Top 10 Bài thơ viết về tình yêu của nhà thơ Tố Hữu hay nhất

Tố Hữu được tôn vinh là “nhà thơ của cách mạng”, “nhà thơ của nhân dân”, “ngọn cờ chiến đấu của thơ ca cách mạng Việt Nam”, “người có công đầu xây dựng nền thơ ... xem thêm...

  1. Với gió bắc, đi về rét mướt,

    Nương chuối già nghe lạnh sẽ rùng mình

    Vài chim quen thưa thớt ở đầu cành

    Còn lưu luyến ngày tàn trong nắng yếu…


    Tìm chi em, trong sương chiều thất thểu,

    Chân ngại ngùng e lạnh của ngày đông,

    Chờ chi em mà vơ vẩn buồn trông

    Cây xơ xác chìa tay khô gầy gỏ?


    Em run rẩy thầm nghe trong tiếng gió,

    Mùa thu qua, qua hết những tình thương

    Mà tim em khao khát lượm trên đường!!

    Rồi đây… lạnh, đây mưa và lặng lẽ,

    Em sẽ bước, mình em, trong vắng vẻ,

    Còn ai đâu, ái ngại, đứng nhìn em,

    Còn ai đâu buông nhẹ một lời êm?

    Cửa gài then sẽ thờ ơ chẳng mở,

    Như bao cửa lòng khô không hé nữa!


    Biết chăng em, hỡi bạn chơ vơ!

    Anh từng phen ngừng bước thẫn thờ

    Chạnh lòng tưởng chốn phương trời xa vắng

    Một tấm lòng yêu thương trong yên lặng!

    Lạnh lùng
    Lạnh lùng
    Lạnh lùng
    Lạnh lùng

  2. Mùa trái chín, cũng là mùa lá rụng

    Trong giá sương, đông ủ nụ mầm xuân

    Ngày mai… Ai biết xa gần?

    Biển đời sóng gió, mấy thân nổi chìm!


    Buồn vui bao nỗi trong tim

    Mới yêu tia nắng, tiếng chim rạng ngời

    Trăm năm xuân của đất trời

    Đổi sao được một tiếng cười nhân gian ?


    Ai thương một đoá hoa tàn

    Có đau muôn giọt máu tràn lệ rơi ?

    Mùa xuân đến đó mình ơi!

    Ấm lên, đâu chẳng xanh tươi lá cành.


    Lẽ nào sống kiếp mong manh

    Tự do hạnh phúc, đời dành cho ta

    Vượt bao ghềnh thác đường xa

    Vút lên cao, một khúc ca xuân hành!

    Xuân hành 92
    Xuân hành 92
    Xuân hành 92
    Xuân hành 92
  3. Du khách bảo đây vườn kín đáo

    Với hương dìu dịu, ý ngàn xưa

    Thời mây xanh nhạt màu hư ảo

    Đây xứ mơ màng, đây xứ thơ…


    Cô gái thẫn thờ vê áo mỏng,

    Nghiêng nghiêng vành nón dáng chờ ai

    Ven bờ sông phẳng con đò mộng

    Lả lướt đi về trong gió mai…


    Thành quách trăm năm sầm mặt lạnh

    Ngọn cờ uể oải vật vờ lay

    Lâu đài đường bệ màu kiêu hãnh

    Áo gấm hài nhung cánh phượng bay.


    Ta nện gót trên đường phố Huế

    Dửng dưng không một cảm tình chi

    Không gian sặc sụa mùi ô uế

    Mà nước dòng Hương mãi cuốn đi…


    Ý chết đã phơi vàng héo úa

    Mùa thu lá sắp rụng trên đường

    Mơ chi ảo mộng ngàn xưa nữa?

    Cây hết thời xanh đến tiết vàng!


    Ai tưởng ngàn năm nương đất ấy

    Mầm non thêm nhựa, lá thêm tươi

    Ôi mỉa mai hồn ta chỉ thấy

    Rêu hèn sống gửi nhánh khô thôi.


    Ai tưởng thiên đường sao nhấp nhánh

    Tài hoa tinh kết, ngọc long lanh

    Ta chỉ thấy nơi đây mồ lạnh

    Chôn linh hồn đắm đuối hư danh.

    Dửng Dưng
    Dửng Dưng
    Dửng Dưng
    Dửng Dưng
  4. Anh không hỏi từ đâu

    Em lạc loài trôi tới

    Hỏi mà chi em hỡi

    Càng thêm tủi lòng nhau!


    Anh đã biết rằng em

    Sống rày đây mai đó

    Trong bụi đường sương gió

    Bên xó chợ chân thềm.


    Chiều hôm nay gió lạnh

    Đẩy em tới buồng anh

    Em ơi nghèo không bánh

    Anh chỉ có chút tình...


    Anh nhìn em không nói

    Nhẹ nhẹ để bàn tay

    Trên đầu non tóc rối

    Rũ rợi xoã ngang mày.


    Nhìn anh không chớp mắt

    Em chẳng nói năng gì

    Hai đứa con phiêu bạt

    Bữa ni thành tương tri...


    Huế, tháng 11-1937

    Nguồn: Tố Hữu, Từ ấy, NXB Văn học, 1959

    Tương tri
    Tương tri
    Tương tri
    Tương tri
  5. Anh cùng em, lại về thăm Huế

    Huế quê mình, núi Ngự sông Hương

    Ta lại đi, theo những nẻo đường

    Về với tuổi xuân xanh, thuở ấy…


    Em, con gái tỉnh Thanh, mười bảy

    Giữa kinh thành lộng lẫy vàng son

    Bỗng nổi gió mùa thu Cách mạng

    Nhẹ nhàng nâng đôi cánh chim non

    Vút bay lên ánh sáng tâm hồn.


    Từ bùn đất, đứng lên rạng rỡ

    Anh đang tuổi hai lăm, hăm hở

    Đã bao năm xông xáo, tù đày

    Vẫn ngỡ ngàng, khi nắm bàn tay

    Cô bạn nhỏ xinh tươi, hiền dịu

    Bởi e ngại tình yêu, bận bịu.


    Ngỡ đâu, được gần em sáng ấy, buổi đầu

    Anh lặng nhìn đôi má ấm màu nâu

    Đôi má trắng cứ ửng hồng, e thẹn

    Và duyên bén, như từ lâu ước hẹn

    Ta cùng đi, sương gió dạn day

    Để lại về, trong lòng Huế hôm nay.

    Thăm mái nhà xưa, còn đôi gốc nhãn già, khế ngọt

    Trường lớp cũ, Trưng Vương, Quốc học

    Tuổi thơ ngây, trong trẻo, yêu đời

    Áo trắng bay, thay áo tím một thời.


    Qua lửa đạn, Huế mình trông đẹp lạ!

    Đứng trên Tràng Tiền, ngó xuống nước xanh như tàu lá

    Ngó qua Đập Đá, Khách sạn Hương Giang

    Ngó xuống Đông Ba, chợ xây mới đàng hoàng

    Mặc ai ham tiền bạc, anh với nàng thương nhau

    Ôi! những ngày xưa, anh chẳng quên đâu

    Thuận Hoá còn đây, nhớ anh Ba chủ hiệu

    Chợ Cống vườn ai, thương anh Lưu, anh Diểu

    Lao tù kia, lạnh lẽo cùm gông

    Hồ Tịnh Tâm vẫn ngát thơm sen trắng, sen hồng

    Đâu biết những đêm hè, một mình ta bộng si già ẩn náu.


    Quê hương thương đau, ba mươi năm đẫm máu

    Tan nát Thanh Lương, xơ xác Phù Lai

    Mừng quá, bây giờ cơm bớt độn môn khoai

    Nhà ngói mới, đỏ au màu chiến thắng.

    Trăm lạy mẹ, nấm mồ lạnh vắng

    Xin rước người lên nghỉ chốn Thiên thai

    Con còn đi, tiếp bước đường dai

    Dù tuổi đã bảy hai, đầu bạc!

    Nếu ai đó trên đời, em ơi, còn mơ hồ thiện ác

    Không bao giờ, ta đổi khác niềm tin

    Không bao giờ hạnh phúc phải cầu xin

    Tự do lại cúi đầu, quỳ gối.

    Có thể đôi lần, mắt ta lạc lối

    Đường ta, ta cứ đi!

    Nhân dân ta là sức mạnh thần kỳ

    Mùa xuân mới đang hừng lên phía trước…

    Ta đi tới, quyết không lùi bước

    Cho đến ngày cạn sức, tàn hơi.

    Tất cả đều qua. Còn lại Con người

    Còn mãi, bản tình ca cuộc sống!

    Anh cùng em
    Anh cùng em
    Anh cùng em
    Anh cùng em
  6. Mưa rơi đầm lá cỏ

    Mái tóc em ướt rồi,

    Đôi má em bừng đỏ

    Muốn hôn quá… mà thôi

    Sợ em mình xấu hổ

    Cầm hai bàn tay nhỏ

    Xa nhau, chẳng muốn rời.


    Em đi, đường đất mưa rơi

    Bùn non son quánh chân đồi Phù Ninh

    Em đi anh nhớ dáng hình

    Cái khăn mỏ quạ, cái mình áo nâu

    Chiều nay heo hút rừng sâu

    Mưa nguồn suối lũ biết đâu mà tìm?

    Ước gì anh hoá thành chim

    Bay theo em, hót cho tim đỡ buồn!

    Mưa Rơi
    Mưa Rơi
    Mưa Rơi
    Mưa Rơi
  7. Lạ chưa, vẫn ở bên em

    Mà anh cứ nhớ, cứ thèm gần hơn!

    Cứ lo em giận, em hờn

    Mải mê anh để cô đơn, em buồn…


    Cơ chi chắp được đôi hồn

    Như chim đôi cánh lượn hôn mây trời

    Cơ chi đi suốt đường đời

    Như hình với bóng sóng đôi tháng ngày?


    Em cười, anh cũng vui lây

    Anh đau, em lại lệ cay, xót thầm

    Qua bao xao động, thăng trầm

    Tâm ca được mấy tri âm không lời?


    Tình yêu là thế, em ơi!

    Hai người mà hoá một người, trăm năm…

    Lạ chưa
    Lạ chưa
    Lạ chưa
    Lạ chưa
  8. Lặng nghe quan họ đêm thu

    Mênh mang mây nước, thẳm sâu tình người

    Đắm say gió gọi trăng mời

    Vấn vương làn mắt, nụ cười duyên quê

    Người ơi! Người ở đừng về

    Bâng khuâng giã bạn, tái tê mạn thuyền

    Ai về, ai nhớ, ai quên

    Mình về, đến hẹn lại lên, cùng người.


    Đêm thu Bắc Giang, 14-10-1986

    Nguồn: Tố Hữu, Một tiếng đờn, NXB Văn học, 1992

    Đêm thu quan họ
    Đêm thu quan họ
    Đêm thu quan họ
    Đêm thu quan họ
  9. Top 9

    Mới

    Thế nào là mới, hỡi em?

    Có bao giờ cũ, ngày đêm, đất trời

    Bao giờ chẳng mới dòng đời

    Từ nơi vô tận đến nơi vô cùng!


    Vẫn là muôn thuở thuỷ chung

    Mầm non nên lá, nên đồng tốt tươi

    Dù qua giông bão, quả rơi

    Thì từ đất, hạt đâm chồi lên xanh

    Và cây lại mọc ra cành

    Cho xuân trước lại hoá thành xuân sau.


    Như tình yêu ấy bền lâu

    Xa nhau rồi lại gần nhau, mặn nồng

    Tưởng như mới nở đoá hồng

    Hay đau hương ủ từ lòng hoa xưa?

    Em ơi, đời mấy gió mưa

    Tình ta vẫn mới, như vừa bén duyên!

    Mới
    Mới
    Mới
    Mới
  10. Top 10

    Sợ

    Đêm lạnh lều rơm không liếp cửa

    Hai đứa mình ôm nhau trên sàn nứa

    Nằm bên nhau, nghe má ấm trong tay

    Sợ tiếng gà gáy sáng, hết đêm nay...

    Sợ
    Sợ
    Sợ
    Sợ


loading...