Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 127: Cuộc sống hai mặt của Cao hoài Du
Chỉ dẫn theo năm trăm kỵ binh, chẳng qua là đích thân đi dò xét hư thực của quân Yên mà thôi.
Đây là thói quen của Cao Hoài Du, cũng là thói quen của Nguyên Hi. Cả hai đều thích trước khi chính thức khai chiến, dẫn một đội kỵ binh nhỏ lẻn tới quấy nhiễu địch quân, thu thập tin tức chính xác hơn, tiện thể làm hao mòn sức lực đối phương. Dù sao cũng là kỵ binh, xông tới thì nhanh, rút lui cũng mau.
Hôm đó, Cao Hoài Du tự dẫn năm trăm kỵ binh, đột kích doanh trại quân Yên gần đó, một trận chém ba trăm thủ cấp, rồi lập tức ra lệnh rút lui. Doanh trại quân Yên đại loạn, đến khi phản ứng lại thì y đã rút, chẳng kịp tổ chức kỵ binh đuổi theo. Cao Hoài Du cứ thế dẫn người nghênh ngang trở về trại Ngụy.
Hôm sau, y lại tiếp tục đột kích quấy nhiễu, đánh rồi rút, thoăn thoắt như gió, không cho đối phương cơ hội phản công. Liên tục mấy ngày, y quấy nhiễu quân Yên hơn mười lần, nắm rõ tình hình các doanh trại, càng thêm nắm chắc phần thắng.
Quân Yên giờ như chim sợ cành cong, nghe động tĩnh lớn là lo Cao Hoài Du lại đến. Trong hơn mười lần đột kích, y khiến quân Yên kinh hồn bạt vía.
Kẻ chưa kịp đến gần y đã bị mũi thương cắt đứt cổ họng, ánh thép lóe lên, máu tươi phun trào. Mặt nạ che kín, chẳng ai thấy dung mạo. Quân Yên chỉ thấy một người áo giáp bạc cưỡi ngựa xông tới, trong chớp mắt giết vài mạng. Giáp sắt lạnh lẽo dính đầy máu, đôi mắt lộ ra lạnh đến thấu xương, thoạt nhìn chẳng giống người, mà như ác quỷ trồi lên từ địa ngục.
Đánh Ngọc Dương lâu mà chẳng thể hạ được thành, đồng đội chết như ngả rạ, lương thực cạn kiệt. Trong tình cảnh này, ai cũng dễ sụp đổ. Gặp một người như y, có thể nhẹ nhàng lấy mạng người khác, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, ai mà chẳng sợ?
Khi thời cơ đã chín muồi, Cao Hoài Du phái binh tập kích vào ban đêm, đánh từ phía sau đội quân đang công phá thành Ngọc Dương. Quân Yên bị kẹp ở trước sau, qua một đêm ác chiến, binh sĩ tan rã chạy trốn. Cao Hoài Du đuổi theo suốt một ngày một đêm, giao chiến vài lần, chém sạch bại quân, bắt sống chủ tướng quân Yên, rồi mới trở về Ngọc Dương.
Đội quân công kích Ngọc Dương chỉ hai ngày đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Để đánh Ngọc Dương, Cao Hành đã điều hết lương thực từ nơi khác, giờ đội này tổn thất lớn như thế, quân Yên chịu đả kích nặng nề.
Cao Hành nhận được tin, suy tính một hồi, rồi lập tức phái người gửi thư cầu hòa: Giữa đông lạnh, đôi bên đều tổn thất, không đánh nữa được không?
Cao Hoài Du chẳng thèm để ý, trực tiếp ném thư vào chậu lửa đốt sạch. Y đang chiếm ưu thế, bị ngu hay sao mà đi giảng hòa?
"Vài ngày nữa, sông đóng băng, chúng ta sẽ vượt sông." Cao Hoài Du chỉ bản đồ, "Trước đây kéo dài là để đợi mùa đông đến, giờ phải nhanh chóng kết thúc, thu phục được Linh Châu."
Nói xong, một binh sĩ vội vào bẩm: "Vương gia! Sứ giả quân Yên cầu kiến."
Cao Hoài Du mặt lạnh, cười khẩy, nói với mấy tướng lĩnh: "Hắn lại muốn cầu hòa sao?"
Mấy người đều phì cười khinh miệt. Cao Hoài Du lại bảo: "Cho vào đi, để xem Cao Hành lại nói nhảm gì."
Y chẳng thèm chuẩn bị ghế khách, một chén nước cũng không. Sứ giả quân Yên vào, đưa thư, lùi sang một bên chẳng dám nói gì. Cao Hoài Du cúi mắt đọc, lông mày dần nhíu lại.
"Hẹn ta đàm phán?" Cao Hoài Du mặt lạnh như sương, "Dùng mạng mười vạn dân chúng uy h**p ta?"
Ý của Cao Hành rất rõ ràng: hắn muốn Cao Hoài Du phải đích thân tới gặp để đàm phán, bằng không sẽ hạ lệnh đồ thành. Lời lẽ nghe thì uyển chuyển, nhưng trong tay hắn đã chẳng còn quân bài nào khác. Cách cầu hòa như vậy, vốn đã định trước là không thể thành. Cao Hoài Du không quan tâm đến tổn thất nhỏ do xuất binh giữa đông lạnh đối với quân Ngụy, nhưng sao có thể không quan tâm đến tính mạng dân chúng?
"Càn rỡ!" Một vị tướng giận dữ, "Dám dùng cách này để uy h**p!"
Một người khuyên nhủ: "Vương gia, e rằng có bẫy, dù hắn có nói thật đi chăng nữa, ngài cũng không thể đích thân đi."
"Nếu hắn làm thế, ắt sẽ gây dân biến, hắn dám sao? Vương gia xin đừng để ý."
Cao Hoài Du nghe, đành cười khổ. Đúng vậy, làm thế sẽ khiến dân chúng nổi loạn, theo lý thì Cao Hành chẳng dám làm vậy.
Nhưng Cao Hành thì có gì mà không dám? Tên này vốn chẳng theo lẽ thường.
Ném thư sang một bên, y nói với sứ giả: "Về đi, nói với hắn, ta sẽ đến hẹn."
Đuổi sứ giả đi, lại có người hớt hải bẩm báo, lần này còn gấp gáp hơn: "Vương gia! Cách hai mươi dặm, long giá đang tiến về phía này! Bệ hạ... bệ hạ đang tới!"
"Bệ hạ?" Cao Hoài Du giật mình, quên hết chuyện vừa nghĩ, "Bệ hạ đến thật ư?"
Xong rồi!
Y cúi nhìn bóng mình trong bát nước, muốn xem dung mạo hiện tại ra sao, nhưng chẳng thấy rõ. Dằn cơn kích động và lo âu xuống, y gọi mấy tướng lĩnh đến, tiếp tục thương nghị việc quân.
Người yêu đến rồi, cũng đâu thể bỏ bê chính sự, đúng không?
Đợi thương nghị xong xuôi, sắp xếp ổn thỏa, bên ngoài lại báo Nguyên Hi sắp vào thành. Cao Hoài Du vội vàng dặn dò chuẩn bị nghênh đón long giá, rồi xoay người chạy thẳng vào phòng ngủ tìm gương.
Chiến sự căng thẳng, y đâu rảnh mà chăm chút cho bản thân, mấy ngày liền thức trắng đêm, râu đã mọc lún phún. Dù nhìn không rõ lắm, phải soi kỹ mới thấy, hoàn toàn không ảnh hưởng đến dung mạo, y vẫn rực rỡ, phong độ như cũ, nhưng y lại thấy chướng mắt vô cùng.
Nếu Nguyên Hi thấy bộ dạng này của y, chê bai y thì sao? Ừm... có lẽ hắn cũng không nhận ra đâu.
Cao Hoài Du nhìn dung mạo mình trong gương, thấy dường như cũng không tệ như tưởng tượng.
Y đưa tay sờ cằm, lại khẽ nhíu mày.
Nhìn thì không ra, nhưng sờ vào là biết liền... cảm giác hơi thô ráp, không được rồi! Nếu hắn sờ y, hôn y, vừa chạm là biết ngay. Dù đối phương sẽ không chê y không biết chăm sóc bản thân, nhưng thấy y vất vả mà xót xa thì cũng không hay.
Lâu rồi không gặp, không thể để hắn thấy bộ dạng này của mình...
Cao Hoài Du hạ quyết tâm, gọi người mang nước tới, bắt đầu trốn trong phòng đối diện gương cạo râu. Trong lòng vẫn ước lượng thời gian, thấp thỏm không yên.
Khi Nguyên Hi bước vào, y đang soi gương chải chuốt, nghe tiếng hắn thì suýt run tay.
Vội quay đầu, liền thấy Nguyên Hi đang mỉm cười nhìn mình.
Đã lâu không gặp, người trước mặt trông như không thật, tựa như giấc mơ. Người y ngày đêm nhớ nhung, sao đột nhiên lại đến Ngọc Dương?
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nhất thời lúng túng, không biết tay nên để đâu.
Nguyên Hi nhìn dáng vẻ của y mà thấy buồn cười, cố nén cười.
Tiểu vương gia thì ra đang làm đẹp sao?
Thấy hắn đến gần, Cao Hoài Du vội che mặt: "Đừng lại đây!"
"Sao thế?" Nguyên Hi chẳng thèm để ý, cứ tiến tới, còn muốn nhìn cho kỹ.
"Thần... Bệ hạ sao đến nhanh thế, thần còn đang chuẩn bị tiếp giá..."
Y vừa bàn cách bố trí phòng thủ với người ta một chút, sao hoàng đế mới đây đã vào thành rồi! Tưởng mình còn thời gian sửa soạn, rồi đích thân ra nghênh đón cơ.
Nguyên Hi cười khẽ: "Chẳng phải nhớ ngươi sao, đợi không nổi nữa. Sao nào, lần sau trẫm đợi ngoài kia, chờ ngươi ra nghênh đón nhé?"
"Sao có thể để bệ hạ đợi được..." Cao Hoài Du khẽ nói.
"Cũng đúng, đợi ngươi chải chuốt gương mặt này thì đến bao giờ mới xong, hửm?" Nguyên Hi véo má y.
Cao Hoài Du nói: "Thần vừa mới về, chưa kịp làm gì hết... nhìn bẩn không chịu nổi."
"Sao có thể." Nguyên Hi gỡ tay y đang che mặt mình ra, nghịch ngón tay y mà cười khẽ, "Hoài Du của trẫm đẹp thế này cơ mà."
Cao Hoài Du dứt khoát buông xuôi, không che nữa.
"Sĩ tử vì tri kỷ mà hi sinh..." Nguyên Hi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* má y, "Nữ tử vì tình lang mà trang điểm."
Cao Hoài Du tức giận: "Gì mà nữ tử vì tình lang chứ!"
"Thế ngươi thì đang làm gì? Điệu đà như vậy, đến lúc này còn không quên chải chuốt bản thân."
"Thần..." Cao Hoài Du dựa vào lòng hắn, "Chẳng phải vì bệ hạ đến sao."
"Đã đẹp lắm rồi mà." Nguyên Hi cười khẽ, nâng cằm y, hôn một cái lên môi.
Cao Hoài Du nghĩ mình chưa sửa soạn xong, hơi kháng cự, nhưng không tài nào kháng cự nổi, bị hôn một cái chụt, tiếng rõ to.
"Thần còn chưa sửa soạn xong..." Y bất lực.
Nguyên Hi lại hôn thêm mấy cái liên tiếp, hôn đến mức y ngẩn ngơ.
Ngẩn ra nửa ngày, rồi mặt y đỏ bừng.
Y muốn thơm tho, xinh đẹp gặp Nguyên Hi! Bây giờ trông nhếch nhác thế này... chính y còn chịu không nổi.
Nhưng Nguyên Hi lại thấy chẳng có gì to tát, vòng tay ôm y càng thêm siết chặt.
"Thần... đợi thần thêm một chút được không..." Cao Hoài Du cúi mắt, khẽ nói, "Thần không muốn gặp bệ hạ thế này."
"Nhưng trẫm muốn gặp. Để trẫm giúp ngươi." Nguyên Hi cười, kéo Cao Hoài Du ngồi lại trước gương.
Y nhìn Nguyên Hi cầm dao nhỏ, giúp mình cạo râu.
Hắn làm rất chăm chú, Cao Hoài Du lén nhìn một cái, mặt nóng rực. Việc này... để Nguyên Hi làm, vừa ngọt ngào vừa xấu hổ.
"Trẫm không ở Ngọc Dương lâu, ngày mai sẽ rời đi." Nguyên Hi thở dài, "Chỉ là đi ngang qua thôi, nên nghỉ ở đây một đêm."
"Vâng..." Cao Hoài Du hơi thất vọng.
Nguyên Hi nhìn y một cái, chẳng hiểu y đang lo lắng cái gì... Gương mặt này đẹp như tranh vẽ, ngũ quan tinh xảo, e là Nữ Oa phải mất vài ngày mới nặn ra được. Thế mà còn lo mình không đẹp?
Hoài Du, tiểu yêu tinh điệu đà. Đáng yêu quá.
Giúp y chỉnh trang lại xong, Nguyên Hi buông tay, lại ngắm thật kỹ càng. "Hoài Du thế nào cũng đẹp cả." Hắn dịu dàng nói, "Đại mỹ nhân của trẫm."
Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt của y, nhìn từng tấc da.
Cao Hoài Du bị nhìn đến ngượng, dứt khoát chui vào lòng hắn, ôm eo hắn, chậm rãi s* s**ng. Không thể để Nguyên Hi xơ múi một mình, y cũng phải sờ cho đã chứ!
Lâu ngày không gặp, sờ qua sờ lại dễ xảy ra chuyện. Nguyên Hi bị y làm cho khó chịu, nắm cổ tay y, giọng khản đặc: "Ba tháng rồi..."
Cao Hoài Du ngẩng đầu chớp mắt, không nói gì. Lời gợi ý này khiến y đỏ mặt, chẳng biết đáp lại thế nào, bèn cố tình giả ngốc.
Nguyên Hi ôm bổng y lên, lại hôn thêm mấy cái lên má, nói: "Lâu như vậy không gặp... còn tưởng gặp rồi sẽ nói gì đó, nhưng hình như cũng chẳng có gì để nói."
Chi bằng ôm một cái cho thật đã.
...
Sau cơn mây mưa, bên ngoài có người lại mang quân báo tới. Cao Hoài Du đành rời bỏ nguồn cơ thể ấm áp bên cạnh, đứng dậy mặc áo. Nguyên Hi lười nhác nằm trên giường, bất mãn: "Ngủ xong là đi luôn sao?"
Cao Hoài Du kéo lại cổ áo, quay đầu hôn lên mặt hắn một cái.
Nguyên Hi đắc ý gật đầu: "Thôi, đi đi."
Cao Hoài Du cười khẽ: "Thần xin cáo lui."
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Trước người ngoài: Chiến thần lạnh lùng
Trước bệ hạ: Cô gái nhỏ tỉ mỉ làm đẹp để đi gặp người thương
Cuộc sống hai mặt của Cao Hoài Du
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 127: Cuộc sống hai mặt của Cao hoài Du
10.0/10 từ 33 lượt.
