghe?
Nguyên Hi... ý của Nguyên Hi là gì? Hắn đang uy h**p cậu ta sao?
Cậu ta muốn cứu hoàng huynh, cứu nhà họ Cao. Nhưng giờ cậu ta đã bị giam trong cung cấm, còn có thể làm gì chứ? Chẳng lẽ... chẳng lẽ thật sự phải...
Cậu ta giờ đã bị phản bội, thân cô thế cô, còn quản nhà họ Cao làm gì! Họ vì tự bảo vệ mình, đã đem cậu ta giao cho Nguyên Hi, để cậu ta làm sủng thiếp của hắn kia mà!
Nhưng dù sao, đó vẫn là hoàng huynh... mẫu hậu của mình...
"A!" Một cung nữ quay lại thấy Cao Hành, mặt trắng bệch, vội hành lễ, "Nô tì bái kiến Thị quân."
Hai cung nữ bên cạnh nghe vậy cũng quay lại, lập tức im bặt, hoảng sợ hành lễ.
Cao Hành cố khiến giọng mình không run: "Những gì các ngươi vừa nói... là thật?"
Mấy cung nữ đâu dám bàn chuyện Ôn Quốc công trước mặt cậu ta, bèn giả ngốc đáp: "Thị quân bớt giận, chúng nô tì chỉ nghe đồn, không thể xem là thật!"
"Nghe đồn... Haha..." Cao Hành bỗng nhếch môi cười, tiếng cười khiến người ta lạnh gáy.
"Binh mạnh, đánh tướng; binh trí, đánh vào tình cảm. Hành nhi, Tây Thi chỉ là một nữ nhân còn làm được, chẳng lẽ con không làm được sao?"
Lời Hồ thị hôm vào cung vang vọng bên tai.
Thế rồi, cậu ta quay người bước nhanh về đại điện, hai tay siết chặt, cuối cùng hạ quyết tâm.
---
Nói chuyện xong với Ngọc Châu, Nguyên Hi xắn tay áo tiếp tục làm việc.
Hoàng đế ngày nào cũng có việc làm không dứt, là minh quân thì phải dốc sức chăm lo chính sự.
Ngọc Châu tâm trí để đâu đâu, chỉ lơ đãng xay mực cho hắn. Bỗng Hàn Tẫn Trung vội vã chạy vào, bẩm: "Bệ hạ, Cao Thị quân xin cầu kiến!"
"Cao Hành?" Nguyên Hi ngừng bút.
Kỳ lạ thật, mặt trời hôm nay mọc đằng tây sao? Cao Hành chẳng phải rất ghét hắn, luôn nghĩ hắn có ý đồ xấu với cậu ta sao? Sao đột nhiên lại chạy đến cầu kiến?
Chắc là vì Cao Vĩ?
Ngọc Châu cũng giật mình, tỉnh táo hẳn.
Nguyên Hi thật sự tò mò Cao Hành có thể giở trò gì, buông bút: "Cho hắn vào."
Chỉ chốc lát, bóng dáng Cao Hành xuất hiện trong điện.
Cậu ta mặc một bộ bạch y đơn giản, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, dung mạo diễm lệ. Thiếu niên đang trong tuổi lớn, dáng người vốn mảnh khảnh, có nét tròn trịa trẻ con mà người lớn không có, gần đây lại luôn bệnh, thân hình càng gầy yếu.
Đúng là một đóa bạch hoa yếu ớt, đáng thương, khiến người ta động lòng.
Đáng tiếc, Nguyên Hi chả thích.
Hắn thích sự mong manh của chim ưng, sự dịu dàng của mãnh hổ, chứ không phải loài cỏ dại tự cho mình là mạnh mẽ.
Nói trắng ra, tính cách nhạt nhẽo và ngu ngốc là tội lỗi, dù đẹp thế nào cũng không cứu vãn được.
Mà gương mặt cũng chẳng phải kiểu hắn thích... Nguyên Hi thật sự không hiểu, rõ ràng Cao Hoài Du cũng rất đẹp, sao ở nước Yên lại đồn Cao Hành là đệ nhất mỹ nhân?
Dù là nghi kỵ Cao Hoài Du cũng không cần đến mức hạ thấp dung mạo người ta chứ! Đám nhà họ Cao đúng là nhỏ mọn.
Cao Hành quỳ lạy sát đất: "Bệ hạ, thần cầu xin bệ hạ tha cho Ôn Quốc công!"
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyên Hi: ?
Nguyên · Fan cuồng số 1 thế giới của Cao Hoài Du · Hi, mỗi ngày chê bai nhan sắc người khác (1/1)
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 20: Nguyên Hi: Ngươi đừng lại gần ta!
10.0/10 từ 33 lượt.
