Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 117: Tiểu Ngư yếu ớt không tự lo được của trẫm


Đang mải nghĩ ngợi, người trong lòng khẽ động. Nguyên Hi cúi đầu, thấy đôi mắt đỏ hoe của Cao Hoài Du, tim như bị đâm thủng trăm lỗ.


Hắn nhẹ nhàng hôn lên giọt lệ trên má y, cười bảo: "Xem ra phải nhốt ngươi lại, ngày ngày bắt nạt, với cái tốc độ nhỏ lệ thế này, vài hôm nữa trẫm có thể mang quân đánh Nam Trần rồi."


Cao Hoài Du bị hắn trêu, không nhịn được bật cười, vội lau nước mắt: "Không có khóc."


Nguyên Hi bỗng buông y, quay vào trong.


Hắn đi về phía kệ đựng hộp gấm. Cao Hoài Du ngẩn ngơ nhìn theo, thân thể cứng đờ tại chỗ.


Nguyên Hi lấy hộp gấm ra, mở nắp, ném thứ bên trong vào chậu lửa.


Đó là chiếu chỉ ban chết mà hoàng đế chuẩn bị cho y... Cao Hoài Du không dám lên tiếng, chẳng những không thấy nhẹ nhõm, mà còn hoảng hốt, ngột ngạt.


Y hiểu vì sao hoàng đế làm vậy. Nhắc đến chiếu chỉ, chẳng qua vì y quá đau khổ, muốn trút giận đôi chút mà thôi.


Nhưng hoàng đế đem chiếu chỉ ra đốt, y lại cảm thấy, liệu có phải mình vô lý làm loạn, khiến hoàng đế phải làm vậy để dỗ mình hay không? Lòng tự trọng không cho phép y dùng thân phận người yêu của hoàng đế để đạt được mục đích. Điều y muốn là sự tin tưởng của hắn dành cho thần tử, chứ không phải sự nuông chiều dành cho người yêu.


Hoàng đế đề phòng y, y vẫn có thể khiến hoàng đế tin tưởng... Nếu hoàng đế chỉ làm vậy để dỗ dành y, thì chẳng có ý nghĩa gì.


Nguyên Hi không nhận ra sự khác lạ của y, nhìn chiếu chỉ cháy thành tro, ngẩng đầu mới thấy người bên cạnh hơi cứng đờ.


Hắn đưa ngón tay v**t v* gò má còn vương lệ của y, dịu dàng nói: "Trước đây trẫm không biết ngươi còn nhớ... Giờ đã biết, có vài lời trẫm càng phải nói rõ."


Cao Hoài Du biết mình sai thật, càng nhận ra lỗi lầm, càng lo Nguyên Hi thất vọng về mình. Nghe vậy, lòng lại thêm bất an, cúi đầu nắm chặt vạt áo bên hông hắn không chịu buông.


"Chiếu chỉ ấy... trẫm thật sự đã đốt rồi. Trẫm từng nghi ngờ ngươi, năm xưa ngươi qua lại bí mật với tông thất nước Yên và cựu bộ của Hoắc Phi, nuôi dưỡng tử sĩ, những điều này trẫm đều biết cả, nhưng không vạch trần."


"Thần..." Nhắc chuyện cũ, Cao Hoài Du không khỏi xấu hổ, muốn biện giải, "Thần biết sai rồi, thần đã không còn..."


Đúng thế, những việc y làm năm xưa... Hoàng đế không nghi y mới lạ. Nhưng hiện tại y thật sự không còn ý khác, chỉ muốn đi theo Nguyên Hi mà thôi.


Nhìn dáng vẻ của y, Nguyên Hi cười an ủi: "Trước đây trẫm xem như không biết, giờ càng không nghi ngờ ngươi. Khi ngươi còn ở nước Yên, trẫm đã biết về ngươi... Lúc ấy trẫm nghĩ, nếu muốn diệt Yên, đối đầu với song kiệt nước Yên như ngươi, trẫm phải cẩn thận gấp vạn lần, may ra mới có năm phần thắng. Sau nghe tin Cao Vĩ ban chết cho ngươi, trẫm còn tiếc nuối... Trẫm nghĩ, một tướng tài một lòng vì nước như thế, nếu gặp được minh chủ, ắt sánh ngang Vệ Hoắc, lưu danh sử sách, chứ sao lại ra nông nỗi này."


Cao Hoài Du mím môi.



"Cẩu hoàng đế kia lại muốn lừa ngươi rồi kìa... Ngươi sao cứ tin hắn mãi vậy?" "Cao Hoài Du" khinh bỉ, "Nếu hắn thật sự tin ngươi, sao không sớm đốt chiếu chỉ, cần gì giờ giả vờ đốt cho ngươi xem? Chẳng phải vì bị ngươi phát hiện sao?"


Lời lẽ hoa mỹ thì ai mà chẳng nói được? Chỉ vài câu đốt chiếu chỉ, Cao Hoài Du đã cảm động đến dâng hiến cả tấm lòng. Người này sao lại dễ lừa như thế?


"Trẫm muốn có được ngươi, trẫm tin ngươi hiểu trẫm. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hiểu lòng trẫm nghĩ gì, rồi cùng trẫm đồng tâm. Nên dù biết những chuyện ấy, trẫm chưa từng làm gì ngươi... Ngươi sớm muộn cũng là của trẫm, vì vậy trẫm không nỡ," Nguyên Hi nhìn y, mỉm cười, "Trẫm, chính là minh quân ấy."


"Nguyên Hi" bật cười: "Ha ha..."


Nguyên Hi giận đến nổi gân xanh, trong lòng mắng: "Cút cút cút! Đừng làm phiền trẫm! Ngươi cười cái gì!"


"Nguyên Hi": "Chỉ thấy ngươi mặt dày thật, còn tự xưng là minh quân nữa cơ."


Nguyên Hi kìm cơn muốn đánh nhau với hắn ta, thở dài, kiên nhẫn nói tiếp với Cao Hoài Du: "Nếu ngươi muốn làm gì thì cứ nói thẳng với trẫm... Lời này trẫm từng nói chưa? Xưa ở Kiến Bình là thế, ở Ô Hoàn cũng vậy... Những chuyện này, ngươi chỉ cần nói một câu, trẫm chẳng lẽ ăn thịt ngươi được sao? Trẫm... cũng muốn có sự tin tưởng của ngươi kia mà."


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du liên tục nói, "Thần tin bệ hạ, thần biết sai rồi... Là thần tự ý hành động, sơ suất, thần không phải không tin bệ hạ..."


"Nguyên Hi" lại cười khẩy, ghét nhất dáng vẻ này của y. Cả ngày chỉ biết giả vờ yếu đuối để lừa lọc người khác!


Nguyên Hi im lặng hồi lâu, đến khi Cao Hoài Du tưởng hắn không chấp nhận lời mình, suýt khóc, mới lên tiếng: "Hắn phiền thật..."


"Nguyên Hi": "Hả?"


Cao Hoài Du lập tức hiểu "hắn" là ai, ngẩn ra, cũng nói: "Hắn cũng thế."


Hai người nhìn nhau, thấy cũng bất lực. Rõ ràng chỉ có hai người họ, mà cảm giác cứ như bị cả đám người vây xem.


"Lời trẫm muốn nói chỉ có thế..." Nguyên Hi siết chặt vòng tay, ôm chặt y, không nói thêm nữa.


"Thần..." Cao Hoài Du định hứa hẹn lần nữa, nhưng bị ôm dịu dàng thế này, chỉ lặng lẽ chớp mắt, bỏ qua những lời thừa thãi kia.


Bên ngoài, hoàng hôn dần buông rũ, cung nhân đã thắp đèn. Hai chủ tử trong điện không dặn dò, nên hạ nhân cũng chẳng dám tiến vào, khiến cả điện có phần tối tăm.


Chốc sau, tiếng bước chân đến gần, đèn trong điện được thắp lên, mới bừng chút ánh sáng.


"Điện hạ, đến giờ bệ hạ uống thuốc rồi..." Ngọc Châu bước vào, thấy hai người ôm nhau, ngẩn người.


Đợi tiểu cung nữ thắp đèn lui ra, nàng mới phản ứng, mừng rỡ nhìn Nguyên Hi: "Bệ hạ?"



Cao Hoài Du lập tức lùi lại, rời khỏi vòng tay Nguyên Hi, tiến lên nhận bát thuốc, rõ ràng còn chút lúng túng vì bị bắt gặp.


Nguyên Hi thì thản nhiên, mỉm cười với cô gái trẻ từng bị bạo quân đánh: "Ừ... Tiểu cô nương ngươi đã chịu khổ rồi."


Ngọc Châu mũi cay cay: "Bệ hạ... thần... Ngài trở lại là tốt rồi! Oa oa..."


Nguyên Hi nhức cả đầu: "Đừng khóc... Còn muốn bị ăn đòn nữa sao?"


Câu sau giọng điệu đột ngột thay đổi, như biến thành người khác. Ngọc Châu thấy thần sắc hoàng đế không đúng, sợ đến run người.


"Nguyên Hi" cười đầy khinh bỉ, dọa người xong rồi thì để lại ánh mắt chán ghét, rồi biến mất.


"Hắn vẫn còn ở đây..." Nguyên Hi bất đắc dĩ giải thích, "Trẫm vẫn không khống chế được hắn, nhưng giờ hắn cũng đã ít ra ngoài hơn. Trẫm vẫn có thể bị hắn thay thế bất cứ lúc nào."


"Vậy làm sao đây..." Ngọc Châu lo lắng.


Hôm nay chuyện lớn như vậy, nàng cũng biết được đại khái. Cao Hoài Du không kể hết kế hoạch lợi dụng rồi trừ khử Tề Vương, nhưng nàng ít nhất biết y không thể nào thật sự cùng Tề Vương giết vua mưu phản được.


Vậy chuyện hôm nay chỉ có thể là Tề Vương phát hiện bất thường, muốn cắn ngược y để tự bảo vệ. Giờ Tề Vương đã mất, nếu bạo quân lại xuất hiện, Cao Hoài Du biết tìm ai để khống chế hoàng đế nữa đây?


Chẳng lẽ lại câu thêm một kẻ không đủ sức mưu phản thật sự để ra tay? Đại Ngụy làm gì có nhiều nghịch thần ẩn náu bao năm như thế!


"Thật ra... có lẽ không cần lo quá. Bạo quân tuy tàn bạo, nhưng mục tiêu của hắn chẳng khác gì chúng ta," Nguyên Hi nói ra suy đoán, "Dù hắn muốn làm gì, cũng phải đợi diệt Trần xong đã."


Bạo quân tàn ác, nhưng không ngu. Thoát khỏi sự khống chế của tác giả, cách nghĩ của hắn ta thật ra không khác Nguyên Hi là bao, chỉ là khác biệt ở cách làm.


Hơn nữa, Nguyên Hi cảm nhận được, hắn ta rất ghét Cao Hoài Du thật sự, nên giờ không muốn xuất hiện là mấy.


"Bệ hạ, uống thuốc trước đi," Cao Hoài Du liên tục múc thuốc rồi đổ lại, bát thuốc vốn không còn nóng lắm giờ đã nguội hẳn.


Nguyên Hi ngồi lại bên giường, không tự uống. mà vui vẻ để Cao Hoài Du chăm sóc.


Vốn có bệnh bẩm sinh, lại thêm bạo quân trước đó không hợp tác, khiến bệnh tật dây dưa không dứt. May mà không phải bệnh nặng, uống thuốc vài ngày là ổn.


Thuốc có thêm dược liệu an thần, uống xong, Nguyên Hi hơi buồn ngủ. Cao Hoài Du đỡ hắn nằm xuống, ngồi bên cạnh không chịu đi.


Sáng hôm sau, Nguyên Hi vừa tỉnh đã thấy Cao Hoài Du gục bên giường ngủ quên, vừa tức vừa buồn cười.



Hắn đành bế y lên giường, rồi rửa mặt thay y phục đi thượng triều.


Đã lâu hắn không chủ trì triều hội, trước đây vì lo bạo quân rời Tử Cực Cung sẽ chẳng ai chế ngự nổi. Giờ Tề Vương đã mất, Tử Cực Cung không còn phong tỏa, vốn chẳng còn giữ chân được bạo quân, hắn cũng không cần ở lại đây nữa.


Nghỉ triều lâu thế, nếu hắn mà còn không xuất hiện, người dưới trướng sẽ hoảng.


Mấy ngày qua đều do Tần Vũ thay hoàng đế chủ trì triều hội. Lần này Nguyên Hi đích thân đến, nhiều việc trước đây phải báo cáo lại từ đầu, từ sáng sớm nói đến quá trưa.


Nguyên Hi sau khi bãi triều, liền ban thức ăn, còn dặn hôm nay thêm một phần thịt cho triều thần. Còn hắn thì về Tử Cực Cung dùng bữa.


Hôm qua Tề Vương đột ngột ngã ngựa, đã chấn động triều dã. Hôm nay, khó tránh khỏi tranh luận về chuyện này.


Nếu điều tra kỹ việc Tề Vương, sẽ lộ nhiều điểm nghi vấn. Nhưng hoàng đế đã quyết để Tề Vương chết, gột sạch Cao Hoài Du, thậm chí thu gom hết chứng cứ liên quan đến y mà đốt bỏ, chẳng để lại chút manh mối gì. Đừng nói chẳng ai dám tra cứu, dù có tra cũng chẳng tìm ra được gì.


Người sáng mắt đều thấy ý của hoàng đế. Khi hoàng đế nói Tề Vương mưu phản, chẳng ai dám phản bác rằng Tề Vương không thể mưu phản. Cùng lắm chỉ thắc mắc vì sao Tề Vương vốn yên phận lại đột nhiên làm ra chuyện ấy, là hoàng đế nhất quyết muốn ông ta chết, hay ông ta thật sự đã âm mưu bao năm?


Điểm tranh luận chỉ là có nên giảm nhẹ hình phạt hay không. Dù sao Tề Vương là hoàng thân, lại có công phụ tá rồng.


Nguyên Hi thấy đề tài này quá chán chường. Giảm nhẹ hình phạt thì cũng chỉ là để Tề Vương chết một cách thể diện, không bị xử trảm thôi. Có gì đáng bàn chứ? Hắn thà nghe xem nơi nào bị thiên tai, cứu trợ thế nào, mấy mảnh đất nhà họ Trần đã đánh được chưa.


Lúc này Cao Hoài Du cũng đã tỉnh, y phục chỉnh tề, đang đợi trong cung.


Nguyên Hi thấy y, lòng lập tức nhẹ nhõm, ra lệnh dọn bữa, đặc biệt dặn chuẩn bị món y thích.


"Bệ hạ hôm nay tan triều muộn," Cao Hoài Du ngồi xuống cùng hắn.


"Nghỉ triều đã lâu, việc cần bàn hơi nhiều," Nguyên Hi đáp, "Năm nay cũng có ít nơi chịu thiên tai, chỉ mong vào đông cũng sẽ bớt bão tố. Ô Hoàn đừng gặp nạn, Đại Ngụy cũng thế."


Dân Ô Hoàn phía Bắc sống bằng nghề chăn thả, mùa đông là cửa ải khó khăn nhất của họ. Gặp bão tuyết lớn, gia súc chết cóng, không có gì ăn thì họ sẽ kéo xuống phương Nam cướp bóc... Lúc này hắn không muốn phí sức với Ô Hoàn.


Hắn tán thành ý Cao Hoài Du, thừa loạn mà xuất kích, ít nhất sẽ lấy lại được phía Nam Mộc Bình mà nhà họ Trần từng chiếm. Đánh một trận tốn tiền tốn người như thế, tuy quy mô chưa lớn đến mức gọi là 'nam chinh', nhưng nếu thêm Ô Hoàn, hắn e là phải tạm dừng chiến sự phía Nam. Đánh cả hai mặt Nam Bắc như vậy, thật sự không kham nổi.


Cao Hoài Du múc canh cho hắn, không ngừng hầu hạ hắn dùng bữa, còn mình thì dường như chẳng mấy khẩu vị, chỉ động đũa vài món thích, không  ăn được bao nhiêu.


Nguyên Hi thấy y không ổn, dịu giọng dỗ dành.


Dọn bữa xong, Cao Hoài Du đứng dậy cáo từ: "Thần về phủ trước."



Nguyên Hi còn lười biếng tựa trên trường kỷ uống trà, nghe vậy nhướn mày: "Có việc gấp?"


Y còn đợi hắn tan triều về ăn cơm, trông cũng không giống như đang vội vàng gì.


Cao Hoài Du ấp úng: "Thần... trước đây thần tìm chữ viết của Tề Vương, từng gặp vài người... Thần đi xem sao."


Dù việc này đã xong... nhưng sợ sau này có kẻ lật lại chuyện cũ, tìm được nhân chứng, mượn cớ kêu oan cho Tề Vương mà gây rối.


Nguyên Hi vuốt chén trà, im lặng một lát, rồi thở dài: "Không cần đi. Trẫm đã định đoạt việc này, mọi thứ đều đã xử lý xong rồi."


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du run lên.


Nguyên Hi nắm bàn tay lạnh giá của y, dịu dàng hỏi: "Khó chịu lắm sao?"


Phàm là người có lương tri, biết vì sai lầm của mình mà liên lụy người vô tội, chẳng ai có thể dửng dưng được.


Cao Hoài Du biểu cảm ủ dột, cúi mắt chẳng dám nhìn thẳng hắn.


Nguyên Hi vẫn dịu giọng: "Vậy hãy nhớ lời trẫm nói."


"Vâng..."


. . . 


 


Tác giả có lời muốn nói:


Thật ra Tiểu Ngư lớn lên trong hoàn cảnh như thế, từ bé đối mặt với họ hàng chẳng ra gì, lớn lên lại gặp triều thần chỉ lo mưu chước đấu đá. Sư phụ của ẻm là Hoắc tướng quân, tuy có đại nghĩa, nhưng chỉ là võ tướng với quan niệm công lý giản đơn, chẳng dạy ẻm đạo lý gì sâu xa cả.


Bản tính Tiểu Ngư vốn đã hơi cực đoan, sau này theo papa tám năm đấu trí đấu dũng, ẻm không điên thì ai điên?


Ẻm vừa định nổi điên làm chuyện xấu thì đã bị papa răn đe dọa cho tỉnh. Sư phụ dùng cả mạng sống dạy ẻm rằng quân tử có điều nên làm, có điều không nên. Trong mắt papa, Tiểu Ngư đôi khi làm việc hơi quá. Tề Vương vốn có ý mưu phản, muốn trừ ông ta có cả tá cách, sao phải làm thêm mấy trò để người ta có cơ hội cắn ngược mình?


Kiếp trước, Tiểu Ngư ban đầu còn lén lút làm chuyện sau lưng papa, nhưng sau này cũng bỏ cuộc, chỉ muốn theo papa. Cũng vì papa đã làm lung lay thế giới quan của y.


"Hóa ra làm hoàng đế có thể như thế này." Đại khái là cảm giác ấy.


(Rồi sau đó còng lưng cày 007 bên sếp.)


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 117: Tiểu Ngư yếu ớt không tự lo được của trẫm
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...