Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 82


Đây là lần đầu tiên Thời Duyệt thấy ai nấu ăn mà lại dùng cả cân điện tử, cốc đo và thước kẻ. Cũng là lần đầu tiên thấy ai đó nấu ăn mà lại đo cả muối tới 0.01 gram.



Chẳng lẽ khóa học nấu ăn chỉ dạy những thứ này cho anh họ Phó? Thời Duyệt cảm thấy bối rối, bỗng nghĩ đến anh họ Phó như một ông lão cô đơn dễ bị lừa mua thực phẩm chức năng. Ừm, từ giờ cậu nên chăm sóc anh họ Phó nhiều hơn để tránh việc anh ấy bị lừa lần nữa.


Cậu không biết rằng, số tiền Phó Du bỏ ra không hề lãng phí. Anh thực sự đã học được nhiều điều trong khóa học nấu ăn, chỉ là vì đây là lần đầu tiên nấu ăn cho người yêu nên anh đã cố gắng làm mọi thứ thật hoàn hảo.


Vì vậy, anh đã mua những dụng cụ này và còn học thuộc công thức mà giáo viên đã viết riêng cho mình. Anh còn mang theo một túi muối tinh vì lần trước ở nhà Thời Duyệt chỉ có muối thô để đảm bảo mọi thứ đều sẵn sàng.


Thật sự là tâm huyết và nỗ lực.


Nhìn Phó Du trên màn hình cẩn thận đổ muối vào đĩa cân, Thời Duyệt không khỏi bật cười. Nghĩ đến đây đều là người ngoài, lại có cả người quay phim bên cạnh, cậu quyết định bảo vệ hình ảnh của bạn trai.


Cậu nhìn về phía camera, gắng nén nụ cười, nói một cách nghiêm túc: “Mọi người thấy không? Đây gọi là chuyên nghiệp! Chính vì anh họ Phó nấu ăn một cách nghiêm túc và chuyên nghiệp, bữa ăn này không hề thua kém gì các đầu bếp bên ngoài!”


“Hy vọng mọi người đều có thể học hỏi, không có món ăn nào không thể làm, chỉ có người không nghiêm túc. Nếu tay nghề không đủ, thì dùng dụng cụ để bù đắp!”


Đạo diễn Dư nhớ lại tập trước, khi ở nhà Thời Duyệt có người nói rằng cậu chỉ biết làm nổ bếp, không nhịn được mà châm chọc: “Nói hay quá, thử nấu một bữa xem nào?”


“Không phải tôi không muốn, mà là bếp vừa vào tay tôi thì đã không ổn rồi.” Thời Duyệt chớp mắt, tỏ vẻ rất vô tội: “Người khác nấu ăn thường có câu chuyện, còn tôi nấu ăn chỉ gây ra tai nạn.”


“…………” Đạo diễn Dư nhếch mép, đúng là có sự tự nhận thức rõ ràng.


Khi Phó Du tắm xong đi vào, anh thấy Thời Duyệt có đôi tai và má đỏ bừng. Cậu ngồi trên ghế của đạo diễn, ngẩng đầu nói chuyện với đạo diễn Dư, trông thật yếu ớt, như thể bị bắt nạt.


Anh nhanh chóng bước đến, chen vào giữa Thời Duyệt và đạo diễn Dư, đầu tiên là nhìn đạo diễn Dư với ánh mắt lạnh lùng khiến ông ta cảm thấy khó hiểu.


Sau đó, anh quay sang nhìn Thời Duyệt, biểu cảm và ánh mắt lập tức thay đổi. Anh cúi người gần Thời Duyệt, nhìn kỹ chỗ đỏ trên mặt cậu, sau đó nhíu mày hỏi: “Sao lại thế này?”


Ngay khi Phó Du đột ngột đến gần, Thời Duyệt không khỏi lùi về sau. Không trách cậu, anh họ Phó đến gần quá đột ngột khiến cậu vừa hoảng hốt vừa có chút mong chờ.


Nếu theo kịch bản mà cậu từng xem trên ti vi, giờ này anh họ Phó  chắc hẳn sẽ hôn cậu. Nhưng điều cậu mong đợi lại không xảy ra, Thời Duyệt nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc của anh họ Phó, lòng bỗng thấy hụt hẫng.


Cậu vô thức chạm vào tai mình, bình tĩnh nói: “Không sao, em chỉ là chơi đùa với mọi người thôi, một lát sẽ hết.”


Nghe được câu này, Phó Du mới yên tâm. Anh xoa xoa tóc Thời Duyệt, nhẹ nhàng nói: “Ai dám bắt nạt em, cứ nói với anh, anh sẽ giúp em trả thù.”



Bàn tay ấm áp và nhẹ nhàng trên đầu khiến Thời Duyệt bất ngờ hỏi: “Ngay cả Phạm Tinh Dương sao?”


“Ngay cả Phạm Tinh Dương.” Phó Du cười với cậu thật dịu dàng.


Thời Duyệt ngây người nhìn anh, một lúc sau mới nở một nụ cười tươi rói, ấm lòng. Cậu gật đầu mạnh: “Ừm!”


Đạo diễn Dư đứng bên quan sát: “………” Ôi trời, có vẻ như chương trình này đúng thật sẽ bị gán mác là show hẹn hò rồi.


Ông ra hiệu cho các nhân viên khác ra ngoài, trong phòng điều khiển chỉ còn lại ông, Phó Du và Thời Duyệt.


“Đạo diễn, có chuyện gì vậy?” Thời Duyệt không hiểu sao ông lại đuổi cả người quay phim đi.


Đạo diễn Dư hắng họng, chỉ vào Thời Duyệt rồi chỉ vào Phó Du, hỏi: “Hai cậu…… đang yêu nhau hả?”


Thời Duyệt theo phản xạ nhìn về phía Phó Du, thấy anh cũng nhìn mình. Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng đạt được sự đồng thuận, quay lại nhìn đạo diễn Dư và đồng loạt gật đầu.


Đạo diễn Dư vô thức cầm một miếng cà rốt trên bàn nhai một miếng, nhai vài cái rồi nuốt xuống mới cảm thấy bình tĩnh hơn một chút. Ông thở dài: “Vậy các cậu định công khai không?”


“Cứ nhìn ý kiến của Thời Duyệt.” Phó Du nói bình tĩnh. Dù trong lòng anh rất muốn cả thế giới biết Thời Duyệt là của anh.


Thời Duyệt nhìn anh rồi nói: “Em đã hứa với chị Trần, tạm thời không công khai. Nhưng chị ấy cũng không phản đối em yêu đương, nên…..”


Tình yêu vẫn diễn ra như thường lệ, mối quan hệ cũng không thay đổi, chỉ là tạm thời không công khai với bên ngoài mà thôi.


Đạo diễn Dư lập tức hiểu ra, ông không nhịn được cười: “Sau khi phát sóng tập đầu tiên, hai cậu đã được ghép vào CP Du Duyệt rồi. Nếu fans biết cặp đôi mà họ yêu mến là thật, chắc chắn sẽ phát cuồng.”


“Sẽ có cơ hội thôi.” Thời Duyệt cười tươi, “Yêu đương không phải chuyện xấu, chị Trần cũng không nói tôi phải giấu giếm cả đời. Khi thời điểm thích hợp, chúng tôi sẽ công khai thôi.”


Nghe được câu này, Phó Du nhẹ nhàng mỉm cười, từ từ hiện lên nụ cười tương tự của Thời Duyệt.


Đạo diễn Dư nhìn hai người một lúc lâu rồi cười: “Được, nếu vậy, tôi sẽ phát sóng những khoảnh khắc của hai cậu như thường lệ. Biết đâu sau này các cậu công khai, chương trình này sẽ trở thành phim tài liệu về tình yêu của các cậu.”


Thời Duyệt và Phó Du hơi ngạc nhiên một chút, sau đó cùng cười lên.


Khi hai người rời khỏi phòng điều khiển, La Nam và những người khác cũng quay về vị trí của mình.


“Đạo diễn, các ông nói gì bí mật vậy?”


Đạo diễn Dư nhẹ nhàng gõ đầu cậu ta: “Biết là bí mật còn hỏi!”



Trong lòng cảm thấy hơi ngột ngạt, cầm một quả dưa nhưng không có bạn bè để chia sẻ thật không dễ chịu!


Hai người bước ra từ phòng điều khiển, đi dạo trong làng, thỉnh thoảng trò chuyện, bầu không khí rất hòa hợp. Mặc dù làng có phần hoang tàn nhưng vẫn có những vườn rau nhỏ và có người nuôi gà vịt, các động vật nhỏ.


Khi đang tiến về nhà của Triệu Nhân, Thời Duyệt nghe thấy tiếng mèo kêu nhỏ và không thể không nhìn xung quanh. Cuối cùng, cậu thấy một chú mèo con gầy gò như bị lạc, đang kêu meo meo trên mặt đất.


“Trông có vẻ tội nghiệp quá.” Thời Duyệt không nhịn được ngồi xổm xuống trước mặt nó, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Du, nói: “Chương trình của chúng ta có nhà tài trợ sữa không nhỉ? Hay là mang nó về cho ăn chút sữa?”


Phó Du có vẻ không vui, dừng lại một chút rồi từ từ nói: “Mèo không thể uống sữa, uống vào sẽ dễ tiêu chảy.”


“À?” Thời Duyệt ngạc nhiên nói, “Còn có quy tắc này nữa à?”


“Ừ. Nhiều mèo không thể dung nạp lactose, không tiêu hóa được chất này có trong sữa.” Giọng Phó Du rất lạnh lùng.


Thời Duyệt cảm nhận được sự không bình thường của anh, muốn hỏi nhưng không biết bắt đầu từ đâu, cũng không biết phải làm gì với chú mèo con trước mặt.


Đúng lúc này, một con mèo lớn xuất hiện từ đầu ngõ bên kia, nhìn hoa văn giống như mẹ của mèo con. Thời Duyệt liền đứng dậy, kéo Phó Du rời khỏi ngõ. Quả nhiên, khi thấy mèo lớn, mèo con vui vẻ kêu vài tiếng rồi chủ động lại gần.


Thời Duyệt mới thở phào nhẹ nhõm, cậu kéo Phó Du và nhóm quay phim đi về hướng nhà Triệu Nhân. Trên đường đi, Phó Du có vẻ khác thường, khuôn mặt u ám, tâm trạng nặng nề.


Đến nhà Triệu Nhân, tranh thủ lúc Phó Du vào nhà vệ sinh, Thời Duyệt kéo nhanh Phạm Tinh Dương ra ngoài. Cậu gỡ mic thu âm của mình và Phạm Tinh Dương ra rồi đuổi nhóm quay phim đi xa, sau đó mới nói ra mục đích của mình.


“Có phải anh họ Phó từng nuôi mèo không?” Cậu đi thẳng vào vấn đề.


Sắc mặt của Phạm Tinh Dương hơi thay đổi, nhìn xung quanh rồi hỏi Thời Duyệt: “Sao tự dưng hỏi cái này?”


“Vậy là có rồi.” Thời Duyệt khẳng định, “Vừa nãy trên đường bọn tôi gặp một chú mèo con, vẻ mặt của anh họ Phó không được tốt lắm. Nếu anh ấy từng nuôi mèo thì mèo đó giờ đâu? Tôi từng đến nhà anh ấy nhưng đến ảnh chụp cũng chưa từng thấy qua.”


Sắc mặt của Phạm Tinh Dương có phần khó coi, nhìn cậu một lúc lâu rồi nở một nụ cười chua chát, giọng nói rất nhẹ: “Chết rồi, bị chính mẹ anh ấy làm chết.”


Thời Duyệt thay đổi sắc mặt.


Phạm Tinh Dương sắp xếp lại ý nghĩ, từ từ nói cho Thời Duyệt nghe về những chuyện không ai biết của Phó Du.


Nói một cách đơn giản, ba của Phó Du là một cổ đông lớn trong công ty giải trí, sự nghiệp và gia đình đều rất viên mãn, con trai cũng là một thiên tài có năng lực. Dù là sáng tác nhạc hay đầu tư, đều rất xuất sắc.


Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài, mẹ của Phó Du ban đầu không phải là một người mẹ có trách nhiệm, thường để Phó Du lúc nhỏ cho dì của mình, tức là nhà của Phạm Tinh Dương, còn bản thân thì đi chơi. Sau đó, khi Phó Du bước vào tuổi thiếu niên, mẹ anh cũng chỉ duy trì một mối quan hệ bề ngoài với hai ba con, đồng thời đã sớm có quan hệ mờ ám với người khác.


Khi Phó Du phát hiện ra, anh muốn thông báo cho ba biết nhưng lại sợ làm ông ấy sốc vì bệnh tim. Thời điểm đó, anh vô cùng nóng tính, bị truyền thông bên ngoài gọi là ‘đại ma vương’.



Không lâu sau, ba của Phó Du đột ngột qua đời, trước khi mất chỉ có mẹ anh ở bên cạnh. Phó Du không thể không nghi ngờ cái chết của ba có liên quan đến mẹ mình. Sau này, anh cũng từ những ám chỉ của mẹ biết được, chính mẹ anh đã cố tình dùng hành động và lời nói k*ch th*ch khiến ba anh bệnh nặng mà chết, nhưng anh không có chứng cứ.


Ngay khi ba anh còn chưa lạnh, mẹ anh đã dẫn người tranh giành gia sản, một cuộc chiến gia đình khốc liệt đã xảy ra. Thời gian đó, Phó Du vừa phải đối phó với sự quấy rối của mẹ, vừa phải tranh giành tài sản mà ba để lại.


Lúc đó, anh đặt rất nhiều tình cảm vào chú mèo mà ba đã nuôi mấy năm, hai người một mèo dựa vào nhau, cho nhau hơi ấm. Anh coi mèo là người thân duy nhất còn lại, nhưng chính người thân ấy, mẹ anh cũng muốn cướp đi.


Trước mặt Phó Du, mẹ anh đã g**t ch*t chú mèo đó.


Từ đó trở đi, Phó Du không còn bất cứ mối ràng buộc nào nữa. Anh tập hợp các mối quan hệ mà ba để lại cùng với những mối quan hệ mà mình phát triển qua nhiều năm, từng bước ép mẹ anh phải trả lại mọi thứ mà bà đã lấy từ gia đình này.


Còn chưa đủ, anh còn ép mẹ không thể sống nổi ở trong nước, đành phải rời bỏ quê hương.


Nhưng cũng chính từ lúc đó, phong cách âm nhạc của anh dần trở nên u ám, giống như tâm hồn anh. Cho đến khi, anh hoàn toàn không viết nhạc nữa. Cứ thế, hai năm trôi qua, sau đó mới có dáng vẻ bình thản và bệnh tật mà Thời Duyệt thấy khi gặp anh lần đầu.


Kể xong mọi chuyện, Phạm Tinh Dương vò đầu, nói với vẻ hối lỗi: “Lúc gia đình anh ấy xảy ra chuyện, tôi đang học ở nước ngoài. Mẹ tôi lại nói, dù sao anh họ cũng là con ruột của mẹ anh ấy. Hổ dữ không ăn thịt con, chắc không có chuyện gì lớn nên tôi không về. Nếu biết sau này anh ấy sẽ trở thành như vậy, tôi chắc chắn sẽ về. Không giúp được anh ấy nhưng ít nhất là ở bên anh ấy, như một người anh em.”


Thời Duyệt trầm ngâm một lúc, vỗ vai Phạm Tinh Dương: “Không trách cậu, chỉ có thể nói, có những người thật sự không xứng đáng làm người.”


So với cậu, mặc dù mẹ đã qua đời sớm nhưng trong thời gian mẹ sống, gia đình ba người họ sống rất hạnh phúc, cả ba và mẹ đều rất yêu thương cậu. Sau khi mẹ mất, ba cậu một mình gánh vác cả vai trò của ba và mẹ. Ông bắt đầu trở nên có phần lắm lời, cũng bắt đầu giống mẹ cậu, có chút nóng tính. Nhưng, ông cũng đã mang phần tình yêu thương của mẹ cậu đến với Thời Duyệt.


So với anh họ Phó, cậu thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều.


Giá mà có thể sớm quen biết anh họ Phó thì tốt biết mấy…..


Khi hai người đang im lặng nhìn nhau, bỗng nghe thấy tiếng Triệu Nhân: “Hai đứa đang làm gì đó? Này, mặt mày sao mà ủ dột thế, hai học sinh tiểu học lại cãi nhau à?”


Thời Duyệt vội vàng đáp: “Không có gì đâu ạ.”


“Nếu không có gì thì vào đi, có phải thấy bên ngoài chưa đủ nóng không?”


“Đến đây!” Thời Duyệt đáp xong, bỏ lại Phạm Tinh Dương, nhanh chóng đi vào trong nhà.


Vừa vào trong, cậu mới phát hiện ra Phó Du không có ở đây, cậu lo lắng hỏi: “Anh Triệu, anh họ Phó đâu?”


“Chắc về phòng nghỉ trưa rồi.”


Ngay khi Triệu Nhân vừa dứt lời, Thời Duyệt đã quay người đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ chạy như bay của cậu, Triệu Nhân ngạc nhiên, lầm bầm: “Hai người này, sao mà thần thần thánh thánh, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh thế không biết.”


Trên đường đi, Thời Duyệt không ngừng nghĩ xem nên làm gì, giả vờ không biết là không có khả năng và cậu cũng không muốn để anh họ Phó mãi cảm thấy buồn bã. Cần phải nghĩ ra cách nào đó để làm cho anh ấy vui lên…



Cậu vừa đi vừa đau đầu nghĩ, giá mà cậu đã hỏi Phạm Tinh Dương và những người khác xem họ thường làm gì để dỗ bạn gái!


Khi về đến nhà của mình, Phó Du đang ở trong phòng, ngồi trên giường đọc sách dưới ánh sáng không mấy rõ ràng. Thấy Thời Duyệt, anh chỉ ngẩng đầu gật gật rồi đưa cho cậu một chiếc khăn sạch để lau mồ hôi.


Thời Duyệt nhận lấy, lau qua loa rồi quay người lấy vali của mình, cúi thấp người lục lọi. Một lúc sau, cậu lấy ra một chiếc thẻ, nắm chặt trong tay. Cậu quay lại trước mặt Phó Du, giơ tay ra.


Ban đầu Phó Du nghĩ cậu cũng muốn lấy quần áo để đi tắm, không để ý lắm. Đến khi thấy Thời Duyệt giơ tay ra, anh mới rời mắt khỏi quyển sách, nhìn vào bàn tay. Nhìn kỹ, anh ngẩn người. Chỉ thấy bàn tay trắng trẻo của Thời Duyệt đang giữ một chiếc thẻ ngân hàng.


Thời Duyệt nắm tay Phó Du, nhét thẻ vào tay anh, mỉm cười: “Em đưa tất cả tiền cho anh, anh đừng buồn nữa nhé, được không?”


Cậu chưa từng yêu ai, thật sự không biết cách dỗ dành người khác. Nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại cậu chỉ có chút tiền, không còn gì khác. Cậu quyết định, thôi thì hãy tặng tất cả những gì mình có cho anh họ Phó, hy vọng có thể khiến anh ấy vui lên.


Tiền rất quan trọng nhưng anh họ Phó còn quan trọng hơn. Hơn nữa, nếu không có một ngàn vạn ấy thì ba cậu còn rất nhiều cái một ngàn vạn khác. Hừm, nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu cũng có thể kiếm được nhiều hơn một ngàn vạn.


Phó Du hơi ngẩn người, nhớ lại trước khi rời khỏi nhà Triệu Nhân, Thời Duyệt đã kéo Phạm Tinh Dương ra ngoài nói chuyện gì đó. Ngay lập tức, anh đoán ra em họ đã ‘bán’ anh rồi.


Chiếc thẻ ngân hàng trong tay chỉ là một tấm thẻ nhưng lại nặng trĩu. Phó Du đờ đẫn nhìn gương mặt tươi cười của Thời Duyệt một lúc lâu rồi đột nhiên đứng dậy nhẹ nhàng ôm lấy cậu.


Bị ôm bất ngờ, Thời Duyệt ngẩn ra một chút, nhưng nhanh chóng hồi phục lại tinh thần, hai tay ôm chặt lấy eo Phó Du, đáp lại cái ôm.


Đạo diễn Dư đứng trước màn hình, vừa ra lệnh cho Tiểu Mã tắt camera trong phòng của họ, vừa không nhịn được mà nghĩ, đã đến mức này rồi, hai người này không làm gì đó với nhau thì thật là lãng phí.


Hai người ôm nhau gần một phút, khi không khí dần dần trở nên nóng hơn, Thời Duyệt bỗng lên tiếng: “Anh họ Phó, em có thể thương lượng một chút không?”


Phó Du lơ đãng “hửm?” một tiếng.


“Cái đó, có thể cho em giữ lại vài trăm tệ làm phí sinh hoạt không?”


Phó Du: “……………..”


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói:


Thời Tiểu Duyệt: Xúc động QWQ


________________________________________________________________________________


Còn 16 chương…..


(̿Ĺ̯̿ ̿)(̿Ĺ̯̿ ̿)


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 82
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...