Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo.
Nửa đêm, Giản Tiết gọi điện cho Phó Minh Tùy, báo cáo tiến độ điều tra của mình.
“Phó tổng, tôi đã tìm được cô Diệp– người từng làm trợ lý hành chính bảy năm trước.”
Anh ta nói nhanh và gọn những điểm chính:
“Thời điểm đó anh vừa tiếp quản công ty, rất nhiều doanh nghiệp nhắm vào Cảnh Huy như miếng thịt béo, muốn xem có biến động gì không. Nội bộ… cũng không hẳn ổn định. Thời gian đó có rất nhiều người gửi bưu phẩm đến, mà trong số đó có không ít thứ rất ghê tởm. Anh còn nhớ chứ?”
Những điều Giản Tiết nói, Phó Minh Tùy dĩ nhiên nhớ rõ.
Dù sao, tất cả chuyện đó anh đều đích thân trải qua.
“Nhớ.” Anh bình thản đáp: “Thời gian đó, tất cả đồ gửi đến đều phải qua tay đội trợ lý.”
“Đúng vậy, Phó tổng, chính là khoảng thời gian đó.” Giản Tiết tiếp tục:
“Tôi đã liên hệ với cô Diệp, cô ấy phải hồi tưởng khá lâu mới nhớ ra. Cô ấy nói có một sinh viên tên Hứa Thư từng gửi bưu phẩm đến.”
Nghe đến đây, Phó Minh Tùy vô thức tay nắm vào lan can ngoài ban công, khẽ nhắm mắt.
Anh biết vì sao mình đã bỏ lỡ những bức thư của Hứa Thư —Ngoài việc tâm trạng anh bồn chồn trong thời gian đó, còn vì…anh đã từng tài trợ cho rất nhiều người nghèo, rất nhiều sinh viên.
Là một doanh nhân, dù vì thiện tâm thật sự hay chỉ để làm hình ảnh, chuyện đó là điều không tránh khỏi và Hứa Thư chỉ là một trong số đó, anh làm sao có thể đặc biệt đọc thư cảm ơn của cô?
Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo.
Cổ họng Phó Minh Tùy khẽ động, giọng trở nên khàn khàn: “Nói tiếp đi.”
Còn bưu phẩm thứ ba thì sao.
“Về bưu phẩm thứ ba, ký ức của cô Diệp lại rất rõ ràng. Cô ấy nói bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng.”
Giản Tiết ngừng lại một chút, rồi mới nói tiếp:
“Đi kèm là một tờ giấy ghi mật khẩu viết tay của cô Hứa. Vì có liên quan đến tiền bạc nên cô Diệp không dám xử lý tùy tiện. Đúng lúc đó anh đang công tác xa, nên người phụ trách công việc ở Giang Thành khi ấy là… Tổng giám đốc Nghiêu..”
Phó Khôn Nghiêu – Chú hai của anh.
Phó Minh Tùy nhíu mày, khẽ nói: “Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi.”
Chuyện sau này không phải việc Giản Tiết có thể lo được nữa, cần anh đích thân đi hỏi.
Phó Minh Tùy không chần chừ gì, trực tiếp gọi điện cho Phó Khôn Nghiêu để hỏi chuyện.
Trong một gia đình họ Phó lớn như vậy, chú hai có thể xem là cánh tay phải đắc lực của anh, cũng là người có thể chia sẻ một vài chuyện trong lòng. Huống hồ, chuyện này không phải bí mật gì to tát, không cần phải kiêng dè.
Phó Khôn Nghiêu không ngờ anh gọi điện là để hỏi về một chuyện như thế – một chuyện tưởng chừng chẳng có gì quan trọng, đã xảy ra từ nhiều năm trước.
Sau khi được Phó Minh Tùy gợi nhắc không ít chi tiết, ông mới lờ mờ nhớ ra đôi chút.
“À, đúng là có chuyện đó. Mùa hè bảy năm trước, chắc khoảng tháng 7 hay 8 gì đó, khi đó cháu đang công tác ở Trạch Châu thì phải.”
Phó Khôn Nghiêu cố gắng hồi tưởng, vừa nghĩ vừa nói.
“Bình thường người gửi thẻ, gửi tiền cho cháu cũng không ít. Chú kiểm tra thử thẻ đó, trong đó có một khoản không nhỏ, sáu con số. Chú thấy chẳng giống kiểu một sinh viên được cháu tài trợ lại có khả năng “hồi báo” bằng số tiền như vậy, nên nghĩ có thể là lừa đảo.”
Phó Minh Tùy: “……”
Anh bị chính tư duy phản lừa đảo cực kỳ cẩn trọng của chú hai chọc cho bật cười, nhưng trong lòng cũng thắc mắc — Hứa Thư lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Anh vội hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì… không có sau đó.”
“Người gửi thẻ cũng không để lại địa chỉ. Chú nghĩ đợi cháu về rồi mới xử lý tiếp.”
Chuyện đã qua nhiều năm, việc Phó Khôn Nghiêu còn có thể mơ hồ nhớ lại đã là tốt lắm rồi. Dĩ nhiên, ông đã hoàn toàn không nhớ nổi cái tên “Hứa Thư”, và càng không thể ngờ rằng người gửi chiếc thẻ năm xưa lại chính là vợ hiện tại của Phó Minh Tùy.
Ông thành thật nói theo trí nhớ:
“Chú đã để cái thẻ đó trong văn phòng của cháu. Sau đó… Nhị gia đến, nói đang cần tiền gấp, nên đã cầm đi rồi.”
Nghe đến đây, cuối cùng Phó Minh Tùy cũng làm rõ được toàn bộ ngọn ngành chuyện năm xưa.
Hứa Thư từng gửi cho anh ba lần chuyển phát nhanh, hai lần đầu là thư cảm ơn có ghi địa chỉ, anh thậm chí chưa từng mở ra xem. Lần cuối cùng là một thẻ ngân hàng chứa rất nhiều tiền.
Mà lần đó, cô biết sẽ không nhận hồi âm, nên dứt khoát không ghi địa chỉ — đơn thuần chỉ là để trả tiền.
Không sai, là để trả tiền.
Lúc đầu Phó Minh Tùy không hiểu, nhưng nghĩ đơn giản chút thì cũng rõ được logic bên trong — anh từng tặng cho cô một chiếc ghim cài áo rất giá trị, nhưng cô thì phải sống nhờ nhà người khác, dựa vào học bổng và làm thêm để học hành, cuộc sống vô cùng thiếu thốn.
Hứa Thư trả lại tiền cho anh, rất có thể là do đã bán chiếc ghim cài áo ấy đi.
Cô không giữ lại để dùng, lý do khiến cô bán đi, phần lớn là vì mẹ cô bị bệnh phải nhập viện, hoàn cảnh bất đắc dĩ.
Cả ba kiện chuyển phát nhanh ấy anh đều không hề hay biết, nhưng thực ra không thể trách ai được, Phó Minh Tùy hiểu rõ rằng nguyên nhân gốc rễ của việc “bỏ lỡ” là vì anh quá kiêu ngạo.
Không để tâm đến những lời cảm ơn từ những người mình từng giúp, cũng chẳng màng đến một chiếc thẻ ngân hàng mà với người khác là khoản tiền khổng lồ.
Cho dù khi đó anh biết là Phó Nghị lấy số tiền ấy tiêu xài, anh cũng sẽ chẳng quan tâm — bởi bản chất là anh không trân trọng tấm lòng của người khác.
Anh cũng không biết khi đó Hứa Thư đã mang theo tâm trạng như thế nào để gửi đi những gói đồ vốn định sẵn sẽ không có hồi âm.
Hàng mi dài của Phó Minh Tùy khẽ run, anh cúp máy, im lặng thở dài một tiếng.
Anh không phải kẻ ngốc, không đến mức ngây thơ nghĩ rằng Hứa Thư đã quên hết tất cả.
Nhưng từ khoảnh khắc cô xuất hiện ở Cảnh Huy để gặp anh, cô đã ngụy trang vô cùng hoàn hảo… Có lẽ mảnh giấy viết lời cầu hôn kia là lần duy nhất cô bốc đồng.
Trải qua khoảng thời gian này hiểu rõ hơn, Phó Minh Tùy biết rằng Hứa Thư là một cô gái dịu dàng nhưng kín đáo và cố chấp, nên anh cũng không dại dột nhắc đến chuyện cũ khi bất chợt nhớ lại.
Chỉ là anh rất tò mò, lời cầu hôn mà Hứa Thư chấp nhận, có thực sự chỉ đơn giản như lời cô nói – là chọn một người phù hợp để cùng xây dựng một gia đình mà cô chưa từng có?
Cũng giống như cô, Phó Minh Tùy là người rất sâu sắc. Đôi khi anh cảm thấy trong ánh mắt vô tình nhìn anh của Hứa Thư, luôn ẩn chứa một cảm xúc vấn vương không thể nói thành lời.
Thế nhưng, trái ngược với điều đó… lại là chiếc áo sơ mi nam giấu trong vali của cô…
Càng nghĩ, anh lại càng cảm thấy cô gái này dường như được bao quanh bởi một lớp sương mù mâu thuẫn và khó đoán.
Tâm trí có chút hỗn loạn, Phó Minh Tùy vô thức cầm một điếu thuốc, kẹp giữa ngón tay xoay qua xoay lại, nhưng không châm lửa.
Một lúc sau, cổ tay anh đang đặt trên lan can bị ai đó khẽ chạm vào.
Là Hứa Thư, vừa mới tắm xong bước ra từ phòng tắm. Tóc cô đã được sấy khô một nửa, mặc một chiếc váy ngủ trắng, quanh người toát lên hương thơm trái cây ngọt ngào và ẩm ướt. Thấy Phó Minh Tùy quay đầu lại nhìn, cô mỉm cười.
“Đừng động đậy.” Đôi bàn tay trắng trẻo của cô mở ra, như làm ảo thuật lấy ra một cái bật lửa, khẽ nói:
“Để em châm cho anh nhé.”
Vừa nói, cô vừa đưa bật lửa về phía điếu thuốc anh đang cầm.
Nhưng Phó Minh Tùy lại tránh đi.
“Không hút nữa.” Anh cất điếu thuốc, mỉm cười nói:
“Anh đang cai thuốc.”
Vừa nói, anh vừa khoác vai Hứa Thư kéo cô vào trong phòng ngủ:
“Trời lạnh rồi.”
Cô gái vừa tắm xong lại mặc đồ mỏng manh như vậy, đứng đây thêm chút nữa là dễ bị cảm lạnh.
Hứa Thư tò mò nghiêng đầu, dựa vào vai anh:
“Tại sao không hút?”
Phó Minh Tùy vốn lăn lộn trên thương trường, chuyện có nhiều phiền muộn là điều bình thường, hút thuốc để giải tỏa cũng là chuyện rất bình thường.
“Em quên rồi à? Chúng ta đang chuẩn bị có con mà.” Ánh mắt anh nhìn xuống vùng bụng phẳng của cô, trêu ghẹo nói:
“Giai đoạn chuẩn bị mang thai mà hút thuốc thì không tốt cho sự phát triển của thai nhi đâu.”
Anh không phải là người vô trách nhiệm như thế.
Hứa Thư nhất thời quên mất chuyện đó, nghe anh nhắc đến thì nụ cười bên khóe môi hơi cứng lại.
“Anh nói đúng.” Cô dịu dàng phụ họa, rồi khéo léo chuyển chủ đề:
“Em đang nghĩ… đặt tên gì cho mèo con thì hay nhỉ?”
Chiều nay sau khi mang con mèo lông xám ánh bạc xinh đẹp về nhà, Hứa Thư đã mua đầy đủ dụng cụ nuôi mèo, làm ổ cho nó, nhưng vẫn chưa đặt tên.
“Em đặt đi.” Phó Minh Tùy cùng cô ra phòng khách ngắm mèo.
Khác biệt ở chỗ, Hứa Thư thì ngồi xổm trên sàn xoa mèo, còn anh thì… nhìn cô.
“Chính vì em nghĩ mãi không ra nên mới hỏi anh mà…” Hứa Thư nhíu mày tỏ vẻ khổ não, nhìn anh:
“Đặt tên là một việc rất quan trọng đấy.”
Phó Minh Tùy im lặng một lúc, suýt nữa bật cười.
Không phải vì Hứa Thư quá nghiêm túc trong chuyện đặt tên cho một con vật nhỏ, mà là anh chợt nhận ra cô vợ nhỏ của mình thật sự rất có cảm giác nghi thức trong cuộc sống.
Ban đầu Phó Minh Tùy định bảo cứ đặt bừa đi, nhưng thấy cô nghiêm túc như vậy, anh cũng nghiêm túc suy nghĩ.
Anh đề nghị:
“Gọi là Lại Lại đi.”
“Lại Lại?” Hứa Thư ngạc nhiên nhìn anh:
“Nhưng mà… là mèo cái mà?
Tên này nghe chẳng giống tên con gái gì cả.
Hứa Thư suy nghĩ một chút, phản bác lại: “Vậy sao không gọi là ‘Y Y’?”
“Nghe hay quá, không hợp với mèo.” Phó Minh Tùy bế Hứa Thư lên, dẫn cô đi rửa tay: “Ngủ sớm một chút đi, ngày mai đem Lại Lại gửi qua chỗ Phó Vận, để cô ấy chăm vài hôm.”
“…Hả?”
Mùng Hai Tết, đối với người như Phó Minh Tùy, chắc chắn không thể tránh khỏi các cuộc xã giao, đúng không?
“Không quan trọng.” Anh hiểu cô đang ám chỉ điều gì, bình thản đáp: “Nói nghỉ là không xử lý công việc.”
“Em nhớ mà.” Hứa Thư chớp mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: “Nhưng ngày mai là mùng Hai Tết đó.”
Hứa Thư ngẩn người trong chốc lát, sau đó không nhịn được, khóe môi cứ muốn cong lên mãi.
Cô nằm trên giường, vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn anh, đôi mắt cong cong cười hỏi:
“Vậy chúng ta đi đâu thế?”
“Đảo biển.” Phó Minh Tùy trả lời khẽ, giọng anh trầm thấp vang lên trong bóng đêm:
“Một nơi rất thích hợp để nghỉ dưỡng vào mùa đông.”
Nhân lúc Phó Minh Tùy đang nhắm mắt, Hứa Thư tranh thủ ngắm nghiêng khuôn mặt góc cạnh của anh – sống mũi cao thẳng, ánh mắt ngẩn ngơ say mê.
Cô khẽ mím môi, lại hỏi:
“Chúng ta đi mấy ngày?”
“Công ty làm việc lại vào mùng 8, chúng ta về vào mùng 7.”
Nhiều ngày như vậy?
Mắt Hứa Thư lấp lánh ánh sáng, không nhịn được mà “được voi đòi tiên” hỏi tiếp:
“Vậy mấy ngày này anh đều ở bên em sao?”
“Đương nhiên rồi.”
“Anh…” Hứa Thư ngập ngừng, nhấn mạnh:
“Chỉ ở bên em thôi sao?”
Phó Minh Tùy chậm rãi mở mắt ra.
Sự thăm dò cẩn thận của cô khiến anh cảm thấy xót xa, bên cạnh đó còn có một cảm xúc khó diễn tả khác.
“Ừm.” Giọng anh dịu dàng hơn một chút:
“Nếu em không tin, anh có thể tắt điện thoại.”
Như vậy sẽ không có công việc nào làm phiền đến họ nữa.
“Không cần đâu.” Hứa Thư cắn môi cười, không kiềm được mà rúc vào bên cạnh anh:
“Em đã rất vui rồi.”
Cô tất nhiên không có ý bắt Phó Minh Tùy trong mấy ngày này hoàn toàn từ bỏ công việc.
Cô chỉ muốn xác nhận — và điều cô mong đợi, đã nhận được rồi.
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
