Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại

Sau khi cùng Bạch Dung tham gia buổi trà chiều đến tận chiều tối, ăn xong bữa tối cùng nhóm phu nhân trong giới, Hứa Thư mới lái xe đưa bà về rồi tự mình trở về nhà.
Vừa mở cửa vào nhà, đèn trong phòng sáng trưng, Phó Minh Tùy đang tự nấu mì ăn.
Thấy cô trở về, anh mỉm cười:
“Ăn cơm với mẹ rồi hả?”
Quả nhiên, đi đâu cũng không qua mắt được anh.
Hứa Thư gật đầu, rửa tay xong liền bước vào bếp.
Cô liếc nhìn bát mì trứng cà chua chay anh đang nấu, liền nhíu mày:
“Sao lại ăn thanh đạm thế này?”
“Cũng muộn rồi.” Anh thản nhiên nói:
“Một mình ăn đại cho xong thôi.”
Cái giọng u oán nhàn nhạt này, đúng là kiểu “trà xanh” (ám chỉ kiểu uỷ mị, giả yếu đuối).
Hứa Thư bật cười không nhịn được, lấy từ tủ lạnh ra một túi sườn heo đã ướp sẵn, gắp vài miếng cho vào lò nướng.
Thật là… Phó Minh Tùy cả ngày đã bận rộn, nếu ngay cả bữa ăn cũng qua loa thì chẳng phải uổng công vất vả sao?

Cô vừa cười vừa nói:
“Chờ chút, em làm thêm cho anh vài món. Dù là ăn một mình cũng phải ăn cho đàng hoàng.”
Nghe vậy, anh bỏ luôn nồi mì đang nấu dở, tiến lại gần, để lộ đường nét cằm sắc bén như dao khắc của mình.
Hứa Thư giật mình, tay đeo găng tay trong suốt khẽ run lên, dở khóc dở cười:
“Anh làm gì vậy?”
“Em xem đi, thời gian em không có ở đây, anh gầy đi thật rồi.” Phó Minh Tùy nghiêm túc nói:
“Ăn cơm một mình chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Hứa Thư khựng lại, cảm xúc vừa vui vẻ bỗng dâng lên một tầng chua xót nhẹ nhàng.
Là niềm vui pha lẫn vị chua cay nơi lồng ngực.
“Vậy thì…” Cô chớp chớp mắt, mỉm cười:
“Sau này em sẽ cố gắng ăn cơm cùng anh mỗi ngày.”
Tuy giọng nói của Hứa Thư nghe như thể cô bận hơn cả một tổng giám đốc như anh, nhưng Phó Minh Tùy vẫn có phần ngạc nhiên, nhướng mày:
“Hôm nay sao lại ngoan thế?”
Hứa Thư đẩy khay sườn vào lò, chọn thời gian nướng rồi mới quay đầu lại nhìn anh, lúm đồng tiền bên khóe môi mờ ảo ẩn hiện:
“Vì hôm nay em đặc biệt rất thích anh.”
Lời tỏ tình bất ngờ khiến Phó Minh Tùy ngạc nhiên một lúc, rồi bước lên một bước, tay dài ôm lấy eo cô:
“Chỉ là hôm nay thôi sao?”
Hứa Thư bị anh ép sát vào bàn bếp phía sau, mím môi cố nhịn cười:
“Còn phải xem anh biểu hiện thế nào.”
Nếu đến giờ Phó Minh Tùy còn không hiểu đây là chiêu trêu chọc của phụ nữ, thì đúng là anh không cần sống nữa rồi.

Anh suy nghĩ một chút, nghiêm túc hỏi:
“Nếu anh biểu hiện thật tốt, em sẽ thích anh thêm bao lâu nữa?”
Hứa Thư dùng chính giọng điệu vừa rồi của anh để đáp lại:
“Chỉ thêm một lúc.”
Không nhịn được nữa, anh cúi đầu hôn cô, Hứa Thư cũng phối hợp mà ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay anh.
Mãi đến khi nồi mì bên cạnh phát ra tiếng “lục bục” không cam lòng bị lãng quên, Phó Minh Tùy mới buông cô ra, dùng đũa khuấy khuấy nồi.
Anh không nhịn được bật cười:
“Sao hôm nay ngoan thế.”
Hứa Thư hơi ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên trần nhà bếp, mỉm cười không đáp.
Thật ra, cảm giác an toàn trong lòng cô là do Phó Minh Tùy từng chút một xây nên – như thành lũy kiên cố.
Chỉ là tạm thời cô chưa muốn nói ra thôi. Vốn dĩ Phó tổng đã đủ tự mãn rồi… nếu nói ra, anh còn đắc ý hơn nữa.
Giữa tháng bảy, học sinh trong trường đã nghỉ hè gần hết, Hứa Thư cũng chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.
Phó Minh Tùy định tranh thủ đưa cô đi chơi một chuyến, đang cố gắng điều chỉnh lịch làm việc thì bị cô ngăn lại.
Vì Hứa Thư biết, vào mùa hè là thời điểm các công ty bận rộn nhất, huống hồ là tập đoàn Cảnh Huy vừa mới trải qua một cuộc “thay máu” lớn. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng như thế, với vai trò là người chủ chốt, sao Phó Minh Tùy có thể dễ dàng rảnh rỗi được?
Hơn nữa, cô cũng không quá hào hứng với chuyện du lịch.
Chưa kể, Uý Duyệt sắp kết hôn, đám cưới được ấn định vào cuối tháng bảy. Hứa Thư đã đồng ý làm phù dâu cho cô ấy, tất nhiên cũng phải giúp đỡ chạy đôn chạy đáo một chút.
Chỉ khi thật sự tham gia vào việc chuẩn bị, cô mới biết hóa ra tổ chức một lễ cưới lại phức tạp đến vậy.
Dù đã có gần một tháng để chuẩn bị, nhưng vô số chi tiết vẫn khiến người ta cảm thấy thời gian không bao giờ đủ.
“Hầy, thế mà đã là nhẹ đấy, sảnh cưới của tớ là Tô Cáo đặt trước tám tháng đấy.” Uý Duyệt vừa gấp hộp đựng kẹo cưới, vừa than thở: “Cũng không hiểu sao có nhiều người cưới thế, Giang Thành to thế mà đặt chỗ cũng phải tranh giành.”
Hứa Thư vừa nghe vừa liên tục gật đầu đồng tình.
Đặt sảnh tiệc trước tám tháng, chụp ảnh cưới trước nửa năm, khách sạn đón dâu phải đặt trước ba tháng – đúng là quá sức tưởng tượng.
Buổi tối trước khi đi ngủ, lúc nói chuyện phiếm, Hứa Thư kể với Phó Minh Tùy chuyện này, còn cảm thán rằng các công ty tổ chức tiệc cưới bây giờ thật quá hot.
Phó Minh Tùy trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên nói:
“Thật ra anh có bạn làm trong lĩnh vực này, không cần đặt trước đâu.”
Hứa Thư không hiểu được ẩn ý trong câu nói của anh, liền hỏi:
“Gì cơ?”
“Ý là…” Phó Minh Tùy đặt cuốn sách đang cầm xuống, tháo kính ra, đôi mắt đen sâu thẳm không có chút ngăn cách nhìn thẳng vào cô:
“Em có muốn tổ chức một lễ cưới không?”
Hứa Thư sững lại một chút, lập tức lắc đầu:
“Không muốn.”
“Làm lễ cưới mệt lắm.” Hứa Thư đã từng hai lần cùng Uý Duyệt tập dượt nghi lễ, ngay lập tức đã thấy sợ hãi mà lùi bước.
Cô tự nhận mình không phải kiểu người sợ giao tiếp, nhưng trong lòng thật sự cảm thấy những quy trình cưới xin được lên sẵn kịch bản đó rất lúng túng và ngượng ngùng.
Thấy vẻ mặt Phó Minh Tùy dường như có chút không vui, Hứa Thư mím môi cười nhẹ, khoác tay anh rồi thủ thỉ:

“Làm lễ cưới thật sự rất nhiều việc, phải dậy từ sáng sớm để trang điểm, rồi nhiếp ảnh gia đến thì bắt tạo dáng chụp, chụp xong với mình lại phải chụp với họ hàng, bạn bè.”
“Rồi từng khâu một, nào là chơi trò chơi, chặn cửa, phát bao lì xì, thậm chí cả việc cô dâu lúc nào bước lên sân khấu, lúc nào đi chúc rượu, đều có người ghi chú và lên lịch rõ ràng.”
Sau hai lần tập duyệt cùng Uý Duyệt, Hứa Thư chỉ cảm thấy làm đám cưới chẳng khác gì đang quay một bộ phim điện ảnh lớn.
Cô tự thấy bản thân không có tài làm “diễn viên”.
Những điều người ta nói là giấc mơ của mọi cô gái – một lễ cưới hoàn hảo – chưa chắc đã là thứ cô mong muốn.
Phó Minh Tùy nghe xong cũng cảm thấy chẳng thú vị gì, liền nói:
“Vậy thì… mình làm một lễ cưới không giống như thế.”
Hứa Thư không hiểu:
“Không giống như thế là sao?”
“Có rất nhiều cách khác biệt.” Phó Minh Tùy bế cô ngồi lên đùi mình, đối diện cô nói:
“Chúng ta có thể tổ chức một lễ cưới chỉ có hai người.”
“Hai người thôi?” Hứa Thư chớp chớp mắt, chần chừ hỏi:
“Ý anh là, đi du lịch rồi kết hôn?”
“Đại khái là vậy.” Phó Minh Tùy mỉm cười:
“Đợi khi có thời gian, nhất định anh sẽ bù cho em một lễ cưới thật đặc biệt.”
Nói xong, anh liền với tay lấy bao cao su ở đầu giường.
Hứa Thư: “……”
Từ sau khi cô ngừng tiêm thuốc tránh thai, thứ này đúng là dùng khá tốn.
Có một lần cả hai cùng đi siêu thị dưới nhà mua, Phó Minh Tùy thấy phiền vì phải mua nhiều lần, nên dứt khoát lấy hẳn một đống.
Lúc tính tiền, cậu thu ngân còn sững sờ, hỏi thẳng:
“Anh trai ơi, anh đến mua đồ hay đến nhập hàng vậy?”
Dù biết là trêu chọc, nhưng Hứa Thư vẫn xấu hổ đến đỏ mặt.
Mỗi lần nhớ lại câu “nhập hàng”, cô đều có chút bóng ma tâm lý với đống “chiếc ô nhỏ” đó.
Phó Minh Tùy như đoán được điều đó, lúc hỏi còn cười cười trêu:
“Hay là mình đi mua loại mới nhé?”
“……Thôi đừng lãng phí.” Hứa Thư bị anh dày vò đến nước mắt lưng tròng, cắn mạnh vào vai anh:
“Đừng lâu quá, mai em còn phải đi mua đồ cùng Uý Duyệt.”
Phó Minh Tùy bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ: người khác cưới mà mình cũng phải vất vả theo.
Không chỉ hôm nay, mấy hôm gần đây vì lý do “phải đi mua đồ cùng Uý Duyệt” mà các hoạt động “giao lưu buổi tối” của bọn họ đều bị cắt giảm nghiêm trọng.
Nghĩ tới đây, Phó Minh Tùy vén tóc ướt mồ hôi trên trán Hứa Thư, hôn nhẹ rồi dỗ dành:
“Lúc đó anh sẽ tặng bạn em một món quà thật hậu hĩnh.”
“Ừm…” Hứa Thư mềm giọng đáp lại, không phản đối.
“Cho nên,” Phó Minh Tùy cười khẽ, “Bảo cô ấy chia sẻ thời gian của em cho anh nhiều thêm chút đi.”

Đúng là trẻ con!
Hứa Thư vừa buồn cười vừa bất lực, định trách anh vài câu, nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại mềm mại không chịu nổi.
Càng như câu hồn đoạt phách, khiến người ta không thể kháng cự.
Hôm sau, lúc đi dạo trung tâm thương mại cùng Uý Duyệt, Hứa Thư không tránh khỏi vẻ hơi uể oải.
“Ui trời, nhìn cậu kìa, buồn ngủ thật đấy, mà da thì đẹp quá trời.” Uý Duyệt bóp nhẹ má cô đầy ghen tị:
“Chắc là do Phó tổng ‘giỏi’ quá phải không?”
“…Đừng có đùa nữa.” Hứa Thư dở khóc dở cười.
“Kể đi mà.” Uý Duyệt vẫn không tha, tò mò hỏi:
“ Phó tổng có đòi hỏi nhiều không? Trông anh ấy có vẻ kiểu người cấm dục ấy.”
Thực ra giữa chị em thân thiết thì nói mấy chuyện này cũng chẳng phải điều gì lạ, chỉ là Hứa Thư không quá quen, nhưng thấy cô bạn chớp mắt đầy tò mò, nghĩ nghĩ một chút rồi cũng đáp để thỏa mãn sự hiếu kỳ của cô:
“Cũng… được thôi.”
Cô nói một cách uyển chuyển.
“‘Cũng được’ là sao cơ !” Uý Duyệt hạ giọng nhưng đầy kích động hỏi tiếp:
“Không phải là siêu hòa hợp đấy chứ? Tớ với Tô Cáo bắt đầu thấy hơi chán rồi ấy.”
“…Đừng làm loạn nữa.” Hứa Thư thực sự không chịu nổi để tiếp tục chủ đề này, đúng lúc điện thoại trong túi rung lên, cô vội tìm cớ:
“Tớ nghe điện thoại đã.”
Cô lấy điện thoại ra, thấy màn hình hiện lên chữ “Cô”.
Từ sau lần cãi nhau lần trước, Hứa My không chủ động liên lạc với cô nữa – dù sao thì Phó Minh Tùy cũng đã sắp xếp một chức vụ cho Triệu Thiệu, còn bản thân cô đối với họ cũng không còn giá trị lợi dụng gì.
Không biết lần này gọi tới là có chuyện gì nữa đây.
Hứa Thư do dự một lát rồi cũng bước đến một góc yên tĩnh để bắt máy.
“Thư Thư!” Hứa Mu vừa thấy cô bắt máy liền như pháo nổ liên thanh:
“Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Cháu phải giúp em trai cháu!”.
Giọng bà ta rõ ràng mang theo sự hoảng loạn không thể giả vờ, giống như sắp khóc đến nơi.
Hứa Thư vội nói:
“Cô đừng vội, nói rõ xem là chuyện gì?”
Trong lúc Hứa My nói lắp bắp, ngắt quãng mà gấp gáp kể lại, phải mất một lúc lâu Hứa Thư mới hiểu rõ rốt cuộc có chuyện gì.
Thì ra là Triệu Thiệu không hài lòng với vị trí nhàn rỗi được sắp xếp trước đó, đã nhiều lần nhờ người khác nhắc đến chuyện này với Giản Tiết. Sau đó, Phó Minh Tùy đã điều cậu ta sang bộ phận thu mua.
Người từng đi làm ai cũng hiểu, bộ phận thu mua chính là nơi “có dầu mỡ” – tức là nhiều lợi ích, nhiều kẽ hở để tham ô.
Bởi vì tất cả nhu yếu phẩm, vật tư trong công ty đều do bộ phận này phụ trách, chỉ cần có ý, việc kiếm chác là quá dễ.
Nhưng trong môi trường công ty hiện đại, bộ phận tài chính ngày càng nghiêm ngặt, sổ sách đều được công khai minh bạch, thế nên ai dám làm chuyện mờ ám cũng ít dần.
Nhưng Triệu Thiệu thì lại là kiểu người “mắt hẹp lòng tham” và tự cho rằng mình có “quan hệ thân thích”.
Trước sức hấp dẫn của đồng tiền, cậu ta vốn nhát gan cũng trở nên gan dạ hơn, dám vin vào thân phận “em họ của thiếu phu nhân” để yêu cầu bên tài vụ giúp che giấu.
Hai tháng vừa qua, Triệu Thiệu đã “kiếm chác” được không ít.

Thậm chí, mức độ nghiêm trọng đã đủ để bị khởi tố theo luật kinh tế.
Giấy không gói được lửa. Nhân viên tài vụ không ngốc đến mức cứ bao che mãi, liền tìm cơ hội đem chuyện này báo lên cho Giản Tiết.
Sau khi sự việc bại lộ, Triệu Thiệu sợ đến mức run cầm cập, về nhà khai hết toàn bộ quá trình.
Lập tức, cậu ta bị cho thôi việc.
Nghe xong, Hứa My hoảng loạn hoàn toàn, lập tức gọi điện cầu cứu Hứa Thư.
Vừa nói vừa khóc nức nở:
“Thư Thư, cháu phải cứu em trai cháu, cứu cả nhà cô! Cô với dượng chỉ có một đứa con trai, nếu nó mà thật sự bị bắt đi ngồi tù, thì cô chú biết sống sao đây! Cô thật sự không sống nổi nữa!”
Hứa Thư bị bà ta khóc đến nhức cả đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy chuyện này có gì đó sai sai.
Theo lý mà nói, kiểu tranh chấp kinh tế nội bộ công ty mà đã bị đưa ra ánh sáng, thì phải lập tức báo cảnh sát để xử lý theo pháp luật mới đúng — sao lại còn cho Triệu Thiệu cơ hội về nhà?
Trừ khi, bản thân phía trên đã cố tình để lại đường lui.
Hứa Thư lười chẳng buồn trách mắng Triệu Thiệu, cố nén giận, nhẹ giọng an ủi Hứa My:
“Cô ơi, cô đừng gấp, để cháu hỏi thử xem sao.”
“Được, được, được.” Hứa My không ngừng cầu xin:
“Thư Thư, cháu nhất định phải giúp em cháu, giúp cô với dượng…cô xin cháu đấy…”
Hứa Thư không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ lắc đầu, rồi cúp điện thoại.
Cô quay lại chỗ Uý Duyệt, nói có việc gấp nên đi trước, rồi trực tiếp lái xe đến văn phòng tầng cao nhất của công ty Cảnh Huy.
Khi cô đẩy cửa bước vào, Phó Minh Tùy đang ngồi sau bàn làm việc ký tài liệu, còn Giản Tiết cũng đang ở đó.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Thấy sắc mặt Hứa Thư không tốt, Phó Minh Tùy liền nghiêng đầu bảo Giản Tiết:
“Cậu ra ngoài trước đi.”
Giản Tiết cầm nốt xấp tài liệu còn lại bước ra ngoài, đi ngang qua Hứa Thư còn lễ phép chào:
“Cô Hứa.”
Hứa Thư gượng gạo nở nụ cười đáp lại.
“Có chuyện gì vậy?” Phó Minh Tùy đứng dậy đi tới bên cô, nhẹ nhàng chạm vào mặt cô:
“Sao sắc mặt em kém thế này?”
“Em nghe nói…” Hứa Thư cắn môi, khó khăn mở lời:
“Triệu Thiệu gây rắc rối cho công ty rồi?”
Anh hơi nhướng mày, không có vẻ gì bất ngờ khi cô hỏi đến chuyện này.
“Cô của em gọi điện cho em à? Không tính là phiền phức gì đâu.”
Phó Minh Tùy kéo cô ngồi xuống ghế sofa, vừa chậm rãi rót trà vừa nói:
“Hắn chỉ tham một ít tiền lẻ thôi.”
Trong giọng nói trầm thấp của anh mang theo một tia cười khẩy:
“Giới trẻ bây giờ đúng là ngốc thật.”
“Đào đại một cái hố, hắn liền nhảy vào không chút do dự.”


Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Story Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...