Top 9 Bài văn kể về tâm sự của cuốn sách bị bỏ quên (Ngữ văn 6) hay nhất

Sách là bạn của chúng ta, cung cấp cho ta biết bao tri thức nhưng đôi khi ta quá mải mê ham chơi hay mải mê với những đam mê khác mà vô tình ta bỏ quên người ... xem thêm...

  1. Tôi là một cuốn sách bị bỏ quên.Tôi tên là “Truyện cổ tích Việt Nam”. Trước đây, cô chủ rất yêu thương tôi. Nhưng kể từ khi được mua chiếc đoạn mới, cô chủ đã để lại tôi ở một góc bàn.


    Tôi còn nhớ mình đến với cô chủ vào lần sinh nhật thứ mười. Chính mẹ của cô chủ đã tặng tôi cho cô. Khi đó, cô chủ đã rất vui mừng và trân trọng tôi. Cô cầm tôi trên tay mà mỉm cười hạnh phúc. Sau đó, cô còn bọc tôi cẩn thận trong một tờ bìa trong suốt. Cô đã viết từng nét chữ cẩn thận: Nguyễn Thị Thu Hoài, sau dòng chữ “Cuốn sách này là của…”. Hằng ngày, cô chủ lại đem tôi ra đọc. Mỗi câu chuyện của tôi đều khiến cho chủ thích. Tôi từng nghe thấy cô nói với mẹ rằng cô thích nhất là truyện: Tấm Cám. Sau khi đọc xong hết các truyện, cô cất tôi lên giá sách. Thỉnh thoảng, cô lại đem tôi ra đọc cho mọi người nghe. Giọng đọc của cô ấm áp, nhẹ nhàng. Đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của tôi.


    Nhưng vào năm mười hai tuổi, cô chủ lên lớp sáu. Cô được bố mẹ tặng cho một chiếc điện thoại thông minh để phục vụ cho việc học tập. Kể từ đó, cô đã cất tôi vào một góc tủ. Khi đi học về, cô không còn hứng thú với việc đọc sách. Mà cô thường dùng điện thoại để xem phim, nghe nhạc. Tôi cùng với những cuốn sách khác đã không còn hấp dẫn với cô nữa. Giờ đâu, tôi đang phải nằm lặng lẽ trong một góc tủ. Những hạt bụi đã phủ lên tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng buồn bã. Tôi cảm thấy nhớ quá khứ đẹp đẽ của mình biết bao.


    Tôi mong một ngày nào đó cô chủ có thể nhớ đến mình. Tôi và những cuốn sách khác vẫn sẽ đem lại cho cô niềm vui thích như trước đây.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ

  2. Đêm hè êm ả, gió nam lồng lộng thổi. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Theo nhịp võng đều đều kẽo kẹt, em lơ mơ ngủ. Bỗng em nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ, văng vẳng đâu đây. Em đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm và phát hiện ra cuốn Tiếng Việt 6 trên bàn đang thổn thức.


    Em liền rời khỏi võng, tới bên bàn và nâng cuốn sách lên, dịu dàng hỏi:

    - Làm sao em khóc? Có chuyện gì buồn nói cho chị nghe đi! Chị có thể giúp gì em chăng?

    Nước mắt rưng rưng, cuốn sách ngập ngừng kể:

    - Tôi buồn lắm chị ơi! Chị xem này, bìa của tôi rách hết cả, gáy thì bị rán nhấm lem nhem. Lũ chuột vấy bẩn lên người tôi... thật là hôi hám và khó chịu. Tôi bị rơi xuống gầm tủ bao lâu nay mà chị chẳng biết. May mà bà quét dọn và cứu tôi sáng nay. Nếu không thì... tôi đâu có được gặp lại chị...


    Em chợt nhớ ra cách đây không lâu, sau khi thi xong, em vứt mấy cuốn sách lên nóc tủ, trong đó có cuốn Tiếng Việt 6 này. Chắc là do quá tay nên nó bị rơi xuống đất. Từ hôm ấy, em không quan tâm đến chuyện đó nữa mà thanh thản hưởng những ngày hè vui vẻ.


    Cuốn sách tiếp tục than thở:

    - Chị hãy nhìn lại tôi một chút mà xem! Bên ngoài thì xơ xác, bẩn thỉu, bên trong cũng thảm hại không kém. Trang nào cũng bị quăn góc và gạch xóa lung tung. Thật chẳng ra làm sao cả. Nhớ ngày nào, tôi cùng các bạn sách giáo khoa về trường chị với bao sung sướng và hy vọng. Chúng tôi mong sao sẽ giúp ích cho các anh chị trên con đường học tập. Về với chị Hiền, tôi vui lắm vì được chị giữ gìn, nâng niu. Chị ấy mặc cho tôi chiếc áo làm bằng tờ họa báo thật đẹp. Tôi cùng các bạn được dán nhãn cẩn thận và xếp ngay ngắn trên giá sách. Mỗi khi cần đến, chị Hiền nhẹ nhàng lật giở từng trang. Dùng xong, chị lại cất chúng tôi vào chỗ cũ. Nhờ thế mà sau một năm học, chúng tôi vẫn sạch đạp như mới. Cuối năm, chị Hiền đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc. Chúng tôi rất tự hào về người chủ nhỏ của mình và cùng chia vui với chị ấy. Chị Hiền được nghỉ hè và chúng tôi cũng được nghỉ ngơi sau một năm học vất vả.


    Rồi năm học mới bắt đầu. Tôi cùng các bạn về với chị - cô chủ mới. Tôi đã sát cánh bên chị suốt năm học vừa qua. Chị cũng học giỏi như chị Hiền và chúng tôi cũng được thơm lây. Có điều tính chị không ngăn nắp lắm. Chị hay bỏ chúng tôi vũng vãi khắp nơi. Lúc cần lại cuống lên tìm. Có lúc chị vứt tôi xuống bàn mạnh đến nỗi tôi đau nhức cả mình mẩy. Sau khi thi được vài ngày, chị quẳng chúng tôi lên nóc tủ và tôi đã rơi xuống gầm tủ tối om om. Chẳng ai để ý đến xó xỉnh ấy nên tôi đành cam chịu đau khổ. Một mình tôi chống chọi với lũ gián, lũ chuột bẩn thỉu và không khí ẩm mốc. Tôi những tưởng đã thành mồi ngon cho lũ mối nhưng may sao, bà đã nhặt tôi lên, phủi bụi sạch sẽ rồi đặt lên bàn. Thế mà chị chẳng hay biết tí gì!

    Giọng kể của cuốn sách có pha chút giận hờn, trách móc. Trách là đứng lắm. Tất cả là tại em, tại cái tính không cẩn thận của em. Em đã không có ý thức giữ gìn sách vở.


    Em ân hận thật sự và chân thành nói:

    - Chị thật có lỗi với sách! Chị sẽ sửa sang lại cho sách tươm tất để còn giúp ích cho các bạn học sinh khác. Chị hứa từ nay trở đi sẽ giữ gìn sách vở cẩn thận.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  3. Tôi là một người bạn vô cùng thân thiết của con người, đặc biệt là đối với các bạn học sinh, tôi giúp cho các bạn học sinh học tập tốt hơn và mở rộng được hiểu biết cũng như kích thích trí sáng tạo của các bạn. Có thể nói tôi có một vai trò vô cùng quan trọng trong quá trình học tập ấy, các bạn đã đoán ra tôi là ai chưa nào? Đúng vậy, tôi là một cuốn sách trong vô vàn những cuốn sách phục vụ cho mục đích học tập của các bạn học sinh. Tôi đã từng hào về vai trò cũng như vị trí của mình, nhưng giờ đây tôi vô cùng buồn bã và thất vọng vì tôi không còn được sử dụng đến, bởi tôi chỉ là một cuốn sách bị bỏ quên.


    Tôi vốn là một cuốn sách giáo khoa ngữ văn lớp chín tập một, chúng tôi được con người sản xuất hàng loạt để phục vụ cho mục đích học tập của các bạn học sinh trung học. Chúng tôi được những nhà giáo dục ghi chép vào đó rất nhiều những kiến thức bổ ích và quan trọng đối với việc học của các bạn học sinh, đó không chỉ là những văn bản hay mà đó còn là những bài tập làm văn, những tiết tiếng việt đầy lí thú. Chúng tôi đều vô cùng tự hào vì diện mạo và cả nội dung của mình, bởi chúng tôi biết rằng chúng tôi sẽ mang đến rất nhiều những kiến thức quan trọng có thể giúp các bạn học sinh cuối cấp thi lên cấp trung học phổ thông một cách thuận lợi và suôn sẻ.


    Chúng tôi được sản xuất tỉ mỉ, chau chuốt qua từng công đoạn, diện mạo khi chúng tôi được hoàn thành khiến tôi vô cùng vừa ý. Thời khắc mà chúng tôi mong mỏi nhất đó chính là khi chúng tôi được các bạn học sinh mua về, được sử dụng và phát huy những vai trò mà chúng tôi tự hào nhất về mình. Không phụ lòng mong mỏi của tôi, bày lên giá sách chưa lâu thì tôi được mua về và trở thành một người bạn thân thiết của một bạn học sinh dễ thương.


    Tôi cùng bạn nhỏ đi học, cùng bạn làm bài tập và cùng bạn học sinh trải qua rất nhiều những tiết học ngữ văn đầy say mê, lí thú. Bạn học sinh cũng rất chăm chỉ và thông minh, không những vậy, bạn còn là một người biết giữ gìn và cẩn thận. Tôi được bạn đối xử rất nhẹ nhàng, vì vậy mà dù đến cuối học kì một thì tôi vẫn còn mới nguyên. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì nỗi buồn lại tới. Kết thúc học kì một cũng có nghĩa tôi sẽ không thể tiếp tục theo bạn học sinh đến trường, không được ngày ngày kề cận mà tôi trở nên cô đơn, lẻ loi khi bị cất lên giá sách cao.


    Đó chính là khoảng thời gian tôi buồn bã và cô độc nhất, ngày ngày tôi chỉ nằm nguyên một vị trí, bên cạnh là những người bạn hoàn toàn xa lạ, chúng tôi không có tiếng nói chung nên không thể có những đối thoại thân thiết. Tôi chỉ biết nằm đấy mà suy nghĩ về những kỉ niệm tươi đẹp đã qua.Tôi cũng rất vui vì đã mang lại cho bạn học sinh nhiều kiến thức, góp phần mang đến một kết quả học tập tốt cho bạn nhưng nỗi buồn bị bỏ quên giờ đây cứ xâm chiếm làm cho tôi cả ngày chìm trong buồn bã, thất vọng.


    Trước khi đến tay bạn học sinh, tôi vẫn ôm ấp nhiều mơ mộng, mong muốn đồng hành cùng các bạn học sinh trong những tiết học, bổ trợ cho các bạn về kiến thức. Tôi rất tự hào về mình mà chưa nghĩ đến thời gian mà chúng tôi sẽ bị lãng quên như thế này. Khi những vai trò và công dụng của tôi không mang lại điều gì cho con người nữa thì dù có giá trị đến mấy thì chúng tôi cũng chỉ là những cuốn sách vô dụng. Đó là điều tồi tệ và khủng khiếp nhất đối với những cuốn sách như chúng tôi, không giá trị, không được coi trọng, tồn tại như một dạng trưng bày đầy xáo rỗng.


    Ngày ngày tôi vẫn chứng kiến cô chủ nhỏ của mình chăm chỉ học hành, tôi cũng thấy vui lắm, nhưng buồn một nỗi đó chính là mình không còn giúp ích gì cho cô chủ nhỏ ấy nữa, bên cạnh hỗ trợ cho cô chủ nhỏ giờ đây là một người bạn đồng hành mới, đầy thú vị và chứa đựng nhiều kiến thức bổ ích hơn. Có lẽ tôi sẽ mãi nằm đó nếu như không có ngày ấy, đó là khi tôi được cô chủ nhỏ mang đi quyên góp cho những trẻ em nghèo có hoàn cảnh khó khăn.


    Lúc đầu tôi thoáng buồn và có cảm giác bị bỏ rơi, nhưng cuộc sống mới ở đây khiến cho tôi vô cùng thích thú, bởi tôi có thể mang đến kiến thức cho những bạn nhỏ nghèo không có tiền mua sách, tôi thấy được giá trị đã mất của mình nên tôi vui lắm. Tôi chợt nhớ đến những câu thơ của con người mà tôi rất tâm đắc:

    “Sách cũ người ta đọc thấy mê

    Li kì hấp dẫn lệ đầm đề

    Hỏi thăm sách cũ xưa của bạn

    Cũ bao ngày tháng? Vẫn còn mê?”


    Đến giờ tôi chợt nhận ra một điều rằng mình sẽ không bao giờ bị lãng quên khi con người còn muốn học hỏi, tìm tòi những điều mới lạ. Cuộc sống và số phận của những cuốn sách chúng tôi cũng có những thăng trầm , nhưng quan trọng nhất là chúng tôi đã làm được gì, mang lại những giá trị gì cho con người hay sao. Bởi vậy tôi sẽ không buồn mà hết mình cống hiến sao cho sự tồn tại của mình trở nên ý nghĩa nhất.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  4. Xin chào các bạn! tôi là một trong những người bạn của cậu chủ Ben. Tôi chính là cuốn sách “truyện cổ tích”- cuốn sách mà trước kia cậu chủ yêu thích nhất. Thế nhưng giờ đây, cậu chủ không còn cần tới tôi để đi ngủ nữa. Đã lâu rồi nhưng tôi vẫn nằm gọn trong giá sách mà không thể ra ngoài, chỉ có thể chờ cho tới khi nào cậu chủ Ben nhớ ra tôi mà thôi.


    Năm nay tôi đã được 3 tuổi rồi đó. Nhớ những ngày đầu tiên khi biết về những gì xảy ra xung quanh mình, tôi cảm thấy mọi thứ thật là tò mò và thích thú. Lúc đó tôi chỉ là một cuốn sách cổ tích nhỏ nằm trên giá nhìn mọi người qua lại. Có lẽ vì tôi ở trong góc cho nên khi các bạn của tôi được đem đi bán hết thì tôi vẫn nằm ở trên giá sách. Cho tới một ngày khi cậu Ben tới bên tôi và đem tôi ra từ góc trong cùng, tôi cảm thấy thật là hạnh phúc. Ngày ngày, nhiệm vụ của tôi đó là kể cho cậu nghe những câu chuyện cổ tích mà tôi biết giúp cho cậu chủ được ngủ ngon và mơ về những giấc mơ đẹp.


    Chính bởi vì thế nên những ngày đầu tiên cậu yêu tôi lắm. Thế nhưng gần một năm trở lại đây, cậu không còn đọc truyện trước khi đi ngủ nữa nên tôi cũng không còn được cùng câu nằm trên gối và kể cho cậu nghe những câu chuyện của mình nữa. Giờ đây tôi chỉ có thể nằm ở đây và chờ cậu tới. Quanh tôi cũng là rất nhiều những bạn sách vở đã được cậu chủ dùng qua rồi. Có lẽ chúng tôi sắp được chuyển xuống nhà kho vì chúng tôi đều đã quá giá và không thể ở bên cạnh cậu chủ được nữa. Chúng tôi thường kể cho nhau nghe những câu chuyện về cậu, về tuổi thơ của cậu và những thói quen khi còn nhỏ của cậu. tất cả chúng tôi, ai cũng mong cậu sẽ có thể học thật giỏi và có nhiều những cố gắng hơn nữa. Nhưng dù thế nào chúng tôi ai ai cũng muốn cậu có một lần nhớ tới tất cả chúng tôi- những người đã từng có những khoảng thời gian ở bên cạnh cậu khi cậu còn nhỏ.


    Dù thời gian đã qua mau, nhưng những kỉ niệm của tôi cùng cậu chủ vẫn không thể quên được. Nó luôn in đậm trong lòng tôi. Ngày qua ngày, lớp bụi trên người tôi ngày một dày nhưng có lẽ lúc này, cậu chủ cần chính là những bài học của những cuốn sách giáo khoa, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng những câu chuyện của tôi sẽ mãi ở trong lòng của cậu chủ bởi đó chính là những câu chuyện đã nuôi dưỡng tâm hồn của cậu chủ.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  5. Tôi vốn là một người bạn rất thân thiết của các bạn học sinh, tôi giúp các bạn học sinh học tập tốt hơn, để nắm được nội dung bài học trên lớp thì các bạn ấy không thể không thiếu tôi đâu nhé. Nhưng theo thời gian, tôi đã bị cũ, bị nhàu, thậm chí bị rách. Cũng có lẽ vì vậy mà các bạn học sinh không cần đến tôi nữa, tôi bị bỏ quên nơi tận cùng của giá sách. Nói đến đây chắc các bạn cũng đã đoán ra tôi là ai rồi? Đúng vậy, tôi là một quyển sách.


    Trước đây, tôi là một cuốn sách Tiếng Việt mới và rất đẹp đẽ. Tôi được bày bán trong một hiệu sách rộng lớn. Như bao ngày khác, tôi đang lim dim nằm trên giá sách thì có một bạn nhỏ giương đôi mắt tròn xoe lên nhìn tôi, dáng vẻ thích thú lắm, sau đó thì thấy một người đàn bà rất xinh đẹp đến bên cô bé, nhấc tôi ra khỏi kệ và mang ra quầy thu ngân thanh toán. Tôi vui và tự hào lắm, vì trong bao nhiêu bạn bè cùng nằm trên giá sách ấy thì chỉ có một mình tôi được lựa chọn. Tôi vô cùng háo hức và phấn khởi, cuối cùng tôi cũng trở nên có ích với bạn nhỏ, mang những kiến thức trong tôi giúp các bạn học sinh học hành được tốt hơn.


    Khi mới về nhà, tôi rất được nâng niu, cưng chiều, bạn nhỏ lúc nào cũng giữ tôi được phẳng phiu và để cẩn thận trên giá sách, khi học bài thì bạn cũng cẩn thận mở từng trang như sợ tôi đau. Tôi vui lắm vì cuối cùng tôi cũng thể hiện được giá trị của bản thân, và còn được quý trọng, nâng niu như vậy nữa. Cứ như vậy, tôi trở thành một người bạn đồng hành của bạn học sinh nhỏ ấy, hàng ngày tôi cùng đến trường, cùng nghe cô giáo giảng bài và lặng lẽ nằm nhìn các bạn học sinh vui chơi, nô đùa mỗi khi có giờ giải lao. Tuy nhiên, theo thời gian thì tôi dần cũ đi, các mép sách cũng không còn được phẳng phiu như ban đầu mà quăn lại. Từng trang giấy trắng tinh ngày nào giờ cũng lấm tấm những vết bẩn, những vết mực xanh, tím mà bạn nhỏ vô tình làm rơi trên tôi.


    Tôi còn nhớ buổi sáng hôm ấy, như bao buổi học khác, tôi ngoan ngoãn nằm trên bàn nghe cô giảng bài thì có tiếng thì thào của một bạn nhỏ ngồi bên cạnh, có lẽ là hỏi chủ nhân của tôi về việc mượn tôi qua bàn bên đó. Nhưng có vẻ cô chủ nhân bé nhỏ của tôi không đồng ý, hai bên bắt đầu xảy ra tranh giành tôi. Bỗng nhiên “xoẹt” một tiếng lớn. Những trang giấy trong tôi bị rách ra làm hai mảnh, thu hút sự chú ý của cả lớp. Cô bé của tôi đã ôm lấy tôi và khóc rất lớn. Tôi đau nhưng cũng cảm động lắm, vì cô bé yêu thương tôi thế có mà, nhưng tôi cũng buồn, vì kể từ nay tôi không còn giúp ích được cho cô bé nữa, cũng không thể hàng ngày cùng đến trường.


    Vì sự cố ngày hôm ấy mà tôi bị hư hỏng nghiêm trọng, dù cô bé đã nhờ mẹ dán lại cho tôi những trang giấy nhưng không thể lành lặn như ban đầu nữa. Mẹ cô bé đã mua một quyển sách mới thay thế cho tôi, vì tôi không thể dùng được nữa. Mặc dù vậy nhưng cô bé cũng không chịu vứt tôi đi mà bày tôi trên một góc khuất của giá sách, cuộc sống của tôi từ đó buồn tẻ và lặng lẽ hơn.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  6. Đêm đông lạnh giá, gió bên ngoài ríu rít từng cơn, từng cơn. Cứ ngỡ cơn gió ấy sẽ thổi bay đi bụi bặm nơi đây, cứ ngỡ cơn gió ấy sẽ cuốn đi mùi ẩm mốc bao trùm lấy tôi. Nhưng không, chúng vẫn hàng ngày bám lấy tôi khiến lòng tôi đau xót biết mấy. Tôi chính là một trong những người bạn của Lan- cuốn sách mang tên “Truyện cổ tích Việt Nam”


    Tôi bị bỏ rơi ở ngăn trên cùng của giá sách đã hơn một năm rồi. Nhớ những ngày tháng trước đây, tôi thấy vui biết bao. Hàng ngày, vào mỗi buổi tối nhiệm vụ của tôi là kể chuyện cho Lan nghe. Cô chủ nhỏ của tôi thích nhất là sự tích “gấu ăn trăng”, bởi thế tôi luôn để sẵn trang có câu chuyện đó. Cô chủ thích tôi tới nỗi mỗi đêm đều ôm tôi đi ngủ. Ngắm nhìn cô chủ nhỏ ngủ, vẻ mặt xinh đẹp như một thiên thần. Mỗi lúc như vậy, tôi thầm cảm ơn ông trời đã ban cho tôi một cô chủ nhỏ đáng yêu đến vậy.


    Quá khứ đẹp vậy đấy, nhưng chuyện gì đã qua rồi cũng chỉ để nhớ. Cách đây hơn một năm, cô chủ không còn đọc truyện trước khi đi ngủ nữa vậy là tôi được đặt lên đây. Hàng ngày đứng từ phía trên cao ngắm nhìn cô chủ học bài, tôi thấy các bạn sách vở kia sao mà hạnh phúc đến vậy. Cứ nhớ lại những kỉ niệm đã qua mà long tôi buồn rười rượi. Tôi cứ tự an ủi mình rằng ngày mai cô chủ sẽ lại cần đến tôi thôi. Nhưng không, giờ đây tôi như một thứ đồ bỏ đi không ai đoái hoài.


    Quanh tôi cũng có rất nhiều những bạn sách đã được cô chủ dùng qua rồi. Chúng tôi hay kể cho nhau nghe những câu chuyện về cô chủ, về tuổi thơ của cô. Chúng tôi cười ồ lên mỗi khi kể về những cử chỉ đáng yêu của cô, nhưng rồi tất cả lại bỗng im lặng, có bạn còn chợt trào nước mắt nói “Tôi nhớ cô chủ quá!”. Có lẽ đó đều là tâm trạng chung của tất cả chúng tôi, đều mong một ngày được cô chủ nâng niu và phủi đi lớp bụi thời gian này.


    Dù thời gian đã qua mau nhưng những kỉ niệm của tôi và cô chủ vẫn còn đó. Ngày qua ngày, dù cho lớp bụi trên người tôi một dày thêm nhưng tôi vẫn luôn tin rằng những câu chuyện của tôi sẽ mãi ở trong long cô chủ nhỏ. Những câu chuyện ấy sẽ là cái nôi nuôi cô trưởng thành và nuôi dưỡng tâm hồn cô.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  7. Đang lơ mơ trong giấc ngủ trưa hè, tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít từ đâu vọng lại. Nhìn đi ngó lại không biết tiếng khóc ở đâu, tôi chợt nhận ra đó là tiếng khóc của một em sách giáo khoa lớp 5 đã bị bỏ quên trong tủ.


    Tôi cầm sách lên và dịu dàng hỏi:

    - Làm sao em khóc?

    Sách ngập ngừng kể với tiếng nấc vẫn còn:

    - Em buồn chán lắm chị ơi! Chị xem này, bìa của em rách cả rồi, gáy chẳng còn, góc quăn lại và còn bị gián nhấm lem nhem, em thấy hôi hám, khó chịu lắm.


    Tôi còn chưa nhớ ra được cuốn sách tôi bỏ quên từ lúc nào thì nó lại tiếp tục kể:

    - Cùng họ hàng nhà sách với em, nhưng sách lớp 6 thật sung sướng, được các chị nâng niu, bọc bìa đẹp, dán nhãn tên đầy đủ, rồi lại được ở ngay ngắn trên kệ sách, có rèm che cẩn thận. Thỉnh thoảng được các chị giở ra xem, trang sách mới tinh, trắng phau phau trông thật thích. Còn em, các chị đã quăng vào gầm tủ, bụi bám bẩn người, lại suốt ngày làm bạn với lũ gián, chị chẳng còn quí em nữa rồi. Hãy cất em cẩn thận để các bạn khác dùng chứ. Em giúp mọi người học được những kiến thức bổ ích, nhưng mọi người dùng xong là cho em thành phế liệu, không trân trọng gì em nữa.


    Nghe lời than trách của sách, tôi thấy xấu hổ vô cùng. Sách như người bạn thân thiết của ta, sách luôn đồng hành cùng ta đến trường, chia sẻ cho ta những kiến thức hay và bổ ích. Sách làm bạn cùng ta khi ta vui, sách chia sẻ nỗi buồn khi ta gặp chuyện buồn. Thế mà có rất nhiều người giống tôi đã không trân trọng và nâng niu sách. Suy nghĩ một hồi, tôi tự nhủ với sách rằng, tôi sẽ giữ gìn sách cẩn thận, sẽ chăm chỉ học bài hơn, sẽ luôn mang sách đi theo bên mình. Cuốn sách có ý nghĩa vô cùng đối với tuổi học trò, vì vậy chúng ta hãy coi chúng như những người bạn tri kỉ của mình.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  8. Xin chào các bạn, tôi là một cuốn sách. Tên của tôi là “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”. Trước đây, tôi được cậu chú rất trân trọng. Nhưng bây giờ, tôi đã bị lãng quên.


    Tôi là món quà sinh nhật mà bà chủ đã tặng cho cậu chủ. Còn nhớ, lúc nhận được tôi, câu chú đã rất vui vẻ, cầm tôi trên tay thật nâng niu. Rồi cậu đã chạy ngay lên phòng để mở tôi ra đọc. Sau khi đọc xong, cậu cẩn thận để tôi lên giá sách. Tôi cùng với những cuốn sách khác rất vui vẻ. Một lần, hai lần hay ba lần. Cậu chủ đọc tôi mà không biết chán. Có thể nói, những ngày tháng đó với tôi thật hạnh phúc.


    Nhưng lúc cậu chủ vào học lớp sáu. Bà chủ đã mua cho cậu một chiếc máy tính để bàn để phục vụ việc học tập. Nó có rất nhiều chức năng hấp dẫn. Đối với cậu chủ, chiếc máy tính hấp dẫn hơn chúng tôi. Vì vậy, cậu chủ không còn đọc sách thường xuyên nữa. Thỉnh thoảng, tôi lại than thở với những người bạn của mình. Họ đều cảm thấy buồn bã và bất lực như tôi.


    Những lúc rảnh rỗi hay vào cuối tuần, cậu chủ lại bật máy tính lên xem phim, chơi game hoặc nghe nhạc. Tôi và những người bạn khác nằm lặng lẽ trên giá sách. Bụi phủ lên chúng tôi ngày càng nhiều. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng ngột ngạt, khó chịu. Buồn bã và tủi thân, nhưng tôi chẳng thế làm cách nào thay đổi. Tôi cảm thấy nhớ quá khứ đẹp đẽ của mình biết bao.

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ
  9. Tôi là một cuốn sách bách khoa toàn thư bị bỏ quên ở dưới ngăn chiếc bàn học cũ của trường. Người ngợm tôi bây giờ bị bôi bẩn, rách nát. Điều đó khiến tôi nhớ lại thời xưa, thời mà tôi vẫn còn đẹp đẽ, cao ngạo trên chiếc giá sách bằng gỗ sồi.

    Hồi đó, tôi là cuốn sách màu vàng dày cộp chễm chệ trên chiếc giá sách sạch đẹp của hiệu sách. Hằng ngày, tôi trò chuyện với những người bạn sách thân yêu của tôi. Khi có một cô bé mua người bạn của tôi về, tôi thấy bạn ấy vui sướng làm sao! Bỗng, tôi cảm thấy cuộc sống ở đây thật nhàm chán. Tôi mong muốn sẽ có một cậu bé nhà giàu và đẹp trai nào đó, đến mua tôi, và đem tôi thoát khỏi chốn tẻ nhạt này. Rồi một hôm, mong muốn của tôi đã thành hiện thực, khi mà có một cậu bé to béo, lùn xỉn, mặc một chiếc áo màu cam chật chội đến mua tôi về. Lúc đó, tôi cảm thấy mừng vô cùng, mặc dù cậu chủ mới không giống với tưởng tượng của tôi cho lắm.

    Tôi đã về nhà cậu chủ. Đó là một căn nhà khá đẹp và tôi thích nhất là bức tranh có hình một cậu bé đang đọc sách. Nhưng khi cậu chủ đem tôi vào phòng riêng, tôi đã có phần hơi hoảng sợ, bởi phòng cậu chủ bừa bộn, bẩn thỉu quá! Những cuốn sách như tôi đang nằm lăn lóc trên sàn nhà và trong gầm giường. Hai, ba ngày đầu, cậu chủ đọc tôi khá chăm chú và giữ gìn tôi cẩn thận. Tôi tự nhủ: “Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi”. Tuy nhiên, vài tuần sau, cậu chủ đã vứt tôi lăn lóc trên sàn nhà, rồi cậu chủ tô tô, vẽ vẽ nhăng nhít nhiều hình xấu xí trên bộ quần áo và những trang giấy của tôi. Không những vậy, cậu chủ còn xé rách những trang giấy để gấp máy bay nữa. Mỗi lần cậu chủ làm như thế, tôi như bị dao đâm vậy. Tôi cảm thấy hết sức đau đớn và buồn bã. Rồi cuối cùng, tôi bị cậu chủ quẳng xuống gầm giường. Ở đó thật bẩn thỉu, tối tăm, là nơi của sự sợ hãi, tuyệt vọng. Về đêm, những gã dán mất vệ sinh bò lên người tôi, bụi bẩn và mạng nhện cứ phủ dần lên người tôi. Tôi sợ hãi bóng đêm lạnh lùng, sợ những gã nhện hùm lang thang...Tuy nhiên, những thứ đó chả thấm vào đâu so với nỗi sợ lớn nhất của tôi - nỗi sợ... cậu chủ. Bây giờ, tôi sợ cả việc nói tên cậu ấy. Giá mà, tôi có thể quay lại chốn bình yên xưa.


    Rồi vào một ngày thứ sáu ảm đạm, cậu chủ lôi tôi từ dưới gầm giường lên. Cậu phủi bụi cẩn thận cho tôi, cố gắng xóa những vết bẩn trên người tôi nhanh chóng. Tôi không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa. Và khi cậu chủ đưa tôi đến lớp, tôi đã hiểu ra tất cả mọi chuyện. Thì ra, cậu muốn gây ấn tượng với bạn bè rằng ta đây chăm đọc sách, ham học hỏi. Tôi cảm thấy vô cùng tức giận khi mà bị đem ra làm trò cười như thế. Tôi đâu phải một đạo cụ biểu diễn trong vở kịch của cậu ta. Rồi tôi cũng chưa thoát khỏi số phận éo le, tôi đã bị bỏ quên ở lớp học. Nơi đấy, tôi bị cả một lọ mực đổ lên người, bị nhấn chìm trong biển rác. Lũ chuột loi choi kéo đến bò lên người và gặm nhấm tôi. Chỗ này đúng là địa ngục trần gian. Thật là xui xẻo! Tôi cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt biết nhường nào, thấy nhớ lũ bạn sách vô cùng, chắc chúng bây giờ đang rất hạnh phúc. Giờ đây, cuộc sống với tôi thật vô nghĩa, tôi chỉ mong có thể được trở lại giá sách năm xưa. Nếu không, tôi thà chết quách đi cho xong.


    Từ câu chuyện cuộc đời của mình, tôi mong các bạn học sinh sẽ có ý thức hơn trong việc giữ gìn sách vở, biết trân trọng và coi chúng tôi là bạn. Tôi cũng rất mong các bạn hãy tích cực tìm kiếm những điều hay và bổ ích từ những cuốn sách như tôi. Xin đừng làm sách khóc!
    Tác giả bài viết: Hs: Lê Hoàng Sơn - Lớp 6A2, THCS Chu Mạnh Trinh (thcschumanhtrinh.edu.vn)

    Hình minh hoạ
    Hình minh hoạ


loading...