Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 44

Lời thề thuở bé càng lớn lên càng khắc sâu trong lòng. Người ta nói thời gian có thể làm phai nhạt cảm xúc, nhưng với Se-hun, cơn khát này chỉ ngày một lớn dần đến mức phát điên.

"Anh đúng là ngốc. Anh chẳng biết gì cả."

Cậu yêu Ji-an, nhưng mỗi lần nhận ra anh chỉ coi cậu như con nít, Se-hun lại thấy nghẹt thở. Hôm nay cũng vậy, khi nhìn Ji-an cười với người khác mà không phải mình, trong lòng cậu trào lên thứ cảm xúc đặc quánh như hắc ín.

Cậu chỉ có Ji-an. Không có anh, cậu chẳng là gì cả. Nhưng Ji-an thì khác. Dù không có Se-hun, anh vẫn rạng rỡ như thường, và chính điều đó khiến cậu bất an.

Cậu biết rõ tình cảm Ji-an dành cho Sung-jun hiện tại chỉ là sự quan tâm dành cho một tân binh vừa gia nhập hội.

Dù ghen tuông đến mấy, Se-hun cũng hiểu rằng ánh mắt Ji-an nhìn mình và nhìn Sung-jun là hoàn toàn khác nhau.

Nhưng ai dám đảm bảo điều đó sẽ không thay đổi? Nếu một ngày nào đó Ji-an có một người quan trọng hơn cậu thì sao?

Tình cảm dành cho em trai và tình yêu dành cho người yêu rõ ràng không giống nhau. Se-hun cảm thấy mọi cảm xúc của mình đều xoay quanh Ji-an, nhưng Ji-an thì không—anh có thể hòa hợp với bất cứ ai.

Cậu biết Ji-an đã cưu mang mình vì tính cách nhân hậu, nhưng chính điều đó giờ đây lại khiến cậu ngạt thở.

Se-hun khẽ nhổm người dậy, cúi xuống. Chóp mũi Ji-an khẽ cọ vào mũi cậu.

Gương mặt thanh tú ấy đang yên giấc trong bóng tối. Đôi môi hé mở, đỏ mọng tựa trái chín.

Hơi thở nóng rẫy lướt qua làn môi khẽ mở ấy trong thoáng chốc.

Se-hun nhắm mắt lại, đè nén cơn tham muốn muốn hôn anh thêm lần nữa. Thay vào đó, cậu vòng tay ôm lấy Ji-an, dịu dàng v**t v* sau gáy anh.

"Ưm..."

Ji-an khẽ cựa mình, vô thức rúc sâu vào lòng cậu. Đúng lúc ấy, trên mu bàn tay Se-hun, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt.

Vẫn còn... có thể nhẫn nhịn.

Bởi người quan trọng và gần gũi Ji-an nhất lúc này chính là cậu. Bởi cậu còn quá trẻ để có thể làm điều gì táo bạo hơn một nụ hôn vụng trộm.

Cậu phải từ từ tiến đến, để Ji-an không sợ hãi mà bỏ chạy. Một khi đã bị đóng khung trong hình ảnh "người em cần được bảo vệ", cậu không thể thay đổi điều đó trong một sớm một chiều.

"... Chỉ yêu mình em thôi, anh. Cả ngày chỉ nghĩ đến em, như cách em nghĩ đến anh vậy."

Se-hun thì thầm, dụi má vào đỉnh đầu Ji-an. Cậu không thể làm tổn thương anh. Nhưng với người khác thì lại là chuyện khác.

Không có ngoại lệ. Nếu Ji-an yêu Hyun-soo hơn cậu, cậu sẽ không ngần ngại xóa sổ hắn khỏi thế giới này.

Cậu chỉ mong ngày mà những cảm xúc xấu xí này bị phơi bày sẽ không bao giờ đến.

Bằng không, cậu thật sự sẽ nhốt Ji-an vào một nơi không ai có thể tìm thấy, cho đến khi anh chấp nhận tình cảm của mình.

Ngoài cửa sổ, ánh chớp lóe lên, phản chiếu trên gương mặt cậu khi cậu lắng nghe nhịp thở đều đặn của Ji-an.

Giây phút không thể kiềm chế được nữa đang dần đến gần.

****

"Hức..."

"Anh... khóc đấy à?"

Ji-an giật mình quay đầu khi nghe thấy tiếng hít thở khẽ vang lên bên cạnh. Họ đang trên đường tiễn hai đứa đi thi đại học.

Sau khi cả hai bước vào tòa nhà cấp Ba nơi kỳ thi diễn ra, Hyun-woo đột nhiên vùi mặt vào lòng bàn tay. Rồi một tiếng hít thở nghẹn ngào vang lên.

Anh hỏi chỉ vì không thể tin nổi vào mắt mình, nhưng qua kẽ tay không che hết được đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt long lanh phản chiếu ánh sáng.

"Không, sao lại... Chẳng lẽ anh lo Hyun-soo thi không tốt à?"

Nhưng Hyun-woo chưa bao giờ quá bận tâm đến điểm số của Hyun-soo, dù tốt hay xấu.

Từ khi còn nhỏ, Hyun-soo đã phải trải qua một cuộc phẫu thuật lớn vì trái tim yếu ớt. Anh vẫn nghĩ rằng Hyun-woo chỉ mong em trai có thể lớn lên khỏe mạnh là đủ.

Sau một thời gian quen biết, anh mới biết lý do Hyun-soo không đến trường mà học tại nhà chính là vì sức khỏe kém. Bố mẹ mất sớm, nên Hyun-woo đã gánh luôn cả vai trò làm cha mẹ.

"Không phải... Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy thằng bé đã lớn thật rồi..."

Giọng nói nghẹn lại khiến Ji-an cũng thấy xúc động, vô thức cắn môi.

Cảm xúc mà Hyun-woo đang trải qua dường như cũng lan sang anh. Ji-an nhìn về phía tòa nhà trường học, nơi giờ đây không còn bóng dáng hai đứa nữa.

Thời gian trôi qua nhanh thật. Đứa trẻ trước đây còn chưa cao đến thắt lưng anh, nay đã bước vào kỳ thi đại học. Nghĩa là, chưa đầy hai tháng nữa, em ấy sẽ chính thức trở thành người trưởng thành.

Rõ ràng anh đã từng mong thời gian trôi chậm lại, vậy mà đến lúc nhận ra, em ấy đã đến độ tuổi phải rời xa vòng tay mình.

"Thôi nào, đừng khóc nữa. Lát nữa Hyun-soo mà thấy mắt anh sưng lên thì nhóc sẽ giật mình đấy."

Bản thân cũng đã đỏ hoe mắt, nhưng Ji-an vẫn vỗ nhẹ vào lưng Hyun-woo để an ủi. Thật không ngờ lại có ngày được thấy ông anh luôn nghiêm chỉnh này khóc.

"Ừ, phải vậy thôi. Cậu định đến quán cà phê à?"

"Vâng. Dù gì cũng còn lâu mới hết giờ thi."

"Tôi cũng có chút việc phải làm. Vậy gặp lại nhau ở đây nhé?"

"Vâng, thế cũng được."

Trong số các phụ huynh cuồng nhiệt, có những người chờ ngay trước cổng trường cho đến khi kỳ thi kết thúc. Nhưng Ji-an và Hyun-woo quyết định chỉ quay lại đón hai đứa đúng giờ.

Khi quay lại quán cà phê để làm việc, Ji-an vẫn thỉnh thoảng thở dài lơ đãng.

‘...Sắp đến lúc nguyên tác bắt đầu rồi.’

Rất nhiều thứ đã thay đổi. Se-hun và Hyun-soo trở thành bạn thân không thể tách rời, và giờ đây, Se-hun có rất nhiều người tốt bên cạnh ngoài anh.

Ngay từ lúc công và thụ gặp nhau đã khác so với nguyên tác, vậy nên anh tin rằng cốt truyện sẽ không đi theo hướng cũ. Nhưng dù vậy, cảm giác bất an vẫn len lỏi trong lòng.

‘Dù thế nào đi nữa, Se-hun của mình chắc chắn sẽ không trở thành phản diện.’

Ji-an lắc đầu xua đi suy nghĩ vẩn vơ. Anh đã rất nỗ lực để tạo ra thật nhiều kỷ niệm đẹp cho Se-hun.

Bằng chứng là vô số hình ảnh và video được lưu giữ cẩn thận trong album ảnh trên điện thoại. Dẫu vậy, anh biết rằng nỗi lo lắng trong lòng sẽ không thể hoàn toàn biến mất cho đến khi thời điểm khởi đầu nguyên tác trôi qua.

Anh vùi đầu vào công việc để quên đi những suy nghĩ đó. Chỉ khi tiếng chuông báo thức reo lên, Ji-an mới nhận ra kỳ thi sắp kết thúc.

"Ji-an! Ở đây này!"

Khi đến cổng trường, anh thấy Hyun-woo đã chờ sẵn và vẫy tay thật lớn. Trên tay anh ấy là một bó hoa khổng lồ, khiến bước chân Ji-an hơi khựng lại.

"…Anh mang hoa làm gì vậy?"

"Bọn trẻ vất vả rồi mà. Nhân tiện chụp một tấm ảnh trước cổng trường luôn."

Hai bó hoa lớn đến mức gần như che kín phần thân trên của Hyun-woo. Ji-an phải tự nhủ không được dừng bước trước cảnh tượng đó.

Khoác chiếc áo choàng dài đến tận đầu gối, tóc chải gọn ra sau trán, lại còn cầm hoa trên tay, Hyun-woo trông chẳng khác gì một người chuẩn bị tỏ tình hơn là một phụ huynh đi đón con.

Dường như không chỉ Ji-an nghĩ vậy, vì xung quanh có tiếng thì thầm bàn tán. Chưa kể, gương mặt của Hyun-woo vốn đã khá nổi tiếng trong giới thợ săn do anh ấy là hội trưởng của Dark Net.

"Bó hoa này có bỏ vào kho đồ được không?"

"Dĩ nhiên là không. Trong đó có nhận cả vật phẩm ngoài hầm ngục đâu."

Anh biết thừa câu trả lời, nhưng vẫn cố tình hỏi để lái sự chú ý đi hướng khác.

Chấp nhận số phận, Ji-an lùi một bước khỏi Hyun-woo, nhét hai tay vào túi áo khoác phao.

Năm nào cũng có tin tức về thời tiết khắc nghiệt vào ngày thi đại học, nhưng năm nay trời lại se lạnh dễ chịu, giống như mùa thu.

Dẫu vậy, khi để tay ngoài túi áo, anh vẫn cảm thấy tê buốt. Rụt vai lại, anh kiên nhẫn chờ đợi kỳ thi kết thúc.

Không biết Se-hun thi có tốt không nhỉ? Bình thường em ấy không dễ bị căng thẳng, nhưng biết đâu vào ngày trọng đại này lại khác.

Thật ra, Se-hun chưa bao giờ tỏ ra có tham vọng vào đại học. Từ nhỏ, mỗi khi ai đó hỏi em ấy về ước mơ tương lai, cậu đều không ngần ngại trả lời rằng muốn sống bên Ji-an mãi mãi.

Dù Ji-an có bảo rằng đó không phải là ước mơ, Se-hun cũng chẳng bao giờ thay đổi câu trả lời. Ngược lại, chính Ji-an là người quan tâm đến thành tích của cậu, dù ngoài mặt giả vờ thờ ơ.

Có lẽ vì xuất thân từ một môi trường không có cơ hội học hành, Ji-an luôn mang một nỗi khao khát mơ hồ với đời sống đại học.

Dù bản thân chỉ mãi quanh quẩn ở dưới đáy, anh vẫn có chút hy vọng khi thấy Se-hun thường xuyên đứng nhất trường.

Như thể hiểu được mong muốn ấy, Se-hun luôn chăm chỉ học tập mà không gây ra bất cứ rắc rối nào.

Vừa thấp thỏm lo lắng, vừa háo hức mong đợi, anh dõi mắt về phía cổng trường, nơi bóng dáng cao lớn hơn hẳn những người khác đang tiến lại gần.

"Se-hun cao quá nên nhìn phát là thấy ngay. Còn Hyun-soo thì chẳng thấy đâu cả."

Dù Hyun-woo cao 1m85, nhưng từ năm mười sáu tuổi, Se-hun đã vượt qua anh ấy, giờ đây chiều cao đã gần chạm mốc 1m90. Trong khi đó, Hyun-soo có chiều cao tương đương với Ji-an.

Dĩ nhiên, không thể nói là thấp. Nhưng khi đi cạnh Se-hun, sự chênh lệch lại càng rõ rệt, khiến không ít người lầm tưởng Hyun-soo là em trai nhỏ của cậu.

"Cảm ơn cậu vì hôm nay đã làm cơm hộp cho Hyun-soo nhé."

"Hyun-soo đâu phải người ngoài. Với tôi, em ấy cũng như em trai ruột vậy."

Hyun-woo mỉm cười, chỉ vào chiếc túi cơm màu hồng đang đung đưa trên tay hai đứa. Ji-an chỉ nhún vai.

Từ bé, Hyun-soo gần như ngày nào cũng sang nhà anh. Có những lúc, ăn cơm mà không có Hyun-soo lại cảm thấy trống trải. Vậy nên, anh chưa từng nghĩ chuyện làm cơm hộp cho em ấy là điều gì đặc biệt.


Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Story Chương 44
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...