Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 140: Trẫm là hôn quân hoang đường, khanh là nịnh thần mê hoặc chủ thượng, chúng ta xứng đôi vừa lứa biết bao.


Cao Hoài Du rất muốn gặp Nguyên Hi. Nhưng vào lúc này mà gặp hắn, lại không hợp thời điểm chút nào cả.


Theo kế hoạch ban đầu, Nguyên Hi đáng ra phải đợi đại quân hồi kinh mới hay tin y không trở về. Nhưng lúc đó hắn đang bận tiếp nhận lễ dâng hàng ở Ngọc Kinh, nhất thời không thể rời đi được. Biết rằng làm vậy sẽ khiến Nguyên Hi giận dữ, nên Cao Hoài Du định đợi bệnh đỡ hơn chút, sẽ về Ngọc Kinh lĩnh phạt.


Kết quả Nguyên Hi lại tự mình đến trước.


Thấy Nguyên Hi giận dữ xông thẳng vào, Cao Hoài Du chỉ thấy da đầu tê rần, miễn cưỡng mở lời: "Bệ hạ..."


Y đang bệnh, quả thật trông nhợt nhạt hơn trước kia nhiều, chẳng còn giống vị mãnh tướng dẫn dắt nghìn quân vạn mã chém giết nơi chiến trường, mà chỉ như một công tử bột yếu ớt vai không thể gánh tay không thể nâng.


Cao Hoài Du cúi đầu, không nói gì, tay khẽ lần sang một bên, nắm lấy thanh đoản đao nhỏ của mình.


Nguyên Hi nhìn rõ cử chỉ của y, rồi thấy y rút đao ra, đưa vỏ đao cho hắn, ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh sáng ngời nhìn hắn: "Bệ hạ, thần không mang theo thước. Bệ hạ dùng cái này để dạy dỗ thần vậy."


Nguyên Hi: "..."


Quả không hổ danh là danh tướng một trận diệt Trần! Thế nào là nhún mình một bước, chiếm trọn thế cờ, lấy lui làm tiến, y đã vận dụng đến mức xuất thần nhập hóa!


Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến cơn giận của Nguyên Hi tan thành mây khói. Trong chốc lát, hắn thậm chí còn không biết có nên trừng phạt cái tên xấu xa kia hay không, kẻ mà giờ đây lại dám giấu giếm hắn thêm lần nữa.


Tên xấu xa ấy còn ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ mặt đáng thương, dáng vẻ ta đã biết sai rồi, ngươi muốn làm gì cũng được.


"Cao Hoài Du!" Nguyên Hi nghiến răng ken két, không nhận lấy "cây thước" trong tay y.


Giọng Cao Hoài Du đượm chút tủi thân: "Bệ hạ đừng mắng thần mà..."


Đã sắp đánh người ta rồi thì đừng có mắng nữa!


"Ngươi..."


Nguyên Hi lời vừa dứt, bỗng thấy trong lòng ấm nóng hẳn.



Trước khi kịp phản ứng lại, Cao Hoài Du đã áp chặt má vào ngực hắn, khẽ nói: "Thần chỉ mong mau chóng bình phục, sớm ngày được về gặp bệ hạ. Không ngờ bệ hạ lại đến trước... thần thật sự rất vui."


Lòng Nguyên Hi suýt mềm tan trước y. Rồi hắn mới chợt nhớ ra đối phương rõ ràng đang rót lời đường mật để mê hoặc lòng mình, liền cười khẩy: "Ngươi còn dám nói à? Ai bảo trẫm phải đón người về nhà?"


Cao Hoài Du có vẻ hơi chột dạ, không dám hó hé nữa. Âm mưu giả ngốc cho qua chuyện đã bị người đối diện nhìn thấu từ đời nào.


"Trẫm đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy để ra ngoài thành nghênh đón. Lỡ mà trẫm không đến, chẳng phải sẽ phải ở lại Ngọc Kinh chờ mãi, đợi đại quân khải hoàn, đến lúc phát hiện người cần nghênh đón không phải là ngươi, rồi mới hay tin ngươi bệnh nặng không thể về sao?" Nguyên Hi cúi xuống, bóp nhẹ cằm y. "Cao Hoài Du, ngươi muốn trẫm phát điên à? Ngươi bảo trẫm phải đón ngươi hồi kinh, vậy mà bản thân mình lại nằm dí ở đây, không nói với trẫm lấy một lời, còn dám giấu trẫm?"


"Thần biết sai rồi." Cao Hoài Du khẽ nói.


"Ngươi..." Nguyên Hi đang định tiếp tục cằn nhằn, bỗng quên mất mình muốn nói gì.


"Nhưng bệ hạ đích thân tiếp nhận nhà họ Tiêu đầu hàng, đó mới là việc hệ trọng nhất..."


"Bọn họ chỉ là những kẻ vong quốc, còn xứng để trẫm phải tự mình tiếp kiến sao?" Nguyên Hi cắt lời. "Không có chúng dâng ngọc tỷ truyền quốc, chẳng lẽ trẫm không phải thiên tử? Trẫm đã mang thiên mệnh trong người, hà tất phải diễn trò với bọn họ?"


Cao Hoài Du ngẩn ra: "Thần không có ý ấy..."


Nguyên Hi bực bội: "Còn ngươi nữa. Bệnh cũng không nói với trẫm, rốt cuộc là không muốn trẫm lo, hay muốn trẫm lo đến chết đây hả?"


Cao Hoài Du chớp mắt: "Thần cũng không định giấu mãi... Triều Trần diệt quốc, bệ hạ có bao việc phải làm, nếu lại vì thần mà hao tổn tâm sức, thần mới là lo đến chết."


Còn cãi chày cãi cối! Nguyên Hi hạ giọng: "Còn dám cãi nữa à? Thật muốn dạy dỗ ngươi một trận cho ra trò."


Cao Hoài Du lập tức cười: "Thần chẳng phải... cũng đâu giấu được ngài sao... Bệ hạ đừng giận nữa mà."


Nói rồi, y còn dúi vỏ đao vào tay Nguyên Hi, lại nói: "Chẳng phải muốn dạy dỗ thần sao..."


Ngọn lửa giận của Nguyên Hi bị dập tắt hoàn toàn.


Hắn thấy có chút bất lực, nhưng biết làm sao được? Gặp phải chiêu mềm mỏng này của y, hắn chỉ còn cách đầu hàng. Là kẻ ăn mềm không ăn cứng, mỗi lần đối mặt với Cao Hoài Du là hắn hết cách ngay.


"Cất đi." Nguyên Hi bất đắc dĩ nói.



Trong hộp là son đỏ thắm. Y nhẹ nhàng chấm một chút lên đầu ngón tay, nhìn bóng mình phản chiếu trên lưỡi đao rồi khẽ điểm lên môi. Đôi môi nhợt nhạt lập tức nhuốm thêm sắc hồng, trông có sinh khí hơn hẳn.


Nguyên Hi đứng phía sau, nhìn động tác của y, trong lòng khẽ rung lên, dịu giọng nói: "Đẹp lắm."


Cao Hoài Du ngẩng đầu mỉm cười: "Thần thật ra đã đỡ nhiều rồi, nay có thể hồi kinh."


Nguyên Hi lắc đầu: "Trẫm mang thái y theo, cứ nghỉ ngơi ở Lạc Châu vài ngày đã. Không cần vội về đâu... Trẫm đến đây là để ở bên ngươi kia mà."


Hắn đưa tay ôm Cao Hoài Du, y dường như nhận ra động tác của hắn, đột nhiên xoay người, dùng sức vòng tay ôm lấy eo hắn, áp sát vào ngực hắn.


"Ở bên ngươi". Ba chữ ấy như chạm vào một sợi dây trong lòng y, khơi lên từng đợt sóng âm, khiến lòng y ngập tràn cảm xúc lẫn lộn.


"Ứng Hy..." Cao Hoài Du tựa trong lòng hắn, bỗng dưng muốn khóc, "Nam Trần diệt rồi... Ta rốt cuộc đã giúp ngươi thống nhất nam bắc, tiếc nuối của ngươi sẽ không còn nữa."


Đại Ngụy Thái Võ Đế ở thế giới này, đã không còn là vị quân vương trẻ tuổi sớm qua đời, để lại tiếc nuối muôn đời cho hậu thế nữa.


Y làm được rồi. Y đã không còn phải một mình gồng gánh một Đại Ngụy đầy thương tích, không phải một mình cố chống đỡ nữa.


"Ở bên ngươi"...


Có thể mãi mãi ở bên y được không?


Nguyên Hi hôn lên đôi mắt đỏ hoe, hơi ướt át của y, khẽ đáp: "Những tiếc nuối của chúng ta, sẽ không còn nữa."


...


Nguyên Hi ở lại Lạc Châu với Cao Hoài Du bảy ngày, sau đó mới khởi hành hồi kinh.


Khi kiệu về đến Ngọc Kinh, nghi thức dâng hàng của hoàng thất Nam Trần đã xong xuôi. Tấn Vương Nguyên Hồng thay hoàng đế tiếp quản lễ tiếp nhận dâng hàng, theo sắp xếp trước đó của Nguyên Hi mà an bài cho đám tông thất nhà họ Tiêu, đồng thời dưới sự hỗ trợ của Tần tướng quân, giám quốc xử lý chính sự vài ngày.


Nguyên Hi về Ngọc Kinh, ngày hôm sau cả triều lắng nghe Nguyên Hồng báo cáo về chính sự mấy ngày qua. Nguyên Hồng kinh nghiệm còn non nớt, nhưng trước khi đi Nguyên Hi đã sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, lại có Tần tướng quân tọa trấn, nên việc giám quốc cậu hoàn thành rất tốt.


Nguyên Hi lại đưa vài việc ra bàn bạc, trước khi tan triều có người thưa: "Bệ hạ đăng cơ mới năm năm, liền diệt được Yên và Trần, thống nhất thiên hạ, thật là minh quân hiếm có. Thần mạo muội tiến ngôn, xin bệ hạ đến Thái Sơn làm lễ phong thiện, tế cáo trời đất."



Câu nịnh này đánh trúng ngay tim đen, khiến Nguyên Hi thật sự động lòng.


Xưa nay, có mấy ai đủ tư cách lên Thái Sơn làm lễ phong thiện, báo cáo công đức với trời đất?


Hắn tự nhận mình xứng đáng. Chấm dứt loạn thế trăm năm, thống nhất giang sơn, đã là đại công đức. Huống chi mấy năm hắn trị vì, phương Bắc chính sự thông thuận, dân chúng sống tốt hơn trước gấp trăm lần, công trạng của hắn đủ để phong thiện.


Hắn vốn chẳng phải là người khiêm tốn gì, mà còn thích khoe khoang, thích giữ thể diện. Đến Thái Sơn để làm lễ phong thiện, phô bày văn trị võ công, hắn đương nhiên muốn đi.


Nhưng giờ mà đi thì lại quá hao tài tốn của. Cao Hoài Du lại còn đang bệnh, hắn nào còn tâm trạng.


Có người tiếp lời tiến ngôn, thỉnh Nguyên Hi phong thiện. Nguyên Hi nghe một lúc, mới thở dài: "Thiên hạ vô chủ, dân chúng khốn khổ đã hai trăm năm. Nếu trẫm chấm dứt loạn thế, thống nhất giang sơn, khiến dân chúng an lành, quốc gia hưng thịnh, đương nhiên nên tế cáo trời đất. Nhưng nay thiên hạ mới định, dân chúng vẫn còn khốn khó, trẫm có mặt mũi gì nói mình có công? Trận diệt Trần này là công lao của Thanh Hà Vương và các chư tướng sĩ, vậy mà Thanh Hà Vương lại đang lâm bệnh nặng chưa khỏi, trẫm có tư cách gì dám lấy công diệt Trần mà phong thiện?"


Người dẫn đầu nghe ra thái độ hoàng đế, sắc mặt khẽ biến.


Nguyên Hi tiếp lời: "Huống chi từ Ngọc Kinh đến Thái Sơn đường xa vạn dặm. Phong thiện tế cáo trời đất lại tốn kém vô số tài nguyên. Nay Đại Ngụy nam bắc thống nhất, còn trăm việc phải chờ làm, không nên động binh động chúng thế này. Trẫm sao có thể vì hư danh mà lãng phí của cải, không màng đến dân chúng ở đất cũ Nam Trần? Trước đó Cao Hành tạo phản, nhiều cựu tướng sĩ ở nước Yên đầu quân Ô Hoàn, giờ đất Yên vẫn còn chiến sự phải dẹp yên. Việc này để sau hẵng bàn."


"Là thần suy nghĩ nông cạn, thần biết tội!" Lập tức có người quỳ xuống lĩnh tội.


Nguyên Hi lắc đầu: "Thiên hạ mới định, cả nước hoan hỉ, chư khanh tiến ngôn phong thiện, sao lại có tội chứ? Chỉ là giờ chưa thích hợp để thực hiện đại lễ này... Nhưng khanh nay đã nhắc trẫm, có một việc vẫn phải làm. Trẫm muốn trùng tu An Hoa tự, cầu phúc cho Thanh Hà Vương, cầu phúc cho các tướng sĩ từ khi Đại Ngụy khai quốc đến nay đã hy sinh trong các trận chiến lớn nhỏ."


"Bệ hạ thánh minh!"


So với tổ chức lễ phong thiện, chi phí trùng tu An Hoa tự chẳng đáng là bao.


Cao Hoài Du tuy đã về kinh, nhưng bệnh tình vẫn lúc tốt lúc xấu. Do ảnh hưởng từ mẫu thân, y thỉnh thoảng cũng kính Phật thắp hương. Nguyên Hi liền hạ lệnh trùng tu An Hoa tự, còn tự tay viết hai tấm bia, một tấm ghi công diệt Trần, một tấm cầu phúc cho Cao Hoài Du và các tướng sĩ đã hy sinh từ khi Đại Ngụy khởi nghiệp.


Các hòa thượng trong tự thấy mà trợn trắng mắt. Ngày trước Nguyên Hi lập Lý Tông Viện đuổi cả đống tín đồ về nhà cày ruộng, tiền hương hỏa trong tự phải nộp hết cho triều đình, chút vàng trên tượng Phật cũng lấy ra nấu chảy để làm việc khác... Đối đãi với họ tàn nhẫn thế, giờ lại bảo họ cầu phúc, còn bỏ tiền tu sửa lại chùa chiền.


Bồ Tát có biết tên hoàng đế này hai mặt đến vậy không?


Nhưng cũng chẳng ai làm gì được, ai bảo hắn là thiên tử cơ chứ!


Mà có lẽ thiên tử mặt mũi lớn thật, bệnh tình Cao Hoài Du sau một tháng đã ổn định. Nguyên Hi vẫn cách dăm ba ngày lại đến phủ Thanh Hà Vương để thăm y.



Hai người sóng vai dạo bước trong viện, xung quanh cánh hoa đỏ rơi lả tả không ngừng, chỉ thong thả bước đi giữa khung cảnh ấy thôi cũng đã là một niềm vui. Những cánh hoa đỏ ấy như đang tranh nhau đáp xuống người họ, thỉnh thoảng lại rắc lên vài vệt sáng lập lòe.


"Hoa nở rồi..." Cao Hoài Du quay đầu nhìn Nguyên Hi bên cạnh, khẽ nói, "Thần còn tưởng lại sẽ thất hứa lần nữa."


"Không thất hứa." Nguyên Hi nắm lấy tay y, dịu dàng nói, "Trước kia thất hứa quá nhiều lần, lần này tuyệt đối không thể... sau này cũng sẽ không. Trẫm năm nào cũng sẽ ở bên ngươi, ngươi muốn xem gì, muốn đi đâu, trẫm đều ở bên ngươi."


Họ đã bỏ lỡ quá nhiều rồi, nhưng từ nay về sau, sẽ không để lỡ thêm nữa.


Dưới gốc hoa, hạ nhân trải sẵn đệm lụa, bày trà rượu và điểm tâm. Cao Hoài Du chỉ uống vài ngụm đã thấy buồn ngủ, bèn tựa đầu lên đùi Nguyên Hi, nhắm mắt nghỉ ngơi.


Hoa đỏ rơi ngập trời, tựa như vẽ nên một khoảng trời đất chỉ thuộc về hai người. Một cánh hoa khẽ rơi xuống, chạm vào bên má Cao Hoài Du. Sắc đỏ thắm nổi bật trên làn da trắng như tuyết, soi sáng lẫn nhau.


"Chẳng trách ngươi thích hoa phượng đến thế..." Nguyên Hi không gỡ cánh hoa ấy đi, khẽ nói, "Nếu không có ngươi, trẫm e rằng cũng chẳng có lòng thưởng hoa... Bao nhiêu cánh hoa, có cánh rơi vào bụi đất, có cánh rơi trên đệm lụa. Mà được rơi lên má ngươi, là phúc phận của nó."


Cao Hoài Du nghe mà bật cười, lén hé mắt nhìn hắn.


Nguyên Hi đột nhiên nói: "Hoài Du, trẫm muốn lập ngươi làm hậu."


Cao Hoài Du lập tức bỏ vẻ lười nhác, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Nguyên Hi, nhìn hắn hai lần, tuy chẳng nói gì, nhưng ánh mắt đã lộ rõ tâm tư.


Nguyên Hi cười: "Hoài Du không muốn sao? Sợ hậu thế liệt ngươi vào danh sách nịnh thần?"


Cao Hoài Du lắc đầu.


Nguyên Hi lại nói: "Hay sợ trẫm bị kẻ khác mắng là hôn quân hoang đường?"


Cao Hoài Du gật đầu.


Nụ cười của Nguyên Hi càng thêm rạng ngời: "Vậy thì vừa khéo, trẫm cũng chẳng sợ."


Trong tầm mắt Cao Hoài Du, những cánh hoa đỏ lả tả đầy trời đã không còn tồn tại, chỉ còn lại dung nhan Nguyên Hi đang tiến lại gần.


Nguyên Hi cúi xuống hôn Cao Hoài Du, khẽ thì thầm bên tai y: "Trẫm là hôn quân hoang đường, khanh là nịnh thần mê hoặc chủ thượng, chúng ta xứng đôi vừa lứa biết bao."


. . .


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 140: Trẫm là hôn quân hoang đường, khanh là nịnh thần mê hoặc chủ thượng, chúng ta xứng đôi vừa lứa biết bao.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...