Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 64: Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đang tình tứ….
13/01 – Napoli hôm nay trời trở lạnh, rất lạnh. Ký túc xá ở nước ngoài lại không có hệ thống sưởi, tôi bị lạnh đến mức tỉnh giấc, rồi lại mơ thấy anh.
Đã một thời gian dài tôi không mơ thấy anh nữa, chắc là vì hôm nay tôi nhìn thấy một người đàn ông cao ráo mặc vest đen, dáng người có chút giống anh…
07/03 – Kết quả thi không được như mong đợi, giáo viên đã phê bình tôi, cảm thấy bản thân thật sự chưa đủ nỗ lực.
Anh ở độ tuổi của tôi đã quản lý một công ty lớn, còn tôi lại không thể xử lý nổi một kỳ thi đơn giản như vậy.
23/05 – Trời mưa rồi, những ngày mưa tôi luôn khó ngủ. Trong cuốn sách đặt ở đầu giường của bạn cùng phòng có một câu viết rằng: “Thế giới giống như một tấm lưới khổng lồ, dày đặc và xám xịt, nếu ở trong đó, chỉ cần nắm bắt được một tia sáng là đủ rồi.”
Anh chính là tia sáng ấy.
21/09 – Hôm nay tôi đi chơi biển với Susanna. Những vỏ sò mà người bán dạo ở bãi biển rao bán thì rất đắt, trong khi dưới cát thì chỉ cần cúi xuống là có thể nhặt được cả nắm… Nhưng có một chuỗi vỏ sò kèm lời nhắn: “Không ngừng cố gắng, cuối cùng cũng sẽ đuổi kịp người mà bạn mong muốn.”
Tôi… không nhịn được mà đã mua nó.
25/12– Cả thành phố đều đang đón Giáng Sinh, rất náo nhiệt. Bạn cùng phòng và cả Susanna cũng đã về nhà rồi.
02/06 – Sắp tốt nghiệp rồi, giáo sư khuyên tôi nên ở lại đây thêm vài năm nữa. Nói thật lòng, tôi thực sự không muốn ở lại…
13/08 – Trong nhóm nghiên cứu của giáo sư đúng là học được rất nhiều thứ. Giáo sư nói năng lực của tôi có thể thử ứng tuyển vào bộ ngoại giao, nếu chỉ chọn làm một công việc nhàn nhã như giáo viên thì sẽ hơi uổng phí.
Nhưng thật ra, chỉ cần toàn tâm toàn ý, làm công việc gì cũng đều có giá trị cả.
Trong quyển sổ tay, so với một cuốn nhật ký thì nó giống như những “ghi chép tâm trạng” nhiều hơn.
Cuốn sổ mỏng này ghi chép rải rác những chuyện xảy ra trong khoảng hai năm gần đây.
16/07 – Anh vẫn không biết trên thế giới này có một người như tôi, nhưng… anh đã công nhận tôi rồi.
03/08 – Anh đã đáp lại lời cầu hôn của tôi.
“Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho lòng tham của con lần này.”
08/09 – Tuy không có lễ cưới, không có váy cưới, không có sự chứng kiến của người thân bạn bè hay cảm giác thiêng liêng của nghi lễ… nhưng được gả cho anh vẫn là điều tuyệt vời nhất.
Những thứ còn lại, vốn dĩ chưa từng là điều tôi mong muốn.
12/10 – Tôi biết bản thân đang sống trong một gia đình không mấy thân thiện, nhưng hoàn cảnh khách quan không thể thay đổi, chỉ có thể thay đổi chính mình.
Trang sức, váy dạ hội, tên của đám tiểu thư danh giá đó… tôi đều không nhớ rõ, thật ra những điều đó không quan trọng lắm, nhưng vẫn cần phải ghi nhớ…
25/01 – Anh sẵn lòng cùng tôi đến nhà cô tôi. Thật ra tôi biết đến đó chắc chắn sẽ phát sinh chuyện phiền phức mới, nhưng tôi vẫn rất biết ơn vì anh đã chủ động đề nghị điều này.
03/02 – Trở về từ hòn đảo nhỏ, tôi đã nhận được món quà yêu thích nhất trong suốt 26 năm cuộc đời mình.
14/03 – Anh thật sự rất chiều chuộng tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất mệt mỏi… Thật sự quá mệt khi phải thích nghi với một cuộc sống không còn là chính mình…
Càng về sau, những dòng chữ trong sổ tay của Hứa Thư càng trở nên mỏi mệt và bi quan hơn.
Từ sự ngây ngô, non nớt ban đầu, đến những kỳ vọng quấn quýt sau lần tái ngộ, rồi dần dần…
Nét chữ của cô ngày càng đẹp hơn, nhưng nội dung lại ngày càng u ám — không khó để tưởng tượng bản thân anh (Phó Minh Tuỳ) đã từng khiến cô thất vọng đến mức nào.
Và chính những dòng ghi chép đơn giản nhưng đầy ấm áp ấy, khi bày ra trước mắt một cách rõ ràng như vậy, lại mang đến một cảm giác chấn động lòng người, khắc sâu tận tâm can.
Phó Minh Tuỳ không rõ mình đã đọc hết bao lâu, chỉ biết là đến khi tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên mới kéo anh về lại thực tại.
Anh nhìn thấy tên “Thư Thư” hiện trên màn hình, rồi mới bắt máy.
Thì ra là anh xuống dưới quá lâu, cô gọi hỏi anh đang làm gì.
Phó Minh Tuỳ cụp mắt trả lời, cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng trào, đợi sau khi cúp máy mới khẽ thở ra một hơi dài.
Các đốt ngón tay anh trắng bệch, sắc mặt cũng nhợt nhạt, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia sáng không thể diễn tả thành lời.
Nói sao nhỉ? Tình cảm nặng nề ấy mà cô dành cho mình bất ngờ được phát hiện, khiến anh vừa cảm thấy áy náy khôn nguôi, lại vừa… thật sự hạnh phúc.
Khi trở lại phòng, Phó Minh Tuỳ cầm theo vài chai nước uống và đồ ăn liền.
Bằng không thì cũng khó giải thích được việc anh biến mất quá lâu.
Hứa Thư đi tới đón lấy đồ trong tay anh, nhanh chóng phát vài chai nước lạnh cho mấy anh nhân viên đang mồ hôi nhễ nhại vì làm việc dưới trời nóng nực, còn mình chỉ giữ lại một chai nước lọc bình thường.
Dù thật ra cô rất thích uống đồ lạnh, nhưng… Phó Minh Tuỳ không cho phép.
Vừa uống nước, cô vừa liếc nhìn anh, hỏi:
“Anh sao vậy? Mặt trông hơi kỳ kỳ?”
Phó Minh Tuỳ kiếm cớ lảng tránh, vội chuyển chủ đề:
“Còn bao lâu thì xong việc dọn đồ?”
“Ừm, sắp xong rồi, chỉ còn một chút nữa…”
Quả nhiên, Hứa Thư bị đánh lạc hướng, liền chỉ cho anh đống thùng đã được đóng gói xong.
Phó Minh Tuỳ thì chỉ chăm chú nhìn gương mặt nghiêng tinh xảo của cô, ánh mắt sâu thẳm.
Khoảng hơn một giờ chiều, đồ đạc đã được chuyển hết lên xe tải.
Phó Minh Tuỳ và Hứa Thư lái xe đi trước, xe của công ty vận chuyển thì theo sau.
Nhân viên vận chuyển làm việc nhanh nhẹn, nơi đến lại là chung cư có thang máy, nên mấy thùng giấy đóng gói được đưa lên rất nhanh.
Chỉ có một việc hơi khó xử lý một chút là đống đồ của con mèo Lại Lại. Nhưng Hứa Thư không yên tâm để lồng mèo trong xe của công ty chuyển nhà, nên tự tay xách theo.
Dắt theo Lại Lại quay về “nhà” – nơi mà cô đã rời xa một thời gian khá lâu – Hứa Thư có hơi xúc động một chút.
Nhưng cảm xúc ấy vừa mới dâng lên, xen lẫn cơn buồn ngủ, thì đã bị Phó Minh Tuỳ vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy eo cô.
Hứa Thư hơi bất ngờ quay đầu lại: “Anh…”
Câu nói còn chưa kịp thốt ra thì môi đã bị chặn lại.
Cổ tay cô bị đè lên tường ở cửa, có thể cảm nhận rõ ràng sự nôn nóng từ cơ thể Phó Minh Tuỳ.
Hứa Thư có phần ngượng ngùng, không thể giãy ra được, đành khẽ cắn anh một cái.
Má cô đỏ ửng, hơi thở gấp gáp: “Ban ngày ban mặt mà anh…”
Còn chưa kịp nói xong “đừng quá buông thả” thì trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng “bụp” — như thể có thứ gì đó nổ tung.
Cả hai đều ngây người ra, theo phản xạ quay đầu nhìn lại — rồi bị bắn thẳng vào mặt bằng pháo giấy và dây ruy băng.
“Surprise!” Vài người đột nhiên lao ra từ một căn phòng trong nhà, cầm ống pháo giấy chỉa vào họ, cười tít mắt nói: “Anh Tuỳ, chị dâu, chúc mừng hai người làm hoà nha!”
Nhìn kỹ thì có Thẩm Dục, Quý Bạch, Dư Biểu thậm chí còn có cả Phó Hoàn và mấy người Hứa Thư không quen.
Nói cách khác, vừa rồi cảnh thân mật giữa cô và Phó Minh Tuỳ… đã bị bao nhiêu người chứng kiến.
Đầu Hứa Thư như “ong ong” một tiếng, mặt đỏ như luộc chín, từ chân tóc đỏ đến tận đầu ngón chân, chỉ cảm thấy xấu hổ không ngẩng đầu lên được.
Mấy người kia còn gãi đầu, nói thêm một câu: “Nhưng mà… hình như đến hơi sai thời điểm.”
Không khí càng thêm ngượng ngùng và bối rối.
Phó Minh Tuỳ biết Hứa Thư rất dễ xấu hổ, liền lạnh lùng liếc những kẻ đến không đúng lúc một cái, rồi quay sang nói với Phó Hoàn:
“Tiểu Tứ, dẫn chị dâu vào phòng nói chuyện một chút đi.”
Thực chất chỉ là viện cớ để giúp Hứa Thư thoát khỏi tình huống ngượng ngùng này.
Phó Hoàn là người lanh lợi, lập tức hiểu ý.
Cô ấy cười tít mắt bước tới kéo tay Hứa Thư, khoác lấy cánh tay cô: “Chị dâu, em là lần đầu đến chỗ này đó, chị dẫn em đi tham quan một chút nha~”
Hứa Thư đúng là mong có cái cớ để rút lui, liền hấp tấp đi theo cô ấy.
Cảnh tượng thân mật vừa rồi bị bắt gặp khiến cô thậm chí không còn tâm trạng chào hỏi bất kỳ ai trong số mấy người kia.
“Tiểu Tứ, sao hôm nay mọi người lại đến vậy?”
Phó Minh Tuỳ vốn không phải người thích tụ tập náo nhiệt, chắc chắn không chủ động gọi người tới “chúc mừng” chuyện họ làm hoà.
“Là anh Thẩm Dục gọi em tới đó.” Phó Hoàn ngồi trên sofa, chống cằm, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô cười:
“Anh ba nhờ anh ấy liên hệ công ty chuyển nhà, anh ấy biết hôm nay chị sẽ dọn về, nên rủ một nhóm người tới tổ chức bất ngờ cho hai người.”
Bất ngờ á? Hứa Thư cười khổ:
“Em thấy anh của em có bất ngờ không?”
“Em thấy… không đâu.” Phó Hoàn lè lưỡi tinh nghịch, nói thật lòng:
“Em thấy anh Thẩm Dục sắp gặp rắc rối rồi.”
Quả nhiên, ở phòng khách lúc này, Phó Minh Tuỳ không hề hào hứng với kiểu “bất ngờ” này, thậm chí còn có phần bực bội.
Dù gì thì vừa rồi anh và Hứa Thư cũng đã… đến bước gần như “mở màn”, kết quả lại bị phá ngang… Đúng là trước kia lúc chán nản thì không nên tiện tay đưa chìa khoá nhà cho Thẩm Dục.
Ban đầu là định nhờ anh ta giám sát việc dọn vệ sinh, ai ngờ cái tên này lại dở hơi đi tổ chức “bất ngờ”.
“Minh Tuỳ, đừng giận nữa mà, coi như lần này tôi hơi đường đột đi!”
Thẩm Dục vừa vỗ ngực, vừa thoải mái nhận lỗi:
“Nhưng cậu cũng làm lành với cô ấy rồi, mặt cứ cau có mãi không được đâu.”
“Đúng vậy đó.” Dư Biểu cũng hùa theo:
“Bọn em chỉ định tới ké bữa cơm thôi, anh sắp xếp chút là được rồi.”
Phó Minh Tuỳ cảm thấy lý do duy nhất khiến anh chưa lập tức đuổi cổ đám người này đi chính là vì…
Hôm nay vừa mới đọc xong nhật ký, tâm trạng còn đang trong giai đoạn “biến động mạnh nhưng nhìn chung là sung sướng tột độ”.
Vậy nên với cả thế giới, anh cũng thấy dễ tính hơn một chút.
“Được.” Anh thẳng thắn đồng ý cho bọn họ “bòn rút”:
“Mời.”
Đám người này đều là những nhân vật có tiếng trong ngành, ngoài dịp lễ Tết thì rất hiếm có cơ hội cùng ngồi ăn một bữa.
Thế nên địa điểm ăn uống cũng không thể quá tầm thường.
Sau một hồi bàn bạc, cuối cùng mọi người chọn nhà hàng Vọng Giang Lâu.
Trong lúc ăn, Thẩm Dục mới bắt đầu nhắc đến “mục đích thật sự” của màn tạo bất ngờ lần này.
Thì ra chính sách phân lô của chính quyền cấp trên đã chính thức ban hành, người trong giới thương nghiệp mấy hôm nay đều đã nghe phong phanh:
Khu vực hai toà nhà bỏ hoang mà Phó Minh Tuỳ mua trước kia, nay đã được quy hoạch vào khu công nghệ cao, sắp được cải tạo rồi.
Không nằm ngoài dự đoán, thương vụ thu mua từng bị bao người nghi ngờ đó, giờ lại trở thành “ cú đánh đỉnh cao” của Phó Minh Tuỳ.
Phó Khôn Trầm nghe tin này, im lặng hoàn toàn, không còn gì để nói nữa.
Còn những người có quan hệ thân thiết với Phó Minh Tuỳ ngồi đây, lúc này mới thực sự nhận ra — thì ra tất cả đều là tính toán có chủ đích của anh.
Con người này chưa bao giờ đánh trận không chuẩn bị, chắc chắn là đã sớm nắm được thông tin nội bộ mới ra tay.
Và khi đã đoán được điều này, thì việc giữ mối quan hệ tốt với anh lại càng quan trọng — vì không phải cứ có tiền là có thể làm thân được với người của cục đất đai.
Phó Minh Tuỳ nghe đám người bàn tán cũng chỉ mỉm cười không nói, tập trung bóc tôm cho Hứa Thư.
Dáng vẻ “ông chồng mẫu mực” của anh khiến ai nấy đều trố mắt tán thưởng.
Hứa Thư bị mọi người trêu đến đỏ mặt, khẽ nói nhỏ:
“Để em tự làm cũng được mà…”
Phó Minh Tuỳ cũng không ép, đẩy đĩa tôm đã bóc sẵn một nửa qua cho cô.
Sau đó mới quay sang trò chuyện với bọn họ về thương vụ thu mua hai toà nhà bỏ hoang kia.
“Anh Tuỳ, vụ này chẳng khác nào chơi một vố vào nhà họ Phùng cả.” Dư Biểu nói, không nhịn được bật cười:
“Mua vào giá thấp, giờ được định giá trên trời, em đoán Phùng Việt chắc tức đến chết.”
“Giờ chuỗi vốn của Phùng thị cũng sắp đứt rồi, gần như bên bờ phá sản. Lúc này mà nói… dễ lắm sẽ chó cùng rứt giậu.”
“Có thể rứt thế nào?” Phó Minh Tuỳ để ý thấy Hứa Thư cũng đang bị cuốn vào chủ đề này, liền mỉm cười giải thích rõ hơn:
“Hợp đồng ký rõ ràng, lúc trước chính Phùng Việt là người nóng vội muốn bán tháo, còn năn nỉ tôi nhanh chóng mua giá rẻ. Giờ mà hối hận thì…”
“Không những đã quá muộn, mà còn buồn cười nữa.”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
