Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 135: Tình yêu diệt nửa nhà nhau
Khoảnh khắc mũi tên rời cung, Nguyên Hi chẳng màng nhìn kết cục của Cao Hành ra sao. Hắn vội cúi xuống, thấy môi Cao Hoài Du đã nhợt nhạt, vương đầy máu tươi, liền buông ngay trường cung, vòng tay ôm chặt lấy eo y.
"Hoài Du, sao lại thế này?"
Lúc Nguyên Hi chạy đến, vốn không định nhúng tay vào, nhưng hắn trông thấy mũi tên y b*n r* lực rất yếu, lệch hẳn đi vài phân. Nếu không phải bị thương, Hoài Du làm sao đến nỗi thế này.
Nguyên Hi lòng như lửa đốt, đành phải xông lên, thay y bắn nốt mũi tên ấy.
Lúc này, Cao Hoài Du vẫn chưa khá hơn là bao. Có lẽ vì biết Nguyên Hi ở bên cạnh, y thả lỏng đôi chút, ngược lại càng chẳng còn sức lực nào.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nhắm mắt, vô lực ngã vào lòng hắn, "Thần không biết nữa... chóng mặt quá."
Nguyên Hi dùng sức quất ngựa, xoay đầu ngựa, chẳng thèm ngó Cao Hành đã ngã ngựa ở phía trước, chỉ một mạch phóng thẳng về doanh trại.
Cao Hoài Du không có cảm giác đau, đến khi thân thể lộ ra phản ứng thế này, đến nỗi kéo cung cũng không nổi, thì vấn đề chắc chắn đã rất nghiêm trọng.
Giờ Nguyên Hi chỉ biết cầu trời là gần đây do y mải lo việc chiến sự, hao tâm tổn sức quá nhiều, nên giờ mới kiệt quệ mà thôi.
May mà sau khi chiếm được đại doanh quân Nam Trần, hắn đã đưa Ngọc Châu theo cùng. Lúc này nếu tìm quân y thông thường xem bệnh cho y, hắn sao dám yên tâm.
Khi trở về doanh trại, Cao Hoài Du đã gần như hoàn toàn mê man, gọi mãi mới khẽ đáp một tiếng. Nguyên Hi vừa xuống ngựa liền bế người chạy như bay, thẳng tiến vào trướng của Ngọc Châu.
Ngọc Châu nghe động tĩnh thì ngẩn ra, thấy Thanh Hà Vương được Nguyên Hi bế kiểu công chúa, mới biết đã xảy ra chuyện.
"Ngọc Châu, mau xem cho Hoài Du."
"Vâng!" Ngọc Châu gật lia lịa, bước tới bắt mạch cho y.
Cao Hoài Du nằm xuống, khẽ rên một tiếng, khó nhọc nói: "Hơi chóng mặt, giờ đỡ hơn rồi."
"Đừng nói nữa." Nguyên Hi nhẹ giọng.
Cao Hoài Du ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng nếu y không nói lại càng chẳng tập trung nổi, chỉ thấy mệt mỏi rã rời.
Tiếng Nguyên Hi vang lên, bên tai y nghe cứ vừa lơ lửng, vừa mơ hồ.
"Có phải quá mệt rồi không?" Nguyên Hi nhìn sang Ngọc Châu, giọng hơi run run hỏi.
Hắn chỉ mong Hoài Du là do mệt mà thôi, cũng chỉ dám hỏi thế này.
Ngọc Châu ngập ngừng, sắp xếp suy nghĩ rồi mới chậm rãi đáp: "E rằng... là di chứng sau khi năm xưa truyền máu giải độc."
Nguyên Hi sững sờ, chợt hiểu ra.
Là vì hắn. Cao Hoài Du đột nhiên phát bệnh là vì hắn.
Bấy lâu nay Cao Hoài Du vẫn luôn khỏe mạnh tung tăng, đến nỗi hắn gần như quên mất việc y từng truyền máu giải độc, gây tổn hại đến cơ thể.
Giờ nghe Ngọc Châu nhắc đến, hắn mới bừng tỉnh.
Lòng hắn lúc này đập thình thịch như trống trận, lo lắng quá sinh hoảng, đến nỗi chẳng dám mở miệng hỏi thêm Ngọc Châu câu nào.
Là đế vương, Nguyên Hi vốn là người bộc lộ tình cảm rõ ràng, giận vui đều hiển hiện trên mặt. Nhưng những cảm xúc dễ khiến mình lộ vẻ yếu đuối, tổn hại đến uy nghiêm, hắn vẫn cố kìm nén.
Lúc này đây, ngay cả Ngọc Châu cũng nhìn ra sự căng thẳng của hắn, vội vàng an ủi: "Dù sao cũng không phải chứng bệnh lập tức lấy mạng, từ từ điều dưỡng, rồi sẽ hồi phục thôi."
Nghe nàng nói vậy, Nguyên Hi yên tâm phần nào, khẽ gật đầu: "Tốt... vậy là tốt..."
Chiến sự Linh Châu đã định, Tiêu Tống cũng đã chết, sau này mọi thứ hẳn sẽ yên ổn một thời gian. Hãy để Hoài Du nghỉ ngơi cho thật tốt, bản thân hắn cũng cần nghỉ ngơi vài ngày mới tiếp tục xuất binh diệt Nam Trần, tất không để Hoài Du bỏ lỡ đại công diệt Nam Trần.
"Thần đi sắc thuốc, trước tiên để vương gia uống đã." Ngọc Châu nghiêm túc nói.
Nguyên Hi gật đầu: "Ừ, đi đi."
Ngọc Châu nhìn Nguyên Hi ngồi xuống cẩn thận lau mồ hôi cho Cao Hoài Du, lặng lẽ quay người rời đi, trên mặt thoáng hiện vài phần lo âu.
Dù nàng nói với Nguyên Hi không có gì đáng ngại, thực ra nàng cũng không quá chắc chắn.
Bề ngoài, đúng là vì thân thể Cao Hoài Du năm xưa gặp tổn thương lớn, nay lại liên tục lao lực, nên giờ mới đột nhiên phát bệnh. Nhưng ai dám chắc sau này bệnh trạng sẽ không xấu đi...
Cầu mong là không sao.
...
Nguyên Hi dừng lại một ngày, xử lý xong tàn dư của Tiêu Tống, đợi Cao Hoài Du tỉnh lại rồi liền trở về thành.
Sau khi uống vài thang thuốc, Cao Hoài Du hồi phục rất nhanh, chưa đầy hai ngày đã tinh thần phấn chấn. Chỉ là Nguyên Hi không cho y ra ngoài đi lại, nhất quyết bắt y ở trong phòng dưỡng bệnh.
Y có chút không cam tâm, nhưng có Nguyên Hi bên cạnh, chút bất mãn ấy cũng chẳng đáng kể.
Hôm nay y ngủ đến tận trưa, Nguyên Hi tự tay hầu y rửa mặt thay y phục, cùng y dùng cơm trưa, còn đút y uống thuốc. Sau đó y liền nép vào lòng Nguyên Hi, ở bên xem hắn xử lý đống văn thư trên án.
Nói là cùng xem, thực ra y chỉ ngồi gà gật ở bên cạnh, chẳng thể nhìn nổi một chữ.
Nghe tiếng giấy lật của Nguyên Hi, cảm nhận hơi ấm từ người hắn tỏa ra, đã đủ khiến lòng y khoan khoái thư thả.
Mãi đến khi nghe tiếng bước chân ngoài cửa, Cao Hoài Du mới mở mắt, ngồi thẳng dậy.
"Bệ hạ! Khởi bẩm bệ hạ!" Một binh sĩ vội vã bước vào.
Nguyên Hi chẳng ngẩng đầu: "Miễn lễ, nói đi."
Binh sĩ cúi đầu chắp tay: "Bệ hạ, thi thể Cao Hành đã được đưa về thành... Dân chúng tranh nhau quất roi đánh đập để trút giận, bọn thần có hơi ngăn không nổi."
Dù sao cũng là thân thích, Cao Hoài Du nghe xong, thần sắc phức tạp.
"Ngăn không nổi thì thôi." Nguyên Hi nhàn nhạt đáp, "Dân chúng chịu khổ lâu nay, giờ chỉ muốn trút giận mà thôi, không cần cản. Đợi họ giải tán rồi hãy thu xác. Còn Tiêu Tống, dù gì cũng là quân chủ Nam Trần, nên an táng theo lễ nghi. Các ngươi mau sắp xếp hạ táng, tránh để thi thể hắn cũng..."
Hoàng đế Đại Ngụy mà để tân quân Nam Trần phơi thây ngoài phố, đến nỗi xương cốt cũng chẳng còn, thì cũng thật khó coi.
"Tuân chỉ!" Tên lính lĩnh mệnh, hành lễ lui ra.
Cao Hoài Du khẽ thở dài, chẳng nói gì. Tội đối phương đáng chết, y lẽ ra không nên có nửa phần thương xót.
Nguyên Hi tiếp tục xem công văn quân báo gửi về, đa phần là thư hàng thành từ các nơi ở Nam Trần.
Tiêu Tống đã chết, thuộc hạ của gã đương nhiên kéo nhau lần lượt đến quy hàng. Chỉ vài ngày, nửa giang sơn Nam Trần đã về tay Đại Ngụy.
Tiêu Trừng thì vốn chẳng đáng ngại, giờ chỉ còn lại nhà họ Trần.
Nguyên Hi không khỏi cảm thán, giá mà Tiêu Tống chính sử thật sự yêu Cao Hành thì tốt biết bao.
Năm xưa, Tiêu Tống tốt xấu gì cũng dây dưa với nhà họ Trần rất lâu, cuối cùng diệt được cả nhà họ Trần, trở lại kinh đô Khang Thành.
Dù chẳng thể xoay chuyển vận mệnh, ít ra cũng không thể nào chết nhanh như vậy, đúng không?
Kết quả, Tiêu Tống vì Cao Hành mà chạy đến đối đầu với hắn, rồi cứ thế mà chết? Lại còn bị chính Cao Hành siết cổ chết?
Cứ như đang bật hack, Nguyên Hi nhìn đống thư hàng và bản đồ với nửa giang sơn Nam Trần đã về tay Đại Ngụy chỉ trong một đêm, chính hắn nhìn mà cũng ngỡ ngàng.
Lần trước có cảm giác này là khi diệt Yên.
Nguyên Hi đã chuẩn bị sẵn tâm lý gặm xương cứng, ai ngờ Cao Vĩ tự làm tự chịu, đem quân lính nước mình coi như khỉ mà vờn, bỏ lỡ thời cơ phản công tốt nhất, cuối cùng bị Nguyên Hi bắt nhanh gọn lẹ.
Đôi khi Nguyên Hi tự hỏi, liệu cơ chế ghép đôi của thế giới này có vấn đề gì không?
Xem xong thư hàng, hắn mở ra lá thư tiếp theo, thoáng kinh ngạc: "A phụ?"
Là thư nhà của Thái thượng hoàng Nguyên Dụ.
Nguyên Dụ không phải kiểu phụ thân mà con đi xa là ngày nào cũng gọi video hỏi han.
Nguyên Hi rời Ngọc Kinh đi cứu trợ khắp nơi lâu như vậy, ông chỉ thỉnh thoảng viết thư hỏi thăm sức khỏe và tình hình thiên tai, tỏ ý quan tâm.
Nhưng mỗi lần nhận thư từ A phụ mình, Nguyên Hi trong lòng vẫn hơi vui.
"Bệ hạ." Cao Hoài Du lười nhìn, uể oải dựa hẳn vào lòng hắn, "Thái thượng hoàng bên kia có việc gì quan trọng sao?"
Nguyên Hi thuận thế ôm lấy y, bất đắc dĩ đáp: "Không có gì, A phụ lại cho trẫm thêm một vị đệ đệ. Là Nguyên Diệm."
Khi A mẫu còn sống, hắn là con út trong nhà.
A mẫu qua đời, Nguyên Dụ cùng người khác sinh cho hắn thêm biết bao đệ muội.
Năm nay hắn đã hai mươi chín, Nguyên Dụ vẫn còn tiếp tục sinh đệ đệ cho hắn.
Xưa kia hắn là con út, được vị ca ca song sinh lớn hơn nửa canh giờ nhường nhịn, ai cũng cưng chiều hắn.
Sau khi Nguyên Dụ cưới Dương thị, hắn đã không còn là đứa con út được sủng ái nhất nữa.
Hồi nhỏ, hắn từng có chút ghen tị đám trẻ con ấy, nên đối với mấy vị đệ muội sau này, hắn cũng chẳng mấy thân thiết.
Giờ thì không đến nỗi ác cảm gì, nhưng vẫn rất xa cách.
Chỉ là... sau khi Nguyên Diệm ra đời, sức khỏe Nguyên Dụ suy yếu, một năm sau thì băng hà.
Mà kiếp trước, Nguyên Dụ đến chết vẫn không tha thứ cho Nguyên Hi.
Nguyên Hi luôn nghĩ, nếu Nguyên Dụ tận mắt thấy hắn thống nhất thiên hạ, liệu có bớt oán hận hắn không?
Nhưng hắn không những không thể cho Nguyên Dụ thấy, mà ngay cả chính bản thân hắn cũng không chứng kiến được cảnh ấy.
Cao Hoài Du cũng hiểu ý nghĩa sự ra đời của Nguyên Diệm, nhận ra tâm trạng Nguyên Hi đang sa sút, không biết có nên mở lời an ủi hay không.
Trầm ngâm một lúc, y nói: "Bệ hạ, nay Nam Trần đã mất thế, Tiêu Tống đã chết, Tiêu Trừng yếu nhược, chỉ còn Trần Thắng ở Khang Thành là đáng lo. Thần nhất định trong nửa năm sẽ diệt giặc Trần, chúc mừng Thái thượng hoàng, chúc mừng bệ hạ."
Với Nguyên Dụ, điều Nguyên Hi tiếc nuối nhất chính là không thể cho ông thấy hắn đã làm tốt vai trò hoàng đế như thế nào, không thể hòa giải với ông.
Nay quan hệ cha con đã dịu đi nhiều, nhưng phần lớn là vì Nguyên Dụ tuyệt vọng, chứ không phải vì ông thực sự công nhận Nguyên Hi.
Lời Cao Hoài Du vòng vo uốn lượn, nhưng lại đâm thẳng vào tim Nguyên Hi.
Ngày tạ thế của Nguyên Dụ sắp đến, y sẽ không để Nguyên Hi phải mang theo bất kỳ tiếc nuối nào.
Nguyên Hi khẽ cười, dịu dàng nói: "Không vội, lễ bất phạt tang. Hai đời đế vương của Nam Trần vừa băng hà chưa lâu, chúng ta trước tiên dưỡng bệnh cho tốt đã."
Cao Hoài Du biết cái gọi là "lễ bất phạt tang" chẳng qua chỉ là nói suông, nhưng nghe vậy, nhớ lại năm xưa Nam Trần thừa dịp Nguyên Hi băng hà mà tấn công rầm rộ, khó tránh bực tức: "Lễ bất phạt tang... Năm đó Nam Trần đâu có tốt bụng đến thế."
Biết Nguyên Hi chết, Tiêu Tống mừng đến nhảy cẫng, lập tức tăng quân tấn công.
Cao Hoài Du vừa bình định chỗ Cao Hành xong, về Ngọc Kinh xử lý Tề Vương, lại phải lập tức xuất chinh đối phó Nam Trần.
"Để ngươi chịu khổ rồi." Nguyên Hi siết chặt vòng tay, hôn nhẹ bên tai y.
"Bệ hạ không ở bên, thần mới khổ." Cao Hoài Du nghèn nghẹn, "Thần hận không thể diệt sạch Nam Trần một lần nữa, tru di nhà họ Tiêu."
Nguyên Hi khẽ cười: "Vậy thì làm sao đây, tiểu vương gia của trẫm muốn diệt nhà họ Tiêu, mà trẫm lại không thể thật sự diệt sạch một tộc được. Tiểu vương gia có trách trẫm không?"
"Bệ hạ nhân từ." Cao Hoài Du mím môi, "Nhưng kẻ khác chưa từng nhân từ với bệ hạ. Nếu đổi thành quân chủ khác, diệt nước địch, tất sẽ tru diệt cả hoàng tộc. Chỉ có bệ hạ..."
Ngay cả nhà họ Cao nước Yên đến nay vẫn được sống yên ổn ở Ngọc Kinh...
Cao Hoài Du quá rõ số phận của kẻ mất nước mà có được kết cục này thì hiếm có đến nhường nào.
Nhưng năm xưa Nguyên Hi tha cho nhà họ Cao, sau này nhà họ Cao vẫn có kẻ cấu kết với Nam Trần.
Nguyên Hi chưa từng phụ bạc họ, vì sao họ lại đối đãi Nguyên Hi như vậy?
Khi ấy, y chỉ có một ý nghĩ: giết sạch những kẻ hại Nguyên Hi, phụ Nguyên Hi.
Nghĩ vậy, y không kìm được ôm chặt Nguyên Hi, vùi đầu vào ngực hắn.
"Trẫm biết, đôi khi trẫm cũng hận..." Nguyên Hi nhẹ nhàng v**t v* lưng y, "Nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Việc thật sự đại khai sát giới, ngươi và ta đều không làm được. Kẻ dám làm thế thì nhiều, nhưng trong đó lại không có ngươi và ta."
"Trẫm nghe Ngọc Châu nói, sau khi Hồng nhi nhảy hồ tuẫn quốc, hoàng tộc nhà họ Nguyên bị quân chủ tân triều giết mất một nửa..." Nguyên Hi thở dài, "Diệm Nhi lúc ấy chắc cũng chưa lớn. Nhà họ Nguyên hưng thịnh được mấy chục năm, cuối cùng suýt bị diệt cả tộc, ngay cả nó cũng không thoát."
Cao Hoài Du ngẩn ra, hơi chột dạ: "Nửa còn lại hình như là thần giết..."
Nguyên Hi: "..."
Tiểu quả phụ à, ngươi ác độc thật đấy!
Cao Hoài Du xấu hổ vô cùng.
Sau khi Nguyên Hi băng hà, trong tông thất có kẻ như Tề Vương dám giả chiếu lập tân quân, chẳng nhảy nhót được bao lâu đã bị Cao Hoài Du diệt trừ. Những kẻ còn lại bề ngoài thì an phận, nhưng chẳng mấy ai tin tưởng y. Thỉnh thoảng bọn họ lại còn nhảy ra chọc tức y một phen.
Đám thế gia quý tộc cũng chẳng đồng lòng với y, y chỉ còn cách dọn dẹp những kẻ chống đối, tiện thể giết gần hết người nhà họ Nguyên.
Y chẳng thấy mình sai, nhưng giờ nghĩ lại, bọn họ dù sao cũng là người nhà của Nguyên Hi, y ra tay tàn nhẫn như thế, hình như hơi có lỗi với hắn.
"Không sao." Nguyên Hi mỉm cười an ủi, "Trẫm cũng giết không ít."
Người nhà họ Nguyên, chính Nguyên Hi cũng tự tay giết kha khá. Người nhà họ Cao hình như cũng giết hơi nhiều.
Cao Hoài Du: "..."
Hai đại ác nhân.
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 135: Tình yêu diệt nửa nhà nhau
10.0/10 từ 33 lượt.
