Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 36: Anh đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng.
Hứa Thư lái xe đến Trường Trung học số 1 Giang Thành – nơi Phó Vận đang theo học.
Lúc đó là thời gian học buổi tối của lớp 12, trong khuôn viên trường gần như không có ai, yên tĩnh đến lạ thường.
Cô bước trên đôi giày cao gót băng qua sân thể dục rộng lớn, trong lòng không khỏi cảm khái — mười năm trước cô cũng từng học ở nơi này, mỗi ngày đều đi qua sân trường này, quen thuộc với từng cọng cỏ, nhành cây trong khuôn viên.
Những năm qua, trường thay đổi rất nhiều: sân thể dục mở rộng, nhiều dãy nhà cũ được trùng tu. Năm đó Hứa Thư thi vào trường này với thành tích đứng trong top 10 toàn thành phố, học ở lớp trọng điểm. Bây giờ Phó Vận cũng học ở đây… Có thể thấy, trường trọng điểm cũng rất coi trọng học sinh có “đầu tư”.
Hứa Thư lần theo địa chỉ Phó Vận gửi, lên tầng ba tới phòng giáo viên. Vừa lên cầu thang, cô đã thấy Phó Vận đang đứng ngoài cửa nghịch điện thoại.
Cô bước tới, hạ giọng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì to tát đâu, chỉ là kỳ thi đầu năm mới vừa xong, giáo viên không tin là em có thể tiến bộ nhanh như vậy.” Phó Vận nhún vai, tỏ vẻ không sao cả:
Hứa Thư bật cười, mím môi:
“Cái miệng lém lỉnh thật đấy.”
“Hì hì, chị dâu, lần này phiền chị rồi.” Phó Vận nhăn mũi nũng nịu, níu tay cô:
“Đừng nói với anh ba nhé, được không?”
“Được, không nói với anh ấy.” Hứa Thư hiền hậu vỗ tay cô bé:
“Đi thôi, vào gặp thầy cô em nào.”
Thực ra cũng chẳng có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là điểm tiếng Anh của Phó Vận lần này tăng mạnh, không khớp với thành tích trung bình suốt hơn hai năm qua, khiến thầy cô hơi chú ý.
Hứa Thư nghe vậy thì thấy không thoải mái.
Là người cũng làm nghề giáo, cô phần nào hiểu giáo viên đang nghĩ gì, nhưng vô căn cứ nghi ngờ học sinh rồi gọi phụ huynh lên trường…
“Thầy Triệu, môn tiếng Anh của Phó Vận là tôi dạy.” Hứa Thư lấy giấy tờ công tác trong túi ra, bình tĩnh nói:
“Các môn khác của em ấy không có sự tăng điểm bất thường. Việc học tiếng Anh là để chuẩn bị đi du học.”
“Môn tiếng Anh không phải là môn quá khó để cải thiện thành tích, do nền tảng trước đây của em ấy quá thấp, nên dù có tăng vài chục điểm cũng không đến mức đáng nghi ngờ đến vậy, đúng không ạ?”
“Ờ… cái này, là tôi hiểu nhầm.” Thầy Triệu cười gượng, vội vàng nói lời hay: “Chỉ là không ngờ em ấy tiến bộ nhiều như vậy trong kỳ nghỉ ngắn, có vẻ đúng là có năng khiếu học tập…”
Được khen rồi, Phó Vận cũng không thèm để bụng nữa.
Hứa Thư dắt cô rời khỏi văn phòng, cô nhóc cười đến mức mắt híp lại.
“Chị dâu, để em nói cho chị biết.” Cô nghiêm túc nói: “Đây là lần đầu tiên thầy Triệu khen em đấy, dạy em gần ba năm rồi.”
Hứa Thư mỉm cười lắng nghe, cảm thấy tất cả những đứa trẻ tuổi này, dù có như thế nào thì trong lòng cũng luôn mong được thầy cô khen ngợi.
Cô đưa tay xoa đầu cô bé, dịu dàng nói: “Em rất giỏi, rất thông minh.”
Phó Vận hơi ngẩn ra, ngượng ngùng cúi đầu, một lúc sau mới nói: “Chị dâu, hôm nay thật sự cảm ơn chị, em thấy chị ngầu quá.”
“Thầy Triệu nhà mình trước giờ rất giỏi ăn nói, vậy mà bị chị làm cho câm nín luôn rồi!”
“Nói bậy, chị đâu có tranh cãi gì.” Hứa Thư lắc đầu: “Chỉ là nói lý lẽ cho rõ ràng thôi.”
“Dù sao thì… chị thật sự rất ngầu.” Phó Vận kéo tay áo cô, ánh mắt lấp lánh như có sao: “Chị dâu, em còn có thể tiếp tục nhờ chị dạy kèm không? Dù bây giờ có tiến bộ chút rồi, nhưng vẫn thấy chưa được ổn lắm.”
“Tất nhiên là được rồi, em có chí tiến thủ như vậy mà.” Hứa Thư không chút do dự đồng ý: “Nhất định sẽ học tốt tiếng Anh thôi. Bình thường có thể xem thêm phim tiếng Anh không có phụ đề để luyện nghe nói.”
Thế là sau vài lần như vậy, ngay cả Phó Minh Tùy cũng hơi ngạc nhiên, thử hỏi dò: “Em thật sự rất thích em năm (Tiểu Ngũ) sao?”
“À, con bé cũng đáng yêu mà.” Hứa Thư chớp mắt, nói thật lòng: “Nhưng em chỉ đang dạy thêm cho con bé thôi. Con bé muốn đi du học, nên phải chuẩn bị thi IELTS.”
Phó Minh Tùy khẽ ừ một tiếng, như đang suy nghĩ gì đó nhưng không nói thêm.
“Sao vậy?” Hứa Thư đẩy nhẹ cánh tay anh.
“Không có gì, chỉ thấy cuối tuần mà em còn phải dạy thêm cho con bé thì sợ em mệt thôi.” Phó Minh Tùy mỉm cười: “Nếu cần thiết, có thể thuê gia sư riêng cho con bé cũng được.”
“Không được, như vậy chẳng khác nào nói em không muốn dạy cho Tiểu Ngũ.” Hứa Thư lập tức từ chối đề nghị đó: “Như vậy không hay chút nào.”
Phó Minh Tùy lại thấy chẳng sao cả: “Em cần gì phải có trách nhiệm đạo đức quá vậy?”
Hứa Thư thì rất kiên quyết, nghiêm túc nói: “Em muốn giúp con bé, giúp được chút nào hay chút đó.”
Quan trọng nhất là bản thân cô vốn không có xuất thân hay nền tảng gì, tay trắng mà đi vào nhà họ Phó, nếu ngay cả việc giúp đỡ người nhà của Phó Minh Tùy cũng muốn né tránh…
Thì cô càng cảm thấy bản thân chẳng có gì đáng để dựa vào hay tự hào.
Phó Minh Tùy nhìn cô chăm chú, đôi mày dài khẽ nhíu lại, dường như định nói gì đó, nhưng môi vừa động thì lại im lặng.
“Thôi bỏ đi, ban đầu còn định cuối tuần đưa em đi ngắm hoa.” Anh cười bất đắc dĩ: “Bây giờ bị Tiểu Ngũ phá mất rồi.”
Hứa Thư sững người, lúc này mới nhớ lại chuyện họ đã nói lúc còn ở hòn đảo — rằng cô muốn anh mỗi cuối tuần đưa cô đi ngắm hoa.
Kết quả là, khi anh sắp thực hiện lời hứa thì cô lại bận rộn với những việc khác.
Trong phút chốc cô cảm thấy bị thiệt thòi lớn và khẽ nhíu mày tỏ vẻ khổ não.
Vẻ mặt buồn bã này của cô khiến Phó Minh Tuỳ bật cười.
“Đừng buồn nữa.” Anh dùng đôi bàn tay thon dài ôm lấy mặt cô, hôn cô: “Tuần sau đừng bảo Tiểu Ngũ tới nữa, anh sẽ dẫn em đi chơi.”
Vừa nói, đôi bàn tay to lớn của anh không nhịn được nhẹ nhàng xoa xoa vai Hứa Thư.
Chỉ sau khi lấy được người vợ xinh đẹp, anh mới biết cảm giác xoa bóp ai đó là như thế nào.
Hứa Thư bị nụ hôn của anh làm cho mơ màng,nụ hôn từ khóe môi lan xuống, vòng qua cổ cô, nơi đặc biệt ngứa ngáy.
Cô không nhịn được cười, nửa thân trên của cô nằm trên ghế sofa mà không hề hay biết.
Từ ngồi đến nằm.
Những tia lửa dường như nổ lách tách trong không khí yên tĩnh.
Nhiệt độ trong phòng hơi nóng và mọi người đều mặc quần áo ở nhà mỏng, kiểu áo sơ mi. Bất giác, Hứa Thư cảm thấy xương quai xanh lạnh ngắt.
Những ngón tay khéo léo của anh đã cởi bỏ những chiếc cúc áo ngủ.
Cổ cô trắng nõn cùng xương quai xanh quyến rũ .
Viên kim cương màu xanh nước biển trên ngực cô lấp lánh ngày càng sáng hơn, lăn qua lăn lại theo chuyển động của cô.
“Đừng…” Đến lúc không thể chịu đựng được nữa, âm thanh phát ra từ cổ họng cô giống như tiếng r*n r* nhẹ nhàng, mềm mại và uyển chuyển.
Phó Minh Tuỳ hơi cúi đầu, áp đôi môi hơi lạnh của mình vào môi cô.
Những ngón tay thon dài của Hứa Thư nắm chặt lấy vai Phó Minh Tuỳ, bất lực đưa đẩy theo từng động tác.
Anh dùng lực mạnh hơn, khiến khóe mắt của Hứa Thư cũng chợt đỏ lên.
Dòng nước trong vắt rơi xuống hàng mi dài của Phó Minh Tuỳ, nhưng lại không mang theo chút tổn thương nào.
Anh thở nhẹ một hơi, đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng.
“Cô gái ngoan.” Phó Minh Tuỳ hôn cô, giọng nói có chút khàn khàn: “Em như thế này càng đẹp hơn.”
Hứa Thư cảm thấy anh có chút thú vị lạ thường. Cô cắn chặt chiếc nhẫn vì sợ nó rơi ra và không thể nói hay hét lên… giống như cô đang ngậm một quả bóng trong miệng vậy.
Cả hai đều rất phấn khởi và tận hưởng hết mình cho đến khi màn đêm buông xuống.
Một buổi tối trôi qua như thế.
Sau khi Hứa Thư dọn dẹp xong và nằm trên giường, cô không khỏi cảm thấy may mắn một chút – may mắn là “bài tập” dài như vậy không diễn ra vào ban đêm, nếu không thì sáng mai cô sẽ không thể dậy nổi nữa.
Hứa Thư với tay vào hộp trên đầu giường, lấy ra một lọ thuốc.
Cô nhìn chằm chằm một lúc, bên tai là tiếng Phó Minh Tuỳ đang rửa mặt… rồi vẫn lấy ra một viên thuốc và nuốt xuống.
Khi nuốt, cô chỉ cảm thấy như có cái gì đó mắc nghẹn trong cổ họng.
Hứa Thư biết mình hơi đa sầu đa cảm, rõ ràng mọi việc đều do cô tự quyết định, nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy có chút tội lỗi.
Đặc biệt là khi nghĩ đến việc Phó Minh Tuỳ gần đây còn đang cai thuốc lá vì cô“chuẩn bị mang thai”.
Nhưng cô thật sự không dám đánh cược rằng anh bây giờ “yêu” cô đến mức nào, cô muốn gần gũi, phát triển tình cảm với anh… nhưng không thể chấp nhận có một đứa trẻ khi hai người chưa hoàn toàn yêu nhau.
Vì vậy, cô chỉ còn cách tiếp tục uống thuốc này.
Hoặc khi có thời gian, có thể đi bệnh viện tiêm một mũi tránh thai dài hạn hơn?
Hứa Thư suy nghĩ rồi đặt thuốc trở lại trong hộp.
Chỉ là uống thuốc tránh thai nhiều sẽ làm rối loạn hormone trong cơ thể.
Ngày Lập Xuân, từ sáng khi thức dậy, Hứa Thư đã cảm thấy cơ thể không khỏe.
Phó Minh Tuỳ có cuộc họp sáng sớm nên đã đi từ rất sớm, cô tự nhủ cố chịu đựng cơn buồn nôn, ăn sáng rồi đi làm, suốt đường lái xe thấy hoa mắt chóng mặt.
Cố gắng hoàn thành hai tiết học, về đến văn phòng, Hứa Thư chỉ biết uống nước liên tục.
“Cô Hứa, sao vậy? Sao mặt cô nhìn tái vậy?” Thầy Lý ngồi đối diện lo lắng hỏi, “Mặt mày cô trông không ổn.”
“…Không sao đâu.” Hứa Thư nuốt nước rồi cố gắng mỉm cười, “Dạ dày hơi khó chịu, chắc tối qua ăn đồ lạnh quá.”
Tối qua trước khi ngủ cô không kiềm chế được, ăn chút đồ lạnh.
“Chiều cô có tiết không? Hay đi bệnh viện khám thử đi?” Thầy Lý nhăn mặt, “Thanh niên đừng xem nhẹ sức khỏe, tôi thấy cô có vẻ không ổn thật đấy.”
“Không sao đâu, tôi…” Hứa Thư còn muốn cứng đầu, nhưng vừa đứng lên khỏi ghế, cô đã cảm thấy chóng mặt quay cuồng.
Cô còn chưa kịp chống tay lên bàn thì đã tối sầm mặt lại.
Khi tỉnh dậy, cô đã ở trong bệnh viện
Mở mắt ra, cô nhìn thấy trần nhà màu trắng, toàn thân là mùi thuốc sát trùng.
Cô đã đến bệnh viện nhiều lần rồi, rất quen thuộc với nơi này, thậm chí còn có phản ứng chống đối như căng thẳng.
Cô đang nằm trong phòng bệnh đơn tiện nghi, trên tay còn cắm kim truyền dịch.
Hứa Thư nhăn mày, từ trên giường bệnh ngồi dậy.
Ngay lúc Hứa Thư định rút kim ra và ra khỏi giường, cô nghe thấy tiếng mở cửa.
Nhìn lên, cô thấy bóng dáng quen thuộc là Phó Minh Tuỳ bước vào, theo sau là một bác sĩ mặc áo khoác trắng, đeo kính, trông rất trẻ.
Anh thấy Hứa Thư đã tỉnh, vội vàng chạy tới: “Em sao rồi? Vẫn còn thấy không khỏe sao?”
Hứa Thư hơi giật mình, nghi hoặc hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Cô nghĩ rằng đồng nghiệp của mình vừa đưa cô đến bệnh viện.
“Đồng nghiệp của em đã liên lạc với anh.” Phó Minh Tuỳ dừng lại, trong giọng nói có chút thương xót: “Số liên lạc khẩn cấp của em là số điện thoại của anh.”
Hứa Thư vừa nghĩ tới đây, không khỏi có chút xấu hổ. “Thôi nào, đừng thể hiện tình cảm ở bệnh viện nữa.” Vị bác sĩ phía sau không nhịn được mà ngắt lời “tình cảm” của họ và bước đến bên giường.
Anh ta đẩy kính lên, nhìn “bệnh nhân” rồi bình tĩnh nói: “Cơ thể cô không có vấn đề gì, chỉ là hệ thống nội tiết bị rối loạn, kinh nguyệt có chút không đều, sau này đừng tùy tiện uống thuốc nữa.”
Phó Minh Tuỳ nghi hoặc nhíu mày: “Uống thuốc tuỳ tiện?”
Tim Hứa Thư hẫng một nhịp, những ngón tay thon dài vô thức nắm chặt chiếc chăn quấn quanh người.
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
