Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 12: Cao Hoài Du, trẫm hận ngươi là khúc gỗ mục!
Lúc này, Nguyên Hi giống như kẻ bị tình làm cho cuồng si, cố ý làm mình làm mẩy, gây rối vô lý.
Nhưng đối phương rõ ràng không phải người yêu của hắn, làm sao biết hắn đang khó chịu điều gì. Cao Hoài Du chỉ đáp: "Sao có thể không chứ... Bệ hạ không chỉ là quân vương, mà còn là ân nhân của thần."
Nguyên Hi càng thêm bực bội: "Vậy nếu ngày ấy, người cứu ngươi không phải là trẫm thì sao?"
Hắn chỉ nhớ lại vài chuyện cũ.
Năm đó, hắn phái quân Nam chinh, một trận ép Nam Trần phải dời đô, vốn là chuyện đáng ăn mừng... Ai ngờ vài vị tướng lĩnh lại đòi lấy hết của cải châu báu trong mấy tòa thành vừa chiếm được làm thưởng. Nguyên Hi không đồng ý.
Hắn tự khắc sẽ lấy từ quốc khố mà ban thưởng, nhưng thành trì chiếm được không được động vào, đó là vấn đề nguyên tắc.
Sau đó, các tướng lĩnh từng theo hắn cảm thấy bất mãn, bắt đầu tranh công đòi thưởng, ồn ào đến mức ngầm dung túng thuộc hạ cướp bóc dân chúng, cuối cùng sự việc trở nên xấu xí vô cùng.
Đều là huynh đệ từng vào sinh ra tử, lần bất hòa này khiến Nguyên Hi khó chịu khôn cùng. Hắn suýt nữa học theo Đường Thái Tông mà phán một câu: "nay nhìn các ngươi làm vậy, mới biết Hàn Tín, Bành Việt bị giết không phải lỗi của Hán Cao Tổ". Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không nỡ nói nặng, chỉ nổi giận mắng họ một trận, cho họ lấy công chuộc tội, đuổi về nhà bế môn tự kiểm điểm.
Thật ra hắn cũng hiểu.
Tướng sĩ liều mình nơi chiến trường, hoặc để kiếm công danh, hoặc để nuôi sống gia đình. Liều chết lâu như vậy, chẳng được chút lợi lộc nào thì sao có thể cam phục? Câu "vì nước vì dân" với người này là tín ngưỡng, với người kia đôi khi cũng chỉ là hư ảo.
Hắn không còn là kẻ ngây thơ mới dẫn quân, trông mong vài vạn người chỉ vì một lời cảm hóa của hắn mà liều mình vì nước, không màng sống chết.
Tướng lĩnh cầu lợi cho huynh đệ dưới trướng là điều nên làm. Chẳng phải năm đó Thái thượng hoàng đối xử khắc nghiệt với tướng lĩnh bên hắn, có công thì không thưởng, có lỗi lại phạt nặng, nên khiến hắn dần xa cách phụ thân mình sao?
Nhưng giờ hắn là đế vương, thứ phải cân nhắc không chỉ lợi ích của huynh đệ.
Hắn hiểu đạo lý này, nhưng khi nhìn những hán tử thẳng thắn năm xưa từng thấy hắn từ chỗ Đại ca trở về tức đến phát bệnh, liền lập tức muốn xông đi tính sổ, giờ lại vì chút lợi nhỏ mà làm khó hắn, Nguyên Hi vẫn thấy không thoải mái.
Lúc đó, hắn lòng đang bực bội, đúng lúc Cao Hoài Du đến Ngự Thư Phòng bái kiến, hắn liền cố tình hỏi, nếu đi theo hắn mà không có lợi, không có thưởng, Cao Hoài Du có còn muốn theo không?
Cao Hoài Du nói muốn.
Hắn hỏi tại sao.
Những lời y đáp khi ấy, nào là ân tri ngộ, nào là ân cứu mạng, đều không phải điều hắn muốn nghe.
Giờ Cao Hoài Du nói, cũng không phải là điều hắn muốn nghe.
Mà Cao Hoài Du cũng thật sự không biết hắn muốn nghe gì: "Dù người cứu thần không phải bệ hạ... nhưng là bệ hạ đã thu lưu thần, ân tri ngộ, thần không biết có thể lấy gì báo đáp."
Nguyên Hi: "..."
Cảnh xưa tái hiện nguyên vẹn.
Cao Hoài Du, trẫm hận ngươi là khúc gỗ mục! Không thể nịnh nọt hai câu, nói chỉ vì con người Nguyên Hi sao?
Nguyên Hi chán nản, đổi giọng: "Mũi tên đó... ngươi nhận ra không?"
Cao Hoài Du lắc đầu, do dự: "Nhưng độc trên đầu tên... thần từng thấy loại độc bôi trên vũ khí cũng có ánh lên màu xanh nhạt như vậy."
Trừ những sát thủ võ công cao cường ngông cuồng, chẳng ai đi ám sát mà lại để lại dấu vết lộ thân phận trên hung khí cả. Mũi tên đó trông bình thường, nhưng độc trên đầu tên, y từng thấy thứ tương tự... Tuy nhiên, độc giống vậy quá nhiều, y không dám chắc có phải là loại y biết hay không.
Và y rất hy vọng không phải... vì đó là loại độc do hoàng thất nước Yên chế tạo dùng để ám sát.
Nghe y không giấu diếm, Nguyên Hi thầm thở phào.
Cao Hoài Du nói: "Thần từng thấy ám vệ hoàng gia dùng độc này ám sát, nhưng biết rất ít về chúng."
Nguyên Hi nghe vậy, thấy cũng không có gì khó hiểu. Cao Hoài Du hồi ở Kiến Bình bị chèn ép đủ chỗ, sao có thể tiếp xúc được với sát thủ chỉ làm việc dưới trướng hoàng đế... Hình như cũng từng tiếp xúc, nhưng không phải là y dùng sát thủ, mà là bị sát thủ truy sát.
Không biết Dạ Hoàng Hôn, thủ lĩnh ảnh vệ nước Yên, một trong những công chính của Cao Hành, có trong đám truy sát y không... Theo hiểu biết của hắn về tác giả, chắc chắn sẽ có màn Dạ Hoàng Hôn và Cao Hoài Du oan gia ngõ hẹp, nhưng vì Cao Hành mà cả hai phải ém xuống ân oán khi xưa.
Cao Hoài Du: "Quả thật rất ít..."
"Vậy..." Nguyên Hi nói, "Theo ngươi, Cao Hành là người thế nào? Trẫm để hắn làm thư đồng của Hồng nhi, cũng cần hiểu rõ nhân phẩm hắn."
"Thần thực sự ít qua lại với hắn... Nhưng hắn vốn ôn hòa hiếu thuận, hẳn là lựa chọn tốt."
"Ừm..." Nguyên Hi thầm cười lạnh, quyết định mách lẻo, "Nhưng hắn cũng khiến trẫm rất đau đầu... cứ muốn ám sát, rồi lại tự sát... không biết nhìn thời thế gì cả."
Cao Hoài Du ngập ngừng trong chốc lát: "Tạ bệ hạ khoan dung, không so đo với hắn."
"Hừ..." Nguyên Hi không vui, "Sao biết trẫm không so đo?"
Cao Hoài Du cảm thấy mình hơi hiểu tính tình kỳ lạ của vị hoàng đế này rồi: "Thần thỉnh cầu bệ hạ..."
"Hoài Du." Nguyên Hi bỗng nghiêm mặt, "Ngươi cần gì phải thế... Họ Cao đối xử với ngươi như vậy, sao còn lo lắng cho Cao Hành? Tiệc yến cung hôm đó, hắn buông lời bất kính..."
"Thần..." Cao Hoài Du rũ mắt, "Thần không phải một mực bênh vực tông tộc... Chỉ là, lỗi của vài người không thể quy cho cả tộc, huống chi Cao Hành còn nhỏ, từ bé chỉ nghe lời huynh trưởng và mẫu thân, sao có thể biết rõ chân tướng. Thần không cần vì thế oán hận hắn."
"Ngươi không muốn giết họ sao?"
Cao Hoài Du hiểu "họ" là ai, đáp: "Cao Vĩ đã trở thành vong quốc chi quân, khiến cả nước Yên phải trả giá... Với bọn họ, thần không còn oán hận. Bệ hạ dường như cũng không luôn muốn lấy mạng bại tướng, thần cũng có tâm trạng như vậy."
"Trẫm không làm được." Nguyên Hi im lặng một lúc, trầm giọng, "Trẫm giờ nghĩ lại, vẫn thấy oán hận."
Cao Hoài Du giật mình: "Thần... lỡ lời rồi." Những bại tướng mà Nguyên Hi nhắc đến, không phải tướng lĩnh từng bị hắn đánh bại, mà là Thái thượng hoàng ở Phúc An Cung và hai vị huynh trưởng đã qua đời của hắn.
Chuyện Nguyên Hi phản kích trong tuyệt cảnh, một lần xử lý huynh đệ và phụ thân để đoạt quyền, cả thiên hạ đều biết. Người Ngụy phần lớn coi hắn là hoàng đế khai quốc, nhưng dân gian cũng có người mỉa mai vài câu.
Ở Nam Trần, Nguyên Hi càng mang tiếng xấu muôn đời, tội giết anh giam cha đã bị đóng đinh trên cột ô nhục. Nhà Tiêu của Nam Trần thường răn dạy rằng hoàng đế Bắc triều bất trung bất hiếu, trời cao tất diệt, triều Trần ắt hưng.
"Không sao." Nguyên Hi hiểu ý của y, nhàn nhạt đáp, "Trẫm không hối hận... Phụ hoàng trước đây rất thương trẫm, nhưng đó là trước đây. Sau này vì không thích trẫm, ngay cả cái chết của Ngũ ca cũng đổ lên đầu trẫm... bảo trẫm cướp tinh khí Ngũ ca, khiến Ngũ ca chết yểu."
Nguyên Dụ chẳng phải thế sao? Thương con thì hận không thể ngậm Nguyên Hi trong miệng mà che chở. Thế nhưng về sau... hễ có việc thì 'Hi nhi, Lục lang, tốt lắm', không có việc thì lại quát 'nghịch tử, cút đi'. Đến ngay cả chuyện người ta đồn Ngọc Kinh mưa dầm suốt một tháng là điềm gở do Nguyên Hi, ông cũng tin, còn lôi hắn ra hỏi tội.
Nhưng bảo người ta phải giải thích thế nào đây?
Nguyên Hi nhớ lại vừa buồn cười vừa thấy bực, bèn kéo dây cương: "Nhà thường dân còn vì một mẫu ba phân đất mà tranh giành sống chết, huống chi là hoàng gia... Có lẽ máu mủ ruột rà mà quan hệ lạnh nhạt chút, ngược lại là chuyện tốt. Song nếu lạnh nhạt quá mức, trẫm cũng tuyệt không mong họ sống tốt."
Ngựa của hắn phi nước nhỏ vài bước, khiến hắn lướt qua ánh mắt Cao Hoài Du.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du thấy hắn vượt qua, khẽ quất roi tiến lên, muốn an ủi hoàng đế vài câu, nhưng lời đến bên môi lại nuốt về.
Phía trước, Nguyên Hồng dẫn vệ binh chạy tới, xa xa vẫy tay với Nguyên Hi: "Hoàng thúc phụ!"
Nguyên Hi tăng tốc, dừng trước Nguyên Hồng, cậu bé lo lắng nhìn hắn: "Hoàng thúc phụ! Hồng nhi nghe nói có kẻ gian hành thích, thúc phụ không sao chứ?"
Nguyên Hi: "Trẫm không sao, nhưng trong Ngự Lâm Uyển có thích khách, việc săn bắn tạm dừng. Về hành cung thôi."
"Vâng." Nguyên Hồng gật đầu, theo hắn quay ngựa, dẫn đoàn người rời khỏi bãi săn.
Trong Ngự Lâm Uyển, cứ vài chục dặm là có một tòa hành cung. Mọi người rút về Du Phong Cung gần nhất, bày chiến lợi phẩm hôm nay trong chính điện. Hứng thú của Nguyên Hi vốn bị vụ hành thích làm tan biết cuối cùng trở lại đôi chút, một lèo ban thưởng không ít thứ.
Nguyên Hồng còn nhỏ, tự săn được hai thỏ một cáo, không khỏi đắc ý, báo cáo chiến tích với Nguyên Hi với chất giọng bay bổng. Cuối cùng cậu chớp mắt, ám chỉ: "Hoàng thúc phụ, cưỡi ngựa bắn cung của thần chất, có xứng với ngựa con Nhu Lan không?"
Nguyên Hi cười: "Dẫn ngựa tới."
Vệ binh dẫn quà Nguyên Hi chuẩn bị ra ngoài điện, Nguyên Hồng reo lên, lon ton chạy tới, ngay cả Cao Hoài Du vốn im lặng cũng phải ngẩng đầu nhìn.
"An Dương Hầu." Nguyên Hi đứng dậy, "Đi chọn vài con ngựa khanh thích đi."
Nói xong, hắn đi ra ngoài điện. Vệ binh dẫn sáu con ngựa, một con non là quà cho Nguyên Hồng. Năm con tuấn mã còn lại, con nào cũng tứ chi rắn chắc, lông mượt óng ánh như nước, chỉ dáng vẻ đã đủ khiến người ta thèm thuồng.
Cao Hoài Du khó giấu vẻ thích thú, nhìn trái ngó phải, không kìm được mà sờ lên thân ngựa.
Ánh mắt Cao Hoài Du nhìn ngựa, dịu dàng mà nồng cháy, còn linh động hơn cả lúc nhìn người, thậm chí còn mang chút lưu luyến.
Như thể y nhìn không phải là ngựa, mà là đối tượng sống chung cả đời.
Nghe tiếng Nguyên Hi, y mới rời mắt khỏi ngựa, đáp: "Bệ hạ... thần cưỡi thử được không?"
Y hỏi, lại có chút ngại ngùng – tất nhiên, là ngượng với ngựa.
Nguyên Hi thấy mà buồn cười: "Vốn để tặng ngươi, cứ thử đi."
Đây là lần đầu tiên sau khi Nguyên Hi sống lại, thấy Cao Hoài Du cười rạng rỡ đến thế. Y tung người lên ngựa, trước điện phi nước nhỏ vài vòng.
Nguyên Hi rất hiểu y, vì hắn cũng từng dẫn quân đánh trận, ngựa với hắn là chiến hữu. Trước đây hắn có nhiều ngựa tốt, nhưng thường lên chiến trường vài lần là chết một con. Chiến tích của hắn không chê vào đâu được, chỉ là hơi tốn ngựa.
Mỗi lần nhìn thấy thi thể chiến mã yêu quý, hắn đều buồn bã mấy ngày. Hắn quá hiểu tình cảm của Cao Hoài Du với loài vật này.
Nhưng dù vậy, giờ hắn cũng không khỏi bực mình.
Năm đó, tình quân thần giữa cả hai thắm thiết là thế. Nhưng sao giờ khi tỉnh dậy, hắn lại không bằng vài con ngựa chứ?
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Hoài Du: Bảo là bổn phận thần tử không được, ân cứu mạng không được, ân tri ngộ cũng không được, rốt cuộc ngài muốn nghe gì! ==?
Nguyên Hi: Muốn nghe ngươi gọi ta là phu quân.
—
PS: Công không phải kiểu người lấy oán báo ân, một tên cũng không tha đâu ~ đều đang trên đường cả, đừng vội.
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 12: Cao Hoài Du, trẫm hận ngươi là khúc gỗ mục!
10.0/10 từ 33 lượt.
