Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 101: Nguyên Hi và Nữu Hỗ Lộc Nguyên Hi
Nguyên Hi đã sớm có dự cảm, lúc này vẫn giữ được bình tĩnh lạ thường.
"Ngươi là thiên tử Đại Ngụy?" Hắn cười lạnh.
Hắn là thiên tử Đại Ngụy, vậy mình là ai?
Thiên tử Đại Ngụy? Thật nực cười, chẳng qua chỉ là món hàng giả do tác giả gốc viết ra mà thôi.
"Hàng giả?" Người kia dường như biết hắn đang nghĩ gì. Khuôn mặt của Nguyên Hi trong gương khẽ nhếch môi, nở nụ cười giễu cợt, "Ngươi nói xem, là ai đang chiếm thân thể của trẫm?"
Nguyên Hi khẽ nghiến răng.
Đúng vậy, hắn mới là kẻ không thuộc về thế giới này. Giờ "Nguyên Hi" trong sách đã trở lại, vậy linh hồn hắn, vốn không nên tồn tại trong cuốn sách này, phải rời đi sao?
Mọi thứ nơi đây vốn không thuộc về hắn... Hắn đã chết từ lâu, nếu thế giới này không dung chứa hắn, chẳng qua hắn chỉ chết thêm một lần nữa, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Đáng lẽ phải thế, việc sống lại chỉ là một tai nạn không nên xảy ra. Hắn không ham sống, chẳng có gì khiến hắn sợ hãi cả.
Nhưng mọi chuyện đã xảy ra ở đây... hắn không nỡ buông bỏ, hắn tham lam, hắn khao khát. Hắn muốn hoàn thành những việc dang dở năm xưa, nam chinh diệt Nam Trần, thống nhất thiên hạ, chấm dứt loạn lạc, trị quốc an dân... Rồi cùng Cao Hoài Du đầu bạc bên nhau, gắn bó trọn đời.
Hoài Du yêu hắn sâu đậm như vậy, nếu hắn thật sự rời đi... tên bạo quân trong nguyên tác này sẽ đối xử với Hoài Du thế nào?
Nghĩ đến việc "Nguyên Hi" trong nguyên tác có thể sẽ đối xử tệ với Cao Hoài Du, hắn gần như phát cuồng. Bạo quân sẽ không nhớ Hoài Du thích gì, không nghĩ đến Hoài Du vào mọi lúc, thậm chí giọng nói đối với y cũng sẽ không còn dịu dàng nữa.
Hoài Du làm sao có thể chịu nổi... Y lại càng không biết linh hồn hắn đã đổi người, sẽ nghĩ hắn không còn yêu mình nữa.
"Ngươi sợ trẫm hung dữ với hắn? Đối xử tệ với hắn?"
"Nguyên Hi" bật cười ha hả, cười đến thở hổn hển.
Ngươi phát điên gì thế! Đừng dùng mặt trẫm làm ra cái vẻ mặt đó!
Nguyên Hi nhìn khuôn mặt mình toát lên sự điên cuồng kỳ dị, không khỏi nổi giận.
"Nguyên Hi" chẳng thèm để ý lời hắn, cười đủ rồi thì điều khiển cơ thể đứng dậy, bước về phía giường.
Nguyên Hi hoảng hốt. Người này biết hắn nghĩ gì, hắn cũng cảm nhận được suy nghĩ của kẻ kia. Hắn dốc sức giằng co, cố giành lại cơ thể, nhưng tứ chi hoàn toàn không nghe lời, dù cố gắng thế nào cũng không thể khiến người kia dừng lại.
"Đừng phí sức nữa, trẫm mới là chủ nhân của cơ thể này."
Chớp mắt, "Nguyên Hi" đã ngồi bên giường.
Cao Hoài Du đang ngủ say vẫn trắng bệch, môi còn hơi tím tái. Y như một bức tượng sứ trắng đã nứt vài đường, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.
"Nguyên Hi" vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* má y.
Khuôn mặt đẹp thật.
Ngày đầu gặp gỡ, khuôn mặt này đầy tuyệt vọng và mong manh... đẹp đến nao lòng.
Cảm nhận được suy nghĩ có phần b**n th** của kẻ kia, Nguyên Hi hoảng loạn: "Ngươi định làm gì?!"
"Nguyên Hi" chậm rãi cúi xuống, Nguyên Hi thấy gương mặt Cao Hoài Du ngày càng gần, rồi trán hai người chạm nhau.
"Dừng lại!" Chỉ cần tiến thêm chút nữa là sẽ hôn, Nguyên Hi tức đến phát điên, gào lên, "Đồ chó má! Ngươi dám động vào y lần nữa thử xem!"
Hắn từng vô số lần thân mật với Cao Hoài Du bằng cơ thể này. Giờ tuy không điều khiển được cơ thể, hắn vẫn cảm nhận được xúc giác và hơi ấm từ trán y. Nếu hôn, hắn cũng sẽ cảm nhận được sự mềm mại ngọt ngào của đôi môi ấy.
Nhưng người điều khiển cơ thể không phải hắn! Hắn không thể chịu nổi kẻ khác xâm phạm Hoài Du của mình!
May thay, "Nguyên Hi" không tiếp tục. Hắn ta dừng lại, một lát sau mới ngồi thẳng.
Nguyên Hi thở phào, kìm nén cơn giận: "Ngươi không phải yêu Cao Hành sao? Động vào Hoài Du làm gì?"
Nguyên Hi chửi thầm trong lòng, cả người lạnh toát.
Đã lâu rồi, hắn chưa từng cảm thấy bản thân yếu thế như lúc này. Sự xuất hiện của kẻ kia khiến hắn hoàn toàn rối loạn. Hắn chưa bao giờ thảm hại đến thế... cảm giác như không thể kiểm soát được gì, chỉ biết cầu xin người khác.
"Là do ngươi." "Nguyên Hi" cười giễu, "Trẫm là thứ do một kẻ ngu ngốc viết ra... nhưng trẫm cũng từng thật sự tồn tại, không phải hoàn toàn do ả ta tạo nên. Khi trẫm nhận ra mình không phải người thật, thì đã bị ngươi ảnh hưởng, không thể hoàn toàn bị ả ta thao túng. Ai bảo ngươi cứ mãi thích Cao Hoài Du chứ, trẫm cũng chẳng làm gì được."
Nguyên Hi im lặng. Thật kỳ lạ, người này không phải hắn, nhưng lại bị hắn ảnh hưởng, kế thừa một phần suy nghĩ và tình cảm của hắn.
Ý hắn ta là, tên bạo quân này giờ cũng thích Cao Hoài Du? Chẳng trách vừa đến đã muốn ban chết Tạ Văn Tâm... Hắn ta thức tỉnh, không còn hoàn toàn là tên bạo quân trong nguyên tác, suốt ngày chạy theo Cao Hành nữa. Hơn nữa, trong nguyên tác, hắn ta và Cao Hoài Du vốn đã có chút ái muội, dù không phải tình yêu chân thật, thì chí ít cũng có chút tình cảm. Cộng thêm ảnh hưởng của mình...
"Những ngày này, dù trẫm ngủ say, cũng biết chuyện gì đã xảy ra."
"Nguyên Hi" dừng một lát, rồi trêu chọc: "Thái Võ Đế thích hắn đến mức sẵn sàng hạ mình dưới người khác... Trẫm thì không làm được đến thế."
"Nguyên Hi" lại đưa tay v**t v* Cao Hoài Du, ánh mắt dịu dàng nhưng pha chút lạnh lẽo: "Trẫm đối với người này, vừa yêu vừa hận."
Bỏ tay của ngươi ra khỏi người y!
"Trẫm chỉ chạm vào hắn một chút thôi mà?" "Nguyên Hi" liếc nhìn Cao Hoài Du, thú vị đáp lại kẻ đang gào thét trong đầu mình, "Đã tức thế rồi sao?"
Tay hắn ta chậm rãi lướt từ cằm y xuống cổ.
Hắn ta nói: "Vậy nếu trẫm giết hắn thì sao?" Năm ngón tay siết chặt.
"Dừng tay! Dừng tay!" Nguyên Hi giờ đã thật sự hoảng loạn.
Hắn cảm nhận được "Nguyên Hi" không thật sự muốn giết Cao Hoài Du, nhưng cũng cảm nhận được sự hận ý từ đối phương. Hắn rất rất sợ kẻ này sẽ ra tay.
"Nguyên Hi" buông tay, lại còn cười mỉa, như đang cười nhạo phản ứng của hắn.
Nguyên Hi chẳng buồn so đo. Kẻ này như đang đùa giỡn hắn, nhưng hắn không thể không phối hợp. Hắn không thể đứng nhìn kẻ khác định hại Cao Hoài Du mà thờ ơ được.
"Nguyên Hi" cười khẽ: "Đúng vậy, hắn không hại ngươi, nhưng hắn hại trẫm! Trẫm tin hắn như vậy, hắn lại lợi dụng lòng tin của trẫm."
Nguyên Hi hít một hơi lạnh.
Chuyện này khó mà nói rõ... Tình cảm tốt đẹp của Cao Hoài Du là dành cho hắn, không phải tên bạo quân trong nguyên tác này. Hắn làm sao dùng lý do này để thuyết phục "Nguyên Hi" đối tốt với Cao Hoài Du được?
Hắn đang im lặng, "Nguyên Hi" thấy vậy thì lại hừ lạnh: "Thái Võ Đế, ngươi làm sao biết hắn không lừa trẫm? Hắn ở bên trẫm bao năm, lừa gạt lấy lòng tin của trẫm... Kết quả thì sao? Hắn cùng Cao Hành trong ngoài cấu kết, khởi binh phục quốc, sớm đã phản bội trẫm."
"Giờ sẽ không thế nữa." Nguyên Hi nói, "Ngươi muốn thống nhất thiên hạ, thì phải cần đến y."
"Thái Võ Đế, đừng quên, ngươi mới là kẻ không thuộc về nơi đây." "Nguyên Hi" cười lạnh, tiếp tục, "Cao Hoài Du là Cao Hoài Du của thế giới này, không phải của ngươi."
Nguyên Hi trầm giọng: "Y không giống Cao Hoài Du của thế giới này chút nào. Đừng nói nhảm với trẫm, trẫm sẽ không mắc mưu ngươi."
Muốn chơi trò ly gián à? Mơ đi!
Đây cũng là câu hỏi khiến hắn trăn trở từ lâu.
Hắn yêu Cao Hoài Du, nhưng đây là thế giới trong sách, người mang tên Cao Hoài Du là nhân vật do người khác viết, không phải người hắn yêu.
Hắn từng thử thăm dò, thấy Cao Hoài Du này rất giống người trong ký ức, mới quyết định đối tốt với y. Không phải vì y giống Cao Hoài Du mà hắn yêu vô điều kiện.
Người trong thế giới này không hoàn toàn theo ngòi bút của tác giả. Đây là một cuốn đồng nhân lịch sử, những nhân vật tác giả ít nhắc hoặc không tả đều được bổ sung theo lịch sử thật. Vì thế hắn nghĩ Cao Hoài Du có lẽ là một ngoại lệ, vô tình được bổ sung theo lịch sử thật.
Nhưng đôi khi hắn cũng băn khoăn, Cao Hoài Du trong một thế giới giống hệt lịch sử thật, thì có thể coi là Cao Hoài Du thật không?
Hắn chỉ thỉnh thoảng đầu óc rối rắm mới nghĩ vậy. Nếu cứ cố chấp đào sâu những thứ hư ảo này, khác nào ăn no rửng mỡ tự chuốc khổ? Những câu hỏi này thế rồi cũng không có đáp án.
Điều nhìn thấy được, sờ chạm được mới là thật. Nếu bận tâm, khi xuyên vào quyển sách này, hắn đã có thể buông thả, thật sự làm bạo quân hôn quân. Dù sao thế giới này cũng là giả, sinh tử của thiên hạ thì liên quan gì đến hắn? Sao phải phí sức chấm dứt chiến loạn, để dân chúng an cư lạc nghiệp?
Hắn đã ở trong thế giới này, thì nơi đây là thật. Cao Hoài Du không phải Cao Hoài Du do tác giả viết, giống hệt người hắn quen, được lấy thẳng từ lịch sử thật, thì sao không thể xem là Cao Hoài Du thật?
"Tốt..." "Nguyên Hi" gật đầu, "Hy vọng là vậy."
Lúc này, Hàn Tẫn Trung bước vào: "Bệ hạ, đến giờ uống thuốc rồi."
"Nguyên Hi" đứng dậy, đi thẳng ra khỏi tẩm điện, đối diện Ngọc Châu vừa vào cửa.
Ngọc Châu tâm thần bất an, bưng thuốc vào thì không để ý dưới chân, bị thảm vấp ngã, cả người đổ nhào về trước.
Khay bay ra, vừa vặn đập vào "Nguyên Hi", thuốc đổ tung tóe lên người hắn, bát sứ vỡ tan trên sàn.
Nếu là ngày thường, Nguyên Hi đã tiến lên đỡ Ngọc Châu. Nhưng giờ Ngọc Châu cảm nhận được áp lực, ngơ ngác bò dậy, sững sờ nhìn vị bệ hạ sắc mặt lạnh băng phía trước.
"Nguyên Hi" thiếu kiên nhẫn nói: "Kéo ra ngoài... đánh vài trượng cho nhớ."
Hắn ta vốn là kẻ động tí là giết người, định nói kéo ra đánh chết, nhưng lời đến miệng lại cứng rắn đổi đi.
Không phải hắn ta đột nhiên nhân từ, chỉ là nếu làm vậy, Nguyên Hi chắc chắn sẽ chửi hắn ta trong đầu mấy ngày đêm. Đầu óc ong ong không ngừng, ai mà chịu nổi?
Quan trọng là hắn ta dù điều khiển được cơ thể, nhưng không thể lôi linh hồn Nguyên Hi ra đánh một trận được.
Trước đây Nguyên Hi chưa từng phạt Ngọc Châu, nghe hắn ta nói vậy, tâm trạng nàng ra sao có thể đoán được.
Thấy vẻ mặt kinh hoàng của Ngọc Châu, Nguyên Hi tức giận không kìm được.
Nhưng "Nguyên Hi" chẳng thèm nhìn nàng, xoay người sang điện bên thay y phục.
"Ngươi làm khó nàng ấy làm gì?"
"Nguyên Hi" cười: "Làm khó? Ả đáng để trẫm làm khó sao?"
Chỉ là hắn ta vốn thế mà thôi.
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 101: Nguyên Hi và Nữu Hỗ Lộc Nguyên Hi
10.0/10 từ 33 lượt.
