Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 39: Cô quá đáng yêu nên anh đã hôn nhẹ một cái.
Đá quý
Sau đó một thời gian, Phó Hoàn không còn đến trường nghe tiết học công khai nữa.
Hứa Thư không hề nói rõ điều gì với cô bé, nhưng dường như cô ấy đã tự hiểu và âm thầm rút lui — chắc hẳn là Phó Minh Tùy đã nói riêng với cô ấy rồi.
Sau một chút ngẩn ngơ tiếc nuối, Hứa Thư cũng không suy nghĩ nhiều thêm về chuyện này.
Thời gian bước sang tháng Năm, Hứa Thư nhận được cuộc gọi từ Hứa My.
Lúc cuộc gọi đến, cô đang trong giờ giảng, liếc mắt nhìn sinh viên bên dưới bục giảng, cô chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng.
Đợi đến khi hết tiết, cô mới ra hành lang gọi lại cho Hứa My.
“Cháu à, dạo này gọi điện cho cháu đúng là khó nhằn thật đấy.” Giọng Hứa My đầy mỉa mai, chua chát.
“Cô à, vừa nãy cháu đang dạy học…” Hứa Thư khựng lại, nghĩ một lúc rồi không giải thích thêm, hỏi thẳng:
“Có chuyện. Dĩ nhiên là có chuyện rồi, chẳng phải cô đã nghĩ rồi sao, không chuyện gì thì cũng không nên gọi làm phiền vợ tổng giám đốc.” Hứa My hừ lạnh một tiếng:
“Gả vào hào môn rồi thì ai mà chẳng chướng mắt đám bà con nghèo. Giờ cô nên gọi cháu là thiếu phu nhân à?”
Hứa Thư cuối cùng cũng hiểu ra vì sao Hứa My lại tức giận, trong lòng khẽ chùng xuống, cảm giác bất an bắt đầu lan tràn.
“Cô ơi…” Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, gượng cười nói:
“Cô nói quá lời rồi ạ.”
Cô cũng không ngạc nhiên khi Hứa My biết được thân phận của Phó Minh Tùy — dù sao thì công ty Cảnh Huy thường xuyên lên các bản tin tài chính của Giang Thành, nếu bà ấy hoàn toàn không biết mới là chuyện lạ.
Chỉ là Hứa Thư muốn âm thầm nhắc nhở rằng chuyện cô kết hôn với Phó Minh Tùy… chỉ là kết hôn mà thôi.
Cô chẳng là gì đặc biệt, càng không có khả năng giúp đỡ gì cho ai cả.
Nhưng Hứa My chẳng thèm hiểu hàm ý trong lời cô, cười lạnh tiếp tục:
“Tết năm ngoái hai người về quê là diễn tuồng phải không? Hai người tung hứng, chẳng nói thật với chúng tôi. Cái người chồng kia của cháu còn bảo nhà mình làm chút buôn bán nhỏ… Cảnh Huy mà là buôn bán nhỏ á? Là có ý gì? Là sợ tụi tôi bám theo vòi tiền đúng không?”
“Cô à, cô hiểu lầm rồi thật đấy…” Hứa Thư cắn răng, cố gắng giải thích:
“Bọn cháu không hề có ý đó…”
“Không có ý đó à? Trước kia tao bảo máy nhờ giúp thằng em mày tìm việc, thì thoái thác đủ điều.” Hứa My tức đến mức không nhịn được, từng lời nói như trút giận:
“Chồng mày là ai chứ? Giúp sắp xếp một công việc chẳng phải chỉ cần nhấc một ngón tay là xong à? Đến cả việc nhỏ như thế cũng không chịu làm?”
“Kết quả là mày làm sao hả Hứa Thư? Mày với chồng mày giấu hết mọi chuyện với tao và dượng mày. Tao còn phải đọc báo mới biết thằng cháu rể là ai! Mày không thấy mày quá đáng à?”
Ngón tay mảnh khảnh của Hứa Thư siết chặt điện thoại, giọng cô nặng trĩu và nén chặt trong cổ họng, nói ra từng từ như đè nặng trong lòng:
“Cô à, cháu…”
Cô không biện minh gì thêm, chỉ nói:
“Trên đời này, tất cả chuyện ‘giúp đỡ’ đều phải dựa trên tình cảm và hoàn cảnh. Hiện giờ hoàn cảnh khó khăn, ai cũng có cái khó riêng, không phải chuyện gì cũng đơn giản như vậy đâu.”
Cô thật sự không thích những người nhìn mọi chuyện quá đơn giản, sống trong cái giếng mà tưởng như hiểu cả bầu trời.
“Được lắm, vậy là mày từ chối đúng không?” Giọng Hứa My càng lớn, chói tai:
“Hứa Thư, mày nói xem bao năm nay tao đã từng nhờ vả mày chuyện gì chưa? Có không? Bố mày mất rồi, là ai nuôi nấng mày vậy? Bây giờ mày lấy được chồng giàu rồi, tại sao lại không chịu giúp đỡ người nhà?”
“Tao đâu có bắt mày phải lo công việc gì quyền quý, tập đoàn Cảnh Huy lớn như vậy, nhiều vị trí như vậy, chẳng lẽ không chứa nổi một thằng như nó à? Mày tưởng tao ngu chắc?”
Hứa Thư cắn chặt môi, không nói lời nào. Cô cắn mạnh đến mức để lại dấu răng trên đôi môi mềm.
“Tao không cần biết, dù sao mày cũng mang họ Hứa, mày phải giúp tao chuyện này.” Hứa My thấy cô im lặng thì càng lớn tiếng hơn:
“Nếu mày không lo, tao sẽ trực tiếp tìm Minh Tùy. Hôm trước nó còn để lại số liên lạc cho tao đấy.”
“Cô ơi!” Hứa Thư không nhịn được ngắt lời, giọng nói có phần gấp gáp.
“Sao? Mày định chọc giận tao đấy à?” Hứa My hét lớn hơn.
“Cô à, cháu không cố ý muốn làm cô giận, chỉ là…” Bàn tay buông xuống của Hứa Thư siết chặt thành nắm đấm, cô khẽ cầu xin:
“Cháu sẽ giúp Tiểu Thiệu tìm việc, chỉ xin cô đừng làm phiền đến Phó Minh Tùy.”
Thế giới của người trưởng thành vốn luôn đầy những sự thỏa hiệp. Cô muốn Hứa My đồng ý một chuyện, thì bắt buộc phải thoả hiệp làm một chuyện khác trước.
Chỉ là… hiện tại Hứa Mi đã chẳng còn xem trọng cô như trước nữa.
“Mày nói sẽ giúp á? Sợ là không cam tâm tình nguyện đâu nhỉ.” Người phụ nữ lạnh lùng cười khẩy đầy châm chọc:
“Hơn nữa, mày chỉ là giáo viên mới vào nghề được mấy năm, thì giúp được gì cho em trai mày chứ? Tao thấy vẫn nên nhờ Minh Tùy thì hơn.”
“Cháu đảm bảo sẽ tìm được việc cho Tiểu Thiệu.”
Bản thân cô đã cảm thấy mình giống như một “phụ kiện” đi kèm trong cuộc hôn nhân này, cô thật sự không muốn vì chuyện gia đình mà tiếp tục làm phiền Phó Minh Tùy.
“Được thôi, mày đã nói thế thì tao cho mày một tuần.” Hứa My hất cằm kiêu ngạo nói xong, dường như vẫn chưa nguôi giận, rồi “rầm” một tiếng cúp máy thẳng.
Hứa Thư nghe tiếng tút tút trong điện thoại, lòng rối bời như tơ vò.
Ngón tay thon dài vô thức cào nhẹ lên điện thoại, ánh mắt ngẩn ngơ, mãi đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên cô mới giật mình hoàn hồn.
Hứa Thư hoàn toàn không tin vào cái gọi là “hứa hẹn” của Hứa My, dù gì thì chừng đó năm qua, cô cũng đã quá hiểu tính cách của người cô này là thế nào rồi.
Buổi tối về nhà, cô thăm dò hỏi Phó Minh Tùy xem trong giờ làm việc anh có thường xuyên nghe điện thoại không.
“Nghe điện thoại à?” Câu hỏi của cô hơi lạ, khiến anh sững lại một chút mới trả lời:
“Em hỏi vậy là sao?”
“Tại vì… em đôi khi muốn gọi cho anh, nhưng lại sợ làm phiền anh.” Hứa Thư tìm đại một lý do rồi mỉm cười nói tiếp:
“Nên em muốn hỏi trước cho chắc.”
“Không sao đâu, cứ gọi, không làm phiền gì hết.” Câu hỏi của cô dường như khiến Phó Minh Tùy thấy vui, ánh mắt anh cong cong:
“Điện thoại cá nhân thì anh luôn mang theo, điện thoại công việc thì để ở phòng thư ký.”
Nghe thấy câu trả lời này, Hứa Thư mới yên tâm phần nào — cô nghĩ rằng số điện thoại mà Phó Minh Tùy từng để lại cho Hứa My chắc chắn không phải là số cá nhân. Nếu vậy, thì ít nhất bình thường anh sẽ không trực tiếp nghe những cuộc gọi đó thì mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn.
Thở ra một hơi nhẹ nhõm, cô bỗng có hứng thú chọc ghẹo anh:
“Phó tổng, anh có muốn em gọi điện cho anh không?”
Phó Minh Tùy bị dáng vẻ đáng yêu, tinh nghịch của cô làm cho vui vẻ, không nhịn được cúi người qua bàn hôn nhẹ lên trán cô một cái.
“Muốn.” Anh thẳng thắn thừa nhận:
“Nhắn tin cũng được.”
Cô là gam màu tươi sáng trong cuộc sống làm việc buồn tẻ của anh.
Hứa Thư trong lòng vừa ngọt ngào vừa xót xa, mỉm cười nói:
“Vậy thì ngày nào em cũng nhắn cho anh.”
Dù sao thì bình thường họ cũng gần như nhắn tin với nhau mỗi ngày rồi.
Cô ngượng ngùng, cúi đầu ôm bát ăn cơm trong im lặng.
Tối hôm đó rảnh rỗi được chút thời gian, lúc Phó Minh Tùy vào thư phòng xử lý tài liệu, Hứa Thư tranh thủ gọi điện cho Uý Duyệt hỏi bên phía cô ấy có chỗ làm nào còn trống không.
“Chết tiệt.” Uý Duyệt nghe xong không nhịn được chửi một câu:
“Cô của cậu là có ý gì vậy? Đây không phải đe dọa trắng trợn à? Rồi cậu cũng thỏa hiệp thật luôn hả?”
“Bây giờ tớ cũng chẳng lo nổi nhiều thế nữa, chỉ muốn nhanh chóng giúp Tiểu Thiệu tìm được một công việc.” Hứa Thư thở dài nhỏ nhẹ:
“Nếu không thì bà ấy chắc chắn sẽ gây phiền phức cho Minh Tuỳ.”
Cô hiểu rõ Hứa My, biết chuyện này là hoàn toàn có khả năng xảy ra.
“Nhưng chuyện nhỏ thế này mà cũng làm khó được Phó tổng nhà cậu sao?” Uý Duyệt không hiểu:
“Anh ấy quản công ty to vậy, sắp xếp một công việc chẳng phải chỉ mất vài phút à?”
Xem ra, tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.
Hứa Thư cúi đầu, thở dài không thành tiếng.
“Đúng là vậy, nhưng… thật lòng là tớ không muốn làm phiền anh ấy, thật sự không muốn.”
Cô không cách nào giải thích hết được sự tự ti mà bản thân cô nảy sinh sau chuyện của Phó Vận và Phó Hoàn, chỉ có thể nhẹ giọng nói:
“Uý Duyệt, tớ cũng không muốn làm phiền cậu đâu, nếu bên cậu không cần người thì thôi…”
“Ôi dào, chuyện nhỏ như vậy mà cũng nói gì phiền với không.” Uý Duyệt cắt ngang lời cô, dứt khoát nói:
“Bên mình đúng lúc đang tuyển người. Cậu biết rồi đấy, công ty logistics nhân sự biến động nhiều, ba ngày hai bận là có người nghỉ.”
“Chỉ là công việc kiểu này không mấy tốt đẹp gì, cũng chỉ là tạm thời có cái ăn mà thôi.” Cô ấy không chắc chắn hỏi: “Tớ có thể sắp xếp được, nhưng bên cô của cậu liệu có chấp nhận không?”
Hứa Thư trầm mặc một lúc, mới nói: “Tớ sẽ hỏi thử bà ấy.”
Cô cũng không phải kiểu người mềm yếu đến mức bị người khác chèn ép mãi, đã hứa giúp tìm việc thì cô sẽ cố hết sức. Còn nếu bà ấy và Triệu Thiệu không chấp nhận, thì đó là chuyện của họ.
Ngày hôm sau, Hứa Thư gọi điện báo công việc đã sắp xếp xong cho bà ấy.
“Cô à, cháu đã nói rồi, công việc này là do cháu tự tìm cho Tiểu Thiệu.” Hứa Thư nhẹ giọng giải thích: “Không liên quan gì đến Cảnh Huy cả.”
“Nhưng cháu cũng không thể tìm cho nó cái việc lễ tân này chứ, chẳng khác gì lao động thời vụ còn gì?” Hứa My nghe xong càng tức giận: “Không cần cháu tìm cho nó việc kiểu biên chế nhà nước đâu, nhưng ít ra phải đàng hoàng một chút chứ?”
Ba chữ “Không thể được” đã lên tới đầu lưỡi, nhưng Hứa Thư không thốt ra nổi.
“Cô ơi, bây giờ tìm việc rất khó,cô…” Cô dừng một chút, cố gắng an ủi: “Ít ra thì cứ để Tiểu Thiệu làm thử một thời gian đi.”
Hứa My có vẻ đang do dự, không nói gì.
Cảm nhận được sự mềm lòng của cô, Hứa Thư tranh thủ tiếp lời: “Cô, thử việc vẫn hơn là ở nhà không làm gì, cháu cũng sẽ tiếp tục giúp tìm cơ hội khác cho em ấy.”
Nói trắng ra, chẳng qua là kiểu “cưỡi lừa tìm ngựa” thôi.
Lúc này Hứa My mới chịu nhượng bộ: “Thôi được, dù sao thì nó cũng là em trai cháu, giờ cháu cũng đã có tương lai rồi nhưng cũng đừng bỏ mặc người nhà.”
“Vâng.” Hứa Thư bình tĩnh đáp, nhưng sau khi cúp điện thoại thì lại không khỏi thấy chua xót trong lòng.
Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên Hứa My nói cô “có tương lai”, nhưng trớ trêu thay, là vì cô lấy được chồng tốt.
Nụ cười nơi khóe môi Hứa Thư hơi lạnh lùng, đợi đến khi tâm trạng bình ổn hơn một chút, cô mới gọi điện cho Uý Duyệt.
“Cậu cứ coi Tiểu Thiệu là nhân viên bình thường mà đối xử.” Giọng cô điềm đạm: “Không cần vì tớ mà đặc biệt quan tâm đến nó.”
“Không thành vấn đề, trời ơi, cậu cứ yên tâm đi, chuyện này tớ lo được.” Uý Duyệt cười lớn, rồi hỏi tiếp:
“Nhưng mà tớ vẫn không hiểu nổi, tại sao cậu thà phiền đến tớ còn hơn là nhờ ông chồng nhà cậu?”
Hứa Thư siết chặt điện thoại, miễn cưỡng cười:
“Sao cậu hỏi toàn những câu khiến người ta không biết trả lời thế? Tối nay tớ mời cậu ăn cơm bù lại nhé?”
“Xì, bị hỏi trúng tim đen nên mới đánh trống lảng à?” Uý Duyệt còn không rõ tính cô sao? Nói xong lại bảo:
“Thôi, ăn cơm để sau đi, hôm nay Tô Cáo đi công tác về, hẹn dịp khác nhé.”
Hứa Thư chỉ “Ừ” một tiếng.
Trước khi cúp máy, Thích Duyệt còn nói thêm:
“Thư Thư, thật ra giữa vợ chồng với nhau không cần phải quá ‘khách sáo’, cậu hiểu ý tớ chứ?”
“Gì cơ?”
“Ý tớ là, quan hệ giữa cậu và chồng chắc chắn phải thân thiết hơn tớ chứ?”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
