Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 49


Phó Du luôn cảm thấy studio của Trần Thư Ngữ làm việc quá chậm chạp. Đã nhiều ngày trôi qua mà vẫn chưa tìm ra kẻ đứng sau dàn dựng những tin đồn ác ý về Thời Duyệt. Một công ty nhỏ, không có nền tảng vững chắc và mới gia nhập ngành như vậy thì hiệu suất thấp là điều dễ hiểu, mà các mối quan hệ trong giới cũng không thể so bì với các công ty lớn.



Thấy Thời Duyệt phát triển nhanh chóng, studio của Trần Thư Ngữ rõ ràng không theo kịp, điều này khiến Phó Du vừa thấy trong lòng sốt ruột vừa lo lắng. Cuối cùng, anh quyết định âm thầm nhúng tay, trực tiếp tìm ra kẻ đứng sau. Không thể để con rắn độc này tiếp tục ẩn náu, không biết ngày nào nó sẽ lại chui ra cắn Thời Duyệt một cú nữa.


Vì đã im ắng trong giới suốt hai năm, mối quan hệ trước đây của anh cũng mai một ít nhiều. Anh phải mất một thời gian để nối lại những mối liên lạc cũ, sau đó mới tìm được thông tin. Người đứng sau hóa ra chẳng phải nhân vật lớn nào, mà theo như anh biết, người này thậm chí chưa từng chính thức gặp Thời Duyệt. Cả hai chỉ từng xuất hiện trong cùng một bộ phim, đó là diễn viên đóng vai nam số ba trong ,Triệu Hướng Địch.


Triệu Hướng Địch hiện là ngôi sao được công ty Ý Tinh Giải Trí, một trong những công ty giải trí hàng đầu, dốc sức lăng xê.


Không giống như Từ Họa, người dựa hoàn toàn vào ngoại hình và gia thế để nổi tiếng, Triệu Hướng Địch lại có chút thực lực. Chỉ trong vòng hai năm bước chân vào giới, cậu ta đã giành được vai nam ba trong nhờ khả năng của mình. Nhưng nhân cách của cậu ta không chính trực, lý do cậu ta thuê người tung tin đồn hãm hại Thời Duyệt cũng hết sức đơn giản: ghen tị.


Không chỉ vì Thời Duyệt, một người mới vào nghề không lâu, chỉ xuất hiện ba lần trong phim, lại nổi tiếng hơn cậu ta mà còn vì vai nam số hai trong bộ phim tiên hiệp lần trước – vai diễn mà Triệu Hướng Địch đã cố gắng rất nhiều để tranh giành – suýt chút nữa được giao thẳng cho Thời Duyệt. Nếu không phải Thời Duyệt từ chối thì có lẽ Triệu Hướng Địch thậm chí còn không có cơ hội thử vai.


Nhưng cậu ta lại không chịu hiểu rằng, lý do đoàn phim muốn mời Thời Duyệt đóng vai nam số hai chính là vì diễn xuất xuất sắc của cậu trong vai Thái tử ở , mà tính cách của Thái tử lại khá tương đồng với nhân vật trong phim tiên hiệp. Có thể nói, việc chọn Thời Duyệt đảm nhận vai này sẽ rất an toàn. Tuy nhiên, chính vì nhân vật và kết cục có phần tương tự nên Thời Duyệt đã từ chối vai diễn đó.


Thêm vào đó, vào buổi tối Thời Duyệt livestream bán hàng với chị Đậu, Triệu Hướng Địch lại đang làm trợ lý dẫn chương trình trong một livestream khác với một streamer nổi tiếng hơn. Hai phòng livestream lại trùng sản phẩm, nhưng trong khi bên Triệu Hướng Địch bán ế ẩm, bên Thời Duyệt không những liên tục cháy hàng mà còn lên cả loạt hot search. Sự so sánh rõ ràng này khiến Triệu Hướng Địch mất cân bằng tâm lý hoàn toàn, dẫn đến việc cậu ta nhất quyết yêu cầu đội của mình mua bài bôi nhọ Thời Duyệt.


Chắc hẳn đội của cậu ta cũng nghĩ rằng sau lưng Thời Duyệt chỉ có Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình, không có ai khác làm chỗ dựa nên ra tay mới ác như vậy.


Sau khi xác minh được thông tin này, Phó Du lập tức hành động. Anh bảo người của mình bắt đầu thu thập ‘phốt’ của Triệu Hướng Địch, chuẩn bị trong vài ngày tới sẽ ‘gậy ông đập lưng ông’. Anh không muốn chơi chiêu trò, chỉ cần những thông tin chắc chắn, không thể chối cãi. Một kẻ thích ghen ghét, hãm hại người khác như Triệu Hướng Địch, chắc chắn không phải lần đầu ra tay và cũng không thể nào sạch sẽ. Phó Du chỉ cần khiến cậu ta không còn đường chối cãi hay thanh minh nữa.


Còn về mấy tài khoản marketing nhận tiền bẩn kia, bọn họ toàn chơi trò chơi chữ. Đối phó với loại này, thư luật sư của Trần Thư Ngữ e rằng không hiệu quả, tiến độ cũng chậm. Lúc này cần dùng cách khác để xử lý rồi.


Ngay khi vừa sắp xếp ổn thỏa mọi việc, trợ lý Tiểu Long của anh lại hớt hải chạy tới, đưa điện thoại cho anh: “Anh Phó, anh bảo em luôn theo dõi tình hình bên Thời Duyệt, em vẫn đang để ý. Vừa rồi em thấy có người mua hot search bôi đen cậu ấy. Dù nó ở vị trí thấp, nhưng anh xem thử…”


Lại là hot search bôi đen? Phó Du nhíu mày chặt lại. Sao lúc nào cũng có người muốn hãm hại nhóc nhà mình?


Nhận điện thoại từ trợ lý, anh nhìn qua, lông mày càng nhíu sâu hơn. Trên hot search là dòng chữ #Thời Duyệt được người đàn ông bí ẩn đeo trang sức#.


Bấm vào xem, đó là một đoạn video. Trong video, Thời Duyệt đội mũ lưỡi trai đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa trong một tiệm trà sữa. Một người đàn ông đứng sau lưng cậu, không rõ mặt, chỉ nhìn vóc dáng thì tầm ba mươi tuổi. Người này đang giúp Thời Duyệt đeo một chiếc trang sức bằng ngọc.



Sau khi đeo xong, người đàn ông thân thiết giúp cậu giấu trang sức vào cổ áo, còn Thời Duyệt thì nắm tay người đàn ông đung đưa, cười rạng rỡ, trông vô cùng gần gũi.


Không cần xem lời chú thích đầy ẩn ý của tài khoản marketing, chỉ nhìn hành động của hai người cũng đủ để bất kỳ ai thấy mối quan hệ này không bình thường. Phó Du cảm thấy lòng mình chua xót. Anh biết rõ Thời Duyệt tuyệt đối không thể như lời người ta nói, bị người khác bao nuôi. Nhà Thời Duyệt rất có tiền, loại gia đình có thể dễ dàng cho con cả ngàn vạn để tiêu vặt thế này, không ai bao nuôi nổi.


Nhưng nghĩ kỹ lại thì càng tệ hơn____sự thân thiết đó chỉ có thể là người thân, người yêu, hoặc đối tượng mập mờ. Trước đây, Thời Duyệt từng nói cậu là con một. Mà người đàn ông này lại trẻ như vậy, không thể nào là ba của Thời Duyệt. Điều đó khiến Phó Du buộc phải nghĩ đến khả năng anh không muốn đối diện nhất…


Thời Duyệt có thể đã có người yêu.


Ý nghĩ này vừa xuất hiện, trái tim Phó Du như bị bóp nghẹt, đau đớn không chịu nổi. Sau khi nhận ra tình cảm của mình dành cho Thời Duyệt, khả năng này lại càng như một nhát dao đâm sâu vào tim anh.


“Anh… anh Phó?” Trợ lý Tiểu Long nhìn sắc mặt anh đột nhiên tái nhợt, trông không ổn chút nào, liền dè dặt hỏi: “Anh Phó, anh không sao chứ? Hay để em đưa anh đến bệnh viện?”


Phó Du lạnh lùng đáp: “Không sao. Cậu bảo người gỡ hot search này xuống, rồi điều tra xem chuyện gì đang xảy ra.”


“Dạ.” Tiểu Long vội vàng nhận lại điện thoại, bắt đầu liên hệ xử lý.


Nhưng không lâu sau, cậu ta quay lại với vẻ mặt khổ sở: “Anh Phó, cái này gỡ được rồi, nhưng lại xuất hiện một từ khóa mới.”


Phó Du cầm lấy xem, lần này là từ khóa còn thẳng thừng hơn: #Thời Duyệt đi mua sắm với ‘kim chủ’ bí ẩn#. Bấm vào thì toàn ảnh người đàn ông trong các cửa hàng khác nhau giúp Thời Duyệt trả tiền.


Lần này, đối phương thực sự đã chi mạnh, mua vị trí hot search không hề thấp. Chẳng mấy chốc đã có đông đảo cư dân mạng lao vào bàn tán. Lúc này mà gỡ hot search, không chỉ không kịp mà còn làm dư luận thêm nghi ngờ. Phó Du nắm chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Người đứng sau vụ này rõ ràng còn chuyên nghiệp và hiểm độc hơn tên Triệu Hướng Địch lần trước.


Hot search trước đó ở vị trí thấp rõ ràng chỉ để đánh lạc hướng phía Thời Duyệt, mũi nhọn thực sự là ở lần này. Không chỉ thế, đoạn video trước cũng bị ghim vào chủ đề này, khiến cư dân mạng không ngừng nghi ngờ.


[Cái gì đây? Chẳng lẽ người đưa cậu ấy ngàn vạn lần trước không phải ba ruột mà là ba nuôi?]


[Nhìn ảnh với video thì người đàn ông kia nhiều nhất chỉ khoảng ba mươi, sao có thể là ba ruột được? Tôi vừa thích cậu này qua show truyền hình xong…]


[Bình tĩnh hóng, chờ chính chủ giải thích.]


[Giải thích cái gì nữa, nhìn là biết quan hệ không bình thường. Đàn ông chịu chi tiền thế này, còn tặng trang sức ngọc, không phải kim chủ thì là gì?]


[Hóa ra lại là một ngôi sao thối nát, lấy tiền người khác xây dựng hình tượng của mình.]




Các bình luận nghi ngờ, chỉ trích tràn lan, khó phân rõ bao nhiêu là từ dân mạng, bao nhiêu là từ đội ngũ bôi nhọ. Phó Du nhìn màn hình, sắc mặt càng âm trầm. Anh không hiểu nổi, một người mới vào nghề, chỉ có một tác phẩm được phát sóng như Thời Duyệt lại đắc tội ai, để bị chơi đến mức này.


“Anh Phó, cái này có cần gỡ không?” Tiểu Long dè dặt hỏi.


Phó Du khoát tay: “Không kịp rồi. Gỡ giờ chỉ làm Thời Duyệt trông càng giống như có tật giật mình, lại càng làm dư luận tin tưởng những lời đồn kia.”


“Vậy, giờ chúng ta làm gì?”


Phó Du lạnh lùng cười: “Không làm được gì cả.”


Thật bất lực… Từ cảm tình đến sự việc khác liên quan đến Thời Duyệt, anh đều chẳng thể làm chủ được.


“Cậu đi liên hệ quản lý của tôi, tôi muốn nói chuyện với anh ta. Cứ nói, tôi nói chuyện này với tư cách là cổ đông công ty.”


Trợ lý sững người: “Anh không phải luôn không quan tâm chuyện công ty, cũng chưa bao giờ lấy thân phận cổ đông ra để nói…” Những lời còn lại dần biến mất trước ánh mắt lạnh lùng của Phó Du. Tiểu Long gật nhẹ, rồi lẳng lặng rời đi liên lạc với quản lý.


Trong lòng cậu ta tự hỏi: Đây là chuyện gì thế này?


Trước đây anh Phó yêu cầu cậu chú ý từng hành động của Thời Duyệt đã khiến cậu ta khó hiểu. Giờ anh còn chủ động tìm quản lý để nói chuyện. Phải biết rằng hai năm trước, khi anh quyết định không ra thêm bài hát nào nữa, đã cãi nhau với quản lý một trận lớn. Từ đó, quản lý chỉ thông qua cậu ta để biết tình hình của Phó Du, không tự mình liên hệ trực tiếp.


Lần này, anh lại đột nhiên dùng thân phận cổ đông để nói chuyện. Phó Du nắm giữ 8,2% cổ phần của Thành Quang Entertainment, một công ty nổi tiếng trong ngành. Vì nắm cổ phần không nhỏ, anh luôn rất ung dung, muốn thì làm, không muốn thì chẳng ai ép được. Dù là cổ đông lớn thứ tư của công ty, anh chưa từng tham dự họp cổ đông hay công khai nhận là cổ đông.


Nhưng giờ đây, sao lại lấy thân phận này ra?


Chẳng lẽ là vì Thời Duyệt?


Không lẽ anh muốn quản lý của mình ‘cướp người’, đưa Thời Duyệt về dưới trướng mình để bảo vệ? Nhưng nếu Thời Duyệt lần này thực sự bị bôi nhọ đến không ngóc đầu lên được, thì chẳng phải mang cậu ấy về chỉ rước thêm rắc rối sao?


Bên kia, trợ lý nhỏ đang âm thầm suy đoán tâm tư của sếp mình. Bên này, sếp của cậu lại đang cầm điện thoại, nhìn vào khung chat với Thời Duyệt, gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ, cứ lặp đi lặp lại. Sau một hồi lâu, cuối cùng anh do dự gõ ra mấy chữ ‘Người đàn ông đó là ai?’, rồi ấn nút gửi.


Ngay khi tin nhắn vừa được gửi đi, anh lại cảm thấy giọng điệu này không ổn lắm, liền lập tức thu hồi. Sau đó, anh lại đối diện màn hình, gõ gõ xóa xóa thêm một lúc. Cho đến khi Thời Duyệt trả lời anh, hỏi vừa nãy anh gửi gì, anh mới mím môi, cuối cùng chỉ nhắn lại: [Cậu xem hot search đi.]



Chỉ nghĩ đến khả năng cuối cùng, Phó Du đã không thể kiềm chế được, hơi thở trở nên dồn dập, không tự chủ nghiến chặt răng.


Thế nhưng, điều anh không thể ngờ nhất lại là, ba phút sau, cậu nhóc nhắn lại cho anh một tin như thế này.


[Anh ta đúng thật là kim chủ của tôi.]


Trái tim Phó Du chìm xuống đáy hồ băng lạnh lẽo, không một tia sáng.


[Kim chủ thật sự bỏ tiền nuôi em suốt 21 năm trời.]


Trái tim anh khẽ động, tim đập như trống trận, tay hơi run rẩy nhắn lại: [???]


[Tương lai em còn phải kế thừa gia sản của anh ấy kiểu kim chủ đấy.]


Đôi mắt Phó Du sáng lên: “…..Được rồi, tôi hiểu. Giúp tôi gửi lời hỏi thăm.”


Chỉ có anh tự biết rằng, khoảnh khắc ấy, anh đã thực sự hiểu thế nào là ‘núi xanh lại gặp ánh sáng’.


Phía bên này, Thời Duyệt cũng không ngồi không. Sau khi dặn dò xong với Trần Thư Ngữ, cậu nhắn tin cho anh họ Phó quan tâm đến mình, rồi nhanh chóng đăng một bài trên Weibo.


[Có tiền là vui sướng]: Mấy tài khoản marketing dạo này làm ăn kém quá, chỉ đoán trúng một nửa. Người đó đúng là kim chủ ruột của tôi đấy. Kim chủ đã nuôi tôi suốt 21 năm, không có anh ấy thì không có tôi, thật giả đảm bảo. #ThờiDuyệtVàKimChủBíẨnDạoPhố#]


Phó Du ngay lập tức thấy bài đăng này, tâm trạng anh của thoải mái, liền chia sẻ kèm bình luận: [Hãy tha thứ cho sự bất lực và ngu ngốc của bọn họ.]


Bình luận xong, anh còn không quên ‘tag’ từng tài khoản marketing vào, chỉ thiếu điều chỉ thẳng mặt mà mắng.


Thời Duyệt nhìn thấy bình luận của anh, không nhịn được cười. Cậu nghĩ bụng, đôi khi anh họ Phó cũng thật biết cách ‘cà khịa’.


Studio của Trần Thư Ngữ cũng kịp thời chia sẻ bài viết: [Giải tán đi, đó là ba ruột của Tiểu Duyệt nhà chúng tôi, sẵn sàng làm xét nghiệm ADN để chứng minh.]


Thế là Weibo lại bùng nổ với một hashtag mới: #KimChủRuộtCủaThờiDuyệt#.


[Cái gì cơ? Vậy đó là ba ruột của cậu ấy à?!]



[Cái hot search gì mà ngớ ngẩn vậy, cười đau bụng.]


[Đám marketing dạo này kém quá, hai lần cố bôi đen mà chẳng được gì! Yêu quá, lần này tôi chết mê mệt với Thời Duyệt luôn rồi.]


[Thầy Phó hai năm nay không thấy, vẫn sắc bén như xưa hhh.]


[Để lại chút đồ ăn cho gấu trúc đi, xin đấy.]


[Studio cũng quá chất, trời ơi, cười lăn cười bò. Kim chủ sẵn sàng xét nghiệm ADN!]



Lúc này, ba Thời vừa xuống máy bay, lấy điện thoại ra thì nghe được mấy bạn trẻ bên cạnh vừa cười vừa nhắc đến tên con trai mình. Trong cuộc trò chuyện còn nhắc đến ‘kim chủ’ gì đó.


Ông nhịn không được tiến đến, hỏi: “Xin chào, các cháu vừa nhắc đến cậu Thời Duyệt, cậu diễn viên tuyến 18 phải không?”


Một cô gái trong nhóm tỏ ra không vui: “Tuyến 18 gì chứ, cậu ấy bây giờ rất nổi tiếng được chưa….”


Câu nói dang dở vì cô nhận ra ngoại hình người đàn ông trước mặt. Một lúc sau, cô mới run rẩy nói: “Chú…. chú trông quen quen?”


“Quen à?” Ba Thời chạm tay lên mặt, nhớ ra lúc uống nước vừa rồi ông đã tháo khẩu trang ra mà chưa đeo lại. Ông cười nhẹ, thoải mái đáp: “Có lẽ vì chú trông giống con trai mình.”


Cô gái: “???”


Ba giống con trai?


________________________________________________________________________________


Phó Du: Hóa ra kim chủ là nhạc phụ đại nhân, thất lễ rồi!


________________________________________________________________________________


Còn 49 chương…..


( •_•)>⌐-


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 49
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...