Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 73: Dù Phó Minh Tùy tuy hay cười, nhưng thật ra rất lạnh lùng (Nếu gặp nhau lúc trung học.)
Nếu gặp nhau lúc trung học.
Kỳ thi cuối kỳ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên phát hiện ra rằng lần này người giành được vị trí đầu bảng của lớp không còn là cuộc cạnh tranh quen thuộc giữa Hứa Thư và cán sự môn Vật Lý – Phòng Duệ, mà lại rơi vào tay học sinh chuyển trường mới đến – Phó Minh Tùy.
Hơn nữa, anh giành chiến thắng một cách áp đảo.
Khi điểm thi được công bố, ngay cả Hứa Thư cũng thấy kinh ngạc.
Lần này, cô quả thật bị những chuyện lặt vặt phiền nhiễu ảnh hưởng đến việc học, điểm số có giảm đi một chút, xếp hạng đứng thứ ba. Tuy chỉ kém Phòng Duệ – đối thủ thường ngày – có vài điểm, nhưng lại kém xa so với Phó Minh Tùy.
Cậu bạn học chuyển trường này đúng là có bản lĩnh, môn nào điểm cũng gần như tuyệt đối.
Hứa Thư trong lòng dâng lên một cảm giác không cam lòng.
Có lẽ đó là sự kiêu hãnh của một học sinh xuất sắc, là sự bướng bỉnh không chấp nhận việc bị bỏ lại quá xa.
Kỳ nghỉ hè lớp 11 ngắn hơn lớp 10 gần một tháng, nhưng điểm an ủi là không có tiết tự học buổi tối.
Thế nhưng, Hứa Thư lại chủ động “tự thêm” tiết tự học buổi tối cho mình.
Cô xin thầy cô cho mượn chìa khóa lớp học, xung phong làm người cuối cùng rời lớp và khóa cửa.
“Trời ạ, cậu nghiêm túc thế thật à?” – Uý Duyệt nhìn thấy cô tự mình lên lớp tự học vào buổi tối, không nhịn được trợn mắt đến mức chóng mặt: “Mới chỉ thi xếp thứ ba thôi mà? Có cần thiết phải liều mạng như thế không?”
Hứa Thư không biết phải giải thích hành động của mình như thế nào, bởi mục tiêu của hai người vốn không giống nhau.
Cô chỉ mỉm cười: “Cậu mau về đi.”
“Thư Thư à, đây là kỳ nghỉ hè đó, nghỉ hè đó!” – Uý Duyệt nắm tay cô, vừa tha thiết vừa khuyên nhủ: “Nghỉ hè nhà trường vốn đã vô nhân đạo rồi, còn không cho chúng ta nghỉ hoàn toàn, cậu cũng phải tìm thời gian thư giãn chứ?”
Làm gì có ai nghỉ hè mà còn học đến như vậy chứ!
Nhưng điều Hứa Thư nghĩ là: thời gian để thư giãn còn rất nhiều, nhưng cấp ba thì chỉ có ba năm…
Cuối cùng, cô vẫn không đồng ý lời mời đi công viên chơi của Uý Duyệt khuyên cô ấy rủ Tô Cáo cùng đi.
Sau khi Uý Duyệt không cam lòng mà rời đi, Hứa Thư mới cầm đề cương sai sót lên, bắt đầu tổng kết lỗi sai.
Chỉ là, chưa được yên tĩnh bao lâu, cửa lớp lại vang lên tiếng động. Cô cứ tưởng là Uý Duyệt để quên đồ nên quay lại, chẳng buồn ngẩng đầu lên liền hỏi:
“Cậu quên gì à?”
Cô không nhận được câu trả lời, chỉ nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần – trầm ổn, không giống tiếng bước của con gái.
Hứa Thư ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng dáng Phó Minh Tùy đang đi đến.
Cô bất ngờ một lúc, quên cả nói chuyện.
“Tôi quên không lấy bài thi.” Anh cười nhẹ, coi như trả lời câu hỏi vừa nãy của cô, thuận tiện “biết rõ còn hỏi” một câu: “Cậu không về nhà à?”
“Ờ…” Hứa Thư theo phản xạ đưa tay che phần đáp án trên bài thi của mình, không muốn để anh nhìn thấy, vẻ mặt không cảm xúc trả lời: “Học thêm một lúc nữa.”
Tuy nói rằng về nhà cũng có thể học, nhưng học ở trường ít nhất vẫn có không khí học tập hơn.
“Tòa nhà dạy học khối 11 chỉ còn mình cậu đấy.” Phó Minh Tùy nhướng mày, đầy hứng thú hỏi: “Không sợ à?”
“Có gì đáng sợ đâu.” Hứa Thư trả lời rất đương nhiên, thậm chí còn dùng bút chỉ ra ngoài cửa sổ: “Tòa bên kia vẫn có người mà.”
Cô nói đến là tòa nhà của khối 12, học sinh lớp 12 dù sao cũng không có kỳ nghỉ hè và vẫn có tiết học buổi tối, lúc này đèn sáng rực cả tầng, tạo nên sự tương phản rõ rệt với tòa nhà cô đang ngồi.
Nhưng đối với cô, như vậy cũng đủ để cảm thấy “có người đồng hành”.
Phó Minh Tùy thầm nghĩ, quả nhiên Hứa Thư vẫn luôn là một cô gái gan dạ.
Cô dám tự mình quyết định hướng đi cuộc đời ở tuổi mười bảy, một mình đến sống ở nước ngoài, bây giờ lại học thêm buổi tối một mình trong tòa nhà trống… thật sự chẳng có gì lạ cả.
Anh lấy bài thi mình để quên, cho vào túi, cũng không vội rời đi, ngược lại ngồi xuống chỗ bên cạnh Hứa Thư, cách một lối đi, mỉm cười hỏi cô: “Tôi thấy cậu lần này xếp hạng ba, không hài lòng lắm à?”
Hứa Thư do dự một chút, rồi thật thà nói: “Rất khó để hài lòng…”
“Trước giờ tôi đều đứng nhất.”
Là một học bá, việc thành tích tụt tạm thời thì có thể chấp nhận, nhưng nếu không còn ý chí để vượt lên nữa, thì kết quả học tập chắc chắn sẽ không thể tốt hơn nữa — cô hiểu rất rõ điều đó, vì thế cô không thể cam tâm.
Phó Minh Tùy vẫn mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự dịu dàng khó nhận ra: “Vậy thì, tôi xin lỗi nhé.”
Thái độ nửa đùa nửa thật cùng với việc đang là người đứng nhất lại xin lỗi, khiến Hứa Thư cảm thấy kỳ cục không thể diễn tả: “Cậu xin lỗi gì chứ…”
Phó Minh Tùy: “Thật ra là tôi gian lận đó.”
“…Hả?” Hứa Thư nghi ngờ mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn anh.
“Chương trình học phổ thông tôi đều học qua rồi, học một lần rồi.” Phó Minh Tùy nghiêm túc giải thích “gian lận” của mình là như thế nào: “Cho nên cậu không cần để tâm đến thành tích của tôi.”
Mang theo ký ức hơn ba mươi năm quay về tuổi mười bảy, tham gia kỳ thi của học sinh cấp ba, đối với anh mà nói, chẳng khác nào gian lận cả.
Phó Minh Tùy không thể nói rõ ràng như vậy, sẽ bị cho là thần kinh, chỉ có thể uyển chuyển tìm một cách diễn đạt khác.
Dù sao thì, nếu Hứa Thư cứ nhất định phải so kè điểm số với anh, thì sẽ rất mệt mỏi.
Nhưng dù là như vậy, cô vẫn bị khơi dậy hứng thú.
“Cậu học qua rồi à?” “Học khi nào vậy?”
Phó Minh Tùy đã đoán trước cô sẽ hỏi như vậy, nên đã chuẩn bị lời giải thích.
Anh nói với cô, khi còn học ở một ngôi trường khác trước khi chuyển về đây, anh đã từng từ chối việc nhảy lớp và tuyển thẳng. Những điều đó đều là sự thật, và rất có sức thuyết phục.
“Wow.” Hứa Thư chớp chớp mắt, vừa kinh ngạc vừa có chút khâm phục: “Thì ra thiên tài lại ở ngay cạnh mình.”
Với lý lịch như của Phó Minh Tùy, gọi anh là “thiên tài” trong số học sinh thực sự không hề quá lời.
Trong chốc lát, cô cảm thấy việc mình thua anh trong kỳ thi cũng không còn khó chấp nhận đến vậy dù sao cô cũng không thể được tuyển thẳng giống như một thiên tài cỡ đó, điều này là rõ ràng rồi.
Có lẽ nếu cố gắng học hành ở năm lớp 12, cô có thể giành được một suất tuyển thẳng.
“Vậy thì…” Phó Minh Tùy ngừng một chút, nói một cách uyển chuyển: “Mặc dù cậu đã rất giỏi rồi, nhưng nếu muốn thử thêm vài phương pháp học khác, thì tôi có thể giúp.”
Anh không phủ nhận bất kỳ cách học nào của cô, nhưng lại nói đến từ khóa “thêm nhiều phương pháp”.
Tính chưa biết với một học sinh giỏi đang ở giai đoạn ham học hỏi mạnh mẽ là một điều rất khó cưỡng lại.
Quả nhiên, Hứa Thư bị hấp dẫn.
“Thêm nhiều phương pháp học khác… là gì vậy?” Cô không kìm được mà hỏi, rồi lại vội vàng bổ sung: “Có làm phiền cậu quá không?”
Tính cách của cô rất dịu dàng, cho dù tò mò đến đâu, điều đầu tiên nghĩ tới vẫn là có gây phiền phức cho người khác hay không.
Hứa Thư nhìn bàn tay với các đốt ngón tay thon dài của anh, vội vàng đưa giấy bút trên bàn cho anh.
Phó Minh Tùy cúi đầu, cầm bút soạt soạt viết gì đó, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
Nhưng cô hiểu rằng bây giờ không phải lúc để làm phiền, nên chỉ có thể nhẫn nhịn, ép bản thân tập trung vào quyển sổ tổng hợp lỗi sai trước mặt.
Một cách kỳ lạ, buổi tự học buổi tối vốn dĩ chỉ có một mình cô, giờ lại biến thành hai người.
Vài phút sau, Phó Minh Tùy đặt bút xuống: “Xong rồi.”
Hứa Thư lập tức hỏi: “Xong cái gì cơ?”
“Lịch học.” Phó Minh Tùy đưa tờ giấy vừa viết xong cho cô: “Thử làm theo cái này xem sao.”
Hứa Thư cúi đầu nhìn, ấn tượng đầu tiên của cô là: thì ra cậu bạn chuyển trường này viết chữ rất đẹp.
Không giống nét chữ non nớt của học sinh, mà mang cảm giác giống như trong tiểu thuyết võ hiệp thường miêu tả: mạnh mẽ và sắc sảo.
Bị nét chữ ấy cuốn hút một lúc lâu, đến khi hoàn hồn lại, cô mới chú ý đến nội dung anh đã viết.
Đúng là một vài phương pháp học và rèn luyện trí nhớ, ngoài ra còn có cả mấy quyển sách bài tập và tài liệu tham khảo mà Phó Minh Tùy đề xuất.
Đều là kiến thức lớp 12, mà hè này họ cũng lên lớp 12 rồi, đúng là nên bắt đầu ôn trước từ bây giờ.
Chỉ có điều… mấy quyển anh giới thiệu toàn là sách khó tìm, ít ai biết đến, ít nhất là giáo viên sẽ không đề xuất.
Hứa Thư có chút nghi hoặc nhìn anh.
Phó Minh Tùy dường như đoán được chỗ cô không hiểu, khẽ cười rồi nói thẳng: “Mấy quyển này chắc chắn giáo viên sẽ không giới thiệu đâu, vì quá khó.”
“Đa phần học sinh chưa đủ trình độ để học.”
Nói cách khác, nếu đem những tài liệu này đề xuất cho cả lớp, e rằng cũng chẳng ai hiểu nổi.
Sách chuyên sâu về các môn học có ngưỡng tiếp cận quá cao, giáo viên làm sao dám đưa cho học sinh?
Hứa Thư lập tức giải tỏa nỗi bối rối vì chưa từng nghe đến những cuốn sách này – không phải cô tầm nhìn hạn hẹp, mà đúng là sách quá hiếm.
Phó Minh Tùy hơi cong khóe mắt: “Tôi từng đọc rồi mà.”
“……” Vậy à. Hứa Thư vô thức phồng má lên một chút, khiêm tốn hỏi tiếp: “Vậy có thể mua ở nhà sách nào?”
Đã là sách hiếm, chắc cũng không dễ kiếm được trong danh mục hàng có sẵn của các hiệu sách.
“Có một hiệu sách khá xa, ở gần vành đai bốn.” Phó Minh Tùy lục lại ký ức, tìm ra hiệu sách nhỏ từng mua, rồi ngập ngừng, dò xét mời mọc: “Hay là… tôi dẫn cậu đi nhé?”
Hứa Thư sững người: “Hả?”
Phó Minh Tùy: “Tôi cũng định đi mua sách, mà tụi mình… cũng ở khá gần nhau.”
Để hợp lý hóa lời nói dối lần trước về việc “đi chung xe”, anh thật sự đã thuê một căn hộ ở khu gần nhà HứaThư, mấy hôm nay đang ở đó.
Ngoài việc hơi cũ kỹ ra thì cũng không tệ, đi học khá thuận tiện.
Nhưng Hứa Thư không lập tức nhận lời, mà vô thức nghịch cây bút trong tay, cắn môi.
Trong lòng cô luôn nghĩ: liệu có phải… đang làm phiền Phó Minh Tùy quá không?
Thật ra học sinh chuyển trường này trông chẳng giống kiểu người “nhiệt tình giúp đỡ” gì cả, Uý Duyệt thậm chí còn từng nói với cô, Phó Minh Tùy tuy hay cười nhưng thật ra rất lạnh lùng.
Nhưng từ lần giúp cô trong giờ thể dục, đến vụ đi chung xe, rồi đến cả việc ngồi cùng bàn, thỉnh thoảng trò chuyện…
Hứa Thư cảm thấy, Phó Minh Tùy đối với cô… thật sự rất tốt.
Nói ra có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng mà, đúng là rất tốt.
Phó Minh Tuỳ đúng là có khí chất kiểu “người lạ chớ lại gần”, lạnh nhạt và giữ khoảng cách, nhưng ít nhất đối với riêng mình, Hứa Thư cảm thấy Phó Minh Tùy vẫn khá “dễ gần”.
Chỉ là, do thói quen được rèn từ nhỏ, cô luôn ưu tiên nghĩ xem liệu có làm phiền người khác hay không, nên dù trong lòng hơi động tâm, vẫn chần chừ chưa đồng ý ngay.
“Thật sự không phiền đâu.” Phó Minh Tùy dường như hiểu cô đang nghĩ gì, bình thản nói: “Tôi cũng thường xuyên đến hiệu sách đó mua sách mà.”
“Nếu không thì sao tôi biết được nơi đó chứ.”
Nghe vậy, Hứa Thư cũng không do dự nữa. Dù gì thì bạn bè cùng đi mua sách cũng là chuyện bình thường — dù rằng cô và Phó Minh Tùy vừa mới trở thành bạn học không lâu.
Cô mỉm cười, gật đầu đồng ý:
“Được, vậy cùng đi nhé.”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
