Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn.
Các món ăn trong nhà hàng tư nhân này rất vừa miệng, hương vị đậm đà nhưng không ngấy. Dù không ăn kèm cơm cũng không thấy quá mặn hay nặng vị.
Đang là mùa thích hợp để uống rượu mơ ngâm, ông chủ đích thân mang ra một bình nhỏ rượu mơ thủ công, thêm đá viên. Hứa Thư nhấp thử một ngụm, cảm thấy rượu còn ngon hơn cả món ăn.
Hơn nữa, loại rượu này không làm say, có thể yên tâm uống thoải mái.
Có lẽ vì sau khi Phó Minh Tùy hỏi câu đó, anh không nhắc lại vấn đề gì khác nữa. Khi ăn, anh chỉ nói những chuyện thú vị khác với cô. Bữa ăn này khiến Hứa Thư cảm thấy khá vui vẻ, không còn là kiểu “ăn mà chẳng thấy ngon” như cô từng lo, thế là đã đủ khiến cô hài lòng.
“Anh không thể uống một chút sao?” Hứa Thư rót một chén rượu mơ nhỏ, đẩy đến trước mặt anh, giọng nhẹ nhàng mềm mại: “Nồng độ cồn không cao lắm… cũng có thể gọi tài xế mà.”
“Vị rất ngon đấy.”
Không uống thì hơi tiếc.
Thật ra đối với Phó Minh Tùy, loại rượu ngon nào mà anh chưa từng uống qua? Không uống nổi sao? Nhưng cô gái trước mắt đang nhìn anh chằm chằm, môi đỏ mọng thấm sắc hồng của rượu mơ, càng nổi bật trên làn da trắng mịn của cô.
Cô hoàn toàn không nhận ra, còn cố chấp đưa ly rượu tới, cố chấp muốn chia sẻ điều mà cô cho là “rất ngon” với anh.
Phó Minh Tùy không nói gì, cầm ly rượu lên uống cạn.
Cô háo hức hỏi: “Ngon không?”
“Ừm.” Yết hầu Phó Minh Tùy khẽ động, nhẹ giọng đáp: “Rất ngon.”
Cho đến khi bữa ăn kết thúc, cả hai không ai nhắc đến chuyện mảnh giấy.
Hứa Thư không còn đủ dũng khí để “liều thêm lần nữa”, càng không rõ trong lòng Phó Minh Tùy đang nghĩ gì.
Nhìn vẻ mặt điềm nhiên như không của anh, cô cũng không tiện mở lời thêm nữa.
Lúc sắp rời đi, tài xế được gọi trước đó đã đợi sẵn ở xe.
Phó Minh Tùy cầm theo một túi giấy cứng có in logo của nhà hàng tư nhân, đến bên xe thì bất ngờ nắm lấy tay Hứa Thư, cùng cô ngồi vào hàng ghế sau.
Hứa Thư bị hành động đột ngột của anh làm giật mình, tim đập nhanh, chưa kịp phản ứng thì Phó Minh Tùy đã đặt túi giấy bên cạnh cô.
Cô cúi đầu nhìn, thấy bên trong toàn là những chai rượu mơ nhỏ.
“Thấy cô thích uống, nên tôi chuẩn bị vài chai, lúc xuống xe nhớ mang về.” Anh thản nhiên nói.
Hứa Thư thoáng cảm thấy ngại ngùng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Món quà anh tặng không nặng nề gì, chỉ là chút tâm ý, hơn nữa lại là thứ cô thích. Nếu không nhận thì thật không phải.
Tuy nhiên, Hứa Thư ít nhiều vẫn cảm thấy chút hụt hẫng.
Hai người ra ngoài chỉ để ăn một bữa cơm, bây giờ mới hơn ba giờ chiều, anh đã định đưa cô về…
“Tôi còn một cuộc họp nữa.” Phó Minh Tùy đột nhiên nói, giọng trầm ổn vang lên trong khoang xe yên tĩnh như dòng nước chảy chậm:
“Hẹn gặp lại hôm khác nhé?”
Còn có hôm khác?
Hứa Thư sững sờ, tâm trạng bất chợt bừng sáng như trời quang mây tạnh.
Cô khẽ cười: “Vâng, được ạ.”
Còn có cuộc hẹn lần sau.
Hứa Thư không sợ Phó Minh Tùy là kiểu đàn ông nói suông, bởi cô biết rõ anh không phải người như vậy.
Trong vòng một tuần, họ lại gặp nhau ba lần.
Địa điểm đều do Phó Minh Tùy sắp xếp: nhà hàng, quán cà phê, thậm chí có cả chỗ thả diều ngoài trời… Hứa Thư nhìn chiếc diều trong tay, bỗng nhiên có cảm giác kỳ lạ rằng bọn họ thực sự đang hẹn hò.
Chiếc diều hình chim én trong tay cô là do Phó Minh Tùy mua cho. Anh với vóc dáng cao ráo ấy đứng đối diện cô, nhìn cô thả diều.
“Phó tổng.” Hứa Thư loay hoay mãi vẫn không thả được, đành nói với vẻ lúng túng:
“Tôi không biết thả diều…”
Phó Minh Tùy cười, đưa tay cầm lấy dây diều từ tay cô.
Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào da cô, lành lạnh nhưng mềm mại, khiến cô vô thức rụt tay lại, môi khẽ mím để nén cười.
Phó Minh Tùy không chú ý đến hành động nhỏ của cô, chỉ thuận miệng hỏi:
“Bình thường cô có thích đi đâu không?”
Hứa Thư nghĩ một lát rồi hỏi lại:
“Ví dụ như?”
“Như sở thích, nơi thường hay đến.” Phó Minh Tùy thả cao dây diều, con én giấy bay lượn trên không trung:
“Có thích vận động không? Hoặc là bảo tàng nghệ thuật, viện bảo tàng gì đó?”
Hứa Thư suy nghĩ rồi thành thật trả lời:
“Thỉnh thoảng tôi có đi bơi.”
Ngoài ra các môn thể thao khác thì cô không giỏi lắm.
Nhưng Phó Minh Tùy lại hỏi cô câu này…
Hứa Thư nhìn nghiêng khuôn mặt có sống mũi cao và đường nét rõ ràng của anh, khẽ hỏi:
“Anh có thích đi mấy nơi như viện bảo tàng mỹ thuật, hoặc mấy buổi tiệc rượu thương mại, dạ tiệc sang trọng không?”
Cô không cẩn thận đã suy nghĩ hơi xa.
“Thỉnh thoảng thôi.” – Phó Minh Tùy trả lời rất đơn giản:
“Nhưng hình như cô không thích mấy hoạt động ngoài trời thế này, lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn.”
Anh hỏi như vậy, chẳng qua là đang tôn trọng ý kiến của cô.
Hứa Thư bỗng cảm thấy ngượng ngùng, mặt cũng đỏ lên.
Anh nói là “chỗ hẹn” đấy.
“Phó tổng” Cô hít sâu một hơi, gom góp chút dũng khí sau một tuần bối rối:
“Anh nói là… hẹn hò… tôi không hiểu lầm chứ?”
Phó Minh Tùy dời ánh mắt từ chiếc diều sang khuôn mặt cô, cười mà như không:
“Cô nghĩ có thể hiểu lầm gì?”
“Hẹn hò chứ gì nữa.” Hứa Thư cố gắng bình tĩnh, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, cố gắng không né tránh mà nhìn anh:
“Chúng ta… có phải là đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau không?”
Vô thức, ngón tay cô cứ mân mê gấu áo phía sau.
Phó Minh Tùy không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại:
“Vậy cô nghĩ sao?”
Hứa Thư chớp chớp mắt, không trả lời ngay, cô đâu dám tự tiện đưa ra kết luận.
Phó Minh Tùy nhìn cô gái nhỏ trước mặt với đôi mắt ngập ngừng ấy, không nhịn được bật cười:
“Cô cho rằng tôi là người nhàn rỗi lắm sao?”
Câu này thì dễ trả lời, Hứa Thư lập tức lắc đầu.
Cô nói:
“Tôi thấy Phó tổng rất bận.”
Nửa tháng làm việc ở Cảnh Huy, cô đã tận mắt chứng kiến vị trí của anh, một người đứng đầu tập đoàn, công việc nặng nề đến mức nào.
“Nếu đã biết rồi.” – Phó Minh Tùy nói bình thản:
“Vậy cô cũng nên hiểu, tôi không phải người dễ dàng hẹn hò với người khác.”
Đôi mắt Hứa Thư mở to thêm chút nữa, một lúc sau không nhịn được mà bật cười.
Từng mạch máu trong cơ thể như có âm thanh bong bóng vỡ tung vì xúc động, khóe môi cô cong lên, khe khẽ “ừ” một tiếng.
“Trước giờ tôi chưa từng nhắc đến chuyện tờ giấy kia là vì muốn xem nếu cứ để mọi chuyện tự nhiên thì sẽ ra sao.” Anh nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt Hứa Thư, nghiêm túc nói:
“Nhưng lần này thì khác…”
Hứa Thư cắn môi, nhẹ giọng hỏi:
“Rất tốt.” Phó Minh Tùy trả lời rất nhanh, thái độ không hề do dự:
“Là một cô gái thông minh, dịu dàng.”
“Nhưng tôi lại không hiểu được vì sao cô lại đưa tờ giấy đó.
Hứa Thư bối rối, một lúc sau mới lẩm bẩm:
“Phó tổng, tôi không hiểu ý anh.”
“Các cô gái như cô, chẳng lẽ không mong có một mối tình mà hai bên đều yêu thích sao?”
Phó Minh Tùy nhìn cô, thẳng thắn hỏi:
“Tại sao lại muốn kết hôn với tôi?”
Hứa Thư nhìn anh không chớp mắt, im lặng hồi lâu, rồi mỉm cười nhẹ nhàng, như thể đang kể một câu chuyện không liên quan gì:
“Tại sao tôi lại không thể thích Phó tổng chứ?”
Ngón tay cô đã vô thức bấu chặt vào áo phía sau, c*m v** lòng bàn tay.
Những lời Hứa Thư nói đều là thật, chỉ tiếc là Phó Minh Tùy đã qua cái tuổi tin vào tình yêu đơn thuần ấy rồi.
Anh cười khẽ, như thể không biết phải làm gì.
“Phó tổng cảm thấy sao?” – Hứa Thư ngẩng đầu nhìn anh, lần đầu tiên tỏ ra có chút mạnh mẽ, chất vấn anh:
“Anh nghĩ tôi muốn kết hôn với anh là vì điều gì?”
Phó Minh Tùy bình thản nói:
“Cái này cô phải tự nói ra.”
Hứa Thư lặng lẽ siết chặt tay, im lặng một lúc, rồi nói ra câu mà cô đã chuẩn bị sẵn trong lòng:
“Trên thế giới này có rất nhiều cô gái muốn kết hôn với Phó tổng, tôi chỉ là một trong số những người có gan lớn hơn thôi.”
“Cô gan thật đấy.” Phó Minh Tùy bật cười, nói nửa đùa nửa thật:
“Nhưng mà không giống với những người khác.”
Hứa Thư chột dạ, né tránh ánh mắt anh:
“Những gì tôi có là tiền tài, địa vị. Đó cũng là lý do nhiều gia đình muốn gả con gái mình cho tôi.” – Anh hơi dừng lại, rồi hỏi tiếp:
“Nhưng cô muốn chỉ là những thứ đó thôi sao?”
“Cảnh Huy giàu có, có thể khiến cả nước phải ghen tỵ.” – Hứa Thư cố tỏ ra bình tĩnh, mỉm cười nói:
“Nếu được kết hôn với Phó tổng thì ngay cả chồn cũng có thể mượn uy hổ.”
Anh làm sao có thể chắc chắn rằng cô không có mưu cầu?
“Cô nhìn người cũng không tệ.” – Phó Minh Tùy vừa đi đến xe, vừa lấy ra hai chai nước khoáng, đưa cho Hứa Thư một chai.
Trước khi đưa, anh còn mở nắp giúp cô, hành động rất tự nhiên, toát lên phong thái quý ông.
Ngay cả câu nói của anh cũng khiến người ta động lòng:
“Cô Hứa, cô không giống kiểu người ham danh lợi.”
Nếu cô thật sự là người như vậy, anh sẽ chẳng thử tiếp cận cô làm gì.
Hứa Thư hiểu rõ điều đó, nên cô không cố giả vờ như mình tiếp cận anh chỉ vì tiền, dù gì Phó Minh Tùy cũng là người thông minh như thế.
Chỉ là nói thật thì không được, nói dối lại không lừa được anh – chi bằng cứ thành thật.
“Phó tổng, tôi chỉ là muốn có một cuộc hôn nhân thôi.” – Hứa Thư nhìn ra khoảng trời xa xăm,
giọng nói bị gió cuốn đi, nửa thật nửa giả:
“Từ hồi học cấp ba tôi đã không còn nhà nữa, rất muốn có một mái ấm, cũng nghĩ…”
“Tôi cảm thấy Phó tổng là người bạn đời phù hợp.”
Người bạn đời phù hợp sao?
Phó Minh Tùy hơi sững lại, thật sự cảm thấy có chút muốn bật cười.
Chưa từng có ai đánh giá anh như thế, ngay cả bạn bè thân thiết của anh cũng nói anh “quá lạnh lùng, không xứng với những cô gái tốt”.
Phó Minh Tùy trái lại lại thấy tò mò với ánh mắt của Hứa Thư – trong mắt cô, anh rốt cuộc có điểm nào phù hợp với hình tượng “người bạn đời phù hợp?”
“Cô đã viết cho tôi tờ giấy đó, chắc cũng có hiểu biết về tôi.”– Anh dựa vào xe, giọng nói bình tĩnh:
“Vậy cô hẳn biết, mấy năm trước tôi từng có một bạn gái.”
Hứa Thư hoàn toàn không ngờ anh sẽ chủ động nhắc đến chuyện này, khựng lại, vội trả lời:
“Tôi biết.”
“Bọn tôi là bạn học đại học, khi ấy có thiện cảm với nhau nên bắt đầu quen.” Phó Minh Tùy hơi cúi đầu, nét mặt không biểu cảm, giọng nói có phần lạnh nhạt và cứng rắn:
“Nhưng sau đó tôi phát hiện mình không hứng thú với loại tình cảm này.”
“Tình yêu với tôi không phải là điều cần thiết trong cuộc sống, thậm chí không đáng được gọi là gia vị. Cô chấp nhận được điều đó sao?”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
