Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 4: “Họ lúc nào cũng cần ở bên chiều chuộng, lãng mạn. Không phù hợp làm vợ.”
Hứa Thư cảm thấy như mình đang mơ.
Nếu không, sao cô lại có thể lên xe của Phó Minh Tùy chứ?
Không gian bên trong chiếc xe rộng rãi, mùi hương trong xe là mùi chanh bạc hà, dưới điều hòa ở nhiệt độ vừa phải, tỏa ra cảm giác mát mẻ dễ chịu.
Nói thế nào nhỉ, đây là một môi trường khá thoải mái, thoải mái hơn gấp trăm lần so với việc chen chúc trong tàu điện ngầm vào ngày nóng nực.
Nhưng Hứa Thư lại cảm thấy toàn thân mình cứng đơ.
Cô chỉ cần không kìm chế mà liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh đang im lặng, là lại cảm thấy như có hàng triệu con kiến bò trong mạch máu của mình.
Có chút… tiếc nuối.
Cũng không biết mười phút trước bản thân lấy đâu ra can đảm, lại có thể nhận lời mời “tiễn cô một đoạn” của Phó Minh Tùy, còn ngồi vào ghế sau cạnh anh.
Có phải là quá vội vàng không?
Hứa Thư hơi bối rối, khẽ c*n m** d*** bằng hàm răng trắng nhỏ như sứ.
“Không thoải mái à?” Anh ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp như vang lên giữa màn đêm, lạnh lẽo nhưng dễ chịu: “Có phải điều hòa mở hơi lạnh quá không?”
“Xin lỗi, Phó tổng.” Tài xế phía trước rất biết quan sát, lập tức nói: “Tôi sẽ chỉnh cao lên một chút.”
“Vậy sao?” Phó Minh Tùy cười nhẹ: “Tôi tưởng cô mặc váy sẽ thấy lạnh.”
Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt anh không chút ngại ngùng mà dừng lại ở đôi chân thon dài dưới lớp váy vest của cô, trông như một quý ông đích thực.
“Không lạnh, nhưng… rất cảm ơn sự quan tâm của Phó tổng.” Hứa Thư nhẹ nhàng chuyển ánh mắt, không bỏ lỡ cơ hội giao tiếp lần này: “Cảm ơn… anh đã đồng ý đưa tôi về nhà.”
“Giờ này thật khó bắt được xe.”
“Không cần cảm ơn, đây chỉ là việc nhỏ thôi.”
Phó Minh Tùy khẽ mỉm cười, ánh mắt bình thản, thật sự cảm thấy chuyện nhỏ này không quá quan trọng.
Hứa Thư vừa mừng vì ánh mắt anh không hề có chút soi xét nào, lại vừa cảm thấy có chút thất vọng.
Cô nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nhỏ như đang tự nói một mình:
“Sự giúp đỡ của anh giúp tôi có thể về nhà sớm hơn một tiếng.”
“Một tiếng, cũng đủ để làm được nhiều việc rồi.”
Phó Minh Tùy lúc này mới quay đầu nhìn cô một cái.
Cô gái nhỏ nép sát vào cửa xe giống như đang sợ hãi điều gì đó. Mặc dù đường nét cơ thể mảnh mai và thon thả của cô rất đẹp nhưng lại bị kéo căng quá mức, trông như có một tâm hồn điên loạn ẩn giấu dưới lớp quần áo chỉnh tề.
Dáng vẻ cố gắng chịu đựng này, lại có chút thú vị.
Phó Minh Tùy hiếm khi hứng thú như vậy, nói thêm một câu:
“Quả thực, năng lực làm việc của cô rất tốt.”
Hứa Thư hơi ngơ người, lại quay đầu nhìn anh.
Đèn đường bên ngoài lướt qua khiến ánh sáng trong xe lúc sáng lúc tối, làm cho cặp lông mày rậm của anh càng thêm sâu sắc, ẩn trong bóng tối, khó mà nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh.
Phó Minh Tùy nói: “Chuyện tối nay, Kiều Việt nói rồi.”
Ý anh rõ ràng là nói về bữa tối.
“Tôi cười cậu ấy…” Anh ngừng một chút, giọng nói mang theo vài phần đùa cợt:
“Làm việc bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa gặp được một cô gái nhỏ nào chu đáo như vậy.”
Bị anh gọi là “cô gái nhỏ”, Hứa Thư không kìm được mà đỏ bừng cả mặt.
“Không phải vậy.” Cô hơi lúng túng, giọng như muỗi kêu: “Chỉ là tôi tình cờ cùng bạn đến nhà hàng nơi mà trợ lý Kiều gọi món, cô ấy là người Ý, cảm thấy đồ ăn không ngon…”
“Ý tôi là cách giải quyết sau đó.” Phó Minh Tuỳ bình thản nói: “Ý kiến của cô không tệ.”
Tim Hứa Thư đập thình thịch, trong đầu như bắn pháo hoa năm màu sáu sắc.
Được Phó Minh Tuỳ công nhận bản thân đã là chuyện mơ mộng viển vông, huống chi là… anh nhớ đến cô.
“Phó tổng.” Hứa Thư lấy hết dũng khí, hơi rụt rè cất tiếng hỏi:
“Anh còn nhớ tôi không?”
Phó Minh Tuỳ “ừ” một tiếng: “Phương án điều chỉnh của dự án rất tốt.”
Phương án mà Đông Dương đưa lên có tên “Hứa Thư” trong danh sách người đóng góp, tất nhiên anh biết cái tên đó là cô.
Thật ra mấy người khác chỉ là làm nền, chỉ làm những việc cơ bản thôi.
“Tôi… tôi tên là Hứa Thư.” Cô không nhịn được mở miệng, giọng mang chút mong chờ:
“Anh nhớ ra không?”
Phó Minh Tuỳ nhìn cô một cái, vài giây sau mới mở miệng:
“Thứ hai, đã gặp trong phòng họp rồi.”
Mặc dù người trong nhóm phiên dịch không giới thiệu bản thân, nhưng tài liệu họ nộp lên anh vẫn đã xem qua.
Đâu phải mất trí nhớ, sao có thể chỉ sau hai ngày ngắn ngủi đã quên được.
Tim Hứa Thư khẽ khựng lại, như bánh xe đang chạy trên con đường bằng phẳng đột nhiên gặp một viên sỏi nhỏ, hơi xóc nhẹ một chút.
Xe đã lái đến khu ký túc xá nhân viên của đại học Giang.
“Phó tổng, tôi đến nơi rồi.” Cô cố gắng cười: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”
Phó Minh Tuỳ khẽ gật đầu, không nói gì.
Xuống xe, trong đêm hè oi bức, Hứa Thư cảm thấy hơi khó chịu.
Cô biết hai câu “anh còn nhớ tôi không” vừa rồi của mình có phần quá vội vàng.
Cái sự chờ mong nôn nóng ấy, ngay cả chính cô cũng nghe ra được, Phó Minh Tuỳ tỉ mỉ đến vậy, sao có thể không nghe ra?
Hứa Thư không muốn thể hiện ra sự “có ý đồ” trước mặt Phó Minh Tuỳ, nhưng khi có cơ hội ở riêng với anh, cô lại không kìm được bản thân.
Thực ra cũng chẳng có gì to tát cả.
Tám năm, mới gặp lại hai lần, chắc chắn anh không thể nhớ được.
Khu ký túc xá đại học Giang nằm ở một chỗ ngoặt, trên đường về phía Nam , Bạch Dung gọi điện đến.
Phó Minh Tuỳ nghe máy, giọng nói bên kia dịu dàng ôn hòa nhưng anh không đáp lại nhiều, chỉ thẳng thắn nói:
“Minh Tùy, cô gái nhà họ Cố sao vậy, mới gặp có một lần mà con đã không để ý đến người ta rồi…”
Ngón tay thon dài của anh day nhẹ huyệt thái dương, Minh Tuỳ hơi đau đầu.
“Mẹ, cô ấy không phù hợp.” Anh nhàn nhạt nói: “Quá kiêu kỳ.”
Con gái trẻ muốn lãng mạn, cần người ở bên chiều chuộng, nhìn thế nào cũng không phù hợp với tiêu chuẩn làm vợ của anh.
“Minh Tùy, mẹ gọi con đi xem mắt không phải vì muốn con kết hôn ngay mà chỉ muốn con hẹn hò .”
Bạch Dung có phần bất đắc dĩ:
“Nhà mình bây giờ quy mô thế này rồi, chẳng lẽ còn cần dùng hôn nhân của con để nâng giá trị nữa sao?”
“Nhưng con sắp ba mươi lăm rồi mà chưa từng yêu đương… không lẽ hẹn hò cũng không cần?”
Thực lòng mà nói, bà thật sự có chút lo lắng.
Hiện nay lớp trẻ chơi bời quá mức, con trai bà lại y như một nhà tu hành trong sạch, không dính bụi trần.
Ban đầu Bạch Dung còn cho rằng đó là kiêu ngạo, dù sao gia đình như họ, quanh năm bên tin tức đều là chuyện tiêu cực.
Nhưng theo thời gian, khi thấy Phó Minh Tùy ngày một lớn mà vẫn không nghĩ đến yêu đương hay kết hôn, bà bắt đầu lo lắng, như bây giờ người ta hay nói trên mạng, Bạch Dung sợ con mình thành kiểu..vô tính hay đồng tính…
Bà lo đến mất ngủ.
Phó Minh Tùy đương nhiên không biết mẹ mình đã tự dệt bao nhiêu suy diễn trong đầu, anh chỉ biết từ năm ngoái, số lần xem mắt do Bạch Dung sắp xếp ngày càng nhiều.
Dù phần lớn đều là hỏng chuyện, nhưng vẫn khiến anh cảm thấy hơi phiền.
Kết hôn, thậm chí sinh con, đối với anh chỉ là gia vị có cũng được, không có cũng chẳng sao, nhưng với gia đình phía sau thì lại là cái gọi là “điều cần thiết”.
“Minh Tùy, cô gái họ Cố thật sự rất thích con, hơn nữa bố con và bố cô ấy lại là bạn cũ.”
Bạch Dung vừa dò xét vừa thử thăm dò anh:
“Hay là tìm cơ hội gặp thêm lần nữa đi?”
Tình cảm vốn là thứ cần được vun đắp qua thời gian mà.
“Không.”
Phó Minh Tùy đưa tay hạ cửa kính xe, làn không khí nóng bên ngoài lập tức ùa vào xe, làm tan đi cái mát trong xe.
Anh nhìn ánh đèn lướt qua ngoài cửa sổ, lông mày khẽ nhíu lại:
“Không hợp.”
Dù giọng điệu anh rất ôn hòa, nhưng một khi Phó Minh Tùy đã nói là không gặp, thì không còn chút không gian thương lượng nào nữa.
Bạch Dung hiểu tính con trai mình, đành dừng lại tại đó.
“Được rồi, nếu con không thích cô Cố đó…”
Bà thở dài:
“Vậy mẹ đi tìm một cô tiểu thư khác.”
Phó Minh Tùy chẳng mấy quan tâm:
“Tùy mẹ.”
Bạch Dung chọn người xem mắt với anh nhưng cũng phải tuỳ tâm trạng mà anh xem hay không
Hiện tại trong tay Phó Minh Tùy có mấy dự án đang tiến hành cùng lúc, anh hoàn toàn không có thời gian để nghĩ đến vấn đề cá nhân.
Chưa nói đến chuyện khác, bên Goldman cũng đã đủ rắc rối rồi.
Đó là một công ty cũ kỹ, lạc hậu, lại rất có chủ kiến riêng, kiểu công ty có tinh thần lãng mạn, bảo thủ và kiêu ngạo, nhưng cuối cùng vẫn khó tránh khỏi số phận bị hiện đại hóa và thâu tóm.
Chỉ tiếc là, CEO của Goldman – Enzo – dù đã bị dồn đến chân tường, vẫn không chịu chấp nhận hiện thực.
Ngày đầu tiên đi làm ở Cảnh Huy, Kiều Việt đã chuẩn bị thẻ cơm công ty cho mấy người của Đông Dương.
Dù họ làm việc ở đây tối đa chỉ mười ngày, nhưng những thứ cần thiết vẫn phải có.
Buổi trưa Hứa Thư đi ăn cơm ở căn tin, thấy còn khoảng nửa tiếng rảnh rỗi, liền đi ra từ cửa sau của Cảnh Huy, định dạo quanh một chút.
Xem như tiêu hóa luôn bữa trưa.
Không ngờ vừa bước ra chưa được mấy bước, đã bắt gặp Enzo đang gọi điện thoại ở lối sau. Ông ta nói tiếng Ý và cứ nghĩ người khác nghe không hiểu cũng không hạ thấp giọng, kết quả khiến Hứa Thư nghe được rõ mồn một.
Enzo dường như đang nói chuyện với các cổ đông khác của công ty, ngữ khí vô cùng gay gắt.
Toàn là những chuyện thương mại, Hứa Thư không học tài chính, cũng không hiểu các thuật ngữ chuyên ngành trong đó, nhưng cô vẫn nghe ra được rằng Enzo không hài lòng với Cảnh Huy.
Ông ta dường như chê mức lợi nhuận mà Cảnh Huy đề xuất quá thấp, còn nói với người đầu dây bên kia rằng nếu không thể từ chối việc bị mua lại, thì phải đổi sang một công ty hợp tác có lợi nhuận hơn.
Hứa Thư đang mãi suy nghĩ, mãi cho đến khi Enzo cúp máy và quay đầu lại nhìn thấy cô, cô mới giật mình bước đi.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng và dò xét của người đàn ông kia, cô lại không hề tỏ ra hoảng sợ chút nào, vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.
“Cô là…” Enzo nheo mắt: “Cô là nữ phiên dịch đó à?”
Khuôn mặt xinh đẹp luôn khiến người ta khó quên, tuy rằng bận bịu với đủ thứ phiền phức, nhưng ông ta vẫn nhớ được gương mặt của Hứa Thư.
“Đúng vậy.” Hứa Thư bình tĩnh thừa nhận.
Sau đó trong ánh mắt sắc bén của Enzo, cô không nhắc đến chuyện ông ta vừa nói điện thoại, chỉ cầm chai nước khoáng mát lạnh đưa cho ông ta: ” Ông có khát không ạ?”
Nói chuyện lâu như thế chắc là khát rồi.
Enzo vô thức nhận lấy chai nước từ tay cô.
Hứa Thư không nói gì thêm, liếc nhìn đồng hồ, mỉm cười: “Đến giờ làm rồi.”
“Tôi vào làm đây, ông cứ uống từ từ nhé.”
Ông chủ có thể tùy tiện lùi bước, còn nhân viên thì không thể.
Ngày hôm sau, khi Hứa Thư đang ăn trưa trong căn tin, cô nhận được “lời hồi đáp” từ Enzo.
Ông ta ngồi đối diện, đặt hai ly trà sữa được đóng gói tinh tế trước mặt cô.
Hứa Thư bình thản liếc nhìn xung quanh, thấy căn tin giờ này đã không còn mấy người, mới phản ứng lại: “Nói gì cơ?”
Enzo cau mày, gương mặt hơi cứng nhắc: “Cô hiểu mà.”
“ Ông Enzo, không cần lo lắng.” Hứa Thư mỉm cười: “Tôi không có ai để nói cả.”
“Hử?” Enzo sửng sốt: “Cô không phải nhân viên của Cảnh Huy sao?”
Hôm qua ông ta để lộ vẻ nôn nóng và lo lắng qua cuộc gọi, lại bị cô phiên dịch này tình cờ nghe thấy. Sau khi phát hiện ra, Enzo đã chuẩn bị tâm lý rằng Cảnh Huy có thể lợi dụng điểm yếu của Goldman để tiếp tục ép giá.
Nhưng hôm nay mọi thứ lại yên ả lạ thường, khiến ông ta không hiểu vì sao cô không báo cáo, nên mới đến hỏi thăm.
Kết quả, cô gái này lại không phải nhân viên của Cảnh Huy?
Hứa Thư lắc đầu, giọng sâu xa: “Không phải, tôi chỉ là người trong đội phiên dịch bên ngoài thôi. Nhân viên chính thức của Cảnh Huy tôi còn chưa có phúc phận làm.”
Nghe cô không phải nhân viên Cảnh Huy, Enzo thở phào nhẹ nhõm thực sự.
Ông ta cảm thấy nhẹ nhõm, ngắm nhìn cô gái phương Đông xinh đẹp trước mắt, cảm xúc lãng mạn trong xương cốt nổi lên, không kìm được buộc miệng hỏi:
“Như cô, một nhân viên ưu tú như vậy, mà cũng không đủ tiêu chuẩn vào Cảnh Huy sao?”
Trước lời trêu chọc nhẹ nhàng của Enzo, Hứa Thư chỉ cười, không đáp.
Cô nhanh chóng ăn xong, rồi đứng dậy rời đi.
Chỉ là, nếu có kẻ lòng dạ hẹp hòi, mà để một phiên dịch như cô thân thiết với CEO bên dự án mua lại như vậy, thì rất dễ trở thành vấn đề.
Tối hôm đó, Phó Minh Tuỳ nghe được Kiều Việt “báo cáo” một việc.
Nội dung là: Hứa Thư và người của bên Goldman quá thân thiết, cô không phải là nhân viên công ty, lỡ có hai lòng thì sẽ xảy ra sự cố trong công việc.
Nghe xong lời bóng gió ấy, Phó Minh Tuỳ cũng không nhíu mày, chỉ hỏi: “Ai nói?”
Kiều Việt nghiêng đầu báo cáo lại rõ ràng: “Một nhân viên của Đông Dương, tên là Tô Tinh.”
Ồ, không ngờ, lại có người đứng sau báo cáo một nhân viên cùng nhóm.
Phó Minh Tuỳ khẽ nhếch môi cười:
“Kiều Việt, đây là chất lượng đội ngũ mà cậu đề cử à?”
“Mấy chuyện vặt vãnh bên công ty khác, dù là cạnh tranh công khai hay đâm lén sau lưng, có cần phải đến trước mặt tôi báo cáo không?”
“Hay là cậu thấy tôi rảnh rỗi quá?”
Lời dạy bảo không nặng không nhẹ, sắc mặt Phó Minh Tuỳ vẫn không đổi, mà Kiều Việt thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Phó tổng, tôi không… tôi không có ý đó.”
Anh ta luống cuống giải thích: “Chỉ là cảm thấy có chút lo lắng thôi.”
“Nghi ngờ thì không dùng, đã dùng thì không nghi ngờ, đạo lý này còn cần tôi dạy cậu à?”
Phó Minh Tuỳ ký xong văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên:
“Tìm cơ hội thông báo với em họ của cậu một tiếng.”
“Bảo cô Tô kia rời đi.”
Anh ghét nhất là người mách lẻo sau lưng, bất kể là khi còn đi học hay sau này đi làm.
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
