Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 22: Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em.
Hứa Thư biết rõ là mình có phần quá đáng rồi.
Cơn giận cô trút lên Phó Minh Tùy thực ra là vô lý, hoàn toàn không phù hợp với cách cư xử thường ngày của cô — nhất là giờ anh còn đang bị bệnh…
Nhưng đâu phải cảm xúc nào cũng có thể tự kiểm soát được.
Hứa Thư cắn môi, quay lưng về phía Phó Minh Tùy hít sâu một hơi, bình tĩnh lại vài giây rồi mới xoay người lại.
“Xin lỗi, tôi không nên giận dỗi với anh.” Cô ngồi xuống cạnh anh, đưa tay mở túi giấy gói hộp cháo, kiếm cớ nói: “Hôm nay… ở trường có mấy học sinh cáu kỉnh quá trời.”
Vừa nói cô vừa mở nắp hộp cháo, một làn hương cháo nhạt thoảng nhẹ trong không khí.
Phó Minh Tùy đặt laptop trên đùi sang một bên, thản nhiên đáp: “Không sao.”
Dường như anh lười ra bếp lấy muỗng, nên dùng luôn thìa nhựa dùng một lần của nhà hàng.
Hành vi “thô lỗ” này khiến Hứa Thư hơi áy náy bất an — vì cô không rõ phản ứng của Phó Minh Tùy là vì không thèm để bụng, hay vì thật sự đang giận cô vì thái độ vừa rồi.
Tuy nhiên Hứa Thư không hỏi tiếp điều gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh anh, an tĩnh cùng anh.
Cô biết, Phó Minh Tùy không phải kiểu người thích nói chuyện trong lúc ăn.
“Lúc nãy…”
Phó Minh Tùy ngắt lời cô, giọng rất bình tĩnh: “Tôi không giận.”
Nói xong, anh lại đặt laptop lên đùi, tiếp tục làm việc.
Hứa Thư lặng lẽ nhìn một lúc khuôn mặt nghiêng đầy tinh tế của anh, khẽ thở ra một hơi.
Nói không giận, mà rõ ràng chính là đang giận đấy thôi.
Chỉ là anh đang làm việc, cô cũng không tiện tiếp tục làm phiền.
“Anh… anh đừng làm việc nữa.” Hứa Thư đứng dậy, chỉ về phía bếp: “Tôi pha cho anh ly trà nhé.”
Cô không thích đồ uống ngọt, thích uống trà, trong bếp cũng chỉ có duy nhất một loại đồ uống là trà lá.
Phó Minh Tùy không từ chối, chỉ nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
Vì sự nổi giận vô cớ ban nãy, trong lòng Hứa Thư vẫn còn hơi áy náy, nên cô thật sự pha một ly trà long tĩnh thanh nhiệt giải hỏa, đặt bên cạnh Phó Minh Tùy, nhẹ giọng nói:
“Vậy tôi vào phòng trước nhé.”
Phó Minh Tùy: “Ừ.”
Sau khi Hứa Thư rời đi, ánh mắt anh vốn dán vào màn hình máy tính mới từ từ chuyển sang chiếc ly thủy tinh bên cạnh, lặng lẽ trong chốc lát.
Lúc này đã không còn sớm, cũng chưa quá muộn. Hứa Thư về phòng, tắm rửa một lượt, đợi sấy khô tóc cũng đã hơn chín giờ.
Cô nằm trên giường nhìn trần nhà hoa văn phía trên, đầu óc rõ ràng đến kỳ lạ.
Không có hứng thú nghịch điện thoại, cô gái chỉ lặng lẽ nằm đó, cố tình để đầu óc trống rỗng như một cách nghỉ ngơi thật sự…
Không biết đã bao lâu, Hứa Thư nghe thấy tiếng gõ cửa phòng ngủ.
Tiếng gõ nhẹ nhàng “cốc cốc”, đặc biệt rõ ràng trong bầu không khí yên tĩnh.
Cô hơi ngẩn người, lập tức ngồi dậy, cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”
Phó Minh Tùy: “Tôi có thể vào không?”
“Ừm.” Hứa Thư nhẹ gật đầu, động tác hoàn tất rồi mới nhận ra anh không thể nhìn thấy, vội bổ sung thêm một câu: “Có thể mà.”
Nói xong, cô vô thức cầm điện thoại lên làm gương, nhìn lại dáng vẻ hiện tại của mình.
Tay nắm cửa phát ra tiếng “cạch” nhẹ, Hứa Thư ngẩng đầu, thấy thân hình cao gầy của Phó Minh Tùy bước vào, trong ánh sáng ấm áp của phòng ngủ mang theo cảm giác áp lực nhẹ nhàng.
Không gian vốn bằng phẳng và rộng rãi dường như bỗng trở nên chật chội.
Chỉ vì… trong tay anh cầm một quả táo an lành, mà toàn thân lại mang theo khí chất như không thuộc về nơi này.
Từ Mạt ngẩn ra, chớp mắt hỏi: “*Táo bình an*?”
*Táo bình an không phải là một loại táo đặc biệt. Mà là một quả táo thông thường, được tặng với ý nghĩa chúc người nhận được bình an trong suốt năm.
“Ừm.” Phó Minh Tùy đi đến bên giường, đưa cho cô quả táo được bọc trong túi hoa:
“Hôm nay là đêm bình an, tặng cho em.”
Lúc này Hứa Thư mới nhận ra hôm nay là đêm bình an.
Vài năm trước cô luôn ở Ý, bên đó có lễ hội lớn đó là Giáng Sinh, đêm bình an đã được coi là lễ quan trọng từ mười mấy năm trước.
Trong nước không coi trọng mấy, nên cô thường xuyên quên mất dịp này.
Nhưng không ngờ Phó Minh Tùy lại nhớ được.
Còn tặng cô một quả táo bình an tượng trưng cho sức khỏe và an lành.
“Cảm ơn.” Hứa Thư hoàn hồn lại, lập tức nhận lấy quả táo từ tay anh, khóe môi khẽ cong:
“Tôi sẽ ăn mà.”
Thấy cô cười, Phó Minh Tùy khẽ nhướng mày: “Vui lên chút chưa?”
“…Cũng không hẳn là không vui.” Hứa Thư hơi ngượng, cúi mắt nhẹ giọng giải thích.
“Lúc em mới về, cảm xúc trông không được tốt lắm.” Phó Minh Tùy nhìn cô một cái, ý sâu xa nói:
“Có lẽ bây giờ sinh viên đại học thật sự quá nóng nảy.”
Không hiểu sao, Hứa Thư luôn cảm thấy đứng trước mặt anh, nói dối cũng sẽ dễ lộ rõ sơ hở.
Phó Minh Tùy đáp lại nhàn nhạt, nhưng luôn khiến cô cảm giác như anh đã sớm nhìn thấu lời nói dối của mình, mang theo chút lạnh lẽo kỳ quặc.
Nhìn quả táo đỏ óng ánh lấp lánh trong tay được gói đẹp đẽ, Hứa Thư cuối cùng cũng hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí hỏi anh:
“Phó tổng, anh có thể… có thể ngồi xuống không?”
Cô khẽ vỗ vào chỗ trống trên giường bên cạnh.
Có lẽ là do cả hai đều mặc đồ ngủ, cùng ngồi trên một chiếc giường trông có vẻ thân mật – nhưng họ vốn dĩ là vợ chồng.
“Sao vậy?”
Anh không nhận ra ngay cả giọng nói của mình cũng trở nên dịu dàng hơn một chút.
Thật ra Hứa Thư không rõ ràng cảm nhận được, nhưng bầu không khí quả thực dịu đi sau khi anh ngồi xuống, có lẽ là vì anh không còn ở vị thế cao hơn, mà là vì sự dịu dàng anh dành cho cô.
Trong bầu không khí như vậy, Hứa Thư càng có dũng khí để nói ra điều cô muốn nói.
“Thật ra tôi không phải vì việc ở trường mà giận… là vì anh bị ốm mà vẫn cố làm việc.”
Cô cắn môi, cố nén sự xúc động, nhỏ giọng giải thích:
“Cũng không hiểu tại sao, vừa rồi tôi không kiểm soát được cảm xúc.”
“Tôi không cố ý đâu, anh cứ coi như là do tôi không ổn định cảm xúc đi.”
Phó Minh Tùy nhìn Hứa Thư đang hơi lắp bắp, sau khi nói xong lại cúi đầu có chút ngại ngùng, cảm giác… cô lúc này giống như một chú chim cánh xù lông mềm mại, cần người đến an ủi.
“Không phải là em không ổn định cảm xúc.” Phó Minh Tùy giơ tay, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bên tai cô ra sau, động tác dịu dàng chu đáo, giống như đang chỉnh lại một món đồ sứ tinh xảo.
Cô vừa mới rửa mặt xong, mềm mại như hoa sen vừa nở.
Anh chỉ chạm nhẹ một cái rồi thu tay lại, trong ánh mắt có phần ngạc nhiên của Hứa Thư, anh mỉm cười:
“Là vì em quan tâm tôi.”
Vành tai của Hứa Thư lập tức đỏ bừng.
Trước mặt Phó Minh Tùy, cô là kiểu người rất dễ đỏ mặt, không biết lần này có phải cũng vậy không.
Những ngón tay mảnh khảnh vô thức nắm chặt mép chăn, cô khẽ lẩm bẩm:
“Chắc là vậy, Phó tổng đối với tôi… cũng rất tốt.”
Nghe được lời đánh giá của Hứa Thư, Phó Minh Tùy bật cười.
“Tốt sao? Tôi không nghĩ vậy.” Anh nói giọng bình thản, dưới ánh đèn dịu nhẹ trong phòng ngủ, như nước lặng lẽ chảy trôi:
“Với tư cách là chồng, tôi không đạt tiêu chuẩn đâu.”
“Mấy tháng sau khi kết hôn với em, gần như tôi đều đi công tác hoặc tăng ca, hôm nay em giận vì tôi bệnh mà chỉ lo làm việc, điều đó cũng hoàn toàn hợp lý.”
Kết quả là Hứa Thư giận dỗi lại vì chính anh bệnh mà vẫn cố làm việc.
Khoảnh khắc đó, sự dịu dàng và cẩn thận của cô gái nhỏ khiến Phó Minh Tùy thực sự cảm thấy một loại cảm xúc gọi là “cảm động”, mặc dù…
“Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em.”
Anh nghiêng đầu, nhìn cô gái nhỏ đang cúi đầu, nhẹ giọng hỏi:
“Xem phim cùng tôi nhé?”
Hứa Thư chớp mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Minh Tùy như đại dương tĩnh lặng, chỉ cần nhìn vài lần là dễ dàng khiến người ta chìm đắm – một loại cảm giác như từng bị cuốn đi trong quá khứ.
Cô nhẹ giọng đáp một câu:
Trên đường đi ra phòng khách, tim Hứa Thư đập loạn một cách vô thức.
Thật ra cô hiểu rõ ý của Phó Minh Tùy – chẳng qua là đang cố gắng nhân lúc cả hai đều rảnh, tạo thêm chút cơ hội để gần gũi, dù sao thì cũng là kết hôn theo thỏa thuận, sau khi cưới cũng không thể mãi bình thản như vậy.
Nhưng, cô vẫn cảm thấy rất vui vì lần này anh “chủ động”.
“Em chọn đi.”
Nói xong, anh ngồi xuống bên cạnh cô.
Hứa Thư cũng không rõ vì sao, rõ ràng là không có phim gì muốn xem, thế mà lại lướt một lúc lâu trong danh sách phim, đến mức khó chọn đến mức không biết chọn gì nữa.
“Chọn đại một cái là được rồi.” Cuối cùng Phó Minh Tùy lên tiếng:
“Xem đại cũng được mà.”
Giờ đã tối muộn, theo đồng hồ sinh học của hai người thì cũng không chắc có thể xem hết một bộ.
Hứa Thư nghĩ vậy, bèn lười biếng chuyển kênh đến đâu thì đến, không chọn nữa, trực tiếp bật lên.
Tên bộ phim là “Bài học dương cầm” sau khi mở lên xem được mười phút, Hứa Thư phát hiện mình chọn nhầm mà lại là một bộ phim khá hay.
Nữ chính được xây dựng là người không thể nói chuyện vì chấn thương, nhưng ánh mắt lại đen láy sáng ngời, có thể thể hiện chính xác mọi cảm xúc, nên dù lời thoại trong phim rất ít, cũng không cảm thấy nhàm chán.
Chỉ là khiến người ta thấy an tĩnh đôi chút.
Hứa Thư chuyên tâm xem phim, đến mức tạm thời quên mất mình đang xem cùng ai.
Đợi đến đoạn có chút tình cảm ấm áp, khi nam nữ chính bắt đầu hôn nhau, cô mới cảm thấy cơ thể cứng lại, hơi xấu hổ.
Phó Minh Tùy thì đang ngồi bên cạnh, cùng xem đoạn phim ấy.
Hứa Thư cảm thấy như thể chân mình bước lạc vào một không gian riêng, có một loại xúc động muốn rút lui.
Nhưng nếu thực sự cầm điều khiển lên và bấm chuyển kênh, thì chẳng khác gì tự vạch trần mình — giống như ba trăm lượng bạc giấu trong túi lại tự khai ra.
Nhưng phía sau, luôn rất yên tĩnh.
Trong căn phòng khách rộng lớn, chỉ có tiếng thì thầm phát ra từ màn hình TV.
Hứa Thư kiên trì được một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà len lén quay đầu nhìn.
Chỉ là cảnh nóng mà cô tưởng tượng không hề xuất hiện. Người vốn đang dựa trên ghế sofa — Phó Minh Tuỳ — không biết từ khi nào đã nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn, hàng mi dài rủ xuống dưới mắt, phủ một tầng bóng mờ nhẹ nhàng.
Thậm chí còn mang theo chút cảm giác có quầng thâm mắt.
Phó Minh Tuỳ hẳn là rất mệt mỏi rồi.
Phải xoay vòng đi công tác, làm việc suốt thời gian dài như vậy, lại còn mang bệnh, nhưng vẫn cố gắng xem phim cùng cô.
Người đã quen với việc đối mặt với mọi thứ một mình… thật sự rất mệt mỏi.
Hứa Thư không tiếng động thở ra một hơi, nhẹ nhàng cầm điều khiển tắt TV, sau đó đứng dậy vào phòng ngủ lấy một chiếc chăn.
Cô không định đánh thức anh. Với người như Phó Minh Tuỳ — người luôn suy nghĩ và căng thẳng cao độ — có thể chìm vào giấc ngủ một cách yên bình như vậy, vốn đã là điều rất khó khăn rồi.
Hứa Thư bước đi nhẹ nhàng như một con mèo lanh lợi, cả quá trình không phát ra tiếng động, định đắp chăn lên người Phó Minh Tuỳ.
Nhưng khi tay cô bất ngờ chạm vào vai anh, anh lại đột nhiên mở mắt.
Không hề báo trước, đôi mắt đen láy yên tĩnh nhìn cô — con ngươi không hề mù mịt, mà sáng rõ.
Dáng vẻ không giống vừa mới tỉnh ngủ khiến Hứa Thư giật mình, kinh ngạc hỏi:
“Anh không ngủ à?”
Tay cô vẫn giữ chăn trên vai anh, một lúc không kịp rút lại.
“Ngủ được một lúc rồi.” Phó Minh Tuỳ bình tĩnh đáp, đưa tay trái – vốn là tay thuận – nắm lấy cổ tay cô:
“Không ngờ em đã xem xong bộ phim này rồi mà tôi không cùng em xem.”
“Không có gì đâu…” Không ngờ anh còn nhớ chuyện đó, Hứa Thư mím môi cười dịu dàng nói:
“Lần sau mình xem cùng nhau.”
“Anh đang bệnh, nghỉ ngơi cho tốt trước đã.”
Cô vừa nói, vừa liếc nhìn chiếc ly thủy tinh trên bàn trà — đó là ly trà mà cô mới rót cho Phó Minh Tuỳ, anh đã uống hết sạch.
“Anh thích uống trà sao?” Hứa Thư lẩm bẩm, “Để tôi đi rót thêm cho anh nhé.”
Phó Minh Tuỳ vô thức định ngăn cô lại, đưa tay giữ lấy cổ tay áo của cô:
“Không cần đâu”.
Cổ áo đồ ngủ của Hứa Thư rất rộng, vì không đề phòng nên bị anh kéo một cái, để lộ xương quai xanh và vai.
Phó Minh Tuỳ lập tức buông tay: “Xin lỗi.”
Anh quay mặt đi, hiếm khi để lộ vẻ không tự nhiên trên khuôn mặt, cố gắng chuyển chủ đề:
“Uống nhiều trà quá sẽ khó ngủ vào ban đêm.”
Hứa Thư nắm lấy cổ áo, vốn cũng hơi ngại, nhưng nhìn thấy vẻ lúng túng tự nhiên của Phó Minh Tuỳ thì trong lòng lại bớt căng thẳng — nói thế nào nhỉ, như thể là một kiểu “xấu hổ thay” cho người khác vậy.
Phó Minh Tuỳ đã thay cô xấu hổ rồi, đến lượt cô thì ngược lại lại cảm thấy dạn dĩ hơn.
“Phó tổng, mặt anh đỏ rồi.” Hứa Thư nghiêng người lại gần, mỉm cười dịu dàng hỏi:
“Là do bị bệnh à?”
Đôi môi hồng của cô gần sát bên, người vẫn còn mang theo hương thơm nhẹ sau khi tắm xong chưa lâu.
Đôi mắt đào long lanh như ướt nước, mang theo sự tò mò trong sáng như nghé con mới lớn — khiến Phó Minh Tuỳ chỉ muốn chạm vào cô.
Phó Minh Tuỳ liếc mắt nhìn cô một cái, vốn nên tránh đi, nhưng lại không thể rời mắt khỏi vẻ mặt đầy tin tưởng và quan tâm kia…
Mà lần này anh không thể nhịn nữa — anh không muốn tiếp tục bị trêu đùa kiểu “vừa ngốc nghếch lại đáng yêu” như thế này.
Có lẽ đến lúc phải cho cô biết, không phải lần nào cũng có thể chơi đùa như vậy.
“Ừ, là do bệnh.” Anh dùng ngón tay thon dài giữ lấy cổ tay Hứa Thư, kéo tay cô áp lên trán mình, thấp giọng nói:
“Em thử xem, có nóng không?”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
