Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 131: Ba mẹ phát đường, con gái ăn dưa.


Nguyên Hi nắm cằm Cao Hoài Du mà mỉm cười. Cao Hoài Du ngẩn ra một lúc, mới nhớ lại tình cảnh lần trước gặp hắn lúng túng thế nào, đỏ mặt nói: "Thần không cố ý..."


Từ sau lần ấy, dù bận rộn đến đâu y cũng phải chăm chút bản thân, chỉ sợ có ngày luộm thuộm để người ta bắt gặp... Quả nhiên ngày đó đã đến!


"Trẫm đã sắp xếp xong, vật tư hôm nay phát xuống, trẫm còn dẫn theo một đội quân y." Nguyên Hi nắm tay người không buông, "Đi cùng trẫm dạo quanh trong thành nhé."


"Nhưng..." Cao Hoài Du có chút do dự, "Trong thành đang có dịch bệnh, xin bệ hạ cho thần chuẩn bị trước đã."


Nguyên Hi gật đầu: "Được."


Linh Châu đang có dịch, Cao Hoài Du thực sự không dám dẫn Nguyên Hi đi xem kỹ. Nguyên Hi hiểu nỗi lo của y, nên cũng rất phối hợp, chỉ đứng xa xa cách lớp lính canh gác ở các nơi nhìn qua một loạt, phần lớn thời gian vẫn là nghe Cao Hoài Du kể.


"Sau khi thần vào Linh Châu, đã sai người đến từng nhà từng hộ đăng ký... Hôm qua mới xong, nay trong thành còn chín vạn người." Cao Hoài Du nói giọng rất bình thản, nhưng khó tránh khỏi vương chút đau thương.


Linh Châu xưa kia đâu chỉ có chín vạn người. Có kẻ chết dưới đao quân Yên, có người chết đói, có người nhiễm bệnh mà chết, có kẻ tuyệt vọng tự vẫn, rồi cuối cùng chỉ còn chín vạn.


Lính không ngừng khiêng những chiếc cáng phủ vải trắng đi qua, đưa người đã khuất trong thành ra ngoài thành thiêu hủy.


"Lúc quân Cao Hành vào thành đã tàn sát, thi thể trong thành không ai xử lý, mới sinh ra dịch bệnh. Nay chỉ có thể hỏa thiêu." Cao Hoài Du vẫn cố giữ giọng bình tĩnh, "Nhiều dân chúng không chấp nhận được, muốn để người thân nhập thổ vi an, việc này cũng có phần nhạy cảm khó xử... Nhưng bệ hạ yên tâm, thần sẽ xử lý ổn thỏa."


Nguyên Hi nghe mà không khỏi thở dài. Dân Linh Châu vốn đã chịu khổ lâu nay, Linh Châu vừa được thu hồi, vậy mà ngay cả thi thể người thân đã khuất cũng không giữ được, phải đưa ra ngoài thành đốt, mấy ai cam lòng? Dân vụ vốn khó xử nhất, thiên hạ bao người, làm sao khiến tất cả đều vừa ý cho được?


Mấy ngày nay, Cao Hoài Du chắc hẳn đã vì chuyện này chịu vất vả không ít.


"Trẫm cũng phái người đến giúp ngươi xử lý dân vụ, đừng quá lao tâm." Nguyên Hi dịu dàng nói.


"Ừm, có bệ hạ đến, thần quả thật nhẹ nhõm hơn." Cao Hoài Du khẽ cười, rồi nói tiếp, "Ngày vào thành, có một bà cụ thấy tướng sĩ mặc giáp thì hoảng sợ, vội vàng chạy trốn khắp nơi... Đến khi nhìn thấy đại kỳ quân Ngụy, bà mới hỏi thần sao giờ này mới tới. Bà bảo bà đã đợi rất lâu rồi, cuối cùng cũng chờ được chúng ta."


Y ngừng một chút: "Thần có phần áy náy, nếu có thể đến sớm hơn chút nữa, liệu có cứu được nhiều người hơn không... Nhưng thần biết là không thể."


Luôn có những người y không kịp cứu. Muốn thắng, y không thể hành xử bồng bột. Dù biết mình đã chọn cách tốt nhất, khi nhìn khung cảnh thê lương của Linh Châu, y vẫn khó tránh đau lòng.


Nguyên Hi nắm lấy tay y, lặng lẽ an ủi.



Hai người chỉ xem qua sơ một vòng rồi trở về. Nguyên Hi tin tưởng Cao Hoài Du làm việc, không cần như ở các nơi khác phải hỏi từng việc một.


Hoàng thượng đến, Cao Hoài Du phải tăng cường phòng ngự thêm. Nhân lúc hoàng đế triệu tập các tướng lĩnh khác họp, y đi một vòng tuần tra. Tuần tra xong lại sắp xếp vài việc khác, lúc trở về thì trời đã tối.


Nguyên Hi vẫn đợi y về cùng ăn cơm. Thấy y về mới sai người bày bữa.


"Trẫm dẫn theo một vị ngự trù, làm cho ngươi mấy món ngươi thích." Nguyên Hi rửa tay trong chậu đồng, nhận khăn tay nội thị đưa, "Thử xem hương vị thế nào."


Cao Hoài Du thích nhất là món há cảo tôm. Món ăn tinh tế thế này, trong quân doanh dù ngày ngày ăn ngon, có cá thịt lớn cũng chẳng thể sánh được.


Cao Hoài Du tuy không phải người xa xỉ, nhưng được ăn thì vẫn vui.


Huống chi đây là tấm lòng của hoàng đế. Thứ mà hoàng đế đặc biệt chuẩn bị cho y, dù là miếng lương khô khó nuốt, y cũng có thể vui vẻ ăn hết.


Ăn uống no nê xong, Cao Hoài Du lập tức chạy đi tắm.


Ở trước mặt Nguyên Hi, phải thơm tho mới được!


Nếu điều kiện cho phép, Nguyên Hi thật sự muốn theo y vào tắm chung, tiếc là không được, đành ai nấy tắm một mình.


Cao Hoài Du tóc vẫn còn ướt, chưa kịp hong khô đã chui vào lòng Nguyên Hi, dụi đầu vào ngực hắn, mái tóc ướt bị cọ đến rối bời. Một mình cầm quân ở bên ngoài, y luôn trong trạng thái căng thẳng quá mức. Chỉ khi có Nguyên Hi ở cạnh, y mới thật sự thả lỏng.


Nguyên Hi đâu chịu nổi k*ch th*ch thế này, chọc chọc cánh tay y, khẽ hỏi: "Muốn không?"


Cao Hoài Du thuận thế vòng tay ôm cổ hắn, hôn lên khóe môi.


...


"Ngủ đi." Nguyên Hi dịu dàng hôn qua khóe mắt Cao Hoài Du. Y bị hôn đến mơ màng, nép sát vào lòng Nguyên Hi, chẳng bao lâu đã bị cơn buồn ngủ chiếm cứ.


Nguyên Hi tỉnh dậy lúc trời vừa hửng sáng. Lật người đã không thấy người bên gối. Định xuống giường, lại nghe tiếng lật sách, đưa mắt nhìn thì thấy Cao Hoài Du ngồi trước bàn nhỏ cách đó không xa, đang xem gì đó.


Y chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng tù mù xung quanh gần như bị bóng tối nuốt chửng, vậy mà lại mang đến cảm giác an yên, ấm áp đến lạ.


"Hoài Du!" Ý định xuống giường của Nguyên Hi bị khung cảnh này làm tan biến, hắn nằm ngửa trở lại, gọi tên đối phương.



Cao Hoài Du nghe tiếng liền đặt sách xuống, nhanh chóng bước đến bên giường: "Bệ hạ tỉnh rồi? Vậy thần sai dọn bữa nhé."


Nguyên Hi không đáp, chỉ dang rộng hai tay. Cao Hoài Du khẽ cười, nhào tới.


Nguyên Hi bị y đè đến hự một tiếng, lập tức siết chặt tay, ôm đối phương thật chặt.


Mèo con nhảy lên người còn đau, huống chi là một người cao lớn thế này. Nguyên Hi thở phào, đợi bình tĩnh lại mới nói: "Bảo bối, đè đau trẫm rồi."


Cao Hoài Du dùng đầu cọ cọ cổ hắn, cười: "Lúc bệ hạ đè thần, thần có than vãn đâu."


Nguyên Hi dùng môi phớt nhẹ lên má y, nói: "Không than vãn, trẫm thích lắm."


Nói xong ôm người x** n*n loạn xạ, không biết chạm phải chỗ ngứa nào, khiến Cao Hoài Du cười đến giãy giụa muốn trốn. Nhưng hai tay hắn ôm rất chặt, không thể nào thoát được.


Cao Hoài Du cầu xin: "Đừng đùa thần nữa, bệ hạ."


Nguyên Hi cuối cùng cũng tha cho y, nhưng vẫn không chịu buông, lại ôm người nằm thêm một lúc mới thôi.


Cao Hoài Du nằm trên người hắn nói: "Thần hầu hạ bệ hạ rửa mặt thay y phục nhé."


"Ừm." Nguyên Hi đáp, lại ôm người ngồi dậy, định trộm thêm một cái hôn, nhưng người trên đùi đã mau lẹ nhảy phốc xuống.


Nguyên Hi đưa tay kéo lại, liền thấy nụ cười tinh nghịch nơi khóe môi y.


Thôi được, cố ý đây mà, vừa từ chối vừa mời gọi.  


Nguyên Hi đứng dậy ôm lấy người, trả đũa một trận.


Quậy một hồi, cả hai mới thật sự bắt đầu rửa mặt thay y phục, bữa sáng cũng được dọn lên.


"Thần vừa nhận được quân báo: quân Yên nổi loạn, đã trói Cao Hành lại rồi đem ra hàng Tiêu Tống." Cao Hoài Du vừa khoác áo ngoài cho Nguyên Hi, vừa kể lại tin tức mình vừa đọc được.


"Ồ?" Nguyên Hi hơi ngạc nhiên, "Trẫm không ngờ..."


Binh lực Cao Hành đem theo vốn phần lớn là quân Nam Trần do Tiêu Tống cung cấp. Nay Cao Hành đã mất thế, Tiêu Tống lại kéo quân tiến lên phương Bắc. Nếu có kẻ thừa cơ quay giáo đâm sau lưng Cao Hành, quay về đầu hàng chủ cũ, thì cũng chẳng có gì lạ.



Chỉ không biết hai người này tụ lại, sẽ còn làm ra trò gì. Tiêu Tống sẽ giết Cao Hành vì đã phản bội mình, hay tiếp tục làm chó l**m đến cùng? Cảm giác cũng khá thú vị.


Nếu Tiêu Tống này là Tiêu Tống năm xưa hắn quen biết, Cao Hành chắc đã chết từ lâu rồi. Trong chính sử, Cao Hành bị Nam Trần dùng xong thì giết ngay, rồi lại lập một người họ Cao khác thay thế. 


Còn Tiêu Tống mà lại yêu Cao Hành sâu đậm ư? E là chẳng có chuyện ấy.


Điều khiến Nguyên Hi bất ngờ hơn còn ở phía sau.


Hai ngày sau, hắn ăn sáng xong, cùng Cao Hoài Du xem quân báo, rồi lại cùng đi tuần tra trong thành. Chiều về thì có lính mang cấp báo đến.


"Bệ hạ! Trương thái y khi cứu chữa dân lưu vong ngoài thành gặp một đội quân Nam Trần, đã bị bắt cóc!"


Nguyên Hi lập tức biến sắc, trong lòng dâng lên nỗi lo khôn nguôi.


Ngọc Châu vốn họ Trương, Trương thái y chính là nàng. 


Sáng nay, nàng đã ra khỏi thành, đến các thôn gần đó để bố trí phòng dịch.


Tiểu cô nương này còn đang mong được trở về nhà, từ khi xuyên đến đây đã giúp hắn không ít việc. Nếu ở đây nàng xảy ra chuyện, hắn còn biết ăn nói thế nào với Ngọc Châu, với cha mẹ Ngọc Châu ở thời đại khác đây?


"Còn người khác thì sao?" Nguyên Hi cau mày. Ngọc Châu lúc ra khỏi thành, rõ ràng có một đội người đi theo. Hắn đâu thể vô tư để đám thái y tự tiện ra ngoài!


"Quân Trần đông, thuộc hạ liền cho người hộ tống dân chúng rút lui, đồng thời tách ra mười người đưa Trương thái y về thành. Sau đó thì mất liên lạc, Trương thái y cùng mười người ấy đều bị quân Trần bắt đi. Những người còn lại đã che chở dân chúng rút về Hổ Đầu Pha."


Hai quân giao chiến, người mình bị bắt cũng là chuyện thường. Ngọc Châu nói cho cùng chỉ là một y quan, giá trị không lớn, chưa đến mức khiến Nguyên Hi làm rối loạn kế hoạch mà xuất binh sớm. Nguyên Hi xưa nay đều cân nhắc lợi hại, không thể vì một người mà hành động l* m*ng được.


Nhưng Ngọc Châu không phải người thuộc thời đại này, nàng không nên gặp bất trắc ở đây. Mà chính vì giá trị của nàng không lớn, có lẽ ngay cả làm con tin cũng không đáng, quân Nam Trần sẽ đối đãi nàng thế nào?


Nguyên Hi nghĩ đến đây, khó tránh bồn chồn lo lắng.


Cao Hoài Du hiểu hết tâm tư hắn, nhưng tình hình hiện tại thực sự không thích hợp xuất binh. Linh Châu vừa thu hồi, họ cần thời gian nghỉ ngơi. Bao việc cần người xử lý, điều binh cũng cần thời gian. Nhưng nếu chậm một bước, Ngọc Châu thật sự xảy ra chuyện, người day dứt không chỉ riêng Nguyên Hi.


"Bệ hạ, chi bằng ta xuất binh ngay." Cao Hoài Du lên tiếng, "Tiêu Tống hẳn cũng không ngờ bệ hạ lại mạo hiểm đến thế, đúng lúc khiến quân Nam Trần không kịp trở tay."


...



Ngọc Châu thực ra tạm thời chưa gặp nguy hiểm.


Tiêu Tống làm vậy chỉ để bắt Ngọc Châu về chữa bệnh cho người.


Cao Hành khi bị đưa về đã lâm bệnh, quân y bên cạnh gã bó tay. Mà Ngọc Châu là đệ tử của y thánh đương thời - Lâm Dật. Tiêu Tống biết Nguyên Hi mang nàng theo bên mình, liền nhắm vào nàng.


Trước khi chữa khỏi bệnh cho Cao Hành, hẳn Ngọc Châu sẽ không mất mạng.


Chỉ là Cao Hành hoàn toàn không phối hợp... Nhưng cũng tốt, hắn cứ không phối hợp mãi, bệnh cứ không khỏi, chẳng phải mình cứ mãi an toàn sao? Mà cũng không đúng... lỡ Tiêu Tống thấy mình vô dụng, đem mình giết luôn thì sao?


Ngọc Châu nhìn Cao Hành sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ thê thảm, thấy hơi bị nghẹn.


Lại nhìn Tiêu Tống bên cạnh đang dịu dàng si tình, càng nghẹn hơn.


"A Trĩ, uống thuốc đi, được không?" Tiêu Tống ngồi xuống bên giường hắn.


Cao Hành mặt không biểu cảm quay đầu đi, đôi mắt không chút hơi ấm, tựa như vật chết, ánh nhìn hướng về gã lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Cút!" Cao Hành vung tay hất đổ bát thuốc lính bưng đến, bát vỡ tan tành, làm Ngọc Châu bên cạnh giật mình.


"A Trĩ, ngươi..." Tiêu Tống ngẩn ra.


Cao Hành cười lạnh: "Ngươi còn muốn gì nữa? Còn muốn như xưa nhục nhã ta? Còn muốn ta khuất phục dưới ngươi? Đủ rồi! Tiêu Tống, ngươi chi bằng giết ta đi..."


Lời vừa dứt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má mất máu của Cao Hành.


Ngọc Châu vốn đang cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình bỗng ngẩng phắt đầu, nhìn hai người này, kinh ngạc đến sững sờ.


Ngọc Châu lén lấy điện thoại ra, mở máy ảnh.


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Ngọc Châu: Diễn! Diễn kịch tính hơn chút nữa đi! Tui quay lại cho papa với mama xem.


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 131: Ba mẹ phát đường, con gái ăn dưa.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...