Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 120: Là kẹo


Tháng Ba về, tiết trời dần ấm, hoa đào trên núi cũng bung nở rực rỡ.


Sáng sớm, Cao Hoài Du đã lên chùa cầu phúc, tiện tay ngắt vài cành đào mang về cắm bình. Ngọc Châu lẽo đẽo theo sau, tay xách một giỏ đầy hoa, trên búi tóc còn cài hai bông đào do chính Cao Hoài Du chọn cho.


Hôm nay, nàng cũng diện một bộ váy hồng phấn như hoa đào, trông thật hợp cảnh. Bộ váy này là do Nguyên Hi mấy hôm trước sai người mang tới, để nàng tự chọn. Nàng cố ý chọn sắc hồng, chỉ đợi vài ngày nữa hoa nở rộ, sẽ chụp vài kiểu ảnh khoe sắc.


"Điện hạ, lại gần chút nữa nào!" Ngọc Châu kề sát Cao Hoài Du, điện thoại đã bật sẵn camera, hướng dẫn y bước vào khung hình.


Ở mép ảnh, mặt y bị ống kính làm méo mó, Ngọc Châu nhìn mà chẳng ưng tí nào. Dẫu Cao Hoài Du vốn đẹp sẵn, khuôn mặt dù có bị bóp méo vẫn cứ đẹp, nhưng để gương mặt hoàn hảo ấy không được ghi lại trọn vẹn thì đúng là tiếc đứt ruột.


Nàng loay hoay chỉnh góc, chụp đi chụp lại mấy tấm mới ưng ý, gật gù mở phần mềm chỉnh ảnh. Màn hình lập tức hiện dòng chữ: "Phát hiện nhiều người, vui lòng chọn một người để làm đẹp." Đương nhiên, nàng chọn chính mình.


Cao Hoài Du tò mò nhìn nàng chấm chấm, nhấn nhấn trên màn hình, bèn hỏi: "Làm gì thế?"


Ngọc Châu ngượng ngùng đáp: "Chỉnh ảnh ạ, để mình trông xinh hơn chút!"


Cao Hoài Du ngó nàng, nghi hoặc nói: "Đã xinh lắm rồi mà."


Ngọc Châu chẳng phải nhân vật lịch sử gì, trong nguyên tác cũng không miêu tả ngoại hình, nên khuôn mặt này chính là khuôn mặt thật của nàng. Không phải mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng là một cô gái xinh xắn, khuôn mặt thanh tú, mang nét trẻ trung của thiếu nữ, diện bộ đồ đẹp đi hội triển lãm là sẽ bị cả đám người vây quanh xin chụp ảnh.


Nhưng con gái trẻ mà, biết mình xinh thì vẫn muốn xinh hơn nữa. Còn Cao Hoài Du, thấy nàng tỉ mỉ chỉnh sửa từng đường nét, lại mài da, làm trắng, thêm phấn son, y chỉ thấy rối mắt.


Bất ngờ, câu "xinh lắm rồi" của y làm tay Ngọc Châu run bắn. 


Cao Hoài Du khen nàng xinh? Một mỹ nam tuyệt thế khen nàng xinh?


Trời ơi, chuyện này đủ để nàng vui cả năm luôn í!


Rồi Cao Hoài Du nhìn đống hiệu ứng lòe loẹt trên màn hình, thấy thú vị, chỉ vào một đôi tai mèo, bảo: "Thêm cho ta cái đó thử xem."


Ngọc Châu ngoan ngoãn gắn tai mèo lên ảnh y, nhìn xong bật cười.


Trời ơi, đáng yêu quá đi!


Cao Hoài Du hôm nay mặc bộ thường phục trắng bạc do Nguyên Hi sai người may gấp, bên ngoài khoác thêm áo lụa mỏng, như phủ một lớp ánh trăng mơ màng. Ngọc Châu còn thay cây trâm ngọc trên tóc y bằng một cành đào nở hai ba bông nhỏ. Trâm ngọc quý giá đổi thành cành cây, trông lại thêm vài phần phong thái của ẩn sĩ.



Ngọc Châu nghĩ, Cao Hoài Du hợp với kiểu ăn mặc tiên khí bồng bềnh thế này, cứ như tiên nam trong tiểu thuyết tu chân, sẵn sàng đóng vai sư tôn, sư huynh hay sư đệ lạnh lùng của một môn phái nào đó.


Gắn thêm tai mèo thì càng giống! Dù sao, mấy vị sư tôn, sư huynh lạnh lùng trong truyện, phân nửa đều là mèo hay cáo lông xù.


Lưu ảnh xong, Ngọc Châu còn cẩn thận chuyển cả bản gốc lẫn ảnh đã chỉnh vào một thư mục riêng. Điện thoại của nàng giờ do cả nàng và hoàng đế dùng chung, mỗi lần chụp ảnh đều phải phân loại rõ ràng, để hoàng đế khỏi lúng túng tìm không ra ảnh mình chụp.


"Trời nóng rồi, về thôi." Cao Hoài Du ngẩng đầu nhìn trời, đoán chừng lát nữa sẽ nắng gắt, liền bảo Ngọc Châu.


"Vâng." Ngọc Châu cất điện thoại, xách giỏ hoa lên.


Bước về Thanh Tuyền Cung, Nguyên Hi đang ngồi ngay ngắn trước bàn, xem báo cáo của triều đình và tấu chương do Tần Vũ gửi tới.


Nói là đến hành cung nghỉ ngơi, nhưng Nguyên Hi chẳng hề buông thả. Việc cần làm hắn vẫn phải làm. Ở kinh thành Ngọc Kinh đã có đám lão thần lo liệu, nhưng hắn, người đứng đầu, cũng không thể hoàn toàn mặc kệ được.


Đến núi Ly hơn nửa tháng, ngày nào hắn cũng cập nhật tình hình khắp nơi. Khi Cao Hoài Du về, hắn vừa mới xem xong công việc, thấy chẳng có chuyện gì hệ trọng, liền rời án thư, ngồi sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh.


Cao Hoài Du vừa vào cửa, đã có người mang canh nóng tới. Y nhận lấy, uống một ngụm. Loại thời tiết này thật khó chịu, ban ngày đi dưới nắng vài bước là nóng, nhưng gió núi lại thổi đến lạnh run. Vào phòng thì hơi lạnh, uống xong bát canh nóng lại toát mồ hôi.


Cắm hai cành đào vào bình, Cao Hoài Du ngồi xuống bên bàn nhỏ cạnh hắn.


"Ngoài kia nóng lắm, nhìn ngươi mồ hôi đầy trán rồi kìa." Nguyên Hi lấy khăn tay lau trán cho hắn, lại sai Ngọc Châu nhóm lò, nấu trà cho Cao Hoài Du.


"Sao ngày nào cũng bồi bổ cho ngươi, mà chẳng thấy ngươi lên cân chút nào vậy?" Nguyên Hi ôm lấy y, s* s**ng một hồi, cảm thấy người này vẫn gầy.


Đàn ông trẻ tuổi vốn ăn nhiều, huống chi Cao Hoài Du còn luyện võ. Y ăn uống luôn ngon miệng, cử chỉ lại tao nhã, Nguyên Hi rất thích ngắm y. Ngày nào hắn cũng chuẩn bị cả bàn đồ ngon để nuôi y, vậy mà vòng eo Cao Hoài Du vẫn chẳng thay đổi gì.


Cao Hoài Du liếc bát canh vừa được dọn đi: "Bệ hạ cho thần ăn nhiều thế..."


Mấy hôm trước trời còn lạnh, cứ gặp y là Nguyên Hi lại sai người mang đến một bát canh bổ dưỡng, mỗi ngày một vị. Bữa ăn nào cũng thịnh soạn, cộng thêm gần đây ở Thanh Tuyền Cung hơi buông thả, Cao Hoài Du cứ thấy hơi kỳ kỳ.


Nghĩ một lát, y tủi thân nói: "Bệ hạ chê thần không đủ 'dũng mãnh' sao?"


Nguyên Hi suýt bật cười. Hắn chỉ muốn bồi bổ cho Cao Hoài Du thôi mà, nào nghĩ tới chuyện đó!


Thấy vẻ tủi thân của y, Nguyên Hi đành dỗ: "Sao mà chê được, trẫm thích lắm. Hoài Du giỏi nhất mà."


Người đàn ông nào mà chịu nổi khi người yêu nghĩ mình không đủ bản lĩnh! Chuyện này phải khen ngợi, cổ vũ nhiệt tình mới được!



Nhưng thái độ của Nguyên Hi lại giống đang dỗ trẻ con, khiến Cao Hoài Du chẳng những không nguôi, mà còn hơi tức.


Nguyên Hi nhìn ra, cố nín cười đến đau bụng.


Cao Hoài Du ở chuyện này đúng là hơi trẻ con. Có lẽ vì ban đầu, khi mới thân mật, y bị Nguyên Hi "bắt nạt" dữ quá, lại ngại thân phận hoàng đế của hắn mà chẳng dám phản kháng. Sau này, Nguyên Hi chiều ý y, chịu nằm yên cho y thể hiện, y lại nhất định phải khoe mẽ bản lĩnh với hắn.


"Trẫm nói thật, lần sau đừng làm lâu thế được không?" Nguyên Hi cười, hôn lên vành tai y, thì thầm chỉ hai người nghe được: "Lần đầu thì nhanh, nhưng sau đó cứ kéo dài, trẫm lớn tuổi rồi, chịu không nổi đâu..."


Cao Hoài Du vốn định đùa, ai ngờ bị hắn nói đến đỏ lựng cả mặt: "Bệ hạ... mà lớn tuổi gì chứ..."


Nguyên Hi cúi xuống hôn lên trán y, quyết định tối nay sẽ chiều y thêm chút, như giả vờ bị đau lưng chẳng hạn.


Nước sôi một lúc, Nguyên Hi xắn tay áo pha trà. Pha xong, hắn đổ vào chén, thêm sữa bò đun sôi, vài viên bột sắn dây trộn đường đen, cuối cùng rắc thêm chút đường cho ngọt. Hương trà, sữa và đường hòa quyện, chỉ ngửi thôi đã thấy ngọt ngào.


Đây là trà sữa trân châu mà Ngọc Châu mang từ thời hiện đại tới, ngọt lịm. Trước đây, Nguyên Hi chỉ uống trà sữa mặn từ Ô Hoàn, nếm thử loại đồ uống ngọt này thì thấy mới lạ, thi thoảng cũng sai người làm một ly. Còn Cao Hoài Du, nếm một lần là mê tít, Ngọc Châu còn góp thêm đủ công thức, để Nguyên Hi thay đổi cách làm cho y.


Trên bàn có hộp ống hút làm từ ống tre, dành riêng cho trà sữa. Nguyên Hi cầm một ống, c*m v** ly, nhẹ nhàng đẩy tay Cao Hoài Du đang vươn tới: "Còn nóng, để nguội chút đã."


Sợ y đau bụng, Nguyên Hi không cho uống lạnh, nhưng nóng quá cũng không tốt.


Cao Hoài Du tiu nghỉu rút tay về, rồi hai tay vòng qua ôm eo Nguyên Hi.


Nguyên Hi tiếp tục pha ly trà khác, bị y ôm eo hơi vướng, nhưng hắn mặc kệ, cứ để y ôm, trong lòng vui vẻ.


Lá trà xào với đào tỏa hương trái cây nồng nàn, nước sôi đổ vào, mùi hương lan tỏa khắp nơi. Hắn cũng thêm sữa, đường, rồi đặt hai ly trà sang một bên, sai người dập lò.


Trời đã nóng, lò lửa cháy càng khiến nơi đây nóng hơn.


Cao Hoài Du nóng đến phải cởi cổ áo, dựa vào Nguyên Hi, cầm quạt lụa trơn phe phẩy từng nhịp.


"Nóng mà còn dính lấy trẫm?" Nguyên Hi chọc chọc má y.


Cao Hoài Du chẳng hề đáp lại, chỉ dán người chặt hơn.


Nguyên Hi nghịch cành đào trên tóc y, cúi nhìn gương mặt y, cười: "Cũng xinh lắm."


Đúng là giai nhân quyện sắc với hoa đào. Mai mốt phải sai người khắc một cây trâm đào cho y mới được.



Cao Hoài Du đưa tay gạt ngón tay hắn ra, khiến vòng tay san hô đỏ rực lộ ra từ tay áo, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của y.


Nguyên Hi cười tủm tỉm, ngắm nghía từ đầu đến chân những món trang sức mà hắn tặng y, rồi bắt đầu tính toán ngày mai sẽ trang điểm cho "người tình nhỏ" của mình thế nào.


Áo xuân phải chọn màu rực rỡ, hồng tươi, vàng nhạt, mỗi thứ một bộ, thêm vài bộ trang sức để thay đổi luân phiên. Ừ, vài ngày nữa xuống núi cưỡi ngựa, phải chuẩn bị cả y phục cưỡi ngựa, thắt lưng đi kèm cũng phải làm vài cái.


"Tiêu Trừng gửi con trai mình làm con tin, người sắp đến rồi, vài ngày nữa sẽ đến Thanh Tuyền Cung bái kiến trẫm. Trẫm nghĩ, gọi Nguyên Hồng đến dẫn hắn đi dạo một vòng." Nguyên Hi nắm tay y, chậm rãi nói: "Cũng chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, bị gửi đến nước lạ làm con tin, đúng là đáng thương."


Cao Hoài Du gật đầu: "Cũng được, đợi Tấn Vương làm Thái tử, cũng phải giúp bệ hạ tiếp đãi sứ thần nước ngoài. Để điện hạ thử trước vậy."


"Nhưng thằng bé này mà đến, dính người lắm, phiền chết." Nguyên Hi cúi xuống hôn ngón tay y: "Nguyên Hồng cũng đến tuổi rồi, năm nay trẫm sẽ chọn ngày lập nó làm Thái tử. Thái tử phi, trẫm định chọn trong tông thất nhà họ Cao. Ngươi giúp trẫm xem xét, phải là người biết chữ, hiểu lễ, tâm tính tốt. Và quan trọng nhất, phải đối tốt với ngươi."


Cao Hoài Du sững người: "Bệ hạ..."


Ý hoàng đế đã quá rõ ràng. Đợi Nguyên Hồng lên ngôi, Hoàng hậu là người nhà họ Cao, thêm tầng quan hệ ngoại thích, Cao Hoài Du thế nào cũng được bảo toàn. Dù quan hệ huyết thống chẳng đáng tin, nhưng chỉ cần Cao Hoài Du là chỗ dựa của cả nhà họ Cao, Hoàng hậu kiểu gì cũng phải kính trọng y.


Còn chuyện ngoại thích lộng quyền, có Cao Hoài Du ở đây, sẽ chẳng bao giờ xảy ra.


"Ngươi xem thử, ưng cô gái nào, trẫm để hai đứa gặp gỡ trước, rồi đón luôn qua đây. Ngươi cũng nên qua lại với người ta nhiều hơn, trẻ con thường thích ngươi, nhưng lớn lên rồi thì tình cảm không dễ bồi đắp đâu."


Nguyên Hi muốn tìm chỗ dựa cho y, từ Hoàng đế đến Hoàng hậu tương lai.


Nhưng nếu có Nguyên Hi, y cần gì chỗ dựa? Đây chẳng phải hắn đang tính chuyện hậu sự sao?


"Bệ hạ, không vội." Cao Hoài Du cau mày: "Bệ hạ giờ mới hai mươi chín, còn chưa đến tuổi ba mươi."


Nguyên Hi biết y lại nhớ đến chuyện mình đột tử năm xưa, để lại ám ảnh tâm lý quá lớn cho đối phương, liền dịu giọng an ủi: "Trẫm không cố ý nói gì khiến ngươi buồn, nhưng đúng là nên tính trước."


Cao Hoài Du im lặng, ôm ly trà sữa đã nguội bớt, cuộn người uống, nhìn hoàng đế với ánh mắt đầy oán trách.


Nguyên Hi bị dáng vẻ y chọc cười, cầm chiếc quạt y bỏ xuống, quạt gió cho y, bất ngờ xoa rối tóc trước trán y: "Giận rồi à?"


"Thần sẽ xem xét... nhưng chuyện này không thể ép buộc, còn phải trông vào duyên phận. Bệ hạ đừng vì thần mà tùy tiện se dây tơ hồng." Nhà họ Cao hay không, y chẳng quan tâm. Đến lúc đó, y tự có cách bảo toàn bản thân. Huống chi... lỡ lần này y đi trước bệ hạ thì sao?


Cao Hoài Du không kìm được mà nghĩ tiếp, nếu y đi trước thật, bệ hạ có đau lòng như y năm xưa không?


Hay chỉ buồn một chốc, rồi tìm vài mỹ thiếu niên trẻ trung tuấn tú để khuây khỏa? Làm hoàng đế, giỏi nhất vốn là dỗ dành lòng người, nào mấy ai thật sự có tim gan.



Nhưng... bao năm nay hậu cung của bệ hạ vẫn trống trải, ngay cả con nối dõi cũng không có. Là để lừa y ư? Nếu nghĩ như vậy, chẳng phải là y đã tự đề cao bản thân quá rồi sao? Người này là hoàng đế, cho dù hắn có nuôi cả đám mỹ thiếu niên làm nam sủng, y lấy tư cách gì để phản đối?


Y biết rõ, hoàng đế thật lòng yêu y, luôn coi y như thê tử của mình.


Y nghĩ vậy, chẳng qua chỉ vì giận hắn một chút mà thôi.


Cao Hoài Du đột nhiên thấy những oán thán của mình hơi buồn cười, lại rúc vào lòng hoàng đế.


"Đừng uống nhiều, lát nữa phải dùng bữa rồi." Nguyên Hi vẫn quạt gió cho y, nhắc nhở.


Cao Hoài Du đặt ly trà xuống, cầm ly trà đào ô long sữa tươi nếm thử vài ngụm.


"Thế nào?" Nguyên Hi cười tủm tỉm nhìn y.


"Ngon." Cao Hoài Du nâng ly mời hắn nếm, Nguyên Hi cúi xuống uống một ngụm.


"Ngày mai làm vị khác cho ngươi, Ngọc Châu còn nhiều công thức lắm."


"Được." Cao Hoài Du vui vẻ lắc lắc cái đuôi tưởng tượng, nhào vào lòng hắn cọ cọ.


Nguyên Hi bị y dính lấy đến xao lòng, ôm lấy hôn tới tấp, khó khăn lắm mới kìm được ý muốn "ăn" luôn người.


Cao Hoài Du đỏ bừng cả vành tai, bật dậy: "Thần đi dặn người truyền bữa."


Y đi rồi, Ngọc Châu đang đứng làm cột bên cạnh mới lẻn tới, khoe khoang đưa điện thoại cho Nguyên Hi: "Bệ hạ xem này! Thần chụp cho vương gia mấy tấm đẹp lắm!"


Nguyên Hi lật xem, rất hài lòng: "Tốt lắm."


Tài chụp ảnh của Ngọc Châu quả không tệ, mỗi tấm đều là mỹ nhân hòa cùng cảnh đẹp, trông rực rỡ vô cùng.


Lật đến tấm selfie của cả hai, Nguyên Hi bị đôi tai mèo chọc cười.


"Thanh Hà Vương dễ thương quá, thần cứ nghĩ vương gia là kiểu mỹ nhân lạnh lùng cơ." Ngọc Châu ôm mặt: "Hóa ra tác giả cũng viết theo kiểu đó."


"Lạnh lùng?" Nguyên Hi cười khẩy, nhớ đến vị huynh trưởng "ánh trăng sáng" của Cao Hành trong nguyên tác thì thấy tức, rồi lại đắc ý: "Hắn lạnh lùng, là vì không thích kẻ đó."


"Nguyên Hi" trong bóng tối cảm thấy mình tự dưng cũng bị vạ lây.


. . . 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 120: Là kẹo
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...