Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 95


Sự im lặng lan tỏa giữa hai ba con.



Ba Thời nhìn con trai im lặng, trong lòng có chút phức tạp, lại có cảm giác vui vẻ không rõ nguyên do. Ông vốn tưởng rằng con mình ngốc nghếch bị Phó Du lừa gạt, không ngờ thằng bé lại trưởng thành như vậy!


Ông lại nghĩ về Phó Du, người có vẻ rất hiền lành, không khỏi cúi người về phía trước, xác nhận: “Thật sự là con chủ động?”


Thời Duyệt trong lòng có chút chột dạ, nếu nói về t*nh d*c, quả thật không phải. Nếu nói về tâm hồn, thì lại khó mà nói. Dù sao, khi cậu kịp nhận ra thì cậu đã ở bên Phó Du rồi, cậu cũng không biết ai là người chủ động trước.


Nhưng trước mặt ba, cậu quyết định giữ thể diện cho mình. Cậu khẳng định: “Chắc chắn rồi! Anh họ Phó tốt như vậy, em đã phải tốn không ít công sức mới có thể chinh phục được anh ấy!”


Tâm trạng của ba Thời nhẹ nhõm hơn nhiều: “Thật sự không phải cậu ta dụ dỗ hay lừa gạt con sao?”


“Không phải, ba ơi, sao ba lại không tin tưởng con chút nào vậy!” Cậu vỗ vào ngực: “Bây giờ sống trong biệt thự lớn là con, ăn của anh ấy cũng là con, nhìn thế nào cũng là con lừa gạt anh ấy mà!”


Những lời này đã hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của ba Thời, trên mặt ông cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười: “Đúng là như vậy, đúng là như vậy.”


Thời Duyệt nhân cơ hội tấn công tiếp: “Vài hôm trước anh họ Phó còn nói rằng anh ấy sẽ chia một nửa tài sản cho con. Con đã ngăn lại, con có biết đầu tư là gì đâu mà đòi.”


Hóa ra không chỉ không bị lừa gạt về tiền bạc hay tình cảm mà con trai ông còn có thể khiến Phó Du tự nguyện giao nửa gia tài?! Đứa trẻ của ông đã lớn, thực sự đã lớn!


“Con trai tốt, trưởng thành rồi!” Ba Thời lại hiện lên vẻ yêu thương, vỗ vai con, nói: “Nếu đã chiếm được lòng người thì phải đối xử tốt với người ta, biết chưa?”


“Ba thấy Phó Du là người tốt, rất chu đáo và tỉ mỉ. Con không thể vì cậu ta dễ dãi mà tùy ý bắt nạt! Hơn nữa, dù có đối mặt với bất cứ dư luận xã hội nào, cũng đừng dễ dàng buông tay.”



Thời Duyệt gật đầu kiên quyết: “Điều đó chắc chắn! Con đã suy nghĩ kỹ trước khi ở bên anh ấy rồi!”


Sau một lúc, cậu mới phản ứng lại, cẩn thận hỏi: “Vậy, ba, ba đồng ý cho chúng con ở bên nhau rồi ư? Anh ấy là đàn ông cũng không sao chứ?”


Ba Thời cười, thờ ơ nói: “Nếu ba là người không cởi mở như vậy thì năm đó cũng đâu có rời xa ồn ào, đưa mẹ con về ở ẩn.”


Ban đầu sự tức giận và phản đối của ông một phần nhỏ là vì Phó Du là đàn ông. Phần lớn lý do là ông nghĩ rằng Phó Du đã lừa gạt con trai mình, cho rằng con mình rất có thể là ngây thơ, dễ bị lừa nên mới không đồng ý. Còn giờ đây, tình huống đã đảo ngược.


Thời Duyệt không khỏi cười, hóa ra cậu đã nghĩ quá nhiều. Thật ra, nếu nói về việc dám thoát khỏi những ràng buộc của xã hội thì ba và mẹ cậu đã là những người tiên phong. Một người thừa kế hào môn, một ngôi sao nhỏ bình thường, hai người nói kết hôn thì kết hôn, nói rời bỏ thì rời bỏ.


Khi nhắc đến mẹ, Thời Duyệt không khỏi hỏi: “Ba, năm đó mẹ thật sự là muốn rời khỏi giới giải trí sao?”


Ba Thời nhìn cậu một cái, bình thản nói: “Nhiều chuyện bẩn thỉu trong giới giải trí khiến mẹ con chán nản, bà ấy chỉ muốn tạm thời rời xa. Đợi sau này, khi môi trường trong giới khá hơn, bà ấy sẽ trở lại đóng phim.”


“Bà ấy rất thích diễn xuất, không nỡ bỏ cuộc.” Ánh mắt ba Thời đong đầy hoài niệm, như nhớ về điều gì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười dịu dàng.


“Lúc diễn xuất, bà ấy luôn rất nhiệt tình, sau khi hoàn thành một vai diễn, bà ấy cũng nhanh chóng thoát ra khỏi nhân vật. Khi thoát khỏi vai, ánh mắt bà ấy rất sáng ngời, nhìn đạo diễn hoặc nhìn ba, như thể muốn được khen ngợi, thật đẹp.”


“Vậy……” Thời Duyệt có chút lưỡng lự, do dự một hồi, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Có phải vì con mà mẹ không trở lại không?”


Ba Thời nhẹ nhàng xoa đầu cậu, không phủ nhận, thành thật nói: “Không hoàn toàn như vậy. Ban đầu là vì sức khỏe của con không tốt, con quan trọng hơn cả diễn xuất, nên ba và mẹ con luôn ở bên con.”


“Sau này, con cũng biết, con lớn lên, sức khỏe cũng tốt lên nhưng mẹ con lại bệnh.” Giọng ba Thời không có quá nhiều nỗi buồn, không biết có phải đã sớm buông bỏ hay không.


“Trước khi biết mình bệnh, bà ấy đã định khi con vào tiểu học thì sẽ trở lại. Nhưng sau khi phát hiện mình bị bệnh, bà ấy lại cảm thấy, diễn xuất hay trở lại, không quan trọng bằng việc ba người chúng ta ở bên nhau.”


Bàn tay ba Thời từ từ trượt xuống lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về. Thời gian như trở lại những ngày thơ ấu, khi cậu nhớ mẹ mà khóc.



“Người khác thì ba không biết, nhưng nguyện vọng và sự hài lòng lớn nhất của ba và mẹ con đều đến từ việc con bình an, thuận lợi.”


Cuối cùng, ông bổ sung thêm một câu: “Và con cũng đừng nghĩ rằng mỗi lần ba nhớ đến mẹ con là lại phải sống chết nên không dám nhắc đến bà ấy trước mặt ba. Không phải như vậy đâu, thật đấy. Dù sao ba và mẹ con cũng đã gặp nhau trong giấc mơ nhiều lần, bà ấy vẫn luôn ở trong lòng ba. Ba đã sớm buông bỏ, nửa đời sau cũng sẽ trân trọng cuộc sống, sống đơn giản và vui vẻ mỗi ngày. Cho đến khi, mẹ con đến đón ba.”


Thời Duyệt ngân ngấn nước mắt, nghẹn ngào nói: “Tại sao lúc này ba lại cho con ăn cơm chó vậy?”


Cha Thời mỉm cười: “Chỉ đang trình bày sự thật thôi mà. Có vấn đề gì không? Nhịn đi!”


“Ba, ba cũng thật là….vô sỉ.”


“Đúng mà, điều đó chứng minh con thế này thì chắc ba cũng thế đó.”


……


Cha Thời không mấy quan tâm đến đời sống riêng tư của con trai. Là một người góa vợ, ông sợ hỏi nhiều sẽ làm đau lòng mình. Vì vậy, ông chỉ dặn Thời Duyệt tìm thời gian đưa Phó Du về nhà gặp mẹ.


Sau đó, ông không có ý định ăn tối cùng Phó Du, nói rằng phải về nhà để cho con vẹt mới mua ăn.


Thời Duyệt đành tiễn ba, nhìn theo ba cậu ra ngoài, cậu còn không quên gọi với theo: “Ba, nhớ thanh toán nhé!”


Ba Thời lập tức lườm cậu: “Con là đứa con xui xẻo hả, sao lúc nào cũng không quên ‘hố’ ba vậy.”


Thời Duyệt bĩu môi: “Không phải ba cũng đã ‘hố’ con sao? Để Hoa Hoa đăng video con và Phó Du bị cô Phúc đuổi đánh lên mạng!”


Ba Thời chỉ hừ một tiếng, không hề có vẻ gì là chột dạ rồi quay đi.


Trong khi đó, Phó Du đã hoàn thành công việc, chuẩn bị về nhà. Mọi thứ cần cho bữa tiệc nướng đã được trợ lý Tiểu Long chuẩn bị sẵn trong cốp xe, chỉ cần mang về.



[Bạn đời]: Tối nay nướng thịt muộn một chút nhé? Vừa ra ngoài gặp người, em ăn no rồi.


Giờ này, đột nhiên ra ngoài gặp người?


Phó Du cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng không dám hỏi nhiều, sợ Thời Duyệt thấy phiền. Anh đã hỏi qua Phạm Tinh Dương, thế hệ này không thích bị người yêu quản lý quá chặt, không thích bị hỏi han mọi chuyện.


Vì vậy, anh chỉ trả lời: “Được.”


Sau khi gửi tin nhắn, anh ngẩng đầu nhìn trợ lý với vẻ lạnh nhạt: “Tiểu Long, tôi về công ty tiếp tục xử lý tài liệu, cậu mang thịt về nhà để vào tủ lạnh đi.”


“Vâng, anh Phó.” Tiểu Long nói xong lại hỏi: “Vậy tôi đặt đồ ăn cho anh nhé?”


“Không cần.”


Vừa dứt lời, WeChat lại vang lên. Là tin nhắn của Thời Duyệt, nhắc anh ăn uống cho tốt.


Phó Du mỉm cười, trả lời một câu “Được.” Khi ngẩng đầu lên, khóe miệng vẫn còn giữ nụ cười chưa tắt: “Đặt cho tôi một phần…. cơm ngỗng quay nhé. Tiểu Duyệt thích ăn cái đó.”


Tiểu Long: “….Vâng.” Cậu ta gần như không nghi ngờ bữa ăn này là dành cho ai.


Quả thật, trên đời này chỉ có Thời Duyệt mới khiến ông chủ chủ động muốn ăn cơm.


Tối hôm đó, cặp đôi nhỏ ở nhà cùng nhau nướng thịt. Họ nói về công việc, tương lai, tiếng cười và thịt nướng hòa quyện thật tuyệt.


Sau bữa ăn, Thời Duyệt đưa WeChat của ba cậu cho Phó Du: “Ba em nói muốn thêm bạn vơi anh.”


Phó Du trong lòng chùn lại, ba vợ muốn thêm WeChat của anh……



Anh nhìn Thời Duyệt, thấy cậu vẫn bình tĩnh mở game, không có vẻ gì lo lắng. Vì vậy, Phó Du yên tâm hơn, chỉ cần không phải ba vợ phát hiện ra việc anh ‘cướp’ con trai ông thì mọi chuyện đều có thể thương lượng. Dù sao, chuyện tình cảm đẹp đẽ của họ vẫn chưa đủ, anh không muốn phải nhanh chóng đối mặt với những khó khăn.


WeChat của ba Thời Duyệt có tên là ‘Thời Mỗ’, yêu cầu kết bạn được chấp nhận nhanh chóng. Phó Du hồi hộp gửi tin nhắn: [Chào chú Thời, cháu là Phó Du.]


Ba Thời cũng nhanh chóng trả lời: [Chào Phó Du. Cảm ơn cậu đã chăm sóc con trai tôi. Cảm ơn cậu, thật khổ cực!]


Lời này thì không có gì sai nhưng Phó Du không khỏi nghĩ đến những điều khác. Anh lắc đầu, nhanh chóng trả lời: [Không khổ cực đâu, chú ạ.]


Sau khi gửi tin nhắn, ba Thời bên đó không phản hồi gì thêm. Phó Du cảm thấy có chút lo lắng, đã khá lâu rồi anh không giao tiếp với bậc phụ huynh, không biết có nên tiếp tục trò chuyện không?


Trong lúc anh đang phân vân, điện thoại lại rung lên. Anh nhìn lên, thấy ba Thời gửi tin nhắn: [Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nên tặng cậu một món quà gặp mặt, món tiền này cậu nhận lấy đi, là chút thành ý của chú.]


Theo sau, anh thấy biểu tượng chuyển khoản hiện lên, số tiền: 50,000.


Không những không có cơn giận dữ như anh tưởng tượng mà còn tặng một món tiền lớn?!


Cái này….. cảm giác giống như món quà gặp mặt của phụ huynh dành cho bạn đời của con cái.


Phó Du ngây người nhìn món tiền chuyển khoản, mặt mày không thể tin nổi. Anh quay sang nhìn Thời Duyệt: “Tiểu Duyệt, nhanh véo anh một cái.”


Thời Duyệt đang bận đánh quái, tranh thủ nhìn anh: “Véo anh làm gì? Em không nỡ.”


Phó Du nhẹ nhàng nói: “Anh nghi ngờ mình đang mơ…..”


________________________________________________________________________________


Còn 3 chương….


(∩^o^)


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 95
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...