Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 133: Cao Hành: Ta cảm ơn ngươi lắm nhé.


"Bệ hạ! Nguyên Hi không hề hạ trại, mà dẫn quân thẳng xông vào đại doanh ta!"


Ngọc Châu đang giả vờ "cấp cứu" cho Cao Hành, kẻ vốn đã chẳng còn nguy kịch, nghe tin mà lòng phấn chấn hẳn lên. 


Papa nuôi đến rồi! Nàng sắp được cứu rồi!


Tiêu Tống hừ lạnh một tiếng, tự tin nói: "Tốt lắm, chuẩn bị xuất kích!"


"Tuân lệnh!"


Nhìn binh truyền lệnh rời đi, khóe môi Tiêu Tống nhếch lên nụ cười đắc ý.


Nguyên Hi đường dài mệt mỏi, không thèm hạ trại nghỉ ngơi, mà lại dám trực tiếp đánh thẳng tới. Quân lính mệt nhoài, ngựa thì kiệt sức, chỉ có vỏn vẹn ba ngàn kỵ binh, lấy gì mà thắng gã?


Hôm nay gã sẽ bắt sống Nguyên Hi, rửa sạch mối nhục năm xưa!


Ý nghĩ bắt sống hoàng đế nước địch khiến Tiêu Tống phấn khích vô cùng, liền liên tiếp sắp xếp mấy vị tướng lĩnh dẫn quân ra khỏi doanh, tự thấy kế hoạch của mình kín kẽ không sơ hở.


Niềm phấn khích ban đầu của Ngọc Châu dần nguội đi, thay vào đó là lo lắng cho Nguyên Hi.


Nam Trần thiếu đất chăn ngựa, muốn nuôi kỵ binh thì phải tốn rất nhiều tiền của lẫn sức lực. Đáng tiếc ba vạn kỵ tinh nhuệ mà Cao Hành từng dẫn đi chính là lực lượng sắc bén nhất trong tay Tiêu Tống, nay đã hao mòn gần hết.


Doanh trại của Tiêu Tống giờ chủ yếu là bộ binh, gặp kỵ binh thì cực kỳ bất lợi. Thế nhưng, Nguyên Hi cũng chỉ có ba ngàn kỵ binh. Dù kỵ binh có lợi thế trước bộ binh, thì chênh lệch số lượng này vẫn quá khủng khiếp.


Dù Nguyên Hi năm xưa, từ tuổi mười mấy đôi mươi, đã có không ít chiến tích lấy ít thắng nhiều, hiện trạng bây giờ vẫn khiến người ta không khỏi lo lắng.


Cầu trời bệ hạ phải thắng! Ngọc Châu thầm cầu nguyện trong lòng.


...


"Các huynh đệ, hôm nay ta phải bắt sống Tiêu Tống cùng Cao Hành, báo thù cho bá tánh Đại Ngụy!" Nguyên Hi chỉnh đốn quân xong, chuẩn bị chính thức mở màn công kích.


Quân Ngụy đồng thanh hô vang: "Bắt sống Tiêu Tống! Bắt sống Cao Hành!"


Nam Bắc phân tranh mấy trăm năm, cuối cùng đã lóe lên ánh bình minh thống nhất.


Trận này mà thắng, bắt sống hoàng đế Nam Trần, nửa giang sơn Nam Trần sẽ sớm thuộc về Đại Ngụy.


Công lao này, dù không lưu danh thiên cổ, cũng đủ để họ hưởng vinh hoa phú quý cả đời.


Ai nấy đều sục sôi nhiệt huyết, hoàng đế Đại Ngụy tự mình dẫn họ xông pha, ngựa phi nước đại, lao thẳng vào quân Nam Trần đối diện.


Chỉ trong một canh giờ, quân Ngụy đã đánh tan hai vạn quân Nam Trần do Tiêu Tống phái ra.


Nguyên Hi tự tay chém giết mấy chục người, giáp trụ loang lổ máu tươi, luôn xông pha nơi tiên phong. Các tướng sĩ phía sau sĩ khí ngút trời, gầm rú xông tới, hoàn toàn xé nát đội hình quân Trần.


Quân Nam Trần sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, tiếng xương thịt vỡ nát vang bên tai. Đồng đội vừa đứng bên cạnh phút trước, trong chớp mắt đã thành đống máu thịt bầy nhầy.


Mùi máu tanh xộc vào khoang mũi, hóa thành nỗi sợ hãi ngập tràn.



Họ bắt đầu lo mình còn sống được bao lâu.


"Rút! Rút quân!"


Chẳng biết là ai gào lên, là của lệnh tướng lĩnh hay tiếng kêu hoảng loạn của binh sĩ, chẳng ai rõ.


Nhưng lệnh rút lui tựa như lời ân xá, quân Nam Trần vừa nghe thấy, lập tức quay đầu bỏ trốn.


Kỵ binh Ngụy phía sau lại đuổi sát nút không tha.


Trong doanh, Tiêu Tống liên tục nhận được tin giao chiến bất lợi, chút kiêu ngạo ban đầu đã hóa thành lo âu sâu sắc.


Gã đã phái ba đợt quân ra, nhưng chẳng có tin tốt nào truyền về.


Càng phái nhiều người, bại thế càng lộ rõ.


Chỉ ba ngàn kỵ binh, sao có thể làm được đến vậy?


"Bệ hạ! Quân Ngụy đang ép sát, phía đông mười dặm cũng phát hiện tung tích quân Ngụy!"


"Cái gì?" Tiêu Tống kinh hãi.


Quân Ngụy phía Đông chính là ba ngàn kỵ binh do Cao Hoài Du dẫn đầu, giờ đã vòng ra sau, chặn mọi đường lui của quân Nam Trần.


Đợi đến khi hai cánh quân Ngụy hợp vây, e rằng muốn chạy cũng chẳng được nữa!


Lập tức có người nói: "Bệ hạ, liệu ba ngàn kỵ binh này có phải chỉ là mồi nhử? Thực chất quân Ngụy còn có đại quân khác đang tiến tới?"


"Xằng bậy! Quân ta đã thăm dò rõ ràng lực lượng của quân Ngụy. Chúng lấy đâu ra đại quân?" Một người khác phản bác.


"Bệ hạ, hai quân giao tranh, tạm thời thất thế cũng là chuyện thường tình. Nếu giờ cho rút lui, sĩ khí tất suy sụp, sau này gặp lại quân Ngụy, làm sao ta có thể đánh nổi? Địch ít ta đông, ta nên giả thua mà rút lui, dụ địch vào sâu, nhất định có thể tiêu diệt được chúng!"


Tiêu Tống trầm ngâm một lúc, nhíu mày: "Trước tiên đưa Cao Hành đến Thanh Long Tự. Tiếp tục dò la!"


Gã chưa quyết định được nên đánh hay rút, nhưng chiến sự bất lợi, đưa người đến nơi an toàn tránh trước vẫn là thượng sách.


Binh sĩ nhận lệnh, nhanh chóng đến chỗ Cao Hành.


Cao Hành lúc này vẫn đang hôn mê. Ngọc Châu, với tư cách thái y chăm sóc hắn, cũng bị lùa ra ngoài.


"Sao phải đi?" Ngọc Châu thăm dò, "Xảy ra chuyện gì sao?"


Binh sĩ cáu kỉnh quát: "Bảo đi thì đi, lắm lời làm gì!"


Ngọc Châu lập tức ngậm miệng, giả vờ sợ hãi, cúi đầu không dám ngẩng lên.


Nhưng trên đường, nàng lén liếc nhìn doanh trại.


Người hối hả chạy đến chỗ Tiêu Tống nối nhau không dứt, chẳng ai mang vẻ mặt vui mừng.


Nếu là tin tốt, dù vội vã, cũng sẽ lộ ra chút hớn hở.



Lại một tốp người tập hợp, chuẩn bị ra trận.


Nếu thắng, cần gì liên tục tăng viện như vậy?


Quân Nam Trần xem ra không xong rồi.


Đó là phán đoán của Ngọc Châu dựa trên những gì mình thấy, và nàng rất tin tưởng vào tài cầm quân của Nguyên Hi.


"Lên xe!" Binh sĩ dẫn nàng đột nhiên quát.


Ngọc Châu giật mình ngẩng đầu, phát hiện mình đã đến trước xe ngựa.


Nàng do dự. Nếu giờ đi theo bọn chúng, bệ hạ liệu có tìm được mình?


Nhưng nếu tần ngần không chịu đi, liệu nàng có bị xử ngay tại chỗ không?


Không được, phải tự cứu lấy mình. Tiêu Tống giờ chắc chắn đang rối như tơ vò, chẳng phải đây là cơ hội để nàng thừa loạn trốn thoát sao?


Ngọc Châu nghĩ, mình là kẻ xuyên không, ôm được đùi hoàng đế, học được y thuật từ danh y đỉnh cao, cùng chiến thần đùa giỡn nói cười, cũng coi như một nhân vật chính đầy cảm hứng!


Nhân vật chính lúc này phải làm gì đó chứ!


Nguyên Hi khi rảnh rỗi thường hay đọc sách, Ngọc Châu hầu bên cạnh, nghe hắn kể biết bao câu chuyện lịch sử.


Lúc này, những cái tên như Trương Thiên Tích, Phùng Tiểu Liên lướt qua đầu nàng.


Ngọc Châu hít sâu, vận khí đan điền, hét lớn: "Quân ta bại rồi–"


Quân Nam Trần xung quanh sững sờ.


Ngọc Châu bất ngờ đá mạnh vào hạ bộ binh sĩ bên cạnh, quay người bỏ chạy khỏi xe ngựa, vừa chạy vừa hét: "Quân ta bại rồi! Hoàng thượng sai người đưa Cao Hành đi, định mang Cao Hành chạy trước!"


Trừ gã ôm bụng kêu la dưới đất, mấy binh sĩ đang đưa Cao Hành lên xe đều ngẩn ra, chẳng kịp phản ứng ngăn nàng.


Đúng rồi, Cao Hành chẳng phải rất được sủng ái sao?


Đột nhiên sai người đưa hắn đi, hoàng đế định chạy thật à?


Chẳng lẽ thật sự bại rồi?


"Quân Ngụy giết người như ngóe!" Ngọc Châu gào to, "Ngựa của chúng còn có thể đâm chết người, chúng ta chẳng cản nổi đâu!"


"Chúng ta ra trận chẳng khác nào tìm chết! Hoàng thượng đang dùng chúng ta câu giờ! Xe ngựa của hoàng thượng đã chuẩn bị xong rồi!"


Trong quân vốn đã có lời đồn, binh sĩ đã sớm hoang mang. Ai nấy đoán được tình hình phía trước, lòng tuy đầy sợ hãi, nhưng vẫn ôm tia hy vọng.


Nay có một giọng nói vạch trần sự thật, cả doanh trại lập tức xôn xao.


Mấy binh sĩ đang tập hợp chuẩn bị ra trận, vậy mà có người lại bỏ chạy khỏi đội ngũ.


"Làm gì vậy! Ai tự ý rời đội, chém chết không tha!"



"Quân ta bại rồi! Quân ta bại rồi!"


"Chạy mau!"


"Đám ra trận trước đều đã bị giết sạch, giờ sẽ đến lượt chúng ta!"


"Quay lại! Không được lên tiếng, không được tự ý di chuyển!"


Tướng lĩnh thúc ngựa đuổi theo đám binh sĩ chạy trốn, vung roi quất người.


Nhưng chẳng ích gì cả. Dù cho hắn có thành công đuổi giết kẻ chạy trốn, thì cũng chẳng thể giết gà dọa khỉ tất cả mọi người.


Càng lúc càng có nhiều người rời đội ngũ, chạy tán loạn, hắn và thuộc hạ làm sao đuổi kịp.


Tinh nhuệ của Tiêu Tống đã bị Cao Hành mang đi, hao mòn gần hết. Giờ trong đám binh sĩ đa phần là sơn tặc, lưu khấu mà Cao Hành chiêu mộ, và dân phu mà Tiêu Tống đã cưỡng ép bắt làm lính.


Mấy ai thật sự dám hi sinh tính mạng, tình nguyện dốc lòng vì cái gọi là hoàng đế Đại Trần?


Doanh trại quân Nam Trần đại loạn, chính Tiêu Tống cũng chẳng kiểm soát nổi.


Ngọc Châu thừa cơ trốn đi, giấu mình kín như bưng.


Tiêu Tống trong doanh giận đến mắt muốn phun lửa: "Kẻ nào dám dao động quân tâm!"


Các tướng lĩnh nhìn nhau, giờ rõ ràng chẳng phải là lúc truy cứu chuyện này nữa.


"Doanh trại hỗn loạn, xin bệ hạ mau rút lui!"


"Bệ hạ, thần đã chuẩn bị ngựa, xin cho phép thần hộ tống bệ hạ rời đi!"


Nhìn đám tướng lĩnh quỳ xuống xin mình rút quân, Tiêu Tống cắn răng, nói: "Rút!"


Nói xong quay người ra ngoài, dưới sự hộ vệ của hai tướng lĩnh, leo lên ngựa.


Doanh trại vang khắp tiếng la hét kinh hoàng, máu me xác người đầy đất, lửa đã thiêu cháy nửa doanh.


Quân Ngụy còn chưa đến, thế mà doanh trại đã ra nông nỗi này.


Tiêu Tống vung mạnh roi ngựa, chẳng hề ngoảnh lại nhìn doanh trại của mình.


Bỗng, chẳng biết từ đâu, một mũi tên bay tới, cắm phập vào bụng Tiêu Tống!


Gã hự một tiếng, máu tuôn xối xả, nhưng gã chẳng dám dừng lại, cắn răng thúc ngựa chạy tiếp.


Xa xa, Nguyên Hi buông cung, nhẹ nhàng kéo cương ngựa, lớn tiếng: "Lục soát doanh địch!"


Hắn cũng không vội đuổi theo, vì phía trước đã có Cao Hoài Du.


...


Tiêu Tống phi ngựa mấy dặm, mới dám dừng lại rút tên xử lý vết thương.



Tướng lĩnh thúc ngựa không ngừng nghỉ cho đến khi trời tối mịt, cuối cùng đuổi kịp xe Cao Hành, đưa hắn ẩn náu vào Thanh Long Tự.


May mắn thay, dọc đường không gặp truy binh, cũng chẳng đụng phải cánh quân Ngụy khác.


Thanh Long Tự là ngôi chùa hoang phế từ lâu, nằm ở nơi hẻo lánh, đường từ doanh trại quân Nam Trần đến đây cực kỳ gian nan.


Dân làng gần đó chẳng ai lui tới, núi đầy cỏ dại, chẳng có lối đi, chỉ có quân Nam Trần khi đến đã mở một con đường nhỏ khó thấy.


Dù quân Ngụy có bao vây cả ngọn núi, chỉ cần gã đứng im, muốn tìm được gã cũng phải mất vài ngày.


Trước đây gã sai người tìm được nơi này phòng khi cần, chẳng ngờ hiện tại lại thật sự dùng tới.


Gã thở phào, vất vả thoát chết, vậy mà thế nào cũng chẳng thể ngủ yên.


Vết thương ở bụng đau đớn hành hạ, cộng với nỗi bất an trong lòng khiến gã chẳng tài nào chợp mắt.


Nửa đêm, tướng lĩnh đột nhiên xông vào: "Bệ hạ! Ngoài chùa có ánh lửa!"


"Cái gì?" Tiêu Tống kinh hãi, định đứng dậy, nhưng vết thương bị kéo đau, khiến gã kêu lên.


"Bệ hạ cẩn thận!" Tướng lĩnh vội đỡ gã.


Gã hít sâu, nắm lấy cây roi ngựa bên cạnh, nói: "Đỡ trẫm ra ngoài!"


Gã thấy cả Thanh Long Tự đã bị lửa bao vây, một dáng người đang đứng trước cửa chùa, chặn đường gã.


Ánh lửa bập bùng, chiếu rõ dung mạo đối phương.


Cao... Hoài... Du!


"Thái tử điện hạ, biệt lai vô dạng." Cao Hoài Du liếc qua vết thương trên bụng gã, mỉm cười, "À, hình như có dạng rồi."


Tiêu Tống chẳng còn sức để giận dữ, gã bình tĩnh đến lạ thường, nửa ngày chẳng nói gì.


"Bệ hạ sai thần đến chiêu hàng Thái tử điện hạ." Cao Hoài Du lạnh lùng, "Thái tử điện hạ nghĩ sao?"


Tiêu Tống không đáp, chỉ đưa cây roi ngựa cho tướng lĩnh bên cạnh.


"Bệ hạ... đây là?"


"Đưa đến Nhân Quả Viện." Tiêu Tống trầm giọng, "Đi đi, không tìm được lụa trắng, chỉ đành để hắn chịu thiệt."


Nhân Quả Viện là chỗ ở của Cao Hành, cây roi này là chuẩn bị để siết chết hắn.


Tướng lĩnh thở phào, nhận roi, nói: "Thần tuân chỉ."


Tiêu Tống đau đớn nhắm mắt, không đành lòng nhìn tướng lĩnh rời đi.


Nửa khắc sau, gã mở mắt, ánh nhìn đã kiên định.


Trẫm không thể bảo vệ được ngươi... Dù vậy, dù phải chết, trẫm cũng muốn ngươi chết trong tay trẫm, tuyệt không để Nguyên Hi sỉ nhục ngươi!


Cao Hành vừa tỉnh khỏi hôn mê, thầm nghĩ: Ta cảm ơn ngươi lắm nhé.  


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 133: Cao Hành: Ta cảm ơn ngươi lắm nhé.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...