Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 52
Trước khi gọi cuộc điện thoại này, Trần Thư Ngữ đang đau đầu vì có người muốn ‘đào mỏ’ cây hái ra tiền tương lai của công ty mình.
Người đó không ai khác chính là Lâm Quyên – quản lý vàng của Thành Quang Giải Trí. Trong số những nghệ sĩ cô từng quản lý, nổi tiếng nhất và cũng đặc biệt nhất là Phó Du – một ca sĩ thiên tài với phong cách lập dị, không hẳn chăm chỉ nhưng luôn tạo ra những tác phẩm kinh điển.
Mấy ngày nay, Trần Thư Ngữ bận quay phim ở ngoại tỉnh thì Lâm Quyên tìm đến đạo diễn Trình, ngỏ ý sẵn sàng trả gấp mười lần, thậm chí nhiều hơn khoản tiền bồi thường hợp đồng để chiêu mộ Thời Duyệt.
Dĩ nhiên, đạo diễn Trình không đồng ý, nhưng anh ta cũng không khỏi nghi ngờ liệu có phải Lâm Quyên đã tiếp xúc với Thời Duyệt và đạt được thỏa thuận nào đó hay không. Chính vì vậy, ngay sau khi Lâm Quyên rời đi, anh ta lập tức gọi cho Trần Thư Ngữ để báo tin.
“Chắc chắn là ý của Phó Du!” Trần Thư Ngữ tức tối nói. “Anh quên rồi sao? Cậu ta là cổ đông của Thành Quang, đương nhiên có thể điều động quản lý của mình! Đúng là tên hỗn xược, bảo sao cậu ta suốt ngày quan tâm đến Tiểu Duyệt, lại còn hay tụ tập với Tiểu Duyệt. Hóa ra, mục đích là ở đây!”
Cô bực bội nói tiếp: “Lão Trình, mặc kệ họ. Tiểu Duyệt vốn là người đơn giản, nếu cậu ấy muốn đi thì đã tự mình đến tìm chúng ta bàn bạc rồi, không đời nào lại để Lâm Quyên đi trước một bước.”
Đạo diễn Trình nhăn mày hỏi: “Ý em là Tiểu Duyệt không biết gì về chuyện này sao?”
Trần Thư Ngữ nhướng mày, lắc đầu nói: “Nếu cậu ấy biết và đồng ý thì không đến lượt Lâm Quyên đến đây đàm phán, lại còn đưa ra khoản tiền bồi thường lớn như vậy. Phó Du đúng là cáo già, chắc tự biết không thuyết phục được Tiểu Duyệt nên mới sai Lâm Quyên đưa ra mức giá khủng để thuyết phục chúng ta trước, sau đó để chúng ta đi thuyết phục cậu ấy.”
Đạo diễn Trình nghe vậy liền kinh ngạc: “Cậu ta thật sự mưu mô đến vậy sao? Anh cứ tưởng cậu ta rất thảnh thơi, tùy ý… Nhưng cậu ta làm thế để làm gì? Hơn nữa, Thành Quang thật sự sẵn sàng chi trả số tiền bồi thường lớn đến vậy?”
“Dù Thành Quang không đồng ý, với tài chính cá nhân của Phó Du thì khoản tiền đó cũng không thành vấn đề.” Trần Thư Ngữ thở dài đầy phiền muộn. Cô nhanh chóng đoán được lý do.
Thứ nhất, Thời Duyệt hiện đang phát triển rất tốt, khoản tiền gấp mười lần tiền bồi thường hợp đồng không phải không đáng giá, sớm muộn gì cũng có thể kiếm lại. Thứ hai, có lẽ Phó Du thực sự có ý tốt, muốn bảo vệ Thời Duyệt.
Những lần dính tin đồn tiêu cực trước đây có lẽ khiến Phó Du cảm thấy rằng studio của cô không đủ năng lực để che chở cho Thời Duyệt. Là bạn bè, việc muốn Thời Duyệt chuyển sang một công ty lớn hơn, tốt hơn và được anh bảo vệ là điều dễ hiểu. Nếu Thời Duyệt về Thành Quang, sự nghiệp chắc chắn sẽ tiến xa hơn.
Nhưng… nếu chỉ đơn thuần đứng trên lập trường bạn bè hoặc chị gái, cô hoàn toàn ủng hộ Thời Duyệt chuyển sang Thành Quang. Tuy nhiên, cô còn là sếp của cậu, phía sau còn một công ty phụ thuộc vào cậu. Dù có nói cô ích kỷ hay không cam lòng cũng được, Thời Duyệt là nghệ sĩ mà cô và đạo diễn Trình đã phát hiện và dìu dắt. Đặc biệt, công ty của họ đang ở giai đoạn khởi nghiệp, rất cần những nhân tài như cậu – trụ cột tương lai và gương mặt đại diện sáng giá nhất. Đừng nói đến mức gấp trăm hay nghìn lần tiền bồi thường, cô vẫn không nỡ để mất cậu.
Tuy nhiên, cô không chia sẻ mớ rối ren này với đạo diễn Trình – người vốn có tính cách khá đơn giản. Cô chỉ dặn: “Nếu Lâm Quyên hoặc người của Thành Quang lại đến đề cập đến Thời Duyệt, nhất quyết không đồng ý. Em không tin họ có thể thuyết phục được cậu ấy sau lưng chúng ta. Cậu nhóc ấy không thiếu tiền, cũng không quá coi trọng sự nghiệp.”
Hơn nữa, Trần Thư Ngữ thừa biết, Thời Duyệt vẫn nghiêm túc làm việc là vì lòng cảm kích đối với sự giúp đỡ và sự tôn trọng mà cô và đạo diễn Trình đã dành cho cậu.
Cúp máy, cô lập tức giao cho trợ lý Lâm Sâm nhiệm vụ chú ý xem Phó Du có thường xuyên đến gặp Thời Duyệt không. Không lâu sau, Lâm Sâm báo cáo rằng sáng nay Phó Du vừa đến thăm đoàn phim.
Điều này khiến Trần Thư Ngữ nổi giận: “Tên cáo già này thực sự muốn giật người của mình à?”
Cô quyết định không thể ngồi yên, phải tìm cách tách Phó Du ra khỏi Thời Duyệt, tránh để cậu nhóc bị thuyết phục mà chuyển công ty. Vì vậy, cô đã gọi điện cho Thời Duyệt và lên kế hoạch đưa cậu đi tham gia một chương trình thực tế ngay sau khi quay phim xong.
Cô biết Phó Du từ trước đến nay chưa bao giờ tham gia chương trình thực tế nào. Lần duy nhất anh tham gia là để giúp Phạm Tinh Dương, và chỉ xuất hiện vài tập. Những chương trình khác thì lại càng không thể.
Nhưng khi nghe Thời Duyệt nhiệt tình bày tỏ rằng cậu không thể tham gia các chương trình hát, nhảy hay nấu ăn, cô không khỏi đau đầu: ‘Cậu nhóc này thật quá hiểu bản thân…’
Trong những ngày tiếp theo, Phó Du không đến thăm đoàn phim nữa nhưng vẫn gửi đồ ăn đến hai lần. Một lần, khi Thời Duyệt hỏi anh đang làm gì, Phó Du trả lời rằng anh đang viết nhạc.
Thời Duyệt rất vui mừng, nghĩ rằng cuối cùng anh họ Phó cũng tập trung vào sự nghiệp nên không làm phiền thêm.
Nhưng Thời Duyệt không biết rằng, lúc đó Phó Du đang chật vật với món gà rán của mình. Anh thử miếng gà cháy đen mà vẫn đắng nghét, không khỏi cảm thán: “Còn khó hơn cả viết nhạc!”
Đó đã là lần thử thứ ba và vẫn thất bại. Tuy nhiên, anh tự an ủi rằng ít nhất nó cũng khá hơn lần đầu – khi mà món gà còn biến thành… than.
Cầm sách hướng dẫn, anh nghiêm túc nghiên cứu lỗi sai, đồng thời lặng lẽ siết chặt nắm tay: Muốn chinh phục trái tim một người đàn ông, trước tiên phải chinh phục dạ dày của cậu ấy. Mà Thời Duyệt lại thích ăn uống, đây là cơ hội của anh!
…..
Suất diễn của Thời Duyệt nhiều hơn Hà Tử Nhân, đoạn sau còn phải phối hợp với các diễn viên khác nữa, kỹ thuật diễn của bọn họ tốt hơn Hà Tử Nhân nhiều, Thời Duyệt diễn cùng với bọn họ, không chỉ không bị thoát diễn mà càng diễn càng nhập diễn hơn.
Nhân vật Thời Duyệt thủ vai có tên là Tiểu Niên, vốn là một đứa trẻ được gia đình yêu thương chiều chuộng. Trên cậu còn có một người chị gái rất mực yêu thương em trai, cũng chính là nữ chính trong bộ phim. Đến khi Tiểu Niên sắp tốt nghiệp đại học, cậu phát hiện mình và một bạn cùng lớp đã bị hoán đổi khi mới sinh ra bởi sự bất cẩn của một y tá ở bệnh viện. Trớ trêu thay, anh trai của bạn học đó lại chính là mối tình đầu của chị gái Tiểu Niên, tức nam chính của bộ phim. Từ đây, câu chuyện phức tạp và đầy rối ren giữa hai gia đình bắt đầu.
Bộ phim không có nhân vật nào hoàn toàn là người tốt hay kẻ xấu mà mỗi người đều có những suy nghĩ và lập trường riêng. Ngay cả nhân vật được xây dựng tích cực nhất như Tiểu Niên cũng không tránh khỏi những toan tính cá nhân. Hai gia đình liên tục xảy ra mâu thuẫn, xung đột, cho đến khi Tiểu Niên phát bệnh di truyền nguy hiểm, rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh. Vì sự sống của cậu, hai gia đình buộc phải tạm gác lại hiềm khích và cùng nhau tìm cách cứu chữa. Bộ phim tràn đầy kịch tính nhưng vẫn đan xen sự mâu thuẫn, ấm áp, cùng tình yêu của cặp đôi chính, những người luôn đồng hành và thấu hiểu nhau.
Khi mới đọc xong kịch bản, Thời Duyệt đã nghĩ rằng các cô bác trong làng chắc chắn sẽ sớm có thêm chuyện để bàn tán. Ừm, bộ phim này không chừng sẽ gây ra làn sóng thảo luận sôi nổi trong giới trẻ. Tuy nội dung có phần máu chó nhưng các nhân vật đều được xây dựng cụ thể cùng với cốt truyện hợp lý, dễ thuyết phục.
Ban đầu, Thời Duyệt diễn vai này khá thoải mái, nhưng càng về cuối, đặc biệt là hai, ba ngày quay cuối cùng, mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Cậu phải thể hiện nỗi đau đớn vì bệnh tật của Tiểu Niên, điều này thực sự không dễ. Để nhập vai tốt hơn, Thời Duyệt phải thức đêm xem một số phim tài liệu, cùng đạo diễn thảo luận và sau đó hoàn toàn nhập tâm vào vai người bệnh.
Vì vậy, trong hai ngày quay cuối, cả trong phim lẫn ngoài đời, lúc nào cậu cũng thể hiện một dáng vẻ ốm yếu, tinh thần suy sụp. Trợ lý của cậu, Lâm Sâm, chứng kiến trạng thái đó mà lo lắng không yên, thậm chí ngay cả lúc nói chuyện riêng với cậu cũng chỉ dám nhẹ giọng.
Khi Thời Duyệt hoàn thành cảnh quay cuối cùng, từ trên giường bệnh ngồi dậy, đạo diễn hô lớn: “Thời Duyệt đóng máy!” và lập tức đưa cho cậu một bao lì xì.
Cầm bao lì xì khá dày trong tay, Thời Duyệt cuối cùng cũng nở nụ cười thuộc về chính mình, trong mắt như ánh lên sức sống mới: “Cảm ơn đạo diễn!”
Tuy nhiên, nghĩ đến chuyện chỉ khi diễn vai người chết, đạo diễn mới tặng bao lì xì để xua đi điều không may, cậu lại thấy lòng trùng xuống. Xem ra nhân vật Tiểu Niên cậu đóng cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết.
Rời khỏi đoàn làm phim, ngồi trên xe công ty đến đón, Thời Duyệt mới bóc bao lì xì. Thấy trong đó không ít tiền, tâm trạng cậu lập tức chuyển từ âm u sang rạng rỡ. Cậu quay sang trợ lý Lâm Sâm, cười tươi rói: “Đi thôi, tôi mời anh ăn lẩu!”
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ quen thuộc của cậu, Lâm Sâm cuối cùng cũng trút bỏ lo lắng mấy ngày qua, liền gật đầu lia lịa: “Được!”
Trần Thư Ngữ chỉ cho Thời Duyệt một ngày nghỉ ngơi, hôm sau đã lập tức ‘đóng gói’ cậu tham gia một chương trình thực tế. Lần này, cô chọn cho Thời Duyệt một chương trình mới, tổng đạo diễn là người từng sản xuất một chương trình du lịch nhỏ nhưng khá thành công.
Chương trình có tên , đúng như tên gọi, là một chương trình thực tế về đời sống. Mỗi tập, tổ chương trình sẽ tập hợp các khách mời tại một địa điểm chỉ định, cung cấp một khoản sinh hoạt phí nhất định và yêu cầu họ cùng sống chung. Nếu muốn có thêm tiền, các khách mời có thể nhận nhiệm vụ từ chương trình và hoàn thành để được trả thêm.
Khi đến địa điểm quay – một căn biệt thự ở thành phố B, Thời Duyệt vừa bước vào đã nhìn thấy Phạm Tinh Dương đang ngồi trên ghế sofa gặm gói bánh cay. Nhìn thấy cậu, Phạm Tinh Dương quăng luôn gói bánh, chạy ào đến ôm chầm lấy, hò hét lớn: “Người anh em, tôi nhớ cậu chết mất!”
Thời Duyệt cũng ôm lại một cái, xúc động không kém: “Ngoan nào, con trai à, ba cũng nhớ con lắm.”
“……” Tốt thôi, lại thêm một ngày mỗi người xưng hô một bậc.
Thời Duyệt nhìn cậu bạn với vẻ khó hiểu rồi cũng nhỏ giọng trả lời: “Nếu chương trình cho không đủ tiền thì mình dùng tiền của mình thôi. Tôi mang theo thẻ ngân hàng, trong thẻ còn hơn mười triệu. Nếu không quẹt thẻ được cũng chẳng sao, tôi còn mang theo hai vạn tiền mặt, chắc là đủ tiêu rồi.”
Cậu nghĩ đơn giản: tổ chương trình đâu có nói không được dùng tiền cá nhân.
Bây giờ Thời Duyệt đã khác trước, túi lúc nào cũng rủng rỉnh tiền, cảm thấy có thể thoải mái phóng khoáng một chút. Con người ấy mà, cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cần tiêu thì cũng nên tiêu.
Cậu nhìn Phạm Tinh Dương, nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Phạm Tinh Dương, đừng nói với tôi là cậu không mang tiền theo nhé?”
“…” Sau khi vừa nộp điện thoại và hiện giờ trong túi không một xu, Phạm Tinh Dương im lặng hai giây, rồi cúi đầu chắp tay, lễ phép gọi: “Ba ơi! Xin hãy cứu con!”
“…” Thời Duyệt thoáng chốc cảm thấy không muốn nhận đứa con trai rẻ mạt này chút nào. Nhìn vẻ mặt van xin của Phạm Tinh Dương, cậu thầm nghĩ: ‘Ngu ngốc, thật không đáng để dẫn dắt!’
________________________________________________________________________________
Tác giả có đôi lời:
Thời Tiểu Duyệt: Của rẻ là của ôi, con trai rẻ mạt cũng chẳng khác gì.
________________________________________________________________________________
Còn 46 chương…..
(‘‘)
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 52
10.0/10 từ 18 lượt.
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 52
