Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 46


Thời Duyệt hơi hoảng. Vừa nãy cậu dựa vào việc ba không ở gần, buột miệng nói một câu đùa, thế mà ngay lập tức ba nhắn lại bảo ngày mai dẫn ‘em gái’ mà cậu nhắc đến đi gặp mặt để nhận họ hàng. Đây có khác gì ‘xách đầu đến gặp’ đâu chứ?!



Cậu biết tìm đâu ra một cô em gái giống hệt mình đây! Cứ đà này có vẻ không thoát được rồi, mà miếng đệm ngồi mua trên mạng còn chưa giao tới nữa! Nghĩ đến đây, Thời Duyệt buồn bã vô cùng, run rẩy đăng một dòng trạng thái đã chặn ba cậu trên WeChat:


Hỏi: Làm sao để tránh bị ba cho một trận đòn, gấp, đang chờ online!


Tuy nhiên, tối nay cậu định sẵn là sẽ thất vọng, vì đa số bạn bè đều đoán ra chuyện gì xảy ra, nhưng chẳng ai chịu nghĩ cách giúp cậu, ngược lại còn vô tình chế nhạo. Một số người như anh Triệu Nhân – những bậc trưởng bối không hiểu chuyện – thì hỏi han xem có chuyện gì. Thời Duyệt trả lời thẳng: [À, chương trình em giả gái được phát sóng rồi, em bảo ba là tìm thấy em gái ruột rồi.]


Thế là ngoài bạn bè đồng trang lứa, cậu còn nhận thêm một tràng cười từ các bậc trưởng bối. Có một người đặc biệt ‘độc mồm’ còn nhắn: [Hay lần sau gặp ba cậu mặc luôn đồ nữ rồi làm nũng xem sao?]


Ý tưởng này đúng là không biên giới! Thời Duyệt định xem ai lại ác thế, nhìn kỹ thì hóa ra là anh họ Phó?!


Ừm… thật ra, nghĩ lại thì cũng không phải quá tệ, ý kiến này cũng có tính xây dựng mà, phải không? Thời Duyệt l**m môi, nghĩ nếu mình không quyết định giữ hình tượng thần tượng thì có lẽ đã nhận lời rồi, nhưng tiếc là giờ cậu cũng được coi là người có chút tiếng tăm, với không ít fans hâm mộ theo dõi. Làm người thì phải giữ thể diện.


Cậu nhắn lại cho Phó Dư: [Cảm ơn, nhưng em quyết định chịu đòn này rồi.]


Phó Du gần như trả lời ngay:[Tôi có thuốc trị bầm, lúc nào tôi mang qua cho.]


Thời Duyệt nhắn cảm ơn, trong lòng nghĩ ‘Tiếc quá, không kịp mất rồi’. Đồng thời cậu không nhịn được mà cảm thấy Phó Du dường như thay đổi chút gì đó. Cụ thể là gì thì cậu không nói rõ được, chỉ là… trước đây anh họ Phó ít khi chủ động trêu đùa với cậu như thế. Thời Duyệt sờ mũi, chẳng lẽ ở gần mình lâu quá, bị lây sự hài hước rồi?


Lắc lắc đầu, cậu thoát khỏi WeChat. Dù sao thì trận đòn này cũng tránh không nổi, thôi không nghĩ nhiều nữa. Quay lại tập trung lên Weibo, cậu đang không biết nên bắt đầu tìm gì, vô tình lại thấy tên mình trên bảng hot search.



#Thời Duyệt giả gái#


#Thời Duyệt phong thần#


Phía dưới còn có tên Từ Họa và vài từ khóa liên quan đến chương trình, nhưng Thời Duyệt không quan tâm, cậu bấm thẳng vào hashtag đầu tiên. Lướt qua các video và ảnh động, cậu tìm đến phần bình luận, phải xem gần 10 phút mới thấy có người nói cậu giống một nữ diễn viên từ rất lâu trước đây.


Thời Duyệt hồi hộp nhắn tin riêng hỏi: [Bạn có thể nói cụ thể giống nữ diễn viên nào không? Tôi hơi tò mò.]


Người kia có vẻ chỉ là cư dân mạng bình thường, mà tài khoản Weibo của Thời Duyệt không có dấu xác minh nên không nhận ra đây là chính chủ. Rất nhanh, người đó trả lời: [Ba tôi nói giống một nữ diễn viên rất có thần thái của khoảng 20 năm trước, hình như tên là Trình Mạt Mạt. Nhưng tôi cũng chưa từng thấy, tìm trên mạng cũng không có thông tin gì, nên không chắc giống đến mức nào.]


Trình Mạt Mạt… Thời Duyệt lẩm bẩm cái tên này hai lần, mẹ cậu họ Trình, nhưng bà không phải tên này.


Trong ấn tượng của cậu, mẹ cậu rất xinh đẹp, bản thân cậu cũng giống bà vài phần. Cậu biết rất ít về mẹ mình, không biết bà làm gì trước đây, không rõ xuất thân, cũng chẳng rõ tại sao bà lại về chung một nhà với ba cậu rồi sống ẩn dật trong làng quê. Rõ ràng cả ba lẫn mẹ đều là những người có khí chất thanh tao, không giống người lớn lên nhờ làm ruộng.


Cậu chỉ biết một điều, mẹ cậu khi còn sống rất thích chơi đồ hàng với cậu. Thích cầm một cuốn sổ kỳ lạ, đọc mấy dòng trong đó, thỉnh thoảng còn diễn trước không khí.


Trước kia cậu chưa từng nghĩ về những điều này, nhưng giờ khi bước chân vào làng giải trí, cậu mới hiểu cái gọi là chơi đồ hàng thực ra là dạy cậu diễn xuất. Còn những cuốn sổ kỳ lạ đó, có lẽ chính là kịch bản. Giờ lại có người nói cậu giống một nữ diễn viên nào đó, Thời Duyệt không khỏi nghĩ, liệu có phải họ đang nói đến mẹ cậu không?


Những câu hỏi này, cậu không dám hỏi ba. Mẹ qua đời là nỗi đau lớn nhất của ba cậu, thậm chí nếu không vì Thời Duyệt còn nhỏ, có lẽ ba cậu đã đi theo mẹ rồi. Cậu không bao giờ quên được dáng vẻ như người mất hồn của ba mình khi đó. Mãi đến một đêm, cậu còn nhỏ mà ăn uống không đều bị viêm dạ dày cấp tính, nôn mửa và sốt cả đêm, điều này mới giống như đánh thức ba cậu, làm ông tỉnh táo lại.


Sau đó, ba cậu cất hết di vật của mẹ, chỉ để lại vài bức ảnh cũ và một ít đồ đạc trong nhà, rồi cùng cậu tiếp tục sống tốt. Di vật kia để ở đâu, Thời Duyệt cũng không rõ. Hồi còn là thiếu niên, thỉnh thoảng nhớ đến mẹ, cậu từng thử hỏi dò ba về bà. Nhưng ông không muốn nói nhiều, chỉ tiết lộ hai điều: mẹ cậu là trẻ mồ côi và bà từng chỉ là một công nhân bình thường.


Thế nên sau này, Thời Duyệt không hỏi nữa. Hỏi nhiều lại làm ba cậu cả đêm không ngủ được, ngồi thẫn thờ trong sân cả đêm.


Hiện tại cũng vậy, Thời Duyệt không định hỏi ba thêm gì về mẹ. Một là, ba cậu không muốn nói thì 10 năm 8 năm nữa cũng sẽ không nói. Hai là, cậu sợ ba lại mắc bệnh tương tư. Cậu nghĩ, thôi tự mình điều tra xem sao.



Cậu gõ ‘Trình Mạt Mạt’ vào trình duyệt, quả nhiên như lời người kia, không có thông tin nào. Nhưng Thời Duyệt không từ bỏ, đầu óc xoay chuyển, chợt nhớ đến lời anh Triệu Nhân từng nói: cậu có chút giống một người bạn nào đó.


Với chút kỳ vọng khó diễn tả, Thời Duyệt tìm đến tài khoản WeChat của Triệu Nhân, không nhắn tin mà trực tiếp gọi video.


“Tiểu Duyệt, sao hôm nay tự dưng lại gọi video cho anh thế?” Triệu Nhân mỉm cười hỏi.


Thời Duyệt cũng cười, vào thẳng vấn đề: “Em muốn hỏi anh một chuyện, anh có biết Trình Mạt Mạt không?”


Nụ cười trên gương mặt Triệu Nhân lập tức đông cứng rồi nhanh chóng biến mất. Anh ta nhíu mày, giọng trầm xuống: “Sao em lại hỏi chuyện này?”


Vậy là biết rồi! Thời Duyệt trong lòng đã nắm được phần nào, cậu khẽ cười: “Có lẽ cô ấy là người nhà của mẹ em. Mẹ em họ Trình.”


“Không thể nào. Mạt Mạt là trẻ mồ côi.” Triệu Nhân vô thức phản bác, nhưng ngay sau đó như nhận ra điều gì, cau mày nói: “Tiểu Duyệt, đừng gài anh, có gì nói thẳng đi.”


Thời Duyệt mím môi, trong lòng đã có suy đoán, khẽ nói: “Anh Triệu, hôm nào em đến nhà anh, chúng ta gặp nhau nói chuyện kỹ hơn nhé?”


Đêm đã khuya, cậu không dám nói thêm với Triệu Nhân, sợ biết quá nhiều sẽ mất ngủ cả đêm. Ngày mai còn phải gặp ba, cậu không muốn làm ba lo lắng. Dù sao Triệu Nhân vẫn ở đó, chuyện này không cần gấp.


Triệu Nhân nhìn Thời Duyệt hồi lâu, cuối cùng nhẹ gật đầu.


Sau khi cúp máy, vợ anh ta bê chậu ngâm chân đi tới, cười hỏi: “Là Tiểu Duyệt à? Đứa trẻ đó thú vị lắm, cái chậu ngâm chân nó tặng dùng thích ghê. Này, có phải nó hỏi anh về kỹ thuật diễn xuất không?”


Triệu Nhân miễn cưỡng nhếch môi cười, không giấu vợ: “Nó đột nhiên hỏi anh về Trình Mạt Mạt.”


“Mạt Mạt?” Vợ Triệu Nhân ngạc nhiên: “Bao nhiêu năm rồi, sao lại có người nhắc tới cô ấy? Nhưng mà, anh đừng nói chứ, em thấy thằng bé đó nhìn giống Mạt Mạt ghê….”



Chẳng lẽ… lời nó nói là thật, nó có quan hệ huyết thống với Mạt Mạt? Nhưng sao có thể? Trình Mạt Mạt rõ ràng là trẻ mồ côi, hơn nữa đã mất liên lạc nhiều năm, làm sao có thể bất ngờ xuất hiện một người thân chứ…


Còn Thời Duyệt, cậu đã đánh giá thấp mức độ tò mò của bản thân về thân thế của mẹ. Cả đêm lăn qua lăn lại không ngủ được, nửa mơ nửa tỉnh còn mơ thấy mẹ cầm cây chổi lông gà rượt đánh mình. Cậu ấm ức muốn khóc, nghĩ mơ thì bị đánh, tỉnh dậy cũng bị đánh, đời thật khổ quá mà.


Do không ngủ ngon, sáng hôm sau cậu không dậy nổi. Đồng hồ báo thức kêu một lần, cậu tắt đi. Hình như điện thoại cũng reo một hồi, nhưng nhanh chóng im lặng, cậu lơ mơ nghĩ chắc không có chuyện gì quan trọng rồi lại ngủ tiếp.


Mãi đến khi có tiếng gõ cửa, Thời Duyệt mới không tình nguyện hừ vài tiếng, lết ra mở cửa. Vừa mở cửa, thấy rõ người đứng ngoài, cậu lập tức tỉnh như sáo, buột miệng kêu: “Ba!”


Ngoài cửa, một người đàn ông trông chỉ khoảng hơn ba mươi ném cho cậu một gói hàng rồi khép cửa lại.


Thời Duyệt liếc nhanh gói hàng, chính là thứ cậu đang rất cần. Cậu sung sướng vô cùng, vừa định quay sang nói gì đó với ba thì đã thấy ông bước từng bước tiến về phía mình.


Thời Duyệt lập tức nuốt nước bọt căng thẳng, cậu lùi lại từng bước, miệng lắp bắp xin xỏ: “Ba ơi, ba ruột ơi, cho con đi vệ sinh trước được không? Con mắc tiểu, thật đấy!”


Nhưng ba cậu chỉ nở nụ cười lạnh lẽo, tiện tay nhặt lấy cái mắc áo trên sofa: “Không vội, đánh xong rồi đi.”


“Không không không, con vội mà, thận con không tốt. Ba, ba chờ đã…… Ấy, đừng lại đây!”


“Á! Đừng đánh, đừng đánh, con sai rồi! Ba, ba ruột của con ơi….”


“Suỵt, ba, cho con chút thể diện….”


“Cửa đóng rồi còn muốn thể diện cái gì? Đồ thỏ con, đừng chạy!”


“Con là thỏ con thì ba là gì hả, ấy ấy ấy đừng manh động…. Á!”



…..


Tiếng hét thảm vang vọng khiến người nghe phải kinh hãi, nếu không vì chung cư cách âm tốt, có lẽ đã có người báo cảnh sát.


Mười lăm phút sau, Thời Duyệt đáng thương đứng trong góc, đầu tựa tường, tóc tai bù xù, khóc thút thít. Nhìn cái dáng lưng nhỏ bé, vẻ uất ức ấy, ai thấy cũng mủi lòng.


“Cải xanh nhỏ ơi, đất vàng….”


Cậu lẩm nhẩm hát vài câu liền bị ngắt lời: “Hát cái gì đấy? Đứng cho đàng hoàng!”


“Dạ!” Thời Duyệt lập tức đứng thẳng, không tựa tường nữa, cũng không dám hát. Chỉ đến khi thấy ba vào nhà vệ sinh, cậu mới nhanh chóng lấy điện thoại ra.


Cậu run rẩy mở Taobao, xác nhận đã nhận hàng, sau đó nghiến răng nghiến lợi để lại một dòng đánh giá.


[Giao hàng quá chậm, giờ không còn dùng được nữa.]


Thật sự là không còn dùng được nữa mà!


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói: Thời Duyệt đáng thương: Đừng hỏi, hỏi là đau mông QWQ.


________________________________________________________________________________


Còn 52 chương…..


  _ 


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 46
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...