Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 69
Trong phòng điều khiển của đạo diễn, Đạo diễn Dư cùng trợ lý và mọi người đã cười đến phát điên khi nhìn cảnh tượng hoành tráng này. Hình ảnh này mà phát sóng thì chắc chẳng ai nhịn được cười đâu!
Giữa lúc đang nhảy, Thời Duyệt tình cờ liếc thấy ba mình đứng trên bậc thang cách đó không xa, tay khoanh trước ngực. Sau khi trao ánh nhìn đầy chán ghét về phía sau cậu, ông quay lưng bước đi, bằng hành động giải thích hoàn hảo cho ba chữ ‘không muốn nhìn’.
Thời Duyệt hơi ngẩn ra, sau đó mượn động tác nghiêng người về bên trái để quan sát những người phía sau mình.
Đầu tiên, cậu nhìn sang hai anh lớn bên trái là Âu Dương Tế và Triệu Nhân. Khi mọi người cúi thấp người, hai anh này lại thẳng thừng ngồi xổm xuống ____ cũng thật kỳ lạ.
Tiếp theo, khi nghiêng sang phải, Thời Duyệt để ý Phạm Tinh Dương và La Nam. Hai người này đều mặt không cảm xúc, động tác cúi xuống tuy hoàn thành nhưng chậm hơn mấy nhịp, lại chẳng hiểu sao mang theo sát khí từ ánh mắt đến hành động, hoàn toàn không có chút tinh thần vui vẻ của điệu nhảy quảng trường.
Thời Duyệt lắc đầu ngao ngán, trong lòng đầy lo lắng cho giới ca hát nhảy múa hiện tại. Đến cả nhảy quảng trường còn không làm ra hồn thì nhảy những điệu khác sao mà nhảy nổi?
Cuối cùng, khi đứng thẳng dậy chuẩn bị cho động tác tiếp theo, cậu liếc nhanh về phía Phó Du đứng sau mình. Người này nhảy còn chuẩn hơn cả các bà cô, chỉ là động tác gọn gàng và dứt khoát hơn một chút. Thêm khuôn mặt lạnh lùng, anh thậm chí khiến điệu nhảy quảng trường trông như một màn vũ đạo quý tộc.
So với Phạm Tinh Dương và những người khác, Phó Du quả thực là dễ nhìn nhất. Thời Duyệt vừa tiếp tục các động tác nhảy, vừa nghĩ thầm, đợi chương trình phát sóng cậu nhất định phải xin đoạn video gốc này từ đạo diễn Dư để lưu lại rồi chia sẻ trong nhóm nhảy quảng trường. Cậu quyết tâm phát triển một điệu nhảy mới để mọi người nhảy quảng trường cũng toát lên khí chất sang trọng!
Khi bài nhạc kết thúc, Phạm Tinh Dương và những người khác đều thở phào nhẹ nhõm. Cái gọi là ‘xã hội tử vong’ hay ‘bị xử công khai’ chắc chính là cảm giác này đây. Họ đã có thể tưởng tượng được cảnh fans của mình sẽ tạo ra một buổi tiệc lớn chế giễu họ khi chương trình này phát sóng.
May mà đã xong, nếu kéo dài thêm nữa, họ chắc chắn sẽ suy sụp mất…
Nhân lúc Thời Duyệt đang bàn bạc với bà Lý để đổi bài hát, Phạm Tinh Dương và những người khác nhanh chóng trao đổi ánh mắt và lập tức rút khỏi đám đông các bà cô. Thậm chí Phó Du cũng không kiên trì nổi mà rút lui, chỉ trách bản thân nội tâm vẫn chưa đủ mạnh mẽ.
Sự rút lui nhanh chóng của họ khiến các bà cô không khỏi lưu luyến.
“Ây, sao lại đi rồi?”
“Nhảy tốt mà, đặc biệt là cậu trai đứng giữa, sao không nhảy tiếp?”
“Đừng đi mà, ở lại chơi vui lắm…..”
Nghe thấy tiếng gọi, Thời Duyệt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy năm người anh em đã chạy lên bậc thang. Cậu liền hét lớn:
“Anh họ Phó, mọi người không vận động nữa sao?”
Phó Du mỉm cười đầy bình thản: “Tôi bị hạ đường huyết, bác sĩ không khuyên tập thể dục lâu.”
Phạm Tinh Dương bên cạnh nhìn anh đầy vẻ khinh bỉ: đừng tưởng em không biết, anh còn tập thể dục chăm hơn em, lại còn thuê cả chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc cơ thể. Nói hạ đường huyết, tiền chẳng phải phí hoài sao?
Thế nhưng Thời Duyệt lại tin, nghĩ đến lần đầu hai người gặp nhau, anh họ Phó đúng là bị suy dinh dưỡng và hạ đường huyết nên mới phải nằm viện. Vì vậy, cậu quan tâm nói: “Thế anh nghỉ ngơi đi, nếu cảm thấy không khỏe thì phải nói ngay đấy nhé!”
Phó Du không chút chột dạ, gật đầu với nụ cười ôn hòa: “Được.”
Thời Duyệt liền chuyển ánh mắt về phía Triệu Nhân và Âu Dương Tế. Triệu Nhân xua tay: “Mệt rồi, tôi với Âu Dương không nhảy nữa.”
Cậu gật đầu thông cảm, người lớn tuổi không vận động lâu ngày, cần phải từ từ thích nghi.
Cuối cùng, cậu nhìn sang Phạm Tinh Dương và La Nam, nhớ lại những động tác cực kỳ làm tụt hứng của hai người họ, cậu trực tiếp bỏ qua, nói với mọi người: “Được rồi, mọi người cứ nghỉ ngơi đi, tôi với bà Lý bàn về bài nhảy mới. Tháng sau các bà cô phải đấu với làng bên, tôi phải giúp sức.”
Phạm Tinh Dương và La Nam – đang cố nghĩ ra lý do để thoái thác: “…..”
Âu Dương Tế và Triệu Nhân đứng ngồi không yên, đi dạo quanh quảng trường. La Nam tình cờ gặp fans nên trò chuyện ở góc khác. Chỉ còn Phó Du và Phạm Tinh Dương ngoan ngoãn ngồi trên bậc thang, nhìn Thời Duyệt đang chăm chú hướng dẫn các bà cô luyện động tác.
Một lúc lâu sau, Phạm Tinh Dương tắt máy thu âm, hạ giọng hỏi: “Anh, nói thật đi, có phải cậu nhóc Thời dạy riêng anh không? Anh nhảy vốn dở hơn em, làm sao theo kịp nhanh như vậy?”
Phó Du thản nhiên liếc nhìn cậu, sau đó nhếch mày, mỉm cười: “Cậu có ý kiến?”
Phạm Tinh Dương: “…..Không dám. Nhưng lần sau có chuyện tốt thế này, anh dẫn em theo được không? Em là em trai anh, em mất mặt chẳng phải anh cũng mất mặt sao?”
Phó Du tiếp tục nhìn Thời Duyệt dưới sân, thản nhiên nói: “Yên tâm, chương trình xong tôi sẽ đăng báo cắt đứt quan hệ với cậu.”
“…Anh đúng là anh trai của em!”
Buổi tối, sau khi trở về, Thời Duyệt như thường lệ tìm đủ loại dụng cụ ngâm chân trong nhà rồi phân phát cho mọi người. Phát xong vẫn còn dư một cái chậu, cậu bèn hướng về phía máy quay mà hỏi lớn: “Đạo diễn Dư, ông có ngâm không?”
Nhìn mấy vị ngôi sao lớn từ lần đầu còn do dự đến giờ chủ động hẳn, đạo diễn Dư có chút động lòng. Có vẻ… cũng thoải mái lắm nhỉ. Ông ta dứt khoát đeo khẩu trang, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước mặt mọi người, chọn chỗ ngồi ở góc khuất nhất.
Lúc ngồi xuống, ông ta cẩn thận y như Phạm Tinh Dương và mấy người kia, sợ làm hỏng ghế.
Thời Duyệt định rủ ba mình tham gia nhưng thấy ông đang nằm đọc sách trên ghế mây ngoài sân thì không nỡ làm phiền.
Rất nhanh sau đó, đạo diễn Dư hối hận vì đã cùng sáu vị khách ngâm chân. Đơn giản vì họ cứ đùa dai, hết lần này đến lần khác cố ý kéo ông ta – một nhân viên hậu trường – vào các chủ đề trước máy quay. Khổ nỗi, chính ông ta cũng không thể cãi lại họ trước ống kính.
Trong nhà, mọi người cười nói rộn ràng. Ngoài sân, ba Thời ngồi trên ghế, nét mặt bình thản xen lẫn nụ cười mỉm. Lắng nghe tiếng cười của con trai, ông bỗng cảm thấy giới giải trí dường như cũng không quá đáng ghét.
Sau khi ngâm chân xong, mọi người về phòng nghỉ ngơi. Thời Duyệt trở lại phòng, cầm điện thoại lướt mạng một lúc rồi định đi ngủ thì nhận được tin nhắn từ Phạm Tinh Dương: “Anh bạn, có việc gấp, mau ra ngoài sân.”
Cách gửi tin nhắn này, không biết còn tưởng hẹn hò lén lút! Thời Duyệt bối rối, nhưng vẫn lặng lẽ bước ra ngoài.
Bên ngoài tứ hợp viện, vừa nhìn thấy Phạm Tinh Dương còn rảnh rỗi dựa tường tạo dáng, Thời Duyệt liền biết người này không có việc gì nghiêm trọng. Dẫu vậy, cậu vẫn hỏi với vẻ quan tâm: “Nói đi, chuyện gì?”
Phạm Tinh Dương nhìn quanh một cách bí ẩn, trời tối gió lạnh, chẳng có lấy bóng người. Cậu ta kéo Thời Duyệt tới chỗ đèn đường không xa, lại kiểm tra kỹ xung quanh, cuối cùng mới mở miệng: “Tiểu Duyệt, cậu có thích ai không? Ý tôi là thích kiểu yêu đương ấy, bất kể nam hay nữ.”
Thời Duyệt đơ người, nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Phạm Tinh Dương, linh cảm không lành, mắt mở to đầy kinh hãi: “Khoan đã, cậu đừng nói là định tỏ tình với tôi nhé?!”
Đến lượt Phạm Tinh Dương ngây ra, mất vài giây mới phản ứng lại, cậu ta bật cười bất lực: “Không phải! Cậu nghĩ đi đâu vậy? Tỏ tình cái gì mà tỏ tình, tôi có điên đâu!”
Nếu cậu ta mà dám tỏ tình, chắc ông anh họ của cậu ta sẽ rải tro cốt cậu ta mất.
“Nhưng trước đây chẳng phải cậu suýt bị tôi bẻ cong lúc tôi giả gái à?” Thời Duyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
“Nhưng sau đó tôi đã giữ vững lập trường rồi còn gì!”
Nghe vậy, Thời Duyệt mới thở phào nhẹ nhõm: “Không phải tỏ tình là được rồi, dù sao chúng ta cũng chẳng có kết quả đâu. Nhưng cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Phạm Tinh Dương ngập ngừng: “Thật ra… tôi hình như thích một người. Tôi chỉ muốn hỏi xem cậu có kinh nghiệm gì không.”
“Là nam hay nữ?” Thời Duyệt kinh ngạc.
Phạm Tinh Dương do dự một chút rồi đáp: “Là nam.”
Thời Duyệt thử thăm dò: “Chẳng lẽ là Từ Hoạ?”
Cậu nhớ lần trước mình ngẫu hứng tìm kiếm tên mình trên mạng, thấy một tài khoản viết bài kể rằng hai người này nảy sinh tình cảm trong chương trình. Còn tại sao khi tìm tên mình lại ra tin đồn của Phạm Tinh Dương và Từ Hoạ ấy à… đương nhiên là vì trong bài viết ấy có nhắc đến cậu, mô tả cậu như ‘hồ ly tinh chen chân vào tình cảm của họ’.
Lúc ấy, Thời Duyệt – người vừa được phong làm hồ ly tinh, còn khá thích cách tài khoản kia tỉ mỉ mô tả vẻ ngoài của mình.
Phạm Tinh Dương sững người, sau đó nghiến răng gật đầu: “Đúng, chính là cậu ấy! Nhưng tôi vẫn chưa chắc chắn lắm, cậu đừng nói với cậu ấy, nếu không mất luôn tình bạn thì không hay.”
Thời Duyệt lập tức gật đầu liên tục: “Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi! Nhưng mà tôi cũng chưa bao giờ yêu đương, có thể không giúp được cậu đâu.”
Phạm Tinh Dương không để ý, lại giơ điện thoại lên: “Không sao đâu, có thể cậu chưa nhận ra mình thích ai đó đâu! Tôi đã tra thông tin trên mạng rồi, chúng ta cùng phân tích một chút.”
Nói xong, Phạm Tinh Dương chủ động kéo Thời Duyệt và từ từ nói tiếp: “Đầu tiên, cậu gần đây có đặc biệt để ý đến ai không? Kiểu như, mỗi lần đột nhiên nghĩ đến ai đó. Ví dụ, khi ăn cái gì ngon, cậu sẽ nghĩ liệu người đó có thích ăn không? Hay khi thấy cái gì thú vị, sẽ muốn chia sẻ với người ấy…..”
Thời Duyệt ngẩn người, có, người đó chính là anh họ Phó.
“Còn nữa, gần đây cậu có thường xuyên cảm thấy vui vẻ mỗi lần gặp ai đó, hay khi thấy họ buồn hoặc khó chịu, cậu sẽ lo lắng không?”
Thời Duyệt ngây ra, có, người đó vẫn là anh họ Phó.
“Khi người đó lại gần, hoặc vô tình làm hành động thân mật với cậu, cậu có cảm thấy tim đập nhanh hơn hoặc cảm thấy lo lắng không?”
Thời Duyệt nghĩ đến những lần tim đập thất thường gần đây, dường như tất cả đều do anh họ Phó.
“Tổng hợp lại, nếu cậu trúng ít nhất hai điều trên thì chứng tỏ cậu đã thích người ta rồi đấy.” Phạm Tinh Dương vỗ vai Thời Duyệt, hạ thấp giọng, nhẹ nhàng nói: “Vậy, Tiểu Duyệt, trong đầu cậu, có nghĩ đến ai không?”
“……..”
Thời Duyệt không trả lời, Phạm Tinh Dương cũng không thúc giục. Hai người cứ vậy đứng im dưới ánh đèn đường, cho đến khi có một giọng nói lạnh lùng từ xa vang lên.
“Các cậu đang làm gì vậy?”
Một thân hình cao ráo bước về phía họ dưới ánh sáng mờ ảo của đèn đường. Người đàn ông mặt tái nhợt, đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng liếc qua Phạm Tinh Dương rồi dừng lại trên Thời Duyệt, ánh mắt có chút ấm áp.
Thời Duyệt bị ánh nhìn đó làm cho hoảng sợ, như thể bị đốt cháy, vội vàng chuyển ánh mắt đi, nói với tốc độ cực nhanh: “Anh họ Phó, em đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon.”
Nói xong, cậu vội vàng chạy đi như một cơn gió, biến mất.
Phạm Tinh Dương ‘tch tch’ hai tiếng, nhìn theo bóng dáng Thời Duyệt biến mất trong cửa tứ hợp viện, cảm thán: “Giống như nàng Lọ Lem chạy trốn vậy.”
Phó Du nhíu mày, ánh mắt từ cổng chuyển lại nhìn Phạm Tinh Dương, giọng nói lạnh lùng: “Cậu đã nói gì với em ấy?”
“Anh à, đừng làm như đang bắt gian vậy.” Phạm Tinh Dương sờ mũi, cười lấy lòng: “Em thề là em không nói chuyện anh thích cậu ấy với Tiểu Duyệt, em cũng tuyệt đối không làm gì bất lợi cho việc anh theo đuổi cậu ấy đâu.”
“Nói thật đi.” Phó Du có chút khó chịu ấn nhẹ vào thái dương.
“Đây là một bí mật, nhưng em có thể nói với anh là em đang giúp anh đấy.” Phạm Tinh Dương nói xong, nhanh chóng chạy về phía tứ hợp viện, vừa chạy vừa nói: “Anh cứ chờ mà tận hưởng đi!”
Phó Du: “………….”
Với sự hiểu biết về em họ của mình, anh biết Phạm Tinh Dương thật sự muốn giúp, nhưng có vẻ như cậu ta muốn xem trò vui còn rõ hơn.
Không biết rốt cuộc Phạm Tinh Dương đã nói gì với Thời Duyệt, nhìn dáng vẻ của cậu có vẻ không ổn lắm.
Tối hôm đó, cả ba người đều không ngủ ngon.
Phó Du do dự muốn tìm Thời Duyệt để hỏi cho rõ ràng. Anh tin tưởng em họ mình không dám hại mình, nhưng không có nghĩa là người kia sẽ không trở thành bạn đồng hành vô dụng. Nhưng khi đến bên ngoài phòng của Thời Duyệt, anh phát hiện đèn đã tắt, cuối cùng đành bỏ qua.
Còn Phạm Tinh Dương, sau khi về phòng, cậu ta đang lăn qua lăn lại trên giường, nghĩ đến chuyện Thời Duyệt hiểu nhầm là mình thích Từ Họa, cảm thấy phiền muộn: “Anh họ à, em của anh hy sinh lớn như vậy, nếu cuối cùng hai người không thành thì thật là quá có lỗi với em rồi!”
Lúc này, Thời Duyệt, ngồi trong phòng tối đen, tâm trạng vô cùng phức tạp. Cậu ấy, thích đàn ông sao? Người đàn ông đó lại là anh họ Phó sao?
Làm sao có thể như vậy được….
Thời Duyệt vô thức vò vò góc áo, không hiểu nổi, làm sao mình lại thích anh họ Phó được?
Mặc dù anh ấy đẹp trai, có khí chất. Cũng rất tài giỏi, xuất sắc. Tính cách lại dịu dàng, chu đáo, và có vẻ thông minh nữa…..
Nhưng làm sao cậu lại thích anh họ Phó được chứ?
Tuy vậy, những điều Phạm Tinh Dương liệt kê, cậu gần như đều trúng hết.
Có thể là cậu thực sự…. thích anh họ Phó rồi sao?
Cậu vò vò góc áo, nếu mà đúng là thích, thì cậu cũng không cần phải vất vả lên mạng tìm hiểu nguyên nhân vì sao mình lại tim đập nhanh nữa.
Nhưng cậu thật sự không thể kết luận.
Thời Duyệt thở dài, nghĩ một chút, lúc này có lẽ phải đi tìm những bậc tiền bối trong tình yêu để hỏi han một chút. Cậu nhanh chóng nghĩ đến những cặp đôi đang yêu mà mình biết. Cuối cùng, cậu quyết định tìm đến hai người sếp đang yêu đương nồng thắm của mình.
Cậu cầm điện thoại lên, lén lút đi ra ngoài dưới ánh đèn đường, gọi điện. Sau một lúc, điện thoại được kết nối, một giọng nói đầy ngái ngủ truyền đến: “Alo, ai đấy?”
Thời Duyệt siết chặt điện thoại, lo lắng nói: “Đạo diễn Trình, em là Tiểu Duyệt đây. Có chuyện em muốn hỏi anh, khá gấp.”
“Cậu nói đi.” Đạo diễn Trình tỉnh táo hơn một chút, ngồi dậy trên giường. Nghĩ lại, cậu nhóc giờ này không phải đang ghi hình chương trình sao, có chuyện gì gấp mà phải gọi thế này?
Thời Duyệt tổ chức lại ngôn từ, cuối cùng mới nói: “Em muốn biết làm thế nào để xác định mình có thích ai đó hay không.”
Đạo diễn Trình: “… Chỉ có thế thôi?”
Anh ta xoa xoa mặt, bực bội nói: “Thời Tiểu Duyệt, cậu gọi tôi dậy giữa đêm chỉ để hỏi cái câu hỏi ngớ ngẩn này à?”
“Xin anh đấy, đạo diễn Trình!” Thời Duyệt lo lắng nói, “Câu trả lời này quan trọng với em.”
Nghe thấy vậy, đạo diễn Trình suy nghĩ một chút, đoán là câu trả lời có thể cần cho việc ghi hình chương trình, liền nghĩ một lát rồi nói: “Thực ra có một cách đơn giản nhất, đó là xem khi cậu đối diện với người đó, có khoảnh khắc nào khiến cậu nghĩ đến việc mình sẽ sinh bao nhiêu đứa con, đặt tên cho chúng như thế nào không.”
“Cách này không được.” Thời Duyệt phản xạ nói ngay, “Đối phương không thể sinh con được.”
Đạo diễn Trình: “Hả???”
_______________________________________________________________________________
Còn 29 chương…..
(ε(#)o(///)
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 69
10.0/10 từ 18 lượt.
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 69
