Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 112: Cá Hư: Không được để hắn chạm vào ngươi!


Nguyên Hi thấy động tác của Cao Hoài Du, lòng chợt rúng động.


Cao Hoài Du, trước mặt hắn, thường như mèo con dịu dàng ngoan ngoãn. Nhưng mấy ngày qua, đối diện với tên bạo quân kia, thái độ của y luôn cứng rắn như thép. Nguyên Hi cũng bất đắc dĩ cảm nhận được cái gọi là "chịu đựng cơn thịnh nộ của Cao Hoài Du" là như thế nào.


Nói thật, khá là đáng sợ... 


Nguyên Hi thấy y tiến lại gần, lòng hơi căng thẳng. Hắn đang định nhận thua, bảo y đặt bát thuốc xuống để tự mình uống, thì Cao Hoài Du im lặng một lúc, rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, múc một thìa thuốc.


Y chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đưa thìa thuốc đến bên môi Nguyên Hi.


Nguyên Hi thoáng ngẩn ra, rồi hé miệng uống.


Cao Hoài Du lặng lẽ nhìn khuôn mặt hắn. Hắn cảm nhận được ánh mắt ấy, lòng hơi chột dạ, vội cúi mắt, né tránh ánh nhìn đối phương.


"Hắn bị làm sao thế?" "Cao Hoài Du" trong tâm trí nhận ra ngay hoàng đế này đã đổi người.


Trong cơ thể hoàng đế, đáng ra tên hoàng đế khốn kiếp kia mới là người điều khiển. Với sự hiểu biết của "Cao Hoài Du" về tên bạo quân, nếu không có lợi ích gì, hắn ta tuyệt đối chẳng đời nào nhường quyền kiểm soát cơ thể. Hắn ta đang mưu tính gì đây, hay là đã biến mất thật?


"Tên hoàng đế khốn kiếp kia đâu rồi?" "Cao Hoài Du" sốt ruột hỏi lại, cố ý ám chỉ để Cao Hoài Du đi tìm hiểu cho rõ.


Nhưng Cao Hoài Du chẳng màng đến tên bạo quân kia ra sao. Điều y quan tâm chỉ có vị bệ hạ thật sự trước mặt mình.


Bỏ qua lời nói trong tâm trí, Cao Hoài Du từng thìa từng thìa đút hết bát thuốc, rồi đưa bát rỗng cho Ngọc Châu mang đi. Y nhìn Nguyên Hi thêm vài lần, khẽ gọi: "Bệ hạ..."


Giọng y chẳng chút dao động, nhưng lại như mang theo muôn vàn tủi thân, khiến người ta không khỏi xót xa.


Nguyên Hi bị tiếng gọi ấy làm cho mềm lòng, chỉ muốn ôm y vào lòng, vỗ về an ủi. Nhưng không được... tên bạo quân kia đâu có đối xử với Cao Hoài Du như vậy.


Nhưng hắn thật sự không kìm được.


Đã quá lâu rồi hắn chẳng được gần gũi Cao Hoài Du. Dù ngày nào cũng thấy y, nhưng chẳng thể nhìn thẳng, càng không thể ôm lấy. Điều này còn khổ sở hơn cả việc cách nhau ngàn dặm, không thể thấy mặt nhau.


Do dự một lúc, hắn theo phong cách của "Nguyên Hi", vươn tay bóp cằm Cao Hoài Du.


Hai ánh mắt chạm nhau, Cao Hoài Du thoáng ngạc nhiên.



Nguyên Hi nở nụ cười đầy ác ý: "Hôm nay trông ngươi ra dáng của kẻ hầu hạ trẫm rồi đấy."


"Có được cơ hội hầu hạ bệ hạ, là phúc của thần." Cao Hoài Du thở dài trong lòng.


Nguyên Hi cười khẽ: "Đã vậy, đêm nay Cao khanh đến thị tẩm đi."


Cao Hoài Du: "..."


Lộ liễu quá rồi! Cao Hoài Du chẳng hề cảm thấy bị sỉ nhục hay chế giễu, chỉ nghĩ bệ hạ chắc bệnh lâu quá, đầu óc không còn tỉnh táo.


Lẽ nào mê hương y dùng nhiều quá? Không được... phải dừng lại thôi.


Nguyên Hi thấy cả người y toát lên vẻ không thoải mái, thầm đắc ý rằng mình diễn vai bạo quân quá đạt, càng được nước lấn tới. Hắn nhớ lại cảnh "Nguyên Hi" trong nguyên tác ép buộc nhân vật chính, bất chợt vươn tay đè mạnh Cao Hoài Du xuống dưới.


Rồi hắn cúi xuống, c*n v** c* y.


Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị Cao Hoài Du đá văng, vì giờ hắn là bạo quân, phản ứng của y hẳn phải như vậy.


Nhưng Cao Hoài Du chẳng hề chống cự, để mặc hắn để lại một dấu vết trên cổ mình.


Ngẩng đầu lên, Nguyên Hi ngạc nhiên nhìn y, chỉ thấy đôi mắt ấy vẫn bình thản như thường.


Cao Hoài Du chấp nhận sự đụng chạm của hắn, nhưng lòng hắn lại có chút mất mát... Hắn giờ là bạo quân cơ mà!


Tâm trạng rối bời, mâu thuẫn ngập tràn... Hắn đương nhiên muốn gần gũi Cao Hoài Du, nhưng y giờ không nên chấp nhận sự gần gũi của hắn. Chẳng lẽ Hoài Du đã chẳng còn để tâm, chỉ cần là thân xác này thì ai cũng được?


Nguyên Hi bị ý nghĩ của mình làm giật mình, không dám động đậy thêm.


Cao Hoài Du khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng chút nghi hoặc: "Bệ hạ không tiếp tục sao?"


"Cao Hoài Du" giận dữ hét lên: "Ngươi định làm gì? Không được để hắn chạm vào ngươi! Cơ thể này là của cả hai chúng ta!"


Ngươi còn dám nghĩ làm chuyện ấy với tên hoàng đế khốn kiếp đó... đầu óc bị lừa đá rồi sao? Ngươi dù làm gì, ta cũng cảm nhận được đôi chút đấy!


Dù trước đây gã từng có chút tiếp xúc thân thể với tên hoàng đế khốn kiếp kia để lấy lòng tin, nhưng đó là nhẫn nhịn vì đại cục! Giờ thì tuyệt đối không thể!


Nhưng dù "Cao Hoài Du" phản đối thế nào, Cao Hoài Du cũng chẳng để tâm, ngược lại còn chủ động tiến tới, hôn lên môi Nguyên Hi.



Nguyên Hi, hiện đang khoác lớp vỏ bạo quân, để không lộ tẩy, hắn làm bộ muốn ép Cao Hoài Du nằm dưới, đáp trả nụ hôn một cách thô bạo. Tay hắn chẳng chút dịu dàng, thẳng thừng xé vạt áo y.


Khi Cao Hoài Du dùng sức đè ngược hắn lại, hắn còn cố giãy giụa. Nhưng cơ thể này đã bị mê hương làm cho chẳng còn sức lực, dù cố hết sức cũng chẳng đấu lại y, nên cũng không cần phải cố ý nhường nhịn.


So với trước đây, Cao Hoài Du động tác có phần thô bạo hơn, dù vẻ mặt vẫn dịu dàng, nhưng hành động chẳng chút kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề.


Nguyên Hi lập tức cảm thấy trong cơ thể như có luồng khí nóng, một cơn giận dữ như muốn phá tan lồng ngực.


Hình như có ai đó trong cơ thể hắn đang nổi trận lôi đình.


"Tên hoàng đế khốn kiếp kia! Là ngươi phải không?" Nguyên Hi giật mình, vội gọi tên bạo quân.


Nhưng không có phản hồi.


"Ngươi biến mất thật rồi? Đừng như thế, ngươi không ở đây ta sợ lắm."


Ai biết được tên bạo quân kia có nhân lúc hắn mất cảnh giác mà quay lại không? Chi bằng để hắn ta quay lại đi.


Nhưng cảm giác ấy không xuất hiện nữa, tên bạo quân cũng chẳng lên tiếng, như thể thật sự không tồn tại.


Chẳng lẽ mình nghĩ sai? Nguyên Hi thoáng nghi hoặc, nhưng nhanh chóng chìm đắm trong nụ hôn với Cao Hoài Du.


Lâu lắm rồi không được gần gũi, giờ được thân mật một phen, những rối rắm trước đó đều bị hắn quăng ra sau đầu. Dù trong lòng có rối bời thế nào, cơ thể vẫn vô cùng thành thật.


"Tối nay không cần đến nữa." Nguyên Hi nằm dài, cảm giác cả người rã rời.


Cơ thể này chẳng còn hợp làm mấy chuyện này, hắn hiện tại chẳng còn sức nữa... Vốn đã quen kiểm soát, cảm giác bị người khác dẫn dắt như thế này hắn thật sự không thích.


Cao Hoài Du ngồi dậy, tóc mai rũ xuống ngực hắn: "Bệ hạ chẳng phải bảo thần thị tẩm sao?"


Nguyên Hi giơ tay che mắt, quên cả việc đóng kịch: "Trẫm không quen lắm..."


Cao Hoài Du nhìn hắn vài lần, tự mặc lại y phục, xuống giường: "Thần xin cáo lui."


Bước qua màn lụa, Ngọc Châu đang chờ ngoài điện thấy y ra, vội tiến lên: "Vương gia, Hàn công công sắp về rồi, không kéo dài được mấy ngày... Nếu vừa về đã phái ông ấy đi tiếp, e là dễ khiến người ta sinh nghi."


"Ngươi không cần lo lắng chuyện này." Cao Hoài Du thở dài, "Chuẩn bị nước, hầu bệ hạ tắm rửa."



Đang yên đang lành tắm rửa gì chứ... Hoàng đế ra khỏi tẩm điện thôi đã khiến nàng sợ chết khiếp, chỉ lo hắn ta nhân lúc không ai để ý mà chuồn mất.


Cao Hoài Du bị giọng điệu của nàng làm cho mặt đỏ lên, nhưng chẳng thể giải thích gì.


"Ngươi cấu kết với Tề Vương, chẳng phải định đoạt quyền sao? Vừa thấy hắn là ngươi lập tức mềm lòng rồi?" "Cao Hoài Du" đột nhiên mỉa mai, "Ta biết ngươi nghĩ gì. Nếu tên bạo quân kia mãi ở đó, bệ hạ của ngươi không về được, ngươi sẽ giam hắn, tự mình nắm quyền. Nếu bệ hạ của ngươi trở lại, thì mọi thứ sẽ như xưa. Nhưng ngươi có nghĩ tới không, làm đến bước này rồi... ngươi phong tỏa Tử Cực Cung lâu như thế, còn điều động được cấm quân, ngươi nghĩ sau này bệ hạ của ngươi sẽ tha thứ cho ngươi sao? Hoàng đế nào dung nổi một kẻ có thể khống chế mình bất cứ lúc nào?"


Cao Hoài Du đang chìm trong niềm vui bệ hạ trở lại, bị những lời này làm dao động.


Bệ hạ trước đây quả thực từng nghi ngờ y, hành động của y lần này cũng quá mức... Ai có thể dung nổi? Nếu y là hoàng đế, e rằng cũng không thể chấp nhận được bên mình lại có một kẻ nguy hiểm như vậy, dù người đó thân thiết đến đâu.


Nhưng giờ, mọi thứ đã khác, phải không?


"Cao Hoài Du" tiếp tục: "Đừng quên, năm xưa hắn nghi ngờ ngươi thế nào. Sắc lệnh ban chết cho ngươi vẫn còn trong tẩm điện này. Ngươi phải tự bảo vệ mình, nếu không, Tử Cực Cung sẽ là nơi chôn thân ngươi."


Cao Hoài Du im lặng hồi lâu, rồi nói: "Nếu bệ hạ muốn ta chết, thì cứ chết." Y đã mệt mỏi rồi, chẳng còn sức để cầu xin lòng tin của ai nữa.


"Ngươi!" "Cao Hoài Du" giận dữ, "Năm xưa ngươi đâu có thế này."


Cao Hoài Du trầm giọng: "Ta khổ sở chống đỡ, cũng chỉ vì hắn. Nếu hắn nghi ngờ ta như thế, chết đi còn sảng khoái hơn."


"Cao Hoài Du" hừ lạnh: "Chẳng lẽ không nên rời khỏi nước Ngụy, trả thù hắn, đạp hắn xuống bùn sao?"


"Rồi sao nữa?" Cao Hoài Du ngừng lại, nghi hoặc hỏi, "Ngươi sống chỉ để báo thù ư? Năm xưa ngươi trả thù, giết Nguyên Hi, cảm giác thế nào?"


"Ta..." "Cao Hoài Du" bỗng nghẹn lời, chẳng biết trả lời ra sao.


Khi tên bạo quân chết, gã dường như rất vui, rất sảng khoái? Nhưng lại thấy lòng trống rỗng, niềm vui ấy cũng trở nên giả tạo.


Gã thậm chí chẳng biết mình làm bao nhiêu chuyện, trả thù xong, rốt cuộc là vì cái gì.


Trong lúc gã im lặng, Cao Hoài Du bước ra khỏi đại điện, đi về phía hồ tắm trong Tử Cực Cung.


Nguyên Hi nằm trên giường hồi lâu, được người đỡ ra khỏi tẩm điện, chỉ để đi tắm. Sau lưng còn vài cấm quân đi theo.


Cảm giác bị giam lỏng này chẳng dễ chịu chút nào... Năm xưa, hắn bị phụ thân và huynh trưởng giam trong tiểu viện, ngay cả phòng cũng chẳng được ra, cơm nước đến giờ tự có hạ nhân đưa tới. Có lần trong khay cơm còn có một sợi dây thừng, rõ ràng là để hắn tự vẫn, cũng chẳng biết do ai sai khiến...


Hắn rất ghét tình cảnh hiện tại, nhưng đối phương là Cao Hoài Du, hắn lại thấy chấp nhận được, coi như chút thú vui tình cảm. 



Hắn muốn thoát khỏi tình cảnh này cũng không khó, chỉ cần nói rõ thân phận là được. Nhưng hắn không thể.


Phải đợi đến khi xác định tên bạo quân kia thật sự không quay lại làm loạn. Trước lúc đó, dù Cao Hoài Du có trả tự do cho hắn, hắn cũng sẽ ngoan ngoãn ở lại Tử Cực Cung.


Giờ hắn hơi sợ khi phải đối diện với Cao Hoài Du. Bắt chước dáng vẻ tên bạo quân, thật sự có chút khó khăn.


Thực ra, diễn xuất của Nguyên Hi phải nói là rất tốt.


Hoàng đế nào mà chẳng biết diễn? Hắn từng diễn kịch trước mặt cả phụ thân mình. Trước đây, khi bị Nguyên Dụ mắng, khi hắn tủi thân còn cố tranh luận, sau này học khôn rồi, chỉ biết giả vờ đáng thương trước mặt Nguyên Dụ. Lý lẽ chẳng có tác dụng, khóc lóc mới hữu hiệu. Chưa lên ngôi, hắn đã bị phụ huynh mình rèn giũa thành một người diễn kịch lão luyện.


Với các đại thần, hắn càng giỏi diễn hơn, năm phần thật lòng cũng có thể diễn thành mười phần. Ai cũng cảm thấy bệ hạ thật tâm coi mình như huynh đệ, khiến họ một lòng trung thành. Cao Hoài Du ban đầu cũng là "nạn nhân" của hắn, nhưng về sau, mười phần diễn xuất ấy hóa thành mười phần chân tình.


Nhưng để giả làm tên bạo quân, hắn thật sự thấy hơi khó. Trước mặt Cao Hoài Du, hắn rất dễ bị lộ tẩy.


Vậy mà Cao Hoài Du còn vào tẩm điện thường xuyên hơn, ngày nào cũng đúng giờ mang thuốc và tấu chương đến. Những tấu chương đó đều do y xem trước, phê duyệt trước, rồi mới đưa cho hắn xem hoặc đọc cho hắn nghe.


Cao Hoài Du khép tấu chương lại, Nguyên Hi liền nói: "Khanh càng ngày càng thuần thục đấy."


"Là nhờ bệ hạ dạy dỗ." Cao Hoài Du cúi mắt đáp.


Nguyên Hi vẫn giả vờ làm bạo quân, nói chuyện luôn mang vài phần châm chọc. Nghe thì chói tai đấy, nhưng y lại chẳng cảm thấy gì cả, vì biết là giả.


"Nhà họ Trần kéo quân xuống phía nam, phòng thủ phía bắc yếu đi, vừa hay thu hồi hoàn toàn mấy châu phía nam Mộc Bình." Cao Hoài Du quay sang nhìn Nguyên Hi, "Bệ hạ... ngài thấy thế nào?"


Nguyên Hi nhếch môi cười: "Hừ."


Cao Hoài Du: "..."


Ngươi cứ tiếp tục diễn đi.


. . . 


 


Tác giả có lời muốn nói:


Bạo quân: Tức chết trẫm rồi, tức chết trẫm rồi! Hai tên khốn các ngươi!


Bệ hạ: Chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao, trẫm là thụ!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 112: Cá Hư: Không được để hắn chạm vào ngươi!
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...