Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.”

“Anh…” Hứa Thư hơi ngại ngùng, ngẩng đầu nhìn Phó Minh Tùy: “Anh về khi nào vậy?”
Cô nhớ lúc trước anh từng nói sơ qua, chuyến công tác này khoảng tám chín ngày… Giờ mới chỉ bảy ngày, vừa tròn một tuần.
Phó Minh Tùy vừa tắm xong, trên người mặc áo ngủ mỏng màu xám, tóc còn ướt, so với vẻ lạnh lùng khi mặc đồ chỉnh tề trước đây thì lần đầu tiên Hứa Thư thấy anh mang dáng vẻ “gia đình” như vậy.
“Tôi mới về tối nay thôi.” Nhìn bộ quần áo trên người cô, anh cười hỏi: “Mẹ lại đưa em ra ngoài à?”
Hứa Thư chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ hóa ra anh biết hết mọi chuyện.
“Ừm, đi xem một buổi triển lãm tranh…” Cô đặt túi xuống ghế sofa, thong thả nói: “Là triển lãm cá nhân của một công tử nhà họ Hạ ở phía nam thành phố.”
“Tôi biết rồi.” Phó Minh Tùy khẽ nhếch môi dưới: “Hạ lão tam, tranh cũng thường thôi.”
Hứa Thư khó mà nhịn được cười khi nghe anh châm chọc người khác.
Chỉ là hôm đó cô đứng trong triển lãm cả buổi tối, lại gặp những người không muốn gặp, khóe mắt vẫn còn phảng phất mệt mỏi.
“Mệt à?” Phó Minh Tùy cúi đầu, hỏi cô: “Theo mẹ tham gia những buổi tiệc như vậy, em có thấy áp lực không?”
“Không có…” Hứa Thư ngồi trên ghế sofa, hơi cong người xoa xoa chân trần của mình: “Chỉ là đứng lâu quá, hơi mỏi thôi.”

Hơn nữa vì phối hợp với lễ phục, cô còn đi giày cao gót.
Hứa Thư hơi lo lắng Phó Minh Tùy sẽ nghĩ ngợi nhiều, vừa định giải thích là mình không có tâm trạng tiêu cực gì, thì đã bị anh nửa quỳ xuống, giúp cô đặt chân trần trong vào đôi dép lê.
Có lẽ thấy cô cúi người xoa chân bất tiện, anh còn giúp cô xoa nhẹ, làm dịu mỏi mệt.
“Tôi…” Mặt Hứa Thư lập tức đỏ lên, giọng lắp bắp: “Tôi vẫn… chưa rửa…”
Cô vô thức muốn rút chân lại.
“Không sao.” Phó Minh Tùy không buông tay, chỉ mỉm cười: “Lát nữa rửa tay là được.”
Hứa Thư cảm thấy chiếc sofa vốn mềm mại thoải mái đột nhiên trở nên gai góc.
Nói cho cùng thì đây có lẽ là lần tiếp xúc thân mật nhất giữa cô và Phó Minh Tùy, nhưng cô lại chẳng cảm nhận được gì đặc biệt, chỉ thấy anh đang cúi người trước mặt mình để xoa chân, chỉ vì cô nói hơi mỏi.
Hơn nữa, dù là việc có vẻ “thân mật” như thế này, anh cũng làm rất nghiêm túc, tận tâm.
Ánh mắt Hứa Thư lặng lẽ dừng lại trên đôi mắt của Phó Minh Tùy, vốn dĩ còn chút bất an, nhưng trái tim đang đập nhanh dần dần cũng bình tĩnh trở lại.
“Nếu lần sau em không muốn tham gia những buổi tiệc thế này, có thể từ chối.” Phó Minh Tùy nói với cô: “Không cần phải gắng gượng.”
Hứa Thư cắn môi: “Thật sự không có gì đâu.”
Những lời cô nói bây giờ đều là lời thật lòng, trước khi kết hôn cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần, cũng không thấy gượng ép.
Hơn nữa, cô cũng không muốn để Phó Minh Tùy luôn phải lo nghĩ vì mình, dù vậy… cô vẫn thấy rất ấm lòng.
Hứa Thư chuyển chủ đề: “À này, mấy ngày nữa anh có rảnh không?”
Phó Minh Tùy: “Sao vậy?”
“Mẹ đã đặt lịch khám sức khỏe cho hai chúng ta ở bệnh viện.” Hứa Thư cúi đầu nói tiếp: “Lẽ ra trước khi kết hôn phải làm rồi.”
Khám sức khỏe tiền hôn nhân, họ lại quên mất chuyện này.

May mà Bạch Dung không chịu được, đã giúp họ lo liệu.
Phó Minh Tùy khẽ nhíu mày.
Cảnh Huy mỗi năm đều khám sức khỏe, Bạch Dung đặt lịch này rõ ràng là lấy cớ để đưa Hứa Thư đi khám.
Thật ra trong lòng Hứa Thư đã rõ ràng, nhưng nhìn thấy Phó Minh Tùy hơi nhíu mày không nói gì, cô nghiêng đầu nhìn anh:
“Đi nhé?.”
“Dù sao cũng lâu rồi tôi chưa đi khám.”
Hơn nữa, khám sức khỏe tiền hôn nhân là việc cần thiết, cô sẽ không vì một chút tâm tư nhỏ của Bạch Dung mà không vui.
“Được.” Phó Minh Tùy gật đầu:
“Vậy sáng ngày kia cùng đi.”
Vừa nói, anh vừa xoa bóp chân cho cô mấy phút rồi.
Làn da trắng ngần mịn màng của cô ửng hồng nhạt, ánh mắt anh khựng lại, đặt chân cô xuống.
Hứa Thư vội cảm ơn:
“Cảm ơn anh”
Hai chữ “xoa chân” hay “mát xa”, cô đều không tiện nói ra.
“Không sao.” Phó Minh Tùy cười:
“Nghỉ ngơi đi.”

Quy trình khám tiền hôn nhân không phức tạp, hai người làm ở bệnh viện thành phố.
Khi bác sĩ phụ trách khám hỏi về tiền sử bệnh gia đình, Hứa Thư suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Viêm thận thì sao? Loại dẫn đến suy thận ấy.”
Phó Minh Tùy đang điền vào biểu mẫu, tay khựng lại một chút, ngước mắt nhìn cô.
Bác sĩ đã gặp biết bao bệnh nhân suốt bao năm, cũng không lấy làm ngạc nhiên, chỉ là tiếp tục hỏi thêm mấy câu về bên nhà mẹ của Hứa Thư xem có ai từng bị bệnh thận hoặc bệnh tương tự không.
Kết luận cuối cùng là: bên nhà mẹ của Hứa Thư không có tiền sử bệnh di truyền, bệnh suy thận của Mộ Chi là do nguyên nhân cá nhân.
Phó Minh Tùy đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, lúc này mới biết được nguyên nhân bệnh của mẹ Hứa Thư qua đời.
Báo cáo điều tra đơn giản trước đây không nêu chi tiết, nên anh cũng chưa từng để ý tới.
Hai người rời khỏi văn phòng bác sĩ, trên đường được bác sĩ thực tập dẫn đi làm kiểm tra tiếp theo, Phó Minh Tùy thấp giọng nói:
“Vấn đề vừa rồi sẽ không khiến em khó chịu chứ?”
Phụ nữ khi đi khám tiền hôn nhân lại bị khơi gợi về kí ức và tiền sử bệnh của người mẹ đã mất thì khó tránh khỏi thấy khó chịu và nhói lòng.
“Không sao.” Hứa Thư không nhạy cảm như vậy, mỉm cười:

“Quy trình bình thường thôi.”
Phó Minh Tùy còn định nói gì đó, nhưng bác sĩ thực tập đã đưa họ đến trước một phòng khám khác.
“Ông Phó cái này đưa cho anh.” Bác sĩ đưa cho anh một hộp nhựa nhỏ, chỉ vào cánh cửa phía sau:
“Ông vào đó lấy t*nh d*ch, sau đó đưa lại là được.”

Bầu không khí lập tức đông cứng trong vài giây.
Bác sĩ trẻ vừa mới đi làm, đeo kính gọng đen, còn có vẻ hơi ngơ ngác, cứ theo quy trình mà làm, không nhận ra lời nói của mình khiến người khác khó xử.
Thấy Phó Minh Tùy hơi giật mình, bác sĩ trẻ còn nghiêm túc hỏi:
“Ông Phó, có vấn đề gì sao?”
Không khí càng trở nên yên tĩnh.
Phó Minh Tuỳ hít một hơi thật sâu, cuối cùng bình tĩnh đáp: “Không có.”
Nói xong, anh quay người bước vào phòng xét nghiệm mà không liếc nhìn Hứa Thư lấy một cái.
Sau khi bóng dáng anh khuất sau cánh cửa, Hứa Thư lại bị bác sĩ trẻ dẫn đi siêu âm ổ bụng.
Mãi đến lúc này, cô mới hoàn hồn.
Vì cố nén cười nên cơ mặt cô cứng đờ, cuối cùng không nhịn được nữa, khóe mắt cong cong, che miệng nín cười.
Biểu cảm của Phó tổng vừa rồi… đúng là tinh tế của một người đang cố giữ bình tĩnh.
Lần đầu tiên cô thấy Phó Minh Tuỳ có chút mất kiểm soát như vậy, suốt lúc làm siêu âm, cô cứ nhớ lại mà phải nhịn cười, bị bác sĩ siêu âm nhắc nhở mấy lần.
Nhưng đúng là… khó mà nhịn được.
Một lúc sau, cô mới dần dần bình tĩnh lại.
Nhà họ Phó có quen biết trong bệnh viện nên đương nhiên đã được sắp xếp trước, loạt kiểm tra được thực hiện rất nhanh chóng. Hứa Thư làm xong siêu âm khoảng mười phút sau đã lấy được kết quả phim chụp.
Kết quả tất nhiên là hoàn toàn bình thường.
Bác sĩ phụ trách đi cùng họ kịp thời nhắc nhở:
“Phó phu nhân, bà đã làm xong toàn bộ kiểm tra rồi, có thể đến phòng khám chờ ông Phó.”
Hứa Thư thoáng ngẩn ra, phản ứng đầu tiên là: Phó Minh Tuỳ vẫn chưa xong sao?
Đối diện với ánh mắt và lời nói máy móc của bác sĩ trẻ, Hứa Thư chỉ có thể khẽ khàng đáp:
“Vâng, tôi biết rồi.”
Gặp phải một chàng trai trẻ không biết mình đang làm người khác xấu hổ hay nên cười hay nên khóc thế này, thật sự không biết là tốt hay xấu.
Phó Minh Tuỳ vẫn chưa… lấy mẫu xong, cô phải đến phòng khám đợi anh ta?
Ngồi bên cạnh chờ?

Tâm trạng của Hứa Thư chuyển từ buồn cười sang rối bời, lúc quay lại từ phòng siêu âm đến phòng khám thì đầu óc toàn là những suy nghĩ hỗn loạn.
Nhìn cánh cửa phòng khám đóng chặt, đầu óc cô loạn cào cào, vô thức tưởng tượng ra vài hình ảnh…
Lúc ngồi đợi kết quả chán quá, Hứa Thư đã tiện tay lên mạng Baidu tra thử từ khóa “kiểm tra tiền hôn nhân lấy t*nh d*ch như thế nào”.
Nội dung hiện ra vô cùng trang trọng, từng chữ cô đều đọc được, nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy chữ nào là lại tưởng tượng đến gương mặt Phó Minh Tuỳ cuối cùng chẳng đọc nổi nữa.
Hứa Thư liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Cô cũng không định thúc giục Phó Minh Tuỳ nhưng đã nửa tiếng rồi… vẫn chưa “xong” sao?
Hay là đã xong từ lâu, nhưng cậu bác sĩ thực tập kia chưa rõ ràng?
Nghĩ đến đây, Hứa Thư thử gõ nhẹ cửa.
Bên trong vọng ra giọng trầm thấp của anh, không mang theo chút d*c v*ng nào:
“Ai đấy?”
“Là tôi.” Hứa Thư giống như bị điện giật, vội vàng giải thích:
“Tôi chỉ đến xem anh có còn ở trong đó không thôi.”
Phó Minh Tuỳ trong phòng khám không trả lời.
“Xin lỗi.” Hứa Thư c*n m** d***: “Làm phiền anh rồi?”
Bên trong vẫn im lặng, không rõ có nghe thấy lời xin lỗi của cô hay không.
Nhưng Hứa Thư đoán, Phó Minh Tuỳ chắc chắn nghe thấy.
Hành lang này vắng người, rất yên tĩnh, nên dù cô nói khẽ, anh cũng nên nghe được.
Chẳng qua là không muốn đáp lại cô mà thôi.
Có lẽ… là ngại?
Nghĩ đến khả năng này, khóe môi Hứa Thư khẽ cong lên, đột nhiên có một luồng ý nghĩ “liều mạng một phen”.
Phó Minh Tuỳ luôn bảo cô gan to, vậy thì cô cứ thẳng thắn hơn một chút.
Tình huống xấu hổ thế này hôm nay, thật ra cũng không phải không có lợi.
Bạch Dung giúp cô sắp xếp khám tiền hôn nhân, ngoài việc kiểm tra tiền sử bệnh gia đình, mục đích chính là để sau này nếu mang thai còn có thể tính toán, xem “gen” của cô có tốt không.
Dù không nói, Hứa Thư cũng đoán được.
Nhưng việc mang thai sinh con không thể dựa vào tưởng tượng mà cần hành động thực tế, trước đây luôn cảm thấy thiếu bước nào đó, đúng không?
Hứa Thư đảo mắt, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ vừa táo bạo lại có chút mờ ám.
“Phó tổng.” Cô giả vờ hỏi: “Khi nào thì anh làm xong? Tôi đói rồi.”
Cô cố ý gọi tên để nhắc khéo, người bên trong đương nhiên không thể tiếp tục giả vờ làm ngơ.
Phó Minh Tuỳ đáp lại bằng giọng lạnh nhạt, như mang theo chút bực dọc: “Đợi chút.”

Hứa Thư cố nín cười, giả vờ giọng đáng thương uất ức, chậm rãi nói: “Nhưng tôi chỉ xin nghỉ một buổi sáng thôi.”
“Nếu kéo dài nữa, thật sự không ăn được bữa trưa mất.”
Phó Minh Tuỳ lại đáp với giọng trầm và cứng: “Vậy em muốn sao?”
“Phó tổng, anh… anh không làm được à?” Giọng Hứa Thư như đang “an ủi”, quan tâm hỏi: “Có cần tôi giúp anh không?”
Cô hỏi như thể đang thử liều, thật ra trong lòng đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối.
Dù sao nếu không được, thì lát nữa quay lại tiếp tục “thử”, sớm muộn gì cũng thành chính thất danh chính ngôn thuận mà.
Trong phòng im lặng vài giây, Phó Minh Tuỳ lạnh nhạt nói: “Vào đi.”
Anh bảo cô… vào?
Hứa Thư khẽ mỉm cười, tay nhỏ bé bất giác nắm lấy tay nắm cửa, đẩy ra và bước vào.
Phòng khám không lớn, bên trong có một chiếc giường và một cửa sổ, nhưng cảnh tượng trong đầu Hứa Thư hoàn toàn không xảy ra.
Phó Minh Tuỳ không hề trong trạng thái “khỏa thân”, ngược lại vẫn mặc bộ đồ da phương Tây, chỉnh tề sạch sẽ.
Anh ngồi trên ghế sofa nhỏ bên cạnh giường, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
“Anh…” Hứa Thư sững người, ngập ngừng hỏi: “Anh chưa cởi… anh chưa lấy t*nh d*ch sao?”
Hai chữ “lấy tinh” thật khó để thốt ra.
Phó Minh Tuỳ không trả lời câu hỏi này, chỉ nhấc cằm lên khẽ nói: “Khóa cửa.”
Hai chữ lạnh lùng đó vang lên khiến tim Hứa Thư khẽ rung, cô vô thức làm theo chỉ thị của anh, ngoan ngoãn nghe lời.
Phó Minh Tuỳ lại nói: “Lại đây.”
Thời gian như ngưng đọng, anh dù chỉ ngồi đó nhưng áp lực vẫn mạnh mẽ như cũ, khiến Hứa Thư như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.
“Sao vậy? Không phải em nói muốn giúp tôi à.” Phó Minh Tuỳ bật cười: “Giờ lại không dám?”
Vừa nói, anh vừa đứng dậy.
Hứa Thư nhìn anh đang tiến từng bước về phía mình, đến khi anh đứng ngay trước mặt cô, cô luống cuống lắp bắp: “Thật ra, thật ra tôi…”
Cô vừa nhút nhát vừa tò mò.
Anh vừa có phản ứng thật, cô lại muốn co lại như con ốc sên.
Phó Minh Tuỳ vươn tay dài nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Hứa Thư, kéo cô đến phía sau rèm cửa sổ.
Chỉ trong tích tắc, cô vừa đứng ở cửa đã biến thành ngồi trên giường.
Không gian yên ắng đến mức cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Phó Minh Tuỳ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống cô.
“Em nói tôi không biết làm?” Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng v**t v* cổ tay Hứa Thư, cười như không cười:
“Nghe như thể em rất rành chuyện này vậy?”


Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Story Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.”
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...